GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 24

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Hứa Minh Chương sắc mặt tím tái, ngồi đờ trên ghế,ngẩng đầu nhìn người phụ nữ trước mặt, thoáng cảm thấy thật xa lạ. Sự phẫn nộicủa cô, những lời lẽ độc địa buột ra từ miệng cô giống như những nhát kiếm tànnhẫn đâm thẳng vào tim anh, khiến anh đau buốt đến tận xương tủy, đau đến chếtđi sống lại nhưng không biết nói thế nào, chỉ biết ngồi trơ ra nhìn cô.

Ánh nắng mùa đông chiếu qua nhà kính, phủ một lớp sángmàu vàng nhạt lên người

cô, khiến hình dáng nhòe đi, không thể nhìn rõ, đôimắt sáng lấp lánh nhìn thẳng vào anh chẳng chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 e dè.

Hứa Minh Chương đột nhiên cảm thấy không thể hiểu nồi,có thể nói anh rất hiểu cô, ít nhấtThời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tiêu của trước đây. rất nhátgan, lúc đuốichẳng bao giờ dám hùng hồn như thế cả. Nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tínhcũng khánóng nảy, nếu bị chọc giận hoặc ấm ức quá,sẽ nổi đóa lên.

Ngoài chuyện chia tay ra, hai người chỉ i cọmộtlần duy nhất, chính lần nổi đóa lên. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Lần ấy Hứa Minh Chương đang học nămthứ tư, chuẩn bị tốt nghiệp nên rất bận rộn, chẳng còn thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gian dành cho bạngái nữa. Thực ra cũng bởi muốnlại đại học A để học thạc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nên anh đã đikhắp nơi tìm kiếm tài liệu, bận tối tăm mặt mũi. Sau khi xong việc, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 LụcNghiêm định ra ngoài ăn mừng, liền gọi Thời Tiêu đi cùng, nào ngờ gọi điệnthoại mãi không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ai bắt máy, bạntúc của Thời Tiêu cũng không biết côđi đâu, nói đi từ tối qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẫn chưa thấy về.

Hứa Minh Chương lo sốt vó, ngoài chỗ anh ra, còn cóthể đi đâu được? Lại không phảikỳ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghỉ, đâu thể về nhà? Thế là anh bỏ luôncả ăn, đi khắp nơi trong trường để tìm nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tìm bảy tám lượt mà không thấybóng dángđâu, đành phải ngồi ở cổng túc chờ về. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Hôm ấy một ngày lạnh nhất của mùa đông, lúc HứaMinh Chương tưởng rằng mình chuẩn bị chết cóng thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thời Tiêu trở về. Anh nổiđóa lên, không thể kiềm chế được liền chộp lấy gào lên: “Thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tiêu, em cótim không hả? Không nghe điện thoại cũng không chịu gọi lại, rốt cuộc em muốnthế nào? Muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế nào hả?”. Đêm đó tình cờ đèn đường bị hỏng, khiến anh chẳngthể nhận ra vẻ phờ trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gương mặt cô. Thời Tiêu lúc ấy yếu ớt nói: “Hứa MinhChương, anh đừng gây sự cớ nữa!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Anh tức quá liền buột miệng nói: “Nếu đã như vậy thìtôi đi, tìm thằng nào không gây sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 yêu!”. Lúc ấy anh tức phát điên lên,về nhà rồicàng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng điên, suốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ba ngày liền khônggọi điện cho Thời Tiêu, cũng không đi tìm cô. Đến ngày thứ tư, anh thật sựkhông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chịu nổi, tài liệu ôn thi thạc cũng không thể xem nổi nữa, đi qua đilại trong phòng, dáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẻ cực kỳ sốt ruột.

Lục Nghiêm thấy vậy liền thở dài: “Nếu đã không yênlòng thì mau đi tìm người ta đi!”

- Không đi!

Hứa Minh Chương cứng đầu nói.

Nhưng ngày thứ tư, thứ năm, thứ sáu, vẫn chẳng thấybóng dáng Thời Tiêu đâu. Hứa Minh Chương đột nhiên phát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hiện, cơn giận giữtrong lòng đã tan biến, chỉ còn lại nỗi nhớ. Anh nhớ cô, nhớ đến mức thắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ruộtgan. Cái diện của đàn ông nào có sánh được với nỗi nhớ nhung này?

Hứa Minh Chương đành phải xuống nước đi tìm Thời Tiêu.Trên đường điQuyên Tử mới biết hôm ấy Thời Tiêu đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tìm Quyên Tử, đúng lúc bạncùng túc của Quyên Tử bị viêm loét dạ dày, vội vàng đưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy đi bệnh viện,chẳng may đánh rơi điện thoại. bạn kia phải làm phẫu thuật ngay, nhà lại ởnơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khác nên bọn họ phải thay phiên nhau chăm sóc, cho đến tận tối hôm thứ hai,mẹ cô ấy mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến bệnh viện, bọn họ mới được về.

Hứa Minh Chương nghe xong liền thừ người ra, làm saoanh biết được lại những chuyện này, chỉ ước lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó thể đánh chết mìnhngay lập tức. Anh gọi điện mà cô không nghe, nhắn tin cũng chẳng thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tăm hơi,chạy đến trước cổngtúc của nhờ bạn cùng phòng chuyển lời cũng khôngbuồn bận tâm. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Hứa Minh Chương đành phải đứng ngây ra bên ngoài cảngày trời, cuối cùng, đúng lúc tưởng rằng mình sắp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chết đói, chết cóng thì ThờiTiêu mới chịu xuất hiện. Từ đấy về sau anh mới hiểu, đừng thấy Thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tiêu trôngdễ bắt nạt, lúc cáu thật rồi thì nhẫn tâm chẳng ai bằng.

Chỉ điều, lúc này dựa vào đâu hùng hồn phảnbác lại anh? sai trước tiên, chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải thế sao? Hay bản thân anh đãhiểu lầm cô?

Hứa Minh Chương bỗng nhớ lại lời Lục Nghiêm: “MinhChương, lẽ nhiều chuyện không đơn giản như vẻ bề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngoài của nó!”

Tâm trạng Hứa Minh Chương chợt dịu xuống: “Bốn nămtrước…”

Vừa nói đến đây thì cánh cửa nhà kính mở ra, Hồ ĐìnhĐình một khay nước vào, hoài nghi nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hai người:

- Sao sắc mặt khó coi thế? Không phải nhân lúc em rangoài để cãi nhau đấy chứ?

Thời Tiêu khẽ cúi đầu: “Làm chuyện đấy, tôi vàHứa tiền bối không thân nhau lắm, làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyện cãi cọ!”

Những đường gân xanh trên trán Hứa Minh Chương giậtgiật. Hồ Đình Đình bật cười, đưa cốc sữa trên khay cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô: “Không phải em khôngcho chị uống phê anh Diệp Trì không cho chị uống. Nếu chị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bất mãnthì cứ gặp anh ấy!”

Thời Tiêu đón lấy ly sữa, dòng sữa ấm áp đi vào cổ họng,xoa dịu trái tim nhức nhối của cô. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảm ơn rồi khẽ gật đầu chào hai người, đira khỏi vườn hoa

Hứa Minh Chương cốc cà phê nóng trong tay. Hơi ấmtừ ly phê không thể sưởi ấm cho anh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh vẫn cảm thấy cái lạnh tái tỏa ratừ trong tim.

Thời Tiêu đi vào trong phòng, cơn buồn ngủ lại ập đến.Cô ngáp một cái, rồi cái nữa. Diệp Trì lắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu, bỏ bộ bài trong tay xuống, lạigần bế bổng lên gác.

Cả phòng im bặt, Phong Cẩm Thành lén liếc nhìn PhongCẩm Phong, nàng cũng đang đứng ngẩn người trước cầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thang, không biết lànghĩ gì, chỉ thấy ánh mắt thật u ám.

Tả Hồng thở dài: “Lần này Diệp Trì sa lầy thật rồi,tình yêu chứ? Mẹ kiếp, thật khó hiểu!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Câu nói này của anh ta lọt đến tai Mạc Vân Kha đangngồi xem phim một mình. khẽ cười, tình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 yêu ư? Với bọn họ, tình yêu mộtđiều khó khăn. Ánh mắt dừng lại đầu cầu thang, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lòng thầm nhủ, Thời Tiêuthật hạnh phúc, tình yêu của Diệp Trì quá thuần khiết ràng.

Hết tết, Diệp Trì lại bắt đầu bận bịu, nói rằng cócông trình lớn bắt đầu đi vào hoạt động. Thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tiêu không hiểu những chuyện này,nói chung cứ dăm ba hôm anh lại đi công tác, một tháng thì phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến nửa thángđi công tác.

Nhưng lại thấy rất nhẹ nhõm, vẫn bình thản sống quangày. Dần dần bắt đầuhứng thú với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 việc nấu nướng. Thực ra đây cũng chẳngphải việc khó khăn cho lắm, không được ngon nhưng cũng không đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nỗi chết vìngộ độc, đây lời nhận xét của Diệp Trì về món ăn do làm. Nhưng cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làvậy, những món ăn lần đầu tiên làm, anh vẫn ăn ngấu nghiến như thể bangày rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không được ăn, ăn sạch bách, chẳng để lại miếng nào. Nửa đêm anh liêntục trở dậy uống nước, ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hôm saugiúp việc đến hỏi: “Sao muối lại ít đinhiều thế này?”

Lúc này Thời Tiêu mới hay món ăn mình làm mặn chết điđược, chắc phải mặn gấp mấy lần dưa muối. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13áy náy thỉnh giáo giúp việc, tựtay làm hai món rồi tự mình nếm trước, cảm thấy© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không được coimón ngonnhưng ít nhất cũng vừa miệng hơn. Diệp Trì về nhà, ăn liền ba bát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cơm. Tối hômấy, Diệp Trìcùng dịu dàng mặc Thời Tiêu cảm nhận rất sự vui mừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đếnphát điên trong tim anh. Tối hôm ấy, thậm chí còn cảm thấy, Diệp Trì thực sựyêu cô, rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rất yêu cô.

Thu dọn bàn ăn xong, Thời Tiêu mới phát hiện ra mìnhbắt đầu biết nhớ nhung Diệp Trì. Anh đã đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 công tác ba ngày rồi, hôm qua gọiđiện về bảo, phải hai ngày nữa anh mới về được, bảo cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngày mai đi chơi vớiQuyên Tử cho đỡ buồn, hoặc đi chơi với Hồ Đình Đình cũng được, đừng nhốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình ởtrong phòng.

Hồ Đình Đình tránh còn không được, Quyên Tử gần đâylại bận rộn, chỉ nhàn rỗi, thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nên không nên đi quấy nhiễu người khác.

Trưởng phòng Châu đẩy cửa bước vào, thông báo: “Hômnay cục trưởng Vương chúng ta mời đi ăn chơi, mọi người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi hết nhé. À phải rồi,có thể dẫn theo người nhà!”

Cả phòng hoan ầm ĩ, chị Điền cười hớn hở vỗ vaiThời Tiêu: “Thời Tiêu này, nghe nói chồng em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đẹp trai hết sảy, bọn chị vẫn chưakịp nhìn kĩ, lần này em phải gọi anh ý đến cho bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chị biết mặt nhé!”

- Anh ấy đi công tác rồi ạ!”

Thời Tiêu nói vẻ áy náy. Chị Trịnh ngồi bên cạnh bậtcười: “Chị Điền, chị tưởng tổng giám đốc Diệp cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như chúng ta đấy à, trongtay người ta không biết bao nhiêu công ty lớn bé, là doanh nghiệp mạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhất cảnước, làm gì thời gian ngồi chung với chúng ta?”

Thời Tiêu vội nói: “Hôm trước anh ấy có nói đợi vàihôm nữa sẽ mời cả phòng chúng ta đi ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 để cảm ơn các anh chị đã quan tâm đếnem!”

Mắt chị Trịnh với chị Điền sáng trưng: “Được lắm, vậychúng ta kiên nhẫn chờ đợi thôi!”

Thời Tiêu thường không tham dự những cuộc tụ tập kiểunày quan, nhưng cũng đang đội trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu cái “con dâu nhà họ Diệp”,nếu cứ không tỏ ra thân thiện với mọi người một chút, chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hiểu sau lưng mìnhhọ sẽ nói nữa?

Đến nhà hàng Cẩm Giang mới biết, không chỉ cục cảicách và phát triển của họ còn mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người cục công an tòa án, đươngnhiên Hứa Minh Chương Lục Nghiêm cũng có mặt. Thời Tiêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không khỏi thantrời, thầm nghĩ do để trốn về trước, nhưng trưởng phòng Châu đã nhìn thấycô: “Nào nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thời Tiêu, mau ngồi xuống đây, với cậu Hứacậu Lục chẳngphải từng học cùng trường sao? Càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiều chuyện để

Thời Tiêu đành phải ngồi xuống giữa Hứa Minh Chương vàLục Nghiêm,như ngồi trên thảm đinh, chẳng khác© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chịu tội. Những phụ nữlàm trongquan nhà nước đều những “anh hùng” về rượu. Trong phòng hànhchính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của họ, chị Điền với chị Trịnh cũng uống rượu thành thần, uống hết mộtchai Nhị Oa Đầuvẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tỉnh như sáo. Bởikhông sự chênh lệch về tửu lượnggiữa nam nữ nên mọi người uống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 càng hăng.

Thời Tiêu cũng khó thoát. Mặc không đến mức bịchuốc rượu, nhưng cũng phải uống ít nhiều. Lúc Diệp Trì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gọi điện đến, Thời Tiêuđã uống hai cốc rồi, thực ra không sao, nhưng anh vẫn nghe ra: “Lại uống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rượuđúng không?”

Thời Tiêu im bặt không nói gì, biết anh không chocô uống rượu, nhưng trong hoàn cảnh này, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 uống nước ngọt e không thích hợplắm. Diệp Trì nổi cáu, mình mới đi công tác vài ngày© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhóc đã khôngchịu nghe lời. Đúng Thời Tiêu uống được, nhưng không mình bên cạnh, nhỡuống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 say rồi biết đâu lại kết hôn với một đàn ông khác thì sao? Nhưng nghegiọng của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biết ngay, ràng lại đang hờn dỗi anh rồi.

Anh hít một hơi thật sâu rồi hỏi: “Em đang đâu?”

Lần này thì Thời Tiêu chịu mở miệng trả lời: “Ở CẩmGiang, lát nữa ăn xong còn phải đi hát nữa!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Diệp Trì bị vẻ hùng hồn của làm cho tức điên lên.Anh nghiến răng: “Tiêu Tiêu,phải không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh nhà nên hôm nay em như đượcxổ lồng không hả?”

dửng dưng đáp: “Dù cũng đồng nghiệp, người tađi chẳng lẽ mình lại không đi?”

Diệp Trì gật cười: “Đồng nghiệp của em giỏi thậtđấy, bảo em điem đi, coi chừng sau này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 họ lừa bán em đấy!”

Thời Tiêu mặc kệ Diệp Trì, ấn nút kết thúc cuộc gọirồi tắt máy, sau đó lẽ lưỡi hậm hực với cái điện thoại: “Đàn ông đàn ang gì màchỉ biết quản thúc người khác, đi công tác rồi mà cũng muốn quản lý người ta!”.Thời Tiêu còn nhớ, hồi cô học cấp ba, đến bố mẹ cô cũng không quản lý cô nghiêmngặt như thế.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hôn Nhân Đã Qua, Hôn Nhân Đã Qua Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hôn Nhân Đã Qua Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Hôn Nhân Đã Qua Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hôn Nhân Đã Qua full, Hôn Nhân Đã Qua online, read Hôn Nhân Đã Qua, Hân Hân Hướng Vinh Hôn Nhân Đã Qua

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 24 — Hôn Nhân Đã Qua

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc