GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 8

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Bạch Huyễn Tư nhét tôi vào trong chiếc xe đậu ngoài cửa, A Khố ngồi vào ghế lái, ô tô bắt đầu chuyển động. Sở Vong không dám tới quá gần, chỉ giữ khoảng cách phía sau.

Nhưng người nhân tạo cũng không thể đuổi kịp tốc độ ô tô!

Tôi không ngừng quay đầu, nhìn bóng anh dần dần nhỏ đi.

"Bạch Huyễn Tư! sao?" Tôi quay sang người ngồi bên, gào lên tuyệt vọng.

Nhưngấy không hề lên tiếng, ánh mắt vẫn nhìn thẳng phía trước, khóe miệng giữ mãi dáng cười© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dị!

"Cô đừng mất công gọi ta làm gì, ta sắp chết rồi!" Phía trước, A Khố đột nhiên lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiếng.

"Thanh Oánh đâu?" Tôi nghe giọng mình xa lạ cùng.ta giả dạng Thanh Oánh từ lúc nào?

"Huyễn Tưo không vấn đề gì!" ta nói, "Đang ngoan ngoãn nhà thôi."

"Ngày A Tắc chết, phải chạy tới nhà chúng tôi, giả dạng thành Thanh Oánh?"

"Phải." A Khố không quay đầu lại.

"Cái chết của Huyễn Tư, phải do giở trò?" Tôi nhẹ giọng hỏi.

"Bốp!" Má rát bỏng. ta thu tay về, lạnh lùng nói, "Nếu không phải ngày đó A Ngõa hạ lệnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không thể giết cô, A Tắc sẽ không uổng mạng!"

Xe rẽ sang một phía, tôi thấy đầu Triển Trãm lay động bên hông ta, đau xót tột cùng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gái tàn nhẫn này, tôi muốn giết cô ta, tôi thật sự muốn giết ta!

Đè nén đau đớn trong lòng, tôi tiếp tục hỏi: "Bạch Huyễn làm sao vậy?"

ta cười nhạt: "Chỉ một con nhỏ nhân tạo sắp chết. A Ngõa đã sửa chửa lại cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta, cấy một con chip mới trong đầu. Nhưng thân thểta bị tổn hại quá nghiêm trọng, năng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lượng sắp cạn rồi."

Tôi nhìn Bạch Huyễn ngồi bên, mắt ấy từ từ nhắm lại, dường như đang cố gắng mở mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng chỉ phí công.

Xe chạy chừng một giờ đồng hồ, tới phía Nam Bắc Kinh, một nơi vắng vẻ thưa thớt.

ta chỉ vào một gian nhà kho phía trước, bảo tôi: "A Ngõa đang chờ chúng ta đó, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn vào không?"

Tôi không hiểu lắm.

Co ta nói tiếp: "Dĩ nhiên muốn vào rồi, A Ngõa khăng khăng không giết người tội, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn làm phẫu thuật cho cô." ta nhìn tôi, mặt lộ vẻ đắt chí, "Nhưng tôi sẽ không cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Sở Vong mộthội nữa. Nguyên tắc của A Ngõa chỉ làm hỏng việc!" mở cửa, xuống xe, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giật cửa sau, lôi Bạch Huyễn ra ngoài, ném lên mặt đất. Bạch Huyễn run rẩy một chút, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sau đó bất động... vĩnh viễn.

Lúc này, ấy thực sự đã chết rồi!

A Khố tiến vào trong xe, ngồi xuống bên cạnh, nhìn tôi đầy khinh bỉ.

"Rốt cuộc thể giết rồi!"ta nói, kéo tôi lại gần, đối diện với mình.

Súng của tavào trán tôi, cứng rắn, lạnh lẽo. ta dùng lực rất mạnh, khiến trán tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đau nhói.

Tôi nhìn ngón tay ta đặt ở súng, ánh mắt thoáng le lên, sau đó lại tối sầm như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũ.

Cô ta nói: "Chết đi!"

Tôi nhắm chặt mắt lại. Đừng, Sở Vong !

Đợi một hồi lâu, viên đạn cùng cơn đau trong dự liệu không đến.ta vẫn duy trì thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này, không hề động đậy.

Như vậy còn khó chịu hơn cả chết.

Không biết đã bao lâu. thể chỉ vài phút, nhưng với tôi nói, như thể một đời dằng dặc. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tôi kêu lên : "Muốn giết cứ giết đi, đừng dằn vặt tôi như vậy!"

ta không trả lời, không hề trả lời.

Tôi mở bừng mắt.

ta vẫn giữ thế kia, súng vào trán tôi, chỉ một điểm khác biệt duy nhất là, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13ta vẫn không động đậy, hai mắt ta tối tăm chết chóc.

Chuyện thế này? Tôi thử lay lay thân thể, cô ta vẫn không động đậy, mắt đờ đẫn như đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mất tiêu điểm.

Tôi từ từ lùi khỏi họng họng súng, nhảy xuống xe, cuống cuồng chạy đi. Không cần biết ta làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sao, tôi chỉ muốn chạy đi thật xa, chạy tới bên Sở Vong.

Nhưng chỉ mới rời khỏi đó chưa đến trăm mét, hai bóng người đã đột ngột xuất hiện trước mặt tôi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

A Ngõa nói: "Dịch tiểu thư, đã lâu không gặp."

* * * *

Mảnh sân trống trải, gió lạnh lẽo luồn qua, ánh trăng bàn bạc hồ rải xuống sân thượng. Một bóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người cao lớn ngồi ở sát bên rìa sân.

"A Khố sao vậy?"

Y đứng lên, đi tới, cái bóng cao lớn dần dần phủ lên tôi.

"Đôi khi tôi nghĩ, có lẽ dcd nhất định phải xuất hiện trên thế giới này." Y vươn tay bóp cằm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi, tôi nghiêng đầu muốn tránh lại bị siết chặt hơn.

"A Khố đã rất lâu không nạp điện, lái xe tới đây lúc ấy dùng nốt phần điện năng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cuối cùng." Y nói, "Vận may của quá lớn, chậm một giây nữa thôi, A Khố nhất định sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giết cô."

Tôi lạnh cả người.

A Ngõa cúi đầu nhìn tôi, khóe miệng nhếch lên nụ cườihồ: "Dịch tiểu thư, sợ?"

"Nói thừa!" Tôi nhanh chóng trả lời theo phản xạ. Hai người bạn củ y tôi bị giết, tổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 năm chiến nay chỉ còn ba, y nhất định rất hận tôi.

"Tôi sẽ không giết cô." Y nói, "không giết người tội, dù bất tình huống gì, đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nguyên tắc của tôi."

"Thủ lĩnh!" Một giọng nói lo lắng vang lên A Dân.

Tôi A Ngõa đều quay nhìn về phía sau lưng tôi, thấy A Dân đứng đó, vội nói: "Tòa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhà này mất điện rồi, phải tìm nơi khác nạp điện cho A Khố! Nhưng chúng ta biết tìm nguồn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 điện trên vạn vôn đâu bây giờ?"

A Ngõa giật mình, cau mày lại. Cả hia im lặng một lúc. Nhìn từ sân thượng này, những tòa nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xunh quanh đều tối đen một mảnh, chỉxa xa truyền lại chút ánh sáng le lói.

Thật đúng dịp, cả khu vực này lại cúp điện.

"Dịch tiểu thư, may mắn thật đấy, chúng tôi phải tìm chỗ nạp điện cho A Khố trước rồi mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mổ cho được." A Ngõa hình như rất trân trọng sinh mệnh của đồng sự.

Đầu tôi chợt nảy lên một ý, nhẹ giọng nói: "Tôi biết gần đây chỗ điện đấy, còn lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tới năm vạn vôn."

A Ngõa A Dân đều quay sang nhìn tôi.

* * * * *

Chúng tôi lên ô rời khỏi nhà kho. A Dân lái xe, tôi A Ngõa ngồi ghế sau, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 A Khố ngồi ghế phụ, vẫn bảo trì thế ngắt điện. Nơi muốn tới khá xa, lái xe cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gần đến nửa giờ. Điều này khiến chặn đường của chúng tôi thật khăn.

Xe ngoặt gấp, tôi ngã vào lòng A Ngõa. Y nghiêng tay đỡ tôi.

"Xin lỗi!" tôi nói theo thói quen, sau đó lập tức muốn vả miệng mình, xin lỗi gì chứ!

Đoạn đối thoại này thật quái, đặc biệt khi chúng tôi nợ đối phương hai mạng.

"Thực ra, nếu không phải mẹ của dcd, chúng ta thể làm bạn." A Ngõa nói, "Đừng nhìn tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quái như vậy, năm 2026, tôi cũng mấy người bạn nhân loại đấy."

Y đúng là kẻ ngoại lai trong thế giới người máy!

Nhưng tôi vẫn sinh cảm tình với y, tôi nói: "Anh vẫn hoang mang như sao? "

A Ngõa không ngờ tôi lại đột nhiên hỏi như vậy, sắc mặt chợt buồn bã.

"Thực ra sinh con hay không đối với tôi mà nói, đều giống nhau cả." Tôi nói, "Người tôi yêu không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể khiến tôi mang thai, tôi căn bản không muốnquan hệ với người khác."

Y nhìn tôi: "Sở Vong?"

Tôi gật đầu: "Thực ra anh giết tôi hay không, đối với tôi mà nói, cũng giống nhau cả thôi. Bởi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh ấy sắp phải quay về 2026, vậy thì quãng đời còn lại, tôi từ lâu đã nghĩ thông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 suốt. Mất đi anh ấy rồi, cps khác chăng cũng chỉ độc chết đi hay độc sống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiếp."

"Cô độc ư?" A Ngõa băn khoăn, "Nhưng độc gì? Tôi ngay cả độc là cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảm giác."

"Trong đầu tôi, chỉ trống rỗng." Y chợt nghiêng người, gương mặt đẹp đẽ ghé sát tôi, "Côngười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu tiên thương tiếc tôi."

Tôi không thể lui hơn nữa, bị y ấn lên cửa xe.

"Vừa rồi trong mắt cô, thương tiếc đúng không?" Y yên lặng nhìn tôi, "Thật lạ, tôi sắp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm một việc tồi tệ với cô, còn nhìn tôi như vậy. Cô con khác nhau nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lắm."

Ô đột nhiên ngừng lại. Đến rồi.

A Ngõa thả tôi ra, xuống xe.

Phòng thí nghiệm trọng điểm ngành khí động lực học cấp quốc gia.

"Khốn kiếp! Sao chúng ta lại phải tin người phụ nữ này?" Dường như A Khố đã khôi phục ý thức, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 âm thanh yếu ớt vang lên. Bị A Dân đặt lên bàn thực nghiệm, ta vẫn không ngừn mắng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

"Bởi đâyphương pháp duy nhất cho sống tiếp! Tôi không thể để chết được!" Vẫn trầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặc suốt dọc đường, lúc này A Dân đột nhiên quát lên. A Khố thoáng giật mình, an tĩnh lại. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Tôi lẳng lặng nhìn ta. ta giết Triển Trãm, hại chết Bạch Huyễn tư!

"Dịch tiểu thư, xin cho chúng tôi biết, nguồn điện đâu?" A Ngõa dịu dàng hỏi tôi.

Tôi bước tới bàn thực nghiệm, lần tìm một cái công tắc bên dưới, ấn nhẹ. Toàn bộ phòng thí nghiệm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sáng bừng.

Phòng thí nghiệm cấp quốc gia, là nơi nguồn điện riêng, tôi đã từng thực tập nơi này. Đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gần mười một giờ đêm, phòng thí nghiệm không người trực, máy móc tự động vận hành. Đối với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từng dụng cụ thí nghiệm hay công năng của chúng, tôi đều rất quen thuộc. Bởi tôi đã từng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơn hai năm làm việc đây.

Phòng thí nghiệm cấp quốc gia, nơi nguồn điện riêng, tôi đã từng thực tậpnơi này. Đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gần mười một giờ đêm, phòng thí nghiệm không có người trực, máy móc tự động vận hành. Đối với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từng dụng cụ thí nghiệm hay công năng của chúng, tôi đều rất quen thuộc. Bởitôi đã từng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13hơn hai năm làm việc đây.

Đột nhiên tôi nhớ tới hkd, tận chân trời nào đó, anh biết thời khắc này tôi đang hãm thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngục tù, mệnh sớm tối?

Tôi nói: "Nguồn điện cạnh đó." Rồi chỉ vào một cổ máy thực nghiệm rất lớn cách đó không xa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đó thiết bị tạo gió. Thiết bị tạo gió thông thường dùng để sản sinh sức gió, phục vụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 công tác đo khả năng chống chấn động của các mô hình kiến trúc.

thiết bị tạo gió này, cả nước chỉ một cỗ duy nhất, nhập từ Đan Mạch, có thể sản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sinh gió lốc quy mô nhỏ, phá hủy bất cứ vật thể nào, kiên cố đến đâu, nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chưa từng thất bại. Đương nhiên, đây chỉ nhiệm vụ mang tính hủy diệt của thiết bị này.

"Từ từ! Liệu đây có phải một âm mưu không?" A Dân không yên tâm nhìn ống thông gió. Anh ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chưa từng nhìn thấy ống tạo gió của thời đại này. Hơn nữa, nếu không phải dân chuyên nghiệp sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không thể hiểu biết công dụng của thiết bị này.

"Tôi đang đứng đây với mấy người, nếu có gì bất lợi thì giết tôi đi được rồi." Tôi thản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiên. A Dân hơi do dự, nhưng nghe tiếng rên rỉ thống khổ của A Khố, anh ta cắn răng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hạ quyết tâm, đặt lên bàn thực nghiệm dưới thiết bị.

Tôi bước tới, mở nguồn điện của thiết bị rồi đưa đầu dây nối ngoài cho A Dân: "Nạp điện cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy đi."

Ống sinh gió bắt đầu vận hành, phát sinh âm thanh ù ù. A Khố mừng rỡ, hai mắt rốt cuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mở ra, sáng ngời khiên A Dân A Ngõa cũng yên tâm. Tôi lui lại bên cạnh A Ngõa.

Nhưng tình cảnh chỉ duy trì được chừng năm phút, ánh mắt A Khố dần dần tối lại, thiết bị cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyển động chậm dần.

"Chuyện thế?" A Ngõa lo lắng.

"Có thể đường dây có vấn đề, để tôi xem xem!" Tôi đi ra bàn điều khiển phía sau thiết bị, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lần này bọn họ không hề hoài nghi, chỉ lo lắng nhìn A Khố trên bàn.

Tôi lấy trong ngăn kéo một bình khí nén, đặt xuống bên dưới bàn thiết bị. Phía sau động © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một khe lõm, tuy không phải dành cho cái bình này nhưng đặt vào thể giữ yên.

"Cô làm đó?" A Ngõa giữ chặt tay tôi lại.

"Thiết bị chưa đủ nhiên liệu." Tôi ngẩng đầu nhìn y, ánh mắt rất bình tĩnh.

Y buông tay, tôi mở lại van động cơ.

Lần này không có bất sự cố bào, thiết bị đã vận hành mười phút, A Khố thậm chí đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13thể giơ tay lên.

A Dân nghiêng người bên cạnh cô ta, gương mặt hơi gầy đã xuất hiện vẻ vui mừng.

"Cám ơn cô." A Khố hình như cũng vừa lòng.

"Ha ha." Tôi cười trừ.

"Cô và Sở Vong bên nhau thế nào?" A Ngõa hỏi, "Anh ta người nhân tạo, tôi là người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 máy. Chúng tôi thật ra có thể được coiđồng loại."

Tôi không hiểu.

"Anh ta thể, tôi cũng thể." Lời chưa dứt, môi y đã đặt lên môi tôi. Cảm giác lạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lẽo từ môi truyền thẳng lên não. Lưỡi y vừa thận trọng vừa ngây ngô, từ từ dò tiến.

Tôi kinh hãi, dồn sưc đẩy y ra, y vẫn bất động. Tôi mín chặt môi, y vẻ tức giận, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bấm vào bên hông tôi một cái. Tôi bị đau, mở miệng, lưỡi y liền lợi dụng hội tiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào.

Tôi bối rối vô cùng nhưng không cách nào thay đổi tình trạng lúc này. Thiết bị tạo gió vận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyển càng lúc càng nhanh, âm thanh càng lúc càng lớn.

số ý niệm lóe lên như tia chớp trong đầu tôi, dần dần hiện rõ ánh mắt yêu thương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 những lời hồ của Sở Vong ngày đó:

"... Máu của em nếu trộn lẫn với nước bọt sẽ tạo thành kịch độc..."

Mùi máu tanh tràn ngập khoan miệng tôi, tôi đưa lưỡi ra sức quấn lấy A Ngõa. Hàng mày kiếm của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 y hơi run rẩy, cánh tay ôm tôi càng siết chặt hơn. Hồi lâu, y rốt cuộc buông tôi ra, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả hai đều thở dốc vì nụ hôn cuồng nhiệt ấy.

Y nhướng mày, nở nụ cười hiểm, tay lại siết chặt hơn, đầu đặt lên vai tôi, trầm giọng: "Thảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào Dịch tiểu thư đáp lại một người máy nhiệt tình đến thê, ra muốn đầu độc tôi."

Tôi đờ người, y cười to nói: "Sở Vong quên nói chobiết sao?năm 2026, còn có một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người lợi hại ngang anh ta, đó tôi! Độc này trí mạng, nhưng hiệu với tôi." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Lòng tôi trầm xuống. Nhưng với A Ngõa, dường như âm mưu vừa rồi của tôi không hề tồn tại, vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dịu dàng nói: "Dịch tiểu thư, hãy để cho tôi yêu cô nhé?"

Tôi hoảng sợ, ngẩng phắt đầu nhìn y.

"Ở thời đại của chúng tôi, chưa từng ai như cô, nhìn tôi bằng ánh mắt đau lòng tiêc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thương đến thế." Y cúi đầu cười, "Vậy nên, tôi muốn được yêu cô. Chờ giải phẫu cho xong, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi địnhlại nơi này, thử cảm giác yêu một người. Vừa rồi lúc hôn cô," Y năm tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi, áp lên tấm ngực bằng kim loại, "Ở đây, con chip của trái tim tôi, như được thứ gì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó lấp đầy."

"Để đáp lễ nụ hôn vừa rồi của cô... " Y mạnh mẽ siết lấy tôi trong vòng tay cường tráng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vùi đầu vào hõm vai tôi.

"Anh định làm gì?" Tôi kinh hãi, trên vai chọt cảm giác đau đớn. Đang muốn giãy ra, y đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chủ động buông tôi.

Tôi cúi đầu nhìn trên vai đã một dâu răng chói mắt. Cắn rất sâu, máu tươi đầm đìa.

"Đừng lo!" Y cười trầm lắng, "Nơi đó, tôi vừa lưu lại tín hiệu của mình. Tín hiệu của tôi, tín © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hiệu duy nhất."

Y vươn tay vuốt tóc tôi nhưng tôi không thể nhúc nhích tránh đi. A Ngõa tiếp tục giải thích: "Tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã đưa một phần con chip của mình càothể cô. thêt đáp lại tần số của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phần còn lại trong đầu tôi. Chỉ cần tôi còn sống, đi tới bất cứ đâu trên thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giới, tôi cũngthể tìm được... "

Trong phòng thí nghiệm, tiếng động tạo gió chuyển độn quanh quẩn khắp không trung. Tôi ngẩng đầu, nhìn lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đồng hồ treo tường, kim dây đang chậm rãi di chuyển về phía số mười hai. Tôi nhẹ nhàng nhắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt, chậm rãi trả lời: "Chắc không cần nữa đâu... Bởi có thể anh sẽ muốn giết tôi ngay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bây giờ..."

Y ngẩn người, nhìn về phía A Khố A Dân.

"Ầm!" Một tiếng nổ lớn vang lên, tất cả đều sửng sốt, nhìn bụi baymịt trên động cơ.

"Có chuyện gì..." A Dân còn chưa nói hết câu.

Lại một tiếng nổ lớn hơn vang nữa, đinh tai nhức óc, lửa cuồn cuộn dâng lên từ động cơ, nháy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt đã bao phủ toàn bộ bàn thực nghiệm. Toàn bộ phòng thí nghiệm trong tích tắc rung lên.

Sóng nhiệt ập về phía chúng tôi, đẩy tôi A Ngõa bắn về phía sau năm, sáu mét, va vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tủ giấy tờ, sách báo giấy tờ ào ào đổ xuống người chúng tôi.

Đau đớn khắp người, tôi cảm thấy như đang chìm vào hỏa lò, nhiệt độ xung quanh tăng vọt.

"Chết tiệt!" A Ngõa giãy giụa dậy, tập tễnh bò về phía bàn thực nghiệm.

Chẳng còn cả! Chẳng còn gì nữa!

Vụ nổ khủng khiếp ấy đã khiến toàn bộ bàn thực nghiệm tan thành mảnh vụn, kể cả A Khố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 A Dân. Thân thể bọn họ đã nát tươm cùng bàn thực nghiệmđộng cơ, những mảnh tàn vươn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vãi khắp mặt đất.

A Ngõa quỳ trên mảnh phế tích, đưa lưng về phía tôi, cầm lên hai miếng kim loại không hề nhúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhích.

Tôi làm được rồi, Triển Trãm, Huyễn tư...

Không ai hiểu rõ công năng của thiết bị tạo gió này hơn tôi. vật tạo thành từ nguyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tố kiên cố nhất cũng sẽ bị hủy diệt. Huống chi, tôi còn đặt thêm một bình khí nén © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bên cạnh động cơ. Khi động chuyển động với tốc độ lớn nhất định sẽ sinh ra gió © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lốc, đồng thời cũng khiến nhiệt độ xung quanh tăng nhanh trong nháy mắt.

Vụ nổ vừa rồi, chình do bình khí nén đó.

Vậy lúc này lòng tôi chẳng một chút vui vẻ. Đây lần đầu tôi hại người, hại chết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người máy...

Tôi tự tay báo thù cho Triển Trãm, nhưng lại giết chết hai người máy!

Tôi chầm chậm lui về phía sau, phía đómột cánh cửa. Tuy không có nhiều hi vọng lắm...

A Ngõa quay phắt lại, một giây sau, đã đứng trước mặt tôi. Y vươn tay, bóp chặt cổ tôi, khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi không thể động đậy.

"Cô dám..." Vành mắt y đỏ lên như lửa, ánh mắt không thể tin nổi tràn ngập hận ý. A © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ngõa kéo mạnh một cái, tôi bị lôi đến trước mảnh phế tích, buộc phải đối mặt với những mảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vụn chết chóc này, y thì đứng phía sau lưng tôi.

"Vì sao, lại ngây thơ tin tưởng nhân loại như vậy?" Tôi kinh ngạc nghe ra một tia mỉa mai trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giọng mình.

"Nhân loại... Ha ha... Nhân loại!" Tôi nghe giọng y chợt cất cao, tiếng cười tràn ngập tuyệt vọng.

"Người máy, vì sao lại ấu trĩ như thế?" Tôi cười nói, nhìn đống hỗn độn trước mắt. Tất cả, đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã không còn tồn tại. Thiết bị tạo gió, A Khố, A Dân, tất cả đều đã tan tành trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vụ nổ. Chất lỏng rót vào người họ dể giả trang thành máu người đã bắn ra khắp nơi.

"Một con người yếu ớt, trói không chặt như tôi lại thể một lúc tiêu diệt hai người máy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuất sắc!" Tôi tiếp tục kích thích y. Tôi... cũng không muốn sống nữa. Một cuộc sống hỗn loạn như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy, những người nhân tạo hay người máy không ngừng tôichết đi hoặc do chính tay tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hại chết...

Bỗng nhiên, tôi thật lòng chờ mong A Ngõa ra tay.

Cuối cùng, A Ngõa cất giọng lạnh lùng: "Cô giết hai người bạn của tôi, tôi không thể đểsống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sót!"

Tay trái của y rời khỏi người tôi. Một cơn đau kịch liệt từ sau lưng truyền đến. Cựcđau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đớn, cũng cực nhanh, nhanh đến mức tôi không kịp thấy động tác của y, chỉ nhận ra một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vật rất sắc cắm thẳng vào tim mình.

"Đi chết đi!" Y nói.

Cơn đau chưa từng từ tận nơi sâu nhất trong thể truyền đến.

Cơn đau chưa từng từ tận nơi sâu nhất trong thể truyền đến.

Không thể thở nổi.

"Dịch Thiếu Hàn." Giọng A Ngõa truyền đến từ sau lưng, y nói, "Tôi sẽ ghi hớ tên !"

Như để tôi cảm nhận chân thật con đường đi đến cái chết, tay y đẩy từng chút từng chút, tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gần như có thể cảm giác vật nhọn ấy xuyên qua thịt, lách qua xương, đi thẳng tới tim...

Tôi đã đau đến chết đi sống lại.

Chợt nghe "Đoàng! Đoàng!" hai tiêng, A Ngõa đau đớn rên lên.

"Thiếu Hàn!" Giọng nói quen thuộc vang lên.

Anh đã tới rồi ! Ngay trước khi A Ngõa đâm vào tim tôi, anh đã tới !

Tuy còn chưa thấy anh nhưng dẫu một giây nữa sẽ phải chết, tôi cũng không tiếc nuối. Tôi mừng rỡ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ý thức đã mơ hồ nay lại rõ ràng lên.

"A..." Tôi cắn răng, vật nhọn không di chuyển nữa dừng lại trong thể càng khiến tôi cảm nhận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cơn đau không thể chịu đựng này.

Nhưng, điều khủng khiếp hơn cònphía sau, khi vật nhọn bỗng nhiên bị rút ra khỏi thể ! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đau đớn đến phát điên, tôi cảm thấy thứ đó đang cùng vật ấy rời khỏi thể, cuồn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cuộn không ngừng. Tôi gục xuống, khắp người không còn một tia sức lực để gượng dậy. Căn phòng yên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tĩnh lạ lùng, không gian chỉ vẳng tiếng kêu đau đớn của tôi.

Đau quá, đau chết mất ! Đau đén nỗi tôi không đủ sức để thở nữa !

Một đôi tay vững chảy đỡ lấy tôi.

Anh nói: "Thiếu Hàn, anh đến rồi!"

Tôi muốn trả lời, lại phát hiện mình không thể, môi giật giật, chỉ phát ra tiếng thở dốc khó nhọc. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Đôi tay ấy vội di chuyển trên lưng tôi, đó man mát, lành lạnh lướt qua, cơn đau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhanh chóng dịu lại. Anh băngvết thương trên lưng cho tôi rồi lại nhét vào miệng tôi một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 viên thuốc.

Tôi nhìn bàn tay đổ những máu của anh, lúc A Ngõa ra tay, tôi không khóc lấy một tiếng, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giờ lệ rơi đầy mặt.

"Em làm tốt lắm." Anh nói, đồng thời tay thoáng dừng lại. Tôi nghe anh hít sâu một hơi, chậm rãi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói tiếp, "Nhưng vết thương của em quá nặng."

Bàn tay to lớn lại chuyển động rất nhanh trên lưng tôi, dương như đang cố chữa trị vết thủng đáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sợ ấy.

"Anh đến kịp tốt lắm rồi." Tôi gian nan quya người nhìn anh.

Một ngày một đêm không gặp, anh vẫn như vậy, đôi mắt phượng dài hẹp chan chứa dịu dàng nhìn tôi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cứ chuyên chú như vậy.

"Ôi..." Tôi chợt thấy mắt tối sầm, cổ họng trào lên thứ đó tanh ngọt.

Sao lại như vậy? Làm sao thể? Tôi ôm ngực, anh ôm cổ tôi.

Tôi đau, không phải mình, anh.

Ngực Sở Vong bị một con dao xuyên qua!

Đã xảy ra chuyện gì?

Con dao ấy, chínhcon dao gây nên vết thương trên ngực tôi, vết thương khi anh băngthì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13hấp ngưng trệ, hai tay run rẫy, ẩn nhẫn đau đớn.

"Sao lại như vậy?" ràng anh bị đâm nhưng lại khiến tôi tối sầm hai mắt, không chịu đưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nổi, phun ra một ngụm máu tươi.

"Em-đi-mau!" Anh chầm chậm đẩy tôi ra.

"Không! Anh đi với em!" Tôi ôm lấy anh. Cả hai chúng tôi đều đã suy kiệt.

Tuyệt vọng!

Trong tầng bụi mịt, dưới ánh sáng lờ mờ, một bóng người cao lớn chậm rãi đứng thẳng lên.

A Ngõa! A Ngõa vẫn còn sống!

Y hơi loạng choạng, đùi phải trúng đạn vẫn đang đổ máu, có thể nhìn thấy cả lõi kim loại sáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 loáng phía sau lớp máu thịt nát bấy. Còn một vết đạn, nhưng chắc chắn vị trí rất quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trọng!

Động tác của y rất chậm, kéo đùi phải, từng bước từng bước hướng về phía chúng tôi. Y hơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cúi đầu, nâng máu tóc dài, gắt gao nhìn chúng tôi, gương mặt vốn đẹp đẽ nay nhìn lại thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ma mị!

Y chậm rãi rút khẩu súng bên hông.

"Đi mau!" Sở Vong hét lên, đẩy thật mạnh, khiến tôi bắn ra xa bốn, năm mét, ngã nhào trên mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đất. Anh nhìn tôi, ánh mắt đau thương tột độ, chứa đầy quyết liệt chia ly!

"Sở Vong, tôi sẽ giết các người!" A Ngõa từ từ nói.

"Phải! Chúng ta nên sớm phân thắng bại một phen!" Sở Vong cầm súng, đứng lên, vừa vặn che chắn cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi. Hai người nắm chặt súng đứng đối đầu.

Hết sức căng thẳng!

Tôi cắn môi đứng lên, chậm rãi lết ra phía cửa!

"Đoàng!" Một viên đạn cày lên sàn nhà nát ngay chân tôi, tôi cắn răng, không để ý uy hiếp, tiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tục bước đi.

Đến tận lúc ra tới cửa vẫn không thêm viên đạn nào đuổi theo.

Nhưng tôi không dám quay đầu lại, bởi phía sau liên tục truyền đến tiếng súng nổ.

Trong đó có cả tiếng đạn xuyên vào thân thể.

Tôi không dám quay đầu.

Tôi chỉ kéo cửa, bước ra.

Ngoài cửa, trăng sáng sao thưa, gió mát lùa tới. Tôi ngẩn người.

lẽ thuốc của Sở Vong đã phát huy tát dụng, sức lực như lại ùa về, bước chân đã nhanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơn.

Tôi che ngực, chầm chậm chạy đi. Phía sau vẫn liên tục truyền đến tiếng kim loại va đập, tiếng quát, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiếng súng nổ!

Chạy được hơn một trăm mét, đến chỗ rẽ, đã thể nhìn thấy cách đó không xa, ánh người lấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lóe, người qua lại.

Phía sau, hai thế giới!

Đi thêm một bước, cuộc sống bình thường. Vẫy tay càu cứu một ai đó trên đường, tôi vẫn còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiền mang theo, sẽ nhờ người đưa tới bệnh viện, sau đó sẽ chạy trốn....

Đi thêm một bước, vĩnh viễn chia xa.

Đi thêm một bước, một cuộc đời mới.

Đi thêm một bước, không còn Sở Vong.

Âm thanh của dòng xe cộ ồn ào đến thế, nhưng sao, tiếng va đập, tiếng súng, tiếng phẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nộ trong phòng thí nghiệm vẫn không ngừng vọng lại bên tai tôi, tựa như chú ngữ ?

Đây hồi kết sao ? Hồi kết của đoạn đời lưu lạc chạy loạn, từ nay về sau lại© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khởi đầu mới, tươi sáng hơn, an toàn hơn ?

Sở Vong giết được A Ngõa ? còn quay về bên tôi ?

Haysẽ bị A Ngõa giết ? Rồi y sẽ giết nốt tôi ?

Hoặc... tôi sẽ không còn hội gặp lại bất cứ ai trong hai người đó ?

Tôi phải làm gì ? Tôi nên làm gì ?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hai Lần Gặp Gỡ, Hai Lần Gặp Gỡ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hai Lần Gặp Gỡ Truyện Ngắn, truyện Truyện Ngắn hay, Hai Lần Gặp Gỡ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hai Lần Gặp Gỡ full, Hai Lần Gặp Gỡ online, read Hai Lần Gặp Gỡ, Đinh Mặc Hai Lần Gặp Gỡ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 8 — Hai Lần Gặp Gỡ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc