GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 145: Tình bạn biến sắc

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

“Tình cờ quá.” Tôi lên tiếng chào hỏi, rồi đi về hướng khác, không muốn nhìn thấy mặt hắn.

 

Ngao Vân phì cười, lại gần chặn tôi lại:

 

“Không tình cờ chút nào, ta tới đây tìm nàng.”

 

Nụ cười của hắn rất bình thường, rất rạng rỡ, nhưng trong mắt tôi lại tràn đầy ý xấu, đủ để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi biến thành một con nhím, cảnh giác tấn công bất cứ lúc nào.

 

“Nàng đừng như thế.” Ngao Vân bất lực, hắn định giơ tay ra xoa đầu tôi, nhưng bị tôi gạt tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra, thế chuyển sang nắm cổ taytôi không buông.

 

“Ngươi đừng làm thế mớiđúng! Uổng công ta coi ngươi bạn tốt!” Tôi cố giằng tay mình ra khỏiNgao Vân, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn sắc mặt hắn, trong lòng thấy thật buồn bã.

 

“Nàng định sau này cứ trốn tránh ta thế này sao?” Ngao Vân hỏi khẽ. “Không niệm chút tình xưa sao?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Làm sao thể niệm chút tình xưa được… Những hồi ức như những ngôi sao băng bay xẹt qua, khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tim tôi đau nhói.

 

Trong suốt năm trăm năm chờ Bích Thanh Thần Quân quay về, hầu như tuần nàohắn cũng tới Lạc Anh Sơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một lần, cố ý làm nhữngđó buồn cười để tôiquên nỗiđơn, quên nỗi đau khổ.

 

Hắn đưa tôi lên núi bắt đểquay, xuống biển bắt cá để nướng, rồi lại dạy thuật cho Tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mao, còn dạy rất nhiều những thường thức trong cuộc sống con người.

 

Cho tôi mắc phải sai lầm gì, hắn cũng sẽ bênh vực tôi điều kiện, lúctôi đau đớn buồn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 luôn nụ cười của hắnbên. Hắn chuyện đaulòng cũng tới tìm tôi tâm sự, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tuy rằng khi đó tôi nghe không hiểumấy, nhưng vẫn cố gắng an ủi hắn, cho tới khi nụ cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một lần nữa lại nở trên môi.

 

Khi Bích Thanh Thần Quân quay về trong hình hài củaHướng Thanh, Ngao Vân không còn tới gặp tôi nữa, hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trốn Long Cung,không hiện thân, chỉ tới một lần hôm hôn lễ rồi vội vàng bỏ đi, không để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hướng Thanh phát hiện.

 

Tôi hỏi hắn sao không tới, hắn cười nói nếu đau lòng thì chi bằng không gặp, nhữngthứ nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra rồi sẽ không bao giờ quay đầu được nữa.

 

Chỉ khi đó tôi ngu ngốc không hiểu hàm ý trong câu nói của hắn.

 

Thì ra tình bạn hàng ngàn năm này đã biến sắc từ lâu, để nay tình cảm ấy bị phá hủy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ trong một ngày.

 

Khi đó tất cả bị phơi bày ra, tôi luyến tiếc, còn hắn thì bất lực.

 

Bên ngoài Ly Sầu Cung bị bao phủ bởi một màn nước biển trong vắt,sốnhững đànsặc sỡ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đủ mọi màu sắc nhìn chúng tôi, rong biển chìanhững chiếc vừa mềm mại vừa cứng cáp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra, khiêu vũ trong nước. Khôngkhí dưới đáy biển không tiếng gió thổi, cũng không tiếng lạo xạocủa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13rơi… sống trong sự yên tĩnh gần như tuyệt đối này, các LongVương trường dưới đáy biển © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hầu như đều thích những bữa yến tiệc xahoa huyên náo, hoặc họ rất nhiều hứng thú, như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế mới tìm được âm thanh hơi thở trong cuộc sống buồn rầu nơi đây.

 

“Ta muốn cónàng, sự chờ đợi đã tới cực điểm rồi.” Ngao Vân khoác vai tôi, khẽ khàng bên tai, hơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thở của hắn chậm rãi, trong giọng nói toát lên một vẻ côđơn cùng cực. “Vì sao ta chờ lâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến vậy cuối cùng vẫn hắn?”

 

Câu hỏi này ngay cả tôi cũng không biết đáp án, lẽ chỉ là số trời đãđịnh, trái tim tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ đập điên cuồng một người, đầu óc tôi cũng chỉđiên cuồng một người.

 

“Thế không công bằng.” Ngao Vân cắn vành tai tôi, chiếc lưỡi ấm nóng liếm vào vành tai, nhồn nhột. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Chẳng công bằng cả!” Bị kích thích mạnh, tôi đẩy hắn ra, lau taimình, “Năm xưa con gái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của tam thúc ngươi Dao Dao si tình ngươi tớichết, tam thúc ngươi trốn ngục tìm ngươi tính sổ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngươi đã nói gì?”

 

Ngao Vân khựng lại.

 

“Ngươi nói nàng ta yêu ngươi chẳng liên quantới ngươi cả, phải ngươi cố tình hoặc nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta đâu, nàng ta dùng cái chết để ép, chẳng nhẽ bắtngươi phải cưới nàng ta, phải thế không?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tôi lùi về sau mấy bước.“So ra, hôm nay ngươi yêu ta cũng chẳng liên quan gì tới ta, ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũngkhông cố ý hoặc ngươi! Tình cảm như thế nào hàng ngàn năm qua đã nóirất ràng, ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cớ phải làm ra chuyện này?”

 

Ngao Vânsững sờ đứng yên, không nói được lời nào nữa, đây lần đầu tiên tôiphản bác hắn thành công, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng trong lòng lại chẳng thấy một chút vuivẻ, chỉ nhân hội hắn chưa kịp định thần lại, vội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vàng quay người bỏđi.

 

Mới đi được mấy bước, hắn lại chặn trước mặt tôi, cười nói:

 

“Nàng thông minh hơn nhiều rồi đấy, những lời nàng nói rất lý, điềuLong tộc xưa nay vốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ham muốn chiếm hữu thứ mình thích. Dao Dao đã chết, chuyện đó ta không quan tâm, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nàng kiên quyếtbên BíchThanh Thần Quân thì ta chỉ đành tẩy não cho nàng, quét sạch mọi cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gọilà ký ức ấy của nàng.”

 

Tôi nhổ một cây sanbên cạnh, quất mạnh vào người hắn:

 

“Cút! Ngươi tưởng làm cách đó ta sẽ yêu ngươi sao?”

 

“Không.” Ngao Vân nghiêng người tránh. “Nhưng sao cũng còn hơn việc không có cả con người lẫn trái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tim nàng.”

 

“Ta đã không còn Miêu Miêu ngày trước nữa rồi!” Cảm giác sợ hãi cuồncuộn ập đến, tôi run rẩy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói, “Hoa Miêu Miêu xinh đẹp ngây thơ năm xưađã không còn nữa! Bây giờ ta chỉmột con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhóc xấu xí, một đứa con gái tầm thường tới không thể tầm thường hơn, tính tình thì nóng nảy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngươicần ta làm gì.”

 

“Ta cũng không còn làNgao Vân năm xưa nữa.” Ngao Vân vẫn kiên trì, trên mặt vẫn không pháthiện được hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đang nói dối hay nói thật, “Đối với Bích Thanh Thần Quânmà nói, cho nàng biến thành hình dạng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như thế nào cũng vẫn HoaMiêu Miêu, đối với ta cũng vậy.”

 

“Ta không nhận ra mìnhchỗ nào giống với Hoa Miêu Miêu.” Tôi hét lên, bất chấp tất cả, tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chê bai bản thân.

 

“Có.” Ánh mắt Ngao Vân trở nên dịu dàng, hắn không nói tiếp, chỉ ôm tôi vàolòng, hôn mạnh một cái, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chặn lại mọi lời tôi định nói, rồi cứ thế chìmđắm vào đó.

 

Tôi vừa đấm vừa cào, định đẩy hắn ra nhưng lại bị điểm vào huyệt đạo, mềm nhũng không còn sức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lực.

 

Bất lực mở to mắt, nhìn Ngao Vân ôm tôi đi nhanh về phòng, sau đó nhẹ nhàng đặt xuống cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giường to đùng chất đầy thú nhồi bông.

 

Hắn cởi giầy cho tôi như đang phục vụ một nàng công chúa, rồi lại lấy mộtcái chăn mềm mại bọc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi vào giữa, rồi cởi chiến bào của mình, bắpcủa hắn rắn chắc, múi cuồn cuộn, phần hông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rất nhỏ, thân hình hoàn toát lên một vẻ nguy hiểm.

 

Cố gắng cử động ngón tay nhưng pháthiện ra tôi không thể cựa quậy được, tôi muốn bùng nổ nhưng lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khôngbiết rốt cuộc này định phá vỡ giới hạn của con người như thế nào.

 

Trong lúc đang nghĩ ngợi mông lung thì Ngao Vân đã cởi hết áo của tôi, hắnmỉm cườilên giường, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đánh thức thần trí mơ hồ của tôi, khiến tôi rơivào nỗi sợ hãi cực độ.

 

miệng ra, định từ chối nhưng chỉ phátra được âm thanh vo ve như tiếng muỗi, tôi sợ hãi đỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bừng mặt, cố gắngvùng vẫy thế nào cũng không thể dịch chuyển được cổ tay.

 

Ngao Vân giơ tay ra, ôm tôi vào lòng, nhưng không hề hành động tiếp như tôitưởng tượng, hắn chỉ nằm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ôm tôi như thế, gương mặt đầy vẻ thỏa mãn, cứnhư một đứa trẻ được ôm món đồ chơi© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình thích, miệng nở nụ cười,lặng lẽ chìm vào giấc mộng.

 

Hành động khác thường này khiến tôitrở nên bối rối, không dám ngủ, nhìn hàng lông mi màu đỏ của hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khẽ lay động như con bươm bướm, nhìn mái tóc dài đỏ rực của hắn xõa trên ngườimình.

 

Dần dần, sau hai ngày một đêm không chợp mắt, tôi không chống chọi được nữa, cũng thiếp đi.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hoa Miêu Miêu, Hoa Miêu Miêu Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hoa Miêu Miêu Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hoa Miêu Miêu full, Hoa Miêu Miêu online, read Hoa Miêu Miêu, Quất Hoa Tán Lý Hoa Miêu Miêu

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 145 — Hoa Miêu Miêu

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc