GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 136

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

 

“Em sợ anh ăn thịt em sao?” Ngao Vân cười.

 

“Em… chúng ta vẫn chưa kết hôn.” Tôi đẩy thân thể đang áp sát của anh ra.

 

Ngao Vân nắm lấy tay tôi, hôn lên từng đầu ngón tay, rồi lại hôn lên ấn kýmàu đỏ trên mu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bàn tay tôi, kéo mạnh một cái, cả người tôi ngã nhào vàolòng anh, ném tôi lên giường, nghiến răng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói:

 

“Vì ngày hôm nay, anh đã chờ lâu lắm rồi, không thể bỏ lỡ được! Cũng không thể thất bại được!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Em không hiểu anh nói gì!” Tôi giơ chân ra định đá anh, nhưng bị chặn lại dễ dàng.

 

“Đừng sợ… Miêu Miêu.” Ngao Vân dùng một tay đã dễ dàng khống chế được tôi, anh gọi khẽ. “Lần này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em sẽ của anh, của anh…”

 

“Không, em không phải của ai cả.” Nỗi phẫn nộ cực điểm sộc lên đầu tôi, tôi cắn mạnh lên vai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh, nhưng cảm giác răng mình vừa cắn vào một bức tườngsắt, không thể xuyên được vào da.

 

“Ha ha, đừng giận.” Ngao vân dừng tay, ngồi dậy rồi cười hi hi, “Anh chỉ đùa thôi mà.”

 

Tôi chỉnh lại quần áo, bực bội lườm anh:

 

“Đùa?”

 

“Em không muốn đùa sao? Tốt quá, thế thì chúng ta tiếp tục.” Ngao Vân như một congià, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại lao tới.

 

“Chờ chút.” Tôi vội vàng đá chân. “Em tin rồi! Đùa thì đùa!”

 

“Vì sao lại không muốn?” Ngao Vân đột nhiên nín cười, nghiêm túc nhìn tôi,“Vì cảm thấy anh chưa đủ nghiêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 túc? Hay anh không tốt?”

 

Tim tôibất giác ngừng thở, gương mặt Tất Thanh lại hiện lên trước mắt, rồitrùng khít vào gương mặt của Ngao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Vân, khóe mắt anh dưới ánh nắng vẻgì như buồn rầu, u uất, đó không phải là sự chín © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chắn, điềm đạm mộtthanh niên thể có. Ánh mắt anh nhìn tôi như thể muốn xuyên thấu thânthể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi, thiêu cháy linh hồn tôi, thức dậy điềuđó.

 

Khẽ runrẩy, một niềm khát vọng đang bùng cháy, phải tôi đã quên điềuđó?Quên một câu chuyện đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xảy ra từ ngày xửa ngày xưa, quên một tình cảm cùng sâu đậm.

 

Nhưng tôi không thể tìm được cái phần còn thiếu ấy trong ức, tôi nhớ lại câu chuyện cổ tích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi từng đọc năm bốntuổi, nhớ lại ước được làm nhà khoa học năm ba tuổi, nhớ lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyệntè dầm bị đánh năm hai tuổi… Sau đó thì tôi không thể nhớ được gì nữa,và vẫn không tài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào biết được rốt cuộc mình đang thiếu cái gì.

 

Tim tôi trống rỗng, cảm giác quen thuộc kỳ lạ khi gặp Tiểu Mao, Ngưu MaVương, Ngân Tử, Ngao Vân, Hoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Dung, bao nhiêu xúc cảm phức tạp giăng mắc trong khoảng trống của trái tim nhưng vẫn không tài nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tìm lại đượcthứ đã làm mất. Tất Thanh và Ngao Vân, hai gương mặt gần giống nhau, rốt cuộc các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh ai? Và em ai?

 

Hoang mang tột độ, tâm rối bời, Ngao Vân lại hỏi dồn:

 

“Em thực sự yêu anh không?”

 

Đưa ngón tay ra, qua làn áo mi trắng mỏng manh, tôi đặt tay lên ngựcanh, nơi vị trí trái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tim vang lên nhịp tim đập dồn dập, dường như đangnói với tôi về một sự đau đớn sợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hãi, anh đang sợ hãi điều gì?

 

“Anh giấu em điều gì?” Tôi hỏi khẽ, “Hoặc thể nói, các anh giấu em điều gì?”

 

Ngao Vân á khẩu, mãi sau mưới cười khổ:

 

“Anh không giấu cả.”

 

“Em không phải con ngốc, những việc xảy ra gần đây quá kỳ lạ, chẳng nhẽ đều là trùng hợp.”

 

Bầu không khí trở nên tĩnh lặng, chỉ hơi thở dồn dập đang lan ra xung quanh, thi thoảng lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vang lên tiếng mèo kêu ư ử.

 

“Em tin vào kiếp trước kiếp này không?” Ngao Vân đột nhiên hỏi.

 

Tôi lắc đầu, nhưng nhớ tới Tất Thanh thì lại gật đầu.

 

Ngao Vân nghĩ ngợi rất lâu rồi mới móc một chiếc nhẫn hồng thạch ra lồng vào tay mình, sau đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kéo mu bàn tay tôi ra, nhìn vào vết ấn ký trên đó, nói khẽ:

 

“Anh tin.”

 

Tôi ngỡ ngàng, ngẩng đầu nhìn anh.

 

Ngao Vân nhìn vào mắt tôi, một lần nữa nói rất chân thành:

 

“Anh tin vào kiếp trước kiếp này, em chính người tình trong số phận anh đã chờ một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghìn năm.”

 

“Anh đang kể chuyện cổ tích à?” Tim tôi càng bấn loạn.

 

“Có thể anh đang nằm mơ, nhưng trong giấcthực sự có em tồn tại.”Ngao Vân khoác vai tôi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì thầm bên tai tôi về một giấc mơ.

 

Anhnói ngày trước một yêu quái mèo rất xinh xắn, đáng yêu tên HoaMiêu Miêu, nàng sống ung dung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trên Lạc Anh Sơn, không tham vọng gì,tràn đầy vẻ ngây thơ. Ngày nào nàng cũng thẫn thờ ngắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 những đám mâytrắng hoặc nằm ngủ trên những tảng đá to. Một hôm, Tam Thái Tử của LongCung trong lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chu du nhân gian đã đi qua Lạc Anh Sơn, trúng tiếng sétái tình với nàng yêu quái mèo, thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đưa nàng về Long Cung, hai ngườisống cuộc sống hạnh phúc, vui vẻ, hàng ngày bắt cá, đi dạo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dưới đáybiển, thi thoảng lại ngồi trên mặt biển ngắm bình minh hay hoàng hôn.Hoàng hôn trên biển rất đẹp, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 các màu sắc đan xen nhuộm kín bầu trời,nhưng trong mắt Tam Thái Tử, mọi vẻ đẹp đều phải e © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thẹn nhường chỗ chovẻ đẹp của yêu quái mèo.

 

Yêu quái mèo thích nằm trên chân TamThái Tử ngủ, nàng không bao giờ động lòng trước những ngọc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngà châubáu, nhưng lại có thể nhảy múa điên cuồng một con tôm hay con cángon. Những ngày tháng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó chỉ tồn tại sựâulo và tự do tự tại.Nhưng mộng đẹp không dài, yêu quái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mèo bị người ta cướp mất, chịu đựngnỗi đau khổ tận cùng suốt năm trăm năm nhân gian, cuối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng hoa tànngọc nát, Tam Thái Tử từ đó không còn niềm vui, chàng chỉ biết dựa vàoấn in © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trên linh hồn yêu quái mèo, không ngừng tìm kiếm tông tích củamình, thực hiện lời ước của hai người, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lần này, chàng phải tìm kiếm suốt năm trăm năm,cuối cùng cũng đã tìm được.

 

Không cần biết nàng biến thành hình dạng như thế nào, không cần biết nàng còn giữ lại ức của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kiếp trước hay không, không cần biết liệu nàng cònnhớ tới mình… chỉ cần nàngthể quay về với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vòng tay của mình, cho dùchỉ vài chục năm.

 

“Có phải giấc này buồn cười lắm không?”Ngao Vân ngẩng đầu lên hỏi tôi. “Nhưng ngày nào ta cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy giấc mơnày, khát khao ngày đó biến thành sự thực, kết quả là ngày đó thực sự tới.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Không buồn cười…” Tôi lẩm bẩm, trong giấc của em cũngcó một yêu quái mèo tên là Hoa Miêu Miêu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nàng chết trong một đống lửacùng một người đàn ông, người đàn ông đó giống y như anh.

 

“Đóchính anh.” Ngao Vân kéo tay tôi, một lần nữa đẩy tôi nằm xuống gối,giọng nói u uẩn vang lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bên tai, “Nước xuyên thấu đá, cảm động tớitrời, anh dùng một nghìn năm để chờ đợi, chỉ đổi lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kiếp này của em,được không?”

 

Tôi khẽ cựa quậy, nhưng thấy một giọt nước mắt lăn ra từ khóe mắt anh, rơi xuống gối, biến thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trân châu.

 

“Anh dùng một nghìn năm chờ đợi để đổi lấy mấy chục năm cùng em sống chết,được không?” Ngao Vân hôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên môi tôi, đặt lên đó một cảm giác lạnh lẽo. “Anh yêu ánh mắt si tình của em, yêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sự chung tình không oán hận củaem, đó là thứ tình yêu không vẻ đẹp nào thể sánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được… Đời nàykiếp này hãy bên anh nhé, Miêu Miêu… cứ kệ cho anh điện cuồng, kệ anhbất chấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thiên quy, bất chấp tất cả…”

 

“Người đó thực sựanh sao?” Tôi hỏi.

 

“Phải.”

 

“Em ngày trước, con yêu quái mèo ấy… phải cũng yêu anh không?” Tôi hỏi khẽ.

 

“Phải… Em yêu anh.” Ngao Vân khàn giọng, “Chỉ là người ta đã cướp em khỏi tayanh, đó là nỗi hận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vĩnh viễn trong lòng anh, lần này anh sẽ không để emvuột khỏi vòng tay anh nữa.”

 

“Em thực sự yêu anh không?” Tôi hỏi khẽ, vẫn không ai trả lời tôi.

 

Ngao Vân đưa những ngón tay thuôn dài ra mở từng cúc tay áo, anh quay ngườiđi, trên vùng lưng chắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chắnba miếng vảy màu đỏ, đó điểm yếu củarồng không ai được sờ đến, tôi nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 những vảy rồng, miết nhẹ lên viên trân châu trong tay, cảm thấy chuyện cổ tích hình như vừa biến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thànhhiện thực.

 

Ngao Vân đưa tay ra, đặt chiếc nhẫn màu đỏ vào ấn rồng trên tay tôi, chúng trùng khít với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhau, sau đó nhẹ nhàng nói:

 

“Đây chính chứng cứ yêu nhau của chúng ta kiếp trước, anh từng hứa nhất định sẽ tìm thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em.”

 

Ký ức một lần nữa được tái hiện, hình như từng có một giọng nói quen thuộc liên tục vang lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bên tai tôi, “Ta sẽ tìm thấy nàng…”

 

anh sao? Bóng người trong ức nhòe nhoẹt, nhưng mùi hương tỏa ra từ thể ấy thì lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tương đồng.

 

Tôi nhìn Ngao Vân, rồi lại nhìn ấn ký, ngơ ngác rất lâu, rồi cuối cùng bạitrận trước ánh mắt thâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tình của anh. Cuối cùng cũng tin anh LongCung Tam Thái Tử, tin vào sự tồn tại của cổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tích,cũng tin vào giấcmơ của anh, tình yêu của anh.

 

Một người si tình như thế làm saocó thể giả? lẽ tôi thực sự yêu anh, chỉmột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nguyên nhân nào đókhiến tôi mất trí ngu ngốc tới mức không thể phân biệt được cảm xúccủa con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tim mình.

 

Miêu Miêu vốn một kẻ ngốc.

 

“Đừng trốn chạy, đừng chống cự, em của anh, của anh…” Ngao Vân càng ôm tôi chặt hơn, hôn sâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơn, để lại những vệt đỏ lựng trên cổ.

 

Tôi nói khẽ:

 

“Đừng để ánh sáng.”

 

Thế Ngao Vân phẩy tay một cái, mọi chiếc đèn trong phòng lập tức tắtlịm, xung quanh chìm vào bóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tối, chỉ ánh trăng bàng bạc chiếu quakhung cửa sổ, soi lên mặt anh, khiến gương mặt anh trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nênhồ, thầnsắc của anh một lần nữa khiến tim tôi đập manh. Thế tôi buông tay ra, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặc kệ chút sợ hãi vẫn còn trong tim, không tiếp tục kháng cự, nghetheo lời anh, nghe theo sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 an bài của số phận.

 

Trong lúc đangquấn quýt thì cánh của phòng tắm đột nhiên bị Tiểu Hắc đẩy bật ra, nólao về phía Ngao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Vân, cào mạnh lên lưng anh. Ngao Vân phẫn nộ giang tayra đấm mạnh, khiến Tiểu Hắc bay vào tường, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tiểu Hắc kêu lên thảm thiết,nhưng vẫn ngoan cường đứng lên, tiếp tục xông vào.

 

“Đừng thế.”Tôi vội nhảy xuống giường, ôm Tiểu Hắc vào lòng, giận dữ mắng Ngao Vân,“Anh lớn tướng rồisao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại đối xử với một con mèo con như thế? Nếu bị thương thì làm thế nào?”

 

Mắt Ngao Vân hừng hực lửa giận, mãi sau mới bình tĩnh lại được, cuối cùng thì trở lại vẻ dịu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dàng:

 

“Anh xin lỗi, tại con mèo này tự nhiên tấn công, đụng phải vảy rồng nên anh mới mất kiểm soát.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Tiểu Hắc nằm trong lòng tôi nhe răng gầm gừ với anh.

 

“Được rồi, được rồi, tao không ra tay nữa.” Ngao Vân đưa tay ra xoa đầu TiểuHắc, luôn miệng dỗ dành. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Tao đùa thôi, đừng giận, đừng giận.”

 

“Meo…”, Tiểu Hắc quay đầu đi, vẫn giận dữ không thèm nhìn anh.

 

Ngao Vân bất lực:

 

“Lát nữa làm cá cho mày ăn được không?”

 

“Meo…”, Tiểu Hắc quay đầu lại, dường như đang nghĩ ngợi đó.

 

Lúc này tôi mới sực tỉnh lại, vội vàng chạy đi bật đèn, sau đó tôi túm lấyNgao Vân còn đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặc cả với Tiểu Hắc, ngắm kỹ vùng lưng của anh. Mấycái vảy rồng màu đỏ của anh ánh lên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khiến tôi bất giác muốn đưa ngóntay ra chạm vào đó, Ngao Vân lập tức giữ chặt tay tôi:

 

“Đừng đụng vào đó, chỗ đó nhạy cảm lắm.”

 

“Trên… thế giới này thực sự có yêu quái…” Tôi xác nhận lại xong, ngồi phịchxuống giường, hồn bay phách lạc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong đầu không hiểu đang nghĩ ngợi gì.

 

Ngao Vân lập tức tỏ ra bất mãn:

 

“Anh không phải yêu quái, rồng sinh ra đã thuộc Thần tộc.”

 

“Thế… thế tức anh biết bay? Hơn nữa còn thể biến thành con rồng phunlửa?” Tôi cố gắng nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tới hình tượng những con rồng tôi từng gặptrong sách.

 

“Em đọc tiểu thuyết viễn tưởng nhiều quá thì phải.Cái thứ vừa xấu vừa biết phun lửa ấy làm sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể đứng chung với Longtộc phương đông thuần chủng được?” Ngao Vân càng bất mãn hơn, “Bọn anhlà dòng tộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thủy, thống trị hải dương, hành vân tạo mưa, tưới tiêucho ruộng đất.”

 

“Trời mưa rõ ràng là do hơi nước bốc hơi thành mà!” Tôi lập tức phản bác, “Trong sách đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 viết như thế.”

 

“Đó chỉ một phần, nhưng những đám mây mang mưa đều chịu sự thao túng của rồng, chỉ điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con người không nhìn thấy thôi.” Ngao Vân cườinói, “Cho dù nhìn thấy trong khoảnh khắc, họ cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tưởng là mình bịhoa mắt.”

 

Tôi phải mất nhiều thời gian mới tiêu hóa được chuyệnvị hôn phu của mình một con rồng, sau đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng tiêu hóa được thông tin rằng thể Ngưu Ma Vương chínhmột con trâu, con quạ trắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đángghét kia cũng có thể một con yêu quái, hơn nữa lẽ còn thù oánvới tôi. Tổng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cộng mọi thông tin này khiến đầu óc tôi bấn loạn, sau đótôi quên hết mấy việc ban đầu, toàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tâm toàn ý nghiên cứu con rồng thựcsự trông như thế nào, cứ len lén nhìn Ngao Vân rồi tưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tượng ra hìnhdạng thực sự của anh.

 

Trước sự hỗn loạn này tôi vẫn thểbình tĩnh được, quả không hổ danhcon cháu của thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đại trưởng thànhtrong sự đầu độc của tiểu thuyết ngôn tình truyện tranh.

 

“Emcòn ôm con mèo đó sao? Chưa từng nghĩ ai sao? Ngao Vân huơ taytrước mặt tôi, tôi vội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vàng ngậm miệng lại, nhìn Tiểu Hắc trong tay tôi, hỏi nhỏ, “Con mèo ư?”

 

Tiểu Hắc thực sự không thể giấu được nữa, bèn nhảy khỏi lòng tôi, lăn trên mặt đất một vòng, biến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thành Tiểu Mao, mặt ai oán:

 

“Mẹ, phẩm vị của mẹ kém quá! Người ta thấy những con mèo đáng yêu đều đặttên Bông Tuyết, Hoàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tử, Apple hay đó, mẹ thấy con lông đen bènđặt ngay là Tiểu Hắc, nếu con lông trắng thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13phải sẽ đặt là Tiểu Bạch không? Nếu mèo mướp thì sẽ gọi Mướp à?”

 

“Mèo đực thì ai gọi Mướp...” Tôi á khẩu, chỉ mặt cậu, lắp bắp nói, “Vì sao... sao lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chị tắm cho em, em không nói.”

 

“Nói tới việc tắmbực mình!” Tiểu Mao vô cùng ấm ức, “Con đã lớn ngần này rồimẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn tắm chỗ đó của con...”

 

“Tắmđâu?” Ngao Vân chau mày.

 

“Chị... chị không biết emyêu quái! Nếu không đánh chết cũng không tắm“trym” cho em.” Xấu hổ đỏ bừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặt, tôi nhảy dựng lên, biện minh cho sựvô tội của mình.

 

Ngao Vân vặn ngón tay, các khớp đều kêu lên răng rắc, anh cười cười, nhấn từng tiếng:

 

“Tắm - - đâu?”

 

“Này này, chú đừng làm bừa, nếu không thì đừng trách cháu trở mặt đấy.”Tiểu Mao vội vàng lui ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sau mấy bước, trốn sau lưng tôi, “Từ trên xuống dưới khắp người cháu, có chỗ nào mẹ cháu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chưa đụng vào? Hồi nhỏ cònthường đi tắm suối với cháu nữa cơ...”

 

“Tôi... tôi thực sự một mèo mẹ à...” Tôi cảm thấy tim mình chưa bao giờ phải gánh chịu nhiềuthế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong suốt hai mươi mốt năm qua.

 

Tiểu Mao chu môi, vẻ không vui:

 

“Mẹ không phải mẹ con thì con lại dính lấy mẹ sao?”

 

Tôi nhìn thằng con trai tự xưngnhỏ hơn tôi hai tuổi nhưng thể nhiềuhơn tôi tới mấy trăm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tuổi, rồi lại nghĩ tới bản thân chưa một lần có chữ X thứ ba với đàn ông, ngã phịch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuống đất, mãi không đứng lên được, cho Đức mẹ Maria sinh con khi còn là trinh nữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13lẽ cũng chẳng đếnmức như tôi...

 

Tiểu Mao lại gần, cố gắng an ủi tôi:

 

“Mẹ đừng bị đả kích, con chưa chê mẹ ít tuổi hơn con thì thôi.”

 

Tôi hơi phục hồi lại nguyên khí một chút, lập tức nhớ ra vấn đề thứ hai:

 

“Thế... Ngao Vâncha em?”

 

“Chuyện này...” Tiểu Mao gãi tai, còn chưa kịp trả lời thì Ngao Vân đã ngắt lời:

 

“Đương nhiên con trai của anh rồi, sau khi em đi, với anh năm trăm năm.”

 

“Ừm... với nhau năm trăm năm...” Câu trả lời của Tiểu Mao rất hàm hồ, “Quan hệ của con với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bố không tốt lắm.”

 

“Hơn nữa, khi không có em, do nghĩa mẫu Diệp Tiểu Trà chăm sóc.” NgaoVân cười cười nhìn Tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mao một cái, nói tiếp. “Có điều Tiểu Trà lúc này đang đi ngao du tứ hải, không biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi đâu, nói không chừng còn gặpnguy hiểm, con nghĩa tử sao không đi tìm?”

 

“Nghĩa mẫu?” Tôi nghi hoặc hỏi.

 

“Con biết đâu, cha không cần lo.” Sắc mặt Tiểu Mao đột nhiên trở nênthật khó coi, tiếng “cha” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cậu thốt ra nghe thật nặng nề, sau đó lạinhẹ nhàng nói, “Chỉ hy vọng nghĩa mẫu thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bình an trở về, đoàn tụ với mẫu thân, họ vốn bạn thân của nhau.”

 

“Đúng thế, hy vọng nàngta thể bình an trở về.” Ngao Vân đứng lên, cười cười nhìn Tiểu Mao,“Chắc chắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13sẽ bình an, ta cũng sẽ giúp đỡ.”

 

“Cảm ơn.” Tiểu Mao nghiến răng nghiến lợi nói, gương mặt đầy vẻ giận dữ.

 

Tôi cảm thấy không khí đó không bình thường, vội vàng chen vào:

 

“Rốt cuộc là chuyện gì vậy?”

 

“Không gì.” Hai người như thể vừa biến thành đồng minh, đồng thanh trả lời, khuyên tôi nên rộng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lượng, chuyện này họ sẽ tự giải quyết với nhau.

 

Đêm đã khuya, Ngao Vân ám thị rất nhiều lần cho Tiểu Mao hãy quay về, đừng đây gây rối, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng Tiểu Mao giả bộ như không nhìn thấy. Lúc này vanglên tiếng cửa khe khẽ, một giọng nữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dịu dàng vang lên:

 

“Miêu Miêu, tớ làm đồ ăn đêm cho cậu này, ăn không?”

 

Đang khó xử giữa hai người, sự xuất hiện của Hoa Dung cứ như thiên thầngiáng lâm, thếtôi lập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tức nhảy xuống giường đi mở cửa, thấy đangbê một nồi canh cá, tươi cười đưa cho tôi, đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào trong phòng, sau đóchào hỏi mọi người:

 

“Mọi người đều đây à?”

 

“Hừ.” Ngao Vân đứng lên, mặc áo vào, lạnh lùng liếc nhìn cô một cái, đi ra ngoài.

 

Nụ cười của Hoa Dung thốt nhiên trở nên cứng đơ, nhưng rồi lập tức biếnmất, cô không giữ Ngao Vân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại, nhưng vẻ hoảng hốt, luôn miệng bảotôi với Tiểu Mao ăn canh. Thấy không khí đã giãn ra, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi thở phào nhẹnhõm, vô cùng cảm kích Hoa Dung.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hoa Miêu Miêu, Hoa Miêu Miêu Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hoa Miêu Miêu Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hoa Miêu Miêu full, Hoa Miêu Miêu online, read Hoa Miêu Miêu, Quất Hoa Tán Lý Hoa Miêu Miêu

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 136 — Hoa Miêu Miêu

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc