GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 137: Tiếng chim gọi trăng

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Căn phòng nhỏ chưa đầy mười mét vuông ngập trong mùi thơm của cá, tôi còn lôi ra đủ loại đồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ăn vặt để chia sẻ với mọi người, ngồi một lúc thì Hoa Dung ra về, Tiểu Mao thì ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 no nằm lăn lên giường không chịu đi.

 

“Muộn lắm rồi, con về phòng ngủ đi.” Tôi khuyên.

 

Tiểu Mao vừa cắn hạt dưa vừa nháy mắt với tôi:

 

“Con muốn ngủ với mẹ.”

 

“Đừng nói mấy câu nghe sởn gai ốc như thế.” Tôi cầm cái gối đập mạnh vào nó. “Lớn tướng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra rồi còn đòi ngủ với mẹ!”

 

Tiểu Mao cắn ngón tay nghĩ ngợi rồi lăn tròn, biến thành hình mèo, sau đó nhảy lên đùi tôi:

 

“Thế này ngủ chung được rồi.”

 

“Ừ.” Tôi một tiếng, túm lấy cổ nó, mở cửa ném ra ngoài. “Ngủ ngon.”

 

“Meo... thật độc ác!” Con mèo cào lên cánh cửa một lúc xong mới thôi. Tôi quayđầu nhìn bãi chiến trường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trên đất, cảm thấy toàn thân mệt mỏi, thế làquyết định đi tắm rồi đi ngủ trước, hôm sau mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dọn dẹp. Vào phòng tắmthì phải đi qua bếp, tôi bất giác lại nhìn ra ngoài của sổ, bên trongbệnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 viện thú cưng vẫn tối om om, nhưng tôi vẫn đứng yên nhìn sang bênđó rất lâu.

 

Mày đang chờ đợi điều gì? Tôihỏi bản thân, người đó đã không thể nào, đừng ước xa xỉ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mặc choanh quý mến tôi thế nào, khi nhìn thấy cảnh Ngao Vân hôn tôi thì chắcchắn anh cũng sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bỏ cuộc. Huống hồ Ngao Vân lại không phải con người,nếu tôi làm bừa, e rằng Long nhân nổi giận, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể sẽ gây phiền phức cho Tất Thanh.

 

Chothế nào thì tôi cũng phải nén cảm giác rốiloạn này xuống, tuyệt đối không thể tiến xa thêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một bước. Mọi thứ đềuchỉ ảo giác, ảo giác... chồng con trai của kiếp trước đều đã xuấthiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi, tôi vốn quan niệm rằng tình yêu thì phải chung thủy, đa tìnhlà không tốt.

 

Tóc còn chưa sấy khô thì cơn buồn ngủ đã ập đến,mặc kệ người ta nói tóc ướt đi ngủ sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị đau nửa đầu, tôi vẫn leo lêngiường nhắm mắt chìm vào giấc mộng, trong mơ, con quạ đáng ghét © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 độtnhiên bay đến, bay vòng vòng trên đầu tôi, lại còn giang rộng cánh ra nhảy, vừa nhảy vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lẩm bẩm như đọc thần chú:

 

“Miêu Miêu, xin lỗi... Miêu Miêu, xin lỗi... Miêu Miêu, xin lỗi...”

 

Nói mãi, lại lắc mình một cái, biến thành một thiếu niên xinh đẹp, cầmcây chổigiẻ lau quét © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dọn phòng tôi, vừa dọn dẹp vừa nói:

 

“Con mèodụng, không để ý đến bày bừa lung tung, sự hiền thục kiếp trước học được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị chó nuốt rồi hay sao.”

 

Tôi mơ màng thấy có người so sánh tôi với chó thì lửa giận bốc lên, đangđịnh ra tay thì mở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt ra, thấy mặt trời đã soi vào tận mông. Vội vànglồm cồm dậy, xuống giường, nhớ ra hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiết đầu tiên không quan trọnglắm, buổi chiều thì bùng học được, thếtôi tìm di động gọi cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 TiêuVũ, nhờ điểm danh giúp tôi, thực hiện triệt để hành vi đáng ghét củasinh viên - bùng học. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Gọi điện thoại xong, cuối cùng tôi cũng tỉnh táo lại, chầm chậm đưa mắt liếc xung quanh,bỗng dưng phát hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra phòng mình cứ như thể vừa được thay đổi, khắp nơi sạch sẽ như mới, sàn nhà được lau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sáng bóng không một hạt bụi, dụng cụăn cũng sáng loáng, mọi cái tủbàn đều được lau dọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tỉ mỉ, không đểsót một góc nào. Phòng bếp cũng sạch sẽ, quần áo vứt lung tung đã đượcphân loại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gấp cẩn thận. Ngăn nắp tới mức... tôi tưởng mình đang ởnhầm phòng.

 

Chẳng nhẽ... tôi lao nhanh về giường, lôi cái va lymười vạn tệ Ngưu Ma Vương cho tôi, kiểm tra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại một lượt không thiếumột thứ gì, thế thẫn thờ ngồi xuống giường.

 

Rốt cuộc là ai đãtới đây? Con quạ trắng đó sao? Chẳng nhẽ hon chuyển thế,hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người thợ giày lùn tái sinh, thế nên tối mới tới đây làm trâu làm ngựa để báo đáp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi? Nhưng tôi cứu đâu...

 

Thế giới này quả nhiên diệu, mỗi một giây đều xảy ra một việc không thể ngờ đến...Tôi chìm đắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong câu chuyện cổ tích về hon anh thợ giàylùn, lát sau tỉnh táo lại, quyết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 định sẽ tìm Tiểu Mao để hỏi xem rốtcuộc xảy ra chuyện gì.

 

Gọi điện thoại cho Tiểu Mao, giọng nói của còn uể oải hơn cả tôi:

 

“Kẻ khốn kiếp nào dám gọi điện làm phiền giấc ngủ của bổn mao thiếu gia, coi chừng ta cào chết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngươi...”

 

“Đến cào.” Tôi biết cũng chưa đi học nên bất lực trả lời.

 

“Á, mẫu thân à.” Tiểu Mao sực tỉnh lại, giọng nói lập tức trở nên tỉnh táohơn, “Mẹ đừng hiểu lầm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con tưởng Hồng Hài Nhi, từ sau khi điệnthoại di động, buổi sáng dậy niệm kinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại nhân tiện đánh thứccon, cố ý để con không ngủ ngon được, nói nạn cùng chịu.”

 

“Trong “Tây du ký”, chẳng phải Hồng Hài Nhi sống Từ Trúc Lâm sao?” Tôi ngơ ngác, “Vì sao lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 di động?”

 

“Ui trời, bây giờ Thiên Giới cũng được phổ cập hiện đại hóa, rất nhiều cácvị thần tiên đều có. Hồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hài Nhi ngoan ngoãn vượt qua năm trăm năm nênkhông bị Quan Âm Bồ Tát quản chặt như trước nữa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giờ ngày nào cũng gọiđiện thoại nấu cháo với Trùng Trùng, dùng mạng để chat webcam với chamẹ, nghe nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn chơi trò chơi tên“Đại thoại tây du”, đẳng cấpcao lắm. Con cũng muốn chơi, bảo hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tặng con mấy thú cưng hắn khôngtặng, đồ đáng ghét, đồ lưu manh.” Tiểu Mao ngáp dài, “Mẹ chờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con mộtlát, con tới ngay.”

 

Lời nói chưa dứt thì đã cúp điện thoại,tôi cầm di động, nghĩ tới Hồng Hài Nhi chơi trò chơi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 các thiên binhthiên tướng cầm di động, các thần tiên sử dụng mạng internet, cảm thấynhư có sét đánh bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tai. Không biết trong số danh sách bạn bè của tôi ai thần tiên không nữa...

 

Không lâu sau thì Tiểu Mao xuấthiện trong phòng tôi với bộ đồ ngủ, nhào lên giường lăn lộn mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vòng, thái độ còn thân mật hơn cả ngày trước:

 

“Mẫu thân, mẹ thường dạy con ngày nào cũng phải đi học, không ngờ bây giờ mẹ cũng trốn học.”

 

Tôi đỏ mặt, vội vàng lảng chủ đề:

 

“Con quạ trắng đó phải yêu quái không?”

 

“Phải.” Tiểu Mao ngoan ngoãn gật đầu, “Đó Ngân Tử, là nghĩa phụ của con, chồng của Tiểu Trà, quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hệ với mẹ rất tốt.”

 

Tôi nhìn xung quanh, hỏi tiếp:

 

“Hắn làm gì mà nửa đêm tới quét dọn phòng mẹ?”

 

Tiểu Mao hình như bây giờ mới phát hiện ra xung quanh rất sạch sẽ, nhưng không mấy kinh ngạc:

 

“Nghĩa mẫu với mẹ đều rất dốt việc nhà, làm gì cũng qua quýt. Ngân Tử nghĩaphụ lại mắc bệnh sạch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ nên đành tự mình quét dọn, lâu dần thành quen.Chắc lần này nửa đêm tới thăm mẹ, bệnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tái phát nên nhân tiện mớiquét thôi.”

 

“Bình thường mẹ cũng quét nhà mỗi ngày mà, phảikiểu người bừa bãi đâu... chẳng qua hôm qua mệt quá...” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tôi ấm ức nói,sau đó hỏi, “Ngân Tử đâu.”

 

“Ở sau lưng mẹ.” Tiểu Mao lại lăn một vòng.

 

“Hử?” Tôi chầm chậm quay đầu lại, con quạ trắng ấy đang đứngcửa sổ, giương đôi mắt to tròn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn tôi. Mãi lâu sau, nhảy xuống biến thành mộtthiếu niên tuyệt sắc, lạnh lùng hừ một tiếng:

 

“Thế nào là con quạ độc ác?”

 

Cảm giác ớn lạnh dâng lên, tôi thấy sợ hãi theo bản năng, vội vàng lắc đầu giải thích:

 

“Chỉ là hiểu lầm... hiểu lầm...”

 

“Thế nàocon quạ đáng ghét...”

 

“Anh quạ độ lượng... đã giáo huấn tôi rồi còn gì.”

 

“Thế nào bán vào sở thú?”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hoa Miêu Miêu, Hoa Miêu Miêu Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hoa Miêu Miêu Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hoa Miêu Miêu full, Hoa Miêu Miêu online, read Hoa Miêu Miêu, Quất Hoa Tán Lý Hoa Miêu Miêu

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 137 — Hoa Miêu Miêu

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc