GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 144

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

“Không thiếu chứ?” Ngao Vân lạnh lùng hỏi, tay hắn siết chặt cổ tay tôi, tôi cố giằng ra© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không được.

 

“Xin Tam Thái Tử an tâm, những thứ Miêu Miêu nương thích đều đủ hết, mèoKittycái gối Tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tingtang đều đã chuẩn bị rất nhiều.” Sắc mặc HoaDung như thể muốn nói tôi đã làm việc thì ngài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cứ yên tâm, khiến tôisững sờ.

 

Bị Ngao Vân xách... không sai, xách vào căn phòng màHoa Dung đã chuẩn bị cho tôi, trong đó toàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 màu trắng với màu hồng,trên sàn nhà rộng năm mươi mét vuông được trải một tấm đệm lông cừu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mềmmại, khiến người ta không nỡ đặt chân lên. Trên giá sách màu trắng sữabày đầy tiểu thuyết truyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tranh, cònmột chiếc bàn làm việc cólaptop, cái giá trên cạnhrất nhiều đĩa game, tất cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đều đĩa bảnquyền! Trên trần nhà treo một chiếc đèn làm bằng pha của Úc.

 

Tôi thực sự không đủ dũng khí mở tủ quần áo ra nhìn, các món đồ trang sứcnhỏ nhắn con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gái thích đều đủ,vấn đề xuất thântrình độgiáo dục của bản thân nên tôi hoàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 toàn không đủ khả năng thưởng thức,nhưng trên chiếc giường rộng tới hai mét kiaga giường, gối, chănhình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Kitty một con Tiểu Tingtang to bằng người đặt bên trên... cáchsắp xếp này khiến tôi cảm thấy mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không phải đang Long Cung dưới đáy biển ở trong khuê phòng của một nàng công chúa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hoàng gia nào đótrên đất liền.

 

“Đáy biển... cũng có điện sao?” Tôi lắp bắp hỏi một câu chẳng thích hợpvới hoàn cảnh lúc này. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Có máy phát điện.” Ngao Vân ghé sát tai tôi, thổi một hơi.

 

Tôi đẩy hắn ra, suy nghĩ giây lát, quyết định hỏi một câu vẫn chẳng ăn nhập:

 

“Đám thần thiếp của ngươi đâu? Sao không thấy ai?”

 

“Đuổi hết đi rồi.” Ngao Vân cười vẻác. “Chẳng nhẽ nàng ghen?”

 

“Người ta hầu hạ ngươi bao lâu mà đuổi người ta đi, thật chẳng nhân đạo chútnào! Ngươi đúng kẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bạc tình, chơi chán rồi bỏ!” Tôi lớn tiếng chỉtrích, “Trêu đùa người ta rồi không chịu trách nhiệm! Mau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi tìm họ vềđây!”

 

“Đa tạ đã khen.” Ngao Vân lịch sự trả lời, “Ta vốn tưởngrằng cái tiếng bạc tình, chơi chán rồi bỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi của mình vang danh tam giới rồi, không ngờ bây giờ nàng mới biết, thật quá thất bại.”

 

“Đó Miêu Miêu nương ngây thơ lãng mạn, không bao giờ nghe lời đồn của người khác.” Hoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Dung mỉm cười xen lời.

 

“Tóm lại sau này ngươi cũng sẽ chơi chán rồi bỏ ta thôi, chi bằng ngươi thả ta về ngay bây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giờ còn hơn.” Tôi nói tiếp.

 

“Khi nào ta chơi chán rồi thì chắc chắn sẽ thả.” Ngao Vân trả lời rất nhanh nhẹn, hơn nữa sắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặt còn cùng chính trực.

 

“Có thể chán nhanh hơn được không...”

 

“Ta chưa trách nhiệm đến mức đó.”

 

Haiz, da mặt dày tới mức này đúng tài giỏi, đầu óc tôi xoay chuyển nhanhchóng, cố gắng tìm kiếm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phương pháp để đả kích hắn, nhưng nghĩ mãi không ra.

 

Lúc tôi đang hoàn toàn mất niềm tin với trí tuệ của mình thì Ngao Vân lại nói tiếp:

 

“Nàng không cảm thấy chiếc giường đó rất tuyệt sao?”

 

“To quá.” Cho kiếp trước hay kiếp này, cho chiếc giường to như thế nào thì ngủ một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình cũng cảm thấy không ấm áp, nếu chàng không bênthì tôi thường quen co mình vào góc giường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngủ, hơn nữa co mãi co mãi rồi sẽ lăn xuống đất.

 

“To mới tốt, đỡ phải chen chúc.” Tâm trạng Ngao Vân vẻ rất tốt.

 

Tôi phải mất ba giây mới hiểu được hàm ý sau câu nói ấy của hắn, vội vànglùi về sau mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bước để trách xa con già này. Hoa Dung lại gần, lảngsang chủ đề khác:

 

“Miêu Miêu nương, thấy đây còn thiếu không?”

 

Thiếu mất Tất Thanh, nhưng câu này tôi không dám nói.

 

Ngao Vân đánh ánh mắt ra hiệu cho Hoa Dung, hai người ra ngoài hình nhưthương lượng điều đó. Tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13trong phòng ngó quanh quất, tìm kiếm xemcó cái thể làm khí được không.

 

Chẳng nhẽ tôi lại dùng laptop để đập lên đầu người khác? Cầm quyển sổ nhỏ, tôi chìm vào nỗi buồn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sâu sắc.

 

Sau lưng bỗng dưng vang lên một giọng nói giễu cợt:

 

“Miêu Miêu, dùng cái này đập không khiến ta bị thương được đâu, yên tâm đi.”

 

Tôi lập tức quay đầu lại, Ngao Vân với Hoa Dung đã bàn bạc xong, giờ đang dùng bàn tay xấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của hắn vòng ngang thắt lưng tôi.

 

“Cút!” Tôi chẳng nghĩ ngợi gì, đá mạnh lên chân hắn, một trong những chỗ yếu hại của con người.

 

Chẳng hiểu là Ngao Vân giả vờ hay cố ý, hắn ngã ra đất, nhân tiện kéo tôi ngã theo.

 

Mặt đất mềm như nhung, chẳng đau một chút nào, hắn nhânhội đó hôn lên môi tôi, rất nhẹ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sau đó thì dần dần đi sâu vào.

 

Thế là tôi cắn mạnh một cái, để lại một vết máu rất to trên mặt hắn, khiến Ngao Vân trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nên phẫn nộ.

 

Tôi lau miệng, đi ra ngoài, nơi này tuy không quá to, nhưng cũng phải rộngchừng bảy, tám dặm vuông, hoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 viên làm bằng san vẫn y như trước kia,trên mặt đất khảm số trân châu... Xung quanh không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13nhiều thủ vệcanh gác, bởi màn nước biển ngoài kia chính sự bảo vệ tốt nhất,hơn nữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi biết những đàn bơi xung quanh đây cũng những tên hộ vệ cảnh báo của Ngao Vân, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ cần ngoại địch xâm nhậpđám tướng tômbinh sẽ lập tức lao tới.

 

Ngồi trên cái vỏ to, tôi bắt đầuoán hận bản thân năm xưa không chăm chỉ học tập, hơn nữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn học rấtlệch, chỉ lo học các loại chiến thuật trên đất liền chứ không học tácchiến trên biển © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 pháp thuật tỳ thủy... Đương nhiên, bản thân BíchThanh Thần Quân cũng người trên trời, không thể hải chiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nên cũngkhông ép buộc tôi học.

 

Sách khi cần dùng hận quá ít... Năm xưasao tôi lại kiên quyết đòi học Taekwondokhông học bơi© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chứ. Hốihận cùng, tôi giơ tay ra xuyên qua vách tường dưới đáy biển, sờ vàolàn nước lạnh thấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xương bên ngoài, suy đoán độ sâu lập tức hiểu rarằng... trừ phi tôi tàu ngầm hoặc đồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lặn, nếu không thì đừng mongsống sótlên bờ.

 

Than vắn thở dài, buồn cùng, tôi nhìnmột thị nữ xinh đẹp đang vừa trông chừng tôi vừa quét © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dọn đống trân châu trên mặt đất, bắt chuyện thăm dò:

 

“Ngày trước khi tới đây hình như chưa từng gặp cô, đến đây từ lúc nào?”

 

“Hồi bẩm Miêu Miêu đại nhân.” Thị nữ đó thấy tôi nói chuyện thì lập tức cúiđầu xuống. “Nô tỳ nửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 năm trước từ chính điện của Long Cung tới đây.”

 

“Chỉ mình hả?”

 

“Không ạ, còn rất nhiều thị nữthị đồng cùng được điều đến.”

 

Nửa năm trước? Hình như là lúc tôi gặp Ngao Vân. Xem ra khi đó hắn đã trùbị cho việc ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hôm nay rồi, tôi nghĩ ngợi rồi lại hỏi:

 

“Các ngươi bình thường bị nhốtđây, không trò vui thì thấy chán không?”

 

“Không ạ, Ngao Vân đại nhân cho chúng tôi ngày nghỉ về thăm cha mẹ rangoài chơi, ngài ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tốt lắm ạ.” Thị nữ liên tục xua tay, mặt đầy vẻ sùng bái, bổ sung thêm một câu, “Lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn rất đẹp trai...”

 

Tôi thận trọng hỏi vấn đề mấu chốt:

 

“Côphải yêu quái tômbiến thành không?”

 

“Không phải ạ.”

 

Trong lòng tôi bỗng dưng nhen nhóm lên một tia hy vọng:

 

“Không phảithìđộ sâu như thế này, làm sao đi ra được.”

 

“Tôi yêu quái thủy mẫu.” Thị nữ vui vẻ nói, “Hiện nguyên hình bơi ra được.”

 

Tia hy vọng bị dập tắt:

 

“Trong cung điện này toàn bộ đều yêu quái của Thủy tộc sao?”

 

“Không ạ.” Thị nữ trả lời nhanh, “Cũng có yêu quái trên đất liền.”

 

Tôi lại nhen lên tia hy vọng:

 

“Ai?”

 

“Miêu Miêu đại nhân, người...” Thị nữ nhìn tôi bằng ánh mắt mò.

 

Tôi bỗng dưng phát hiện ra mình không những ngốc mà còn ngốc đến hết thuốc chữa...

 

Bối rối nhìn thị nữ trước mặt, ta cũng bối rối nhìn tôi, cứ như thể nhìn một quái nhân, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả hai người rơi vào im lặng. Cuối cùng ta phá vỡ sựim lặng đó:

 

“Miêu Miêu... đại nhân, tỳ thể tiếp tục quét dọn chưa ạ?”

 

“Ồ, đi đi.” Tôi vội vàng quay người bỏ đi, sau đó lại ngồi lên tảng đábên cạnh tiếp tục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 suy nghĩ mọi phương pháp khả thi để rangoài.

 

Giả vờ ốm, ép Ngao Vân đi tìm thầy thuốc cho tôi, rồi nhân hội đó bỏ trốn?

 

Không thể nào, Long Cung dưới đáy biển không thiếu bác sĩ, hơn nữa tôi cũng không đánh lại được Ngao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Vân.

 

Đòi tham gia yến hội của Long Cung, sau đó xem người nào trên đất liềntới tham gia không thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lấy trộm Tỳ Thủy Châu bỏ trốn.

 

Khôngđược, nếu tới Long cung lấy trộm Tỳ Thủy Châu thì trừ phi lập tức bỏtrốn ở Long Cung, nếu không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trên đường quay về Ly Sầu Cung kiểu cũngbị phát hiện trên ngườiviên ngọc đó.

 

Buộc phải lấy trộm Tỳ Thủy Châu ở Ly Sầu Cung rồi trốn đi, hơn nữa phải vào lúc Ngao Vân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không có nhà.

 

Chẳng nhẽ nơi này thực sự không thể gặp được yêu quái trên đất liền sao? Tôiđứng lên đi về phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước, vừa đi vừa nhìn, trong hoa viên rất nhiềuđóa hoa được điêu khắc từ san đá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đang nở rực rỡ, mẫu đơn, lạp mai, hoa hồng, phù dung, đinh hương, sơn trà... Bốn mùa đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hoa, tất cảđều được làm rất công phu, ngoại trừ không mùi hương ra thì hầu nhưkhông nhận ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 điểm khác biệt.

 

Những bông hoa thật xinh đẹp, đầu óc tôi đột nhiên lóe lên hai chữ Hoa Dung, sau đómạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên đầumấy cái, cảm giác mình đúng một con ngốc, sao lại quên mất người này.

 

Hoa Dung chẳng phảiThủy thần do người thường biến thành sao? Trên người ta chắc chắn Tỳ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thủy Châu! Hơn nữa người này tính tình vốn kínđáo, rất nhiều tiểu yêu không biếtvề ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng chẳng làlạ.d♡iễn‿đàn‿l♡ê‿quý‿đ♡ôn.

 

Nhưng kẻ đó vốn tâm phúc của NgaoVân, không bao giờ vi phạm lời căn dặn của hắn, thế nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tuyệt đối khôngthể nào ngoan ngoãn giao Tỳ Thủy Châu cho tôi. Buộc phải dùng chút thủđoạn.

 

Lấy trộm hơn hay là ăn cướp hơn nhỉ? Chắc tôi thể đánh được ta...

 

Tôi xoa cằm, nở nụ cười độc ác, cố gắng nghĩ xem kiếp trước mình dùng thủ đoạn nào để đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phó với bọn tiểu yêu.

 

Đang nghĩ say sưa thì sau lưng vang lên giọng nói hiền lành thân thiết:

 

“Miêu Miêu đại nhân.”

 

Tôi quay đầu lại, chính là đối tượngtôi đang định trói lại dùng nghiêmhình đánh đập nếu không cướp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được Tỳ Thủy Châu xuất hiện trước mắt, hơnnữa trong tay còn cầm hai gói khô, nụ cười tươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rói như gió xuân,hiền lành thân thiện như chị hàng xóm.

 

“Chuyện gì?” Tôi cảnh giác.

 

Hoa Dung chu đáo:

 

“Tôi nghĩ Miêu Miêu đại nhân tới Long Cung, chắc trong lòng không vui vẻ nên tới đây nói chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với cô.”

 

“Mèo khóc chuột, chẳng tốt đẹp gì.” Tôi chưa kịp nghĩ ngợi đã mở miệngchửi, chửi xong lại thấy hối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hận, tôi không nên nhanh mồm nhanh miệngnhư thế, sẽ ảnh hưởng tới kế hoạch lấy trộm.

 

Hoa Dung hoàn toànkhông nổi giận, nàng kéo tôi tới Lương Đình gần đó, rồi lại gọi thịnữ đằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xa tới, dặn ta đi chuẩn bị các loại bánh ngọt trà nước,sau đó nói với tôi:

 

“Tôi biết giận tôi lắm.”

 

Tôi nhìn lén ta một cái, không phủ nhận.

 

“Ngao Vân đại nhân từng nói với tôi, năm xưa Tây Phượng Lầu, chính đãkhuyên chàng cứu tôi... Hôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nay Hoa Dung đúng lấy oán trả ơn rồi.”

 

Tuy rằng bất mãn nhưng tôi cũng không muốn công:

 

“Năm xưa người cứu Ngao Vân, chẳng liên quan tới ta.”

 

“Nếu không phải lên tiếng thì chàng sẽ mặc kệ tôi.” Hoa Dung cười nói, “Chuyện này tôi hiểu.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Đã qua lâu thế rồi, nhắc lại cũng vô ích.” Tôi nhìn ra bên ngoài, hít sâu một hơi, cố kìm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nén ham muốn giết người cướp của.

 

Thị nữ từ đằng xa đi tới, ngoan ngoãn im lặng mang trà nước cho chúngtôi, tôi chẳng hề khách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khí, cầm chiếc bánh lên bỏ vào mồm, mắt vẫnthận trọng quan sát xem chỗ khả năng giấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đồ nhất trên người HoaDung.

 

“Tôi sẽ không để được Tỳ Thủy Châu đâu.” Hoa Dung rót hai tách trà, đưa một tách cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi, “Đừng nghĩ tới nữa.”

 

Tính toán trong lòng bị đoán trúng, tôi hơi bối rối, hàm hồ nói:

 

“Cô thực sự Tỳ Thủy Châu à?”

 

“Tôi có, nhưng đã giao cho Ngao Vân đại nhân rồi.” Đôi mắt Hoa Dung dịu dàng như nước, nhưng dường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như đã nhìn thấu mọi tâm của tôi. “Cô đâybao lâu thì tôi cũng sẽ ở bấy lâu.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Vì sao phải làm thế? saogiúp hắn lừa gạt ta?” Tôi trở nên căm phẫn, “Ngày trước khi quen cô, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 côdịu dàng thân thiện, luôn biết nghĩ cho người khác, sao bây giờ lạitrở nên như vây?”

 

“Tôi không làm gì sai cả, như thế tốt cho tấtcả mọi người.” Hoa Dung không hề kích động bởi sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phẫn nộ của tôi, nụcười của vẫn nhàn nhạt như thế, nhưng đôi mắt thì trống rỗng, dườngnhư không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hề tâm trạng nào của riêng mình.

 

“Có tốt?” Tôi bực bội hỏi.

 

“Nếu dùng Phá Thiên Trảo để thu hồi sức mạnh thì cô sẽ cùng Bích Thanh ThầnQuân của kiếp trước rơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào luân hồi vĩnh viễn, không thể nào quay lạiThiên Giới được nữa, tôi vốn hy vọng kiếp này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không gặp Tất Thanh, cứ an tâm, bình thản sống với Ngao Vân đại nhân, rồi sẽ phát hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 racái tốt của chàng, sau này trở thành Thủy thần, mãi mãi hạnh phúc sốngdưới biển, như thế chẳng phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ vui vẻ sao?” Hoa Dung thanh minh, “Chỉcần kiếp này với Tất Thanh lãng quên nhau thì Tất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thanh sẽ tìm lạiđược tình yêu của mình, ba người đều sống cuộc sống vui vẻ, như thếchẳng tốt hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bây giờ sao?”

 

“Cô chẳng phải mèo, làm sao biết được niềm vui của mèo? Trong luân hồi cũng hạnh phúc, tôi không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cần trường sinh bất lão.”

 

“Ngao Vân đại nhân ưu như thế, hoàn hảo như thế, hơn nữa chàng lại hy sinh rất nhiều vì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô, nữ nhân cả thiên hạ yêu chàng, sao lại khôngyêu?”

 

d♡iễn‿đàn‿l♡ê‿quý‿đ♡ôn.

 

Tôi yên lặng giây lát, ngước mắt lên nói với Hoa Dung:

 

“Thực ra thích Ngao Vân phải không?”

 

“Phải, chàng tất cả của tôi.” Hoa Dung trả lời rất thẳng thắn.

 

“Thế sao còn tặng tôi cho hắn?” Tôi nhìn người con gái trước mắt, “Chẳng nhẽ trong đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không chữ “ghen” sao?”

 

“Tôi xuất thân như thế nên chưa bao giờ dám nghĩ đến việcbên chàng. Huống hồ một nghìn năm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 qua, chàng chỉ thích mình cô.” Hoa Dung dừng lại mộtlát rồi lại nói, “Chỉ cần thứ chàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn thì cho phải lênnúi cao biển lửa tôi cũng sẽ đi lấy cho chàng, chỉ cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 việc chàng đãgiao thì cho dù tôi phải đền bằng tính mạng của mình cũng sẽ hoànthành, chỉ cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chàng thể một lần nữa nở nụ cười vui vẻ thì tôi bấtchấp tất cả.”

 

Tôi như bừng tỉnh ra, vỗ tay, giễu cợt nói:

 

“Hóa ra chính Đức mẹ Maria chuyển thế.”

 

Thần sắt Hoa Dung thoáng đơ ra, rồi nhanh chóng khôi phục lại vẻ bình thường:

 

“Tôi chỉ hy vọng đối xử tốt với Ngao Vân đại nhân, đừng làm tổn thươngtrái tim chàng nữa, mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chục năm của đời người chớp mắt sẽ trôi qua, Tất Thanh rồi sẽ lấy vợ sinh con lãng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quên cô.”

 

“Lời nói thật nực cười.” Tôi đứng lên bỏ đi, vài bước sau lại quay lại nói, “Tình yêu của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi cũng không hiểu.”

 

“Mỗi người đều những cách khác nhau để thích một người.” Hoa Dung cũngđứng lên, sắc mặtta nhợt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhạt, tay nắm chặt, vẻ ngoài yếu ớt thườngngày lúc này hình như trở nên cùng mạnh mẽ, “Cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế nào tôi cũngsẽ bảo vệ hạnh phúc của Ngao Vân đại nhân, Long Cung dưới đáy biển cáchmặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đất hàng ngàn thước, Miêu Miêu đại nhân hãy từ bỏ đi, tôi sẽ làm hết bổn phận của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tỳ để hầu hạ cô.”

 

“Giám sát thì đúng hơn!” Tôicười nhạt, quay người bỏ đi nhanh, nhưng không ngờmột khúc quanh,Ngao Vân đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dựa trên cái lan can bằng bạch ngọc, lặng lẽ nhìn tôi.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hoa Miêu Miêu, Hoa Miêu Miêu Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hoa Miêu Miêu Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hoa Miêu Miêu full, Hoa Miêu Miêu online, read Hoa Miêu Miêu, Quất Hoa Tán Lý Hoa Miêu Miêu

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 144 — Hoa Miêu Miêu

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc