GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 7

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Quan hệ của hai người một khi đã thay đổi, dù là về tâm lí hai sinh lí thì không khí giữa họ cũng thay đổi theo.

Thí dụ như hiện tại, tôi đang dựa vào long anh cùng xem tivi.

Thực ra anh chẳng chút hứng thú nào, chỉ mình tôi xem các chương trình giải trí một cách hăng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hái. Sở Vong thỉnh thoảng liếc nhìn màn hình, nghịch nghịch tóc tôi, lại hôn tôi một cái, lắng nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi bình luận về người dẫn chương trình hay minh tinh nào đó.

Chúng tôi giốn như một đôi tình nhân bình thường, bởi chút bình thường nàu quá khó được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khiến cho long người chua xót.

Triển Trãm và Thanh Oánh thấy chúng tôi than mật như vậy thì rất kinh ngạc. Nhất Triển Trãm, cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta đi quanh chúng tôi vài vòng, tỏ ý bội phục đối với lực hấp dẫn của mẹ Dịch Cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Dương – tức là tôi đây.

Nhưng cậu ta cũng chỉ coi tình cảnh giauwx chúng tôi lúc này tạm thời. Bởi hếthạn một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 năm, họ sẽ quay lại 2026. Còn tôi, sẽ sinh một đứa con với một con người đàn ông khác. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Người đàn ông này, đến bây giờ vẫn chưa xuất hiện.

Mấy bữa nay, cứ buổi sang Triển Trãm Sở Vong thay phiên ra ngoài, bổ sung sung ống, đồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ăn, tìm hiểu tung tích bọn A Ngõa, đồng thời vài ngày chúng tôi lại đổi chỗ ở một lần, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 luôn chọn nơisong điện từ dày đặc để tránh bị theo dõi.

Theo lời Sở Vong, chủ nhân anh nhấn mạnh, chỉ cần bảo hộ tôi một năm là được, vậy nên anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mang tôi chạy trốn, không trực diện đánh với bọn A Ngõa. A Ngõa thì khác, y phải diệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trừ hiểm họa này. Vì thế bọn họ tìm kiếm liên tục, còn chúng tôi chỉ lấy phòng nhgự làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiệm vụ chính, thỉnh thoảng đánh trả, linh hoạt hơn nhiều.

Sở Vong hay Triển Trãm ra ngoài đều mang Thanh Oánh theo, anh bảo, một người không thể bảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hộ cả hai. vậy thời gian tôi và Thanh Oánh ở chung với nhau rất ít. Dù lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bốn người cùng nhà tôi cũng không gặp riêng ấy. Thời gian chung đụng cùng Sở Vong ít © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như vậy, tôi sao lại không trận trọng? ấy với Triển Trãm lại không giống một đôi , tuy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 buổi tối cùng phòng nhưng ban ngày, ngay cả ngồi trên salon cũng chọn chỗ xa nhất như thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Triển Trãm chỉ coi cô là bạn giường.

Tôi từng tìm hội nhắc nhở, ấy lại không nói gì, đành thôi, cứ tùy theo ấy vậy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13sao cũng chỉ một năm, tôiSở Vong chẳng phải cũng chỉ tương lai ngắn ngủi ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hay sao?

Hãy để chúng tôi, trầm luân bằng cách thức khác nhau, rồi sẽ tỉnh lại.

Nhưng tôi thật không ngờ, trong những ngày trốn chạy ấy lại vẫn nhận được tin về Khiêm Dương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mạc Cẩm Hân.

Lần ấy, chúng tôi chuyển tới sống lầu dưới một tháp truyền hình. Khác trước điểm đâykhu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trung tâm. Từ sau khi bọn Sở Vong bước vào cuộc đời tôi, tôi giống như đã sống hoàn toàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biệt lập với xung quanh. Lần này đột nhiên tới một nơi tấp nập, tôi khó tránh khỏi chộn rộn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Giống như bị lây tôi, Sở Vong cũng đã tươi vui hơn nhiều. Cạnh đó một trung tâm thương mại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sau khi cẩn thận tính toán mọt vấn đề an toàn, anh đã đồng ý đưa tôi đi shopping một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lần.

“Trông em thế này già quá hay không?” Tôi ướm một cái váy, xoay qua xoay lại trước gương.

“Không đâu!” Sở Vong cười nói. Hôm nay anh mặc một chiế jacket đen, quần màu tro, thọat nhìn không khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người thường, chỉ điều đẹp trai sang lánh hơn nhiều.

Anh ngồi trên dãy ghế dành cho khách nghỉ chân, dáng người cao ráo, vẻ mặt cao ngạo, hấp dẫn ánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt hâm mộ của bao người. Còn anh, từ khi chúng tôi bước vào khu mua sắm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ánh mắt anh chỉ chăm chú nhìn một mình tôi, khiến tôi vừa xấu hổ vừa hạnh phúc.

“Thật sự không già sao? Chúng mình ít hội ra ngoài quá.” Tôi nói, “Mua nhiều đồ đẹp như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy cũng chỉ mấy người các anh nhìn thôi.”

Anh nhíu mày, miệng mấp máy như muốn nói gì, sau lại trầm mặc. Sở Vong lấy thẻ, đưa cho nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 viên thanh toán.

Tôi xách theo một đống đồ mới, kéo anh ra về.

“Dịch… Thiếu Hàn?” Một thanh âm mang theo nghi ngờ vang lên.

Tôi kinh ngạc ngẩng đầu, đó một bạn cùn phòng túc cũ.

“Trương Trí Phương!” Tôi hốc miệng, không ngờ lại gặp ấy đây. Trí Phương quan hệ khá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 than với tôi, một nữ sinh dịu dànghiền lành.

“Sao cậu lại đột nhiên nghỉ học?” bước lại gần tôi, vẻ mặt quan tâm. “Mấy hôm trước lớp còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tổ chức tới thăm cậu nhưng không thấy ai nhà. Cậu ổn không?”

“Ừ, mình ổn, nhà chút việc nên phải nghỉ học.” Bảo không cảm động là nói dối, chỉ không biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mọi người nhìn thấy ngôi nhà đổ nát của tôi sẽ nghĩ nữa.

“Cậu không sao thì tốt, vậy mình cũng yên tâm. Về lớp mình sẽ nói lại cho mọi người. Đây là… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bạn trai cậu?” ấy đx để ý đến bàn tay chúng tôi nắm chặt ngay từ đầu.

“Ừ!” Tôi cười gật đàu, giới thiệu hai người với nhau. Sở Vong nho nhã lịch sự chào Trí Phương, quả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiên khiến ấy đỏ mặt.

“Mình muốn nói riêng với cậu vài lời được không?” ấy nhìn Sở Vong. Anh không hề di chuyển.

Sở Vong chưa từng rời tôi nửa bước, lúc này đang nơi công cộng, anh càng không thể buông lỏng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảnh giác.

Tôi cười nói: “Không sao đâu, cậu cứ nói đi.”

ấy hơi do dự rồi như hạ quyết tâm, nói: “Có chuyện này lạ lắm, cả Khiêm Dương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mạc Cẩm Hân đều hỏi mình rằng cậu đi đâu. Hơn nữa cả hai đều lén lút, như thể giấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đối phương vậy. Mình vón cho là… Nhưng bây giờ thấy cậu ỏn như vậy, không cần quan tâm đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyện đó làm gì.”

Suy nghĩ một chút, bổ sung: “Mình biết hiện giờ không nên nói những chuyện thế này, nhưng mình thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Khiêm Dương dường như chuyện rất gấp. Mình cần nói với họcậu không việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả không?”

“Được, cậu cứ nói với họ.” Tôi đáp, lại hỏi, “Hai người đó không phải đã ra nước ngoài rồi hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sao? Sao lại quay về đây nhỉ?”

“HÌnh như về nghỉ thì phải, sau này lẽ lại sang Mỹ. Bọn họ hơn chúng mình ba khóa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại không cùng khoa nên mình cũng không hỏi lắm.”

“Thế à, cám ơn cậu.” Tôi cảm kích nắm tay ấy.

Về đến phòng, Triển Trãm đang lau khí, Thanh Oánh xem tivi.

Sở Vong quẳng đồ đạc mới mua sang một bên, kéo tôi vào phòng riêng.

Vừa đóng cửa, nụ hôn của anh ập đên, ngang ngược, hung hăng độc chiếm.

Tôi choáng ngợp. Tuy thể lực không giới hạn nhưng trước giờ anh luôn quan tâm đến tình hình của tôi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lần nào cũng không làm quá mức. Trừ lần đầu tiên, chưa bao giờ anh bất chấp như lần này… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Cho đến khi hai chúng tôi đều đầm đìa mồ hôi, anh ôm chặt tôi vào ngực, cằm tìlên trán tôi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giọng nói trầm trầm khẽ vang bên tai: “Hà Khiêm Dương, người đàn ông cả khi ngủ mơ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em cũng gọi tên?”

“Sở Vong, em…” Cảm nhận được chua xót không tả trong giọng anh, đầu óc tôi lập tức tỉnh táo dị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thường, “Em từng thích anh ta, từng yêu anh ta, nhưng qua rồi. Đã sắp ba năm, ngày ấy thậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chí còn chưa bắt đầu, anh ta đã cùng hoa hậu giảng đường kia xuất ngoại.”

Sở Vong nâng mặt tôi lên, dịu dàng hỏi: “Có muốn anh đi xử anh ta không?”

“Không! Không cần!” Tôi vội vàng xua tay, “Anh điên rồi! Em chưa bao giờ biết anh còn dám giết người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bậy bạđấy. Chẳng qua chỉ là một người không yêu em thôi, đâu thể thế mà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải chết?”

Sở Vong hơi sững lại, hỏi khẽ: “Nếu anh nói anh từng giết rất nhiều người tội, em sẽ nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gì?”

Sở Vong hơi sững lại, hỏi khẽ: “Nếu anh nói anh từng giết rất nhiều người vô tội, em sẽ nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gì?”

Đương nhiên tôi không tin, cười nói với anh: “Vậy anh cũng sẽ giết em chứ?”

Mắt anh tối lại, quay người chặn lấy tôi.

Lại một hồi cuồng nhiệt đi qua, trời đã tối đen. Bên ngoài, Triển Trãm nhắc nhở, cơm chin rồi đó. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Anh giúp tôi sửa sang lại quần áo rồi ôm tôi từ sau lưng, nói khẽ: “Em nói xem, liệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Khiêm Dươngthể cha của con em không?”

Tôi chợt thấy như máu dồn hết lên đầu, nhanh chóng quay lại, nhìn thẳng vào anh: “Sao thể như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy được!”

“Sao lại không thể?” Anh dịu dàng nhìn tôi, “Chỉ một năm sau, anh sẽ rời khỏi đây. Nhưng tương lai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của em còn dài, cầnngười làm bạn. Anh ta lại người duy nhất em yêu.”

“Nhưng em không thể làm được.” Tôi nói, “Em đã không còn yêu anh ta. Trong khi yêu một người lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bên một người khác, em khôngcách nào làm được.”

“NhưngThiếu Hàn, không cần biết anh ta phải cha của con em không, chúng ta cũng chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một năm thôi.” Sở Vong bình tĩnh nhìn tôi, “Anh chẳng qua chỉ một khách qua đường, cuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đời em phải đi còn dài lắm. Em, cuối cùng cũng phải quên anh.”

Tôi cười cười, người nhân tạo Sở Vong của tôi!

“Sở Vong, lúc này em gần như không dám hình dung, nếu không hết thảy những điều này, nếu anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không ới năm 2006, em sẽ thế nào. Em nghĩ, nhân sinh bất quá cũng chỉ như thế, em sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bình đạm sống sót nốt cuọc đời còn lại, cùng với trăm triệu người trên thế gioigs này, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13khác biệt.”

“Cho nên Sở Vong, nếu không anh, cuộc sống của em mới nhạt nhòa làm sao. Anh cho em tình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 yêu dịu dàng nhất, ấm áp nhất cuồng nhiệt nhất, em cũngthẻ tặng cho anh hết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thảy những yêu thương của mình. Từ khi anh rách sinh mệnh A Tắc để đưa em về, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em đã biết mình yêu anh. Không, lẽ Lộc Cảng, từ ánh mắt đầu tiên thấy anh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh lạnh lung kiên định đến thế, đi về phía em, bước vào cuộc đời em, em đã yêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh. Em đã yêu anh, kẻ xấu xa, tàn nhẫn này, như thế đấy! Nào Dịch Cảnh Dương, nào người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 máy, nào Khiêm Dương, nào đứa con quỷ quái không tồn tại, hãy vứt hết qua một bên đi! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Em chỉ cần một năm này yêu anh đủ rồi, quãng đời còn lại nhất định sẽ cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 độc lênh đênh, em cung chỉ cần ức yêu anh đủ!”

“Cô ngốc nghếch của anh!” Sở Vong ôm chặt lấy tôi, lệ rơi đầy mặt, đay lần đầu tiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy anh như vậy, “Thiếu Hàn, Thiếu Hàn của anh…”

Sáng hôm sau, ước chừng chỉ năm, sáu giờ sáng, không khí mang theo hơi lạnh của đêm, Sở Vong vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngủ say, tôi rời giường, đi ra cửa.

Dưới tầng hầm, ánh sáng không tốt lắm, chỉchút nắng mai yếu ớt lọt vào, phòng khách ảm đạm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hồ.

một người đang ngồi góc phòng, tôi giật mình khinh ngạc. Quá nửa thân hình cao lớn ấy đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ẩn vào bóng đêm mờ tối, đầuxuống buồn bã. Một khẩu tiểu liên dựng bên cạnh. Không khí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xung quanh như đã ngưng kết lại, tĩnh lặng lạnh lẽo. Lòng tôi mềm nhũn, khẽ gọi: "Triển Trãm...!" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Thân hình cậu ta khẽ động một chút, đầu vẫn cúi thấp, đáp nhẹ: "Ừm."

"Sao cậu không vào phòng ngủ, ngồi đây làm gì?" Tôi bước tới bên cạnh, vỗ vỗ vay cậu ta, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại cảm thấy cơn lạnh truyền lên bàn tay! "Cậu... ngồi đây cả đêm sao?"

Cậu ta không trả lời, một Triển Trãm phóng khoáng thoải mái ngày xưa nay lại đặc biệt trầm mặc. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

"Sao thế này?" Tôi ngạc nhiên hỏi, tuy không tiếp xúc nhiều cũng không thích thái độ tối với quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hệ nam nữ của cậu ta nhưng Triển Trãm vẫn một người xứng đáng kết bạn.

Tôi vẫn còn nhớ, buổi chiều Lộc Cảng Tiêu Trấn ấy, cậu mỉm cười đứng đó, nói với chúng tôi: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 "Hi, người đẹp!"

Vậy mới mấy tháng ngắn ngủi, chúng tôi đã sống một cuộc sống tối tăm như vậy.

"Tôi phát hiện, chúng ta đều sắp quên Huyễn Tư mất rồi." Triển Trãm nói.

Cậu ấy... đau lòngcái chết của Huyễn Tư?

Tôi buồn nói với cậu: "Triển Trãm, người đã chết không thể sống lại..."

"Không!" Cậu kiên quyết ngắt lời tôi rồi chậm rãi ngẩng đầu, "Cô nói sai rồi!"

Dưới ánh sáng yếu ớt, gương mặt anh tuấn từ từ ngước lên, một giọt nước trong suốt, vào đúng thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khắc ấy, lăn dài trên cứng cỏi lạnh lùng. Cặp mắt ngày xưa sánh rỡ như vậy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 linh hoạt như vậy, nay lại tràn ngập bi thương đau khổ. Tôi chưa từng thấy một Triển Trãm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bi thương khổ sở đến thế.

"Cô nói sai rồi!" Cậu lẩm bẩm, "Người đã chết không thể sống lại, người đã chết không thể sống laij1 © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nhưngấy căn bản đâu phải một con người? Người nhân tạo khi chết đi thì cái gì cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chẳng còn. Ngay cả linh hồn cũng đi tới nơi không ai biết, bởi vì... linh hồn ấy không thuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về chúng tôi - ngừơi nhân tạo!"

Tôi ngồi xuống, dựa vào vai cậu.

Triển Trãm nhẹ nhàng ôm lấy vai tôi, giọng xa xămtrống rỗng: "Cô ấy vừa tham ăn lại qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 loa đại khái, chẳng chỗ nào giống một chiến sĩ, cả ngày chỉ líu ríu theo chân tôi. Hệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thống phòng ngự của ấy chưa bao giờ sai sót, ấy một hacker mạnh nhất của chủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhân, nhưng tôi nghĩấy chỉ một đứa trẻ. Tôi nghĩ mình yêu cô ấy, từ khi chủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhân đưa Huyễn dến bên tôi, tôi đã yêu cô ấy, chỉ tôi vẫn không biết thôi." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Tôi kinh hãi giật mình, Triển Trãm... cậu ấy... yêu?

"Cậu nói cậu yêu Huyễn Tư?" tôi ngạc nhiên hỏi lại.

"Đúng vậy, mấy ngày nay, tối nào tôi cũng thấy ấy. Nghĩ tới cảnhấy bị nổ tung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thành từng mảnh, tôi lại muốn lôi con chip trong tim mình ra đập nát. Để nát cùng Huyễn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tư!"

Cậu còn nói: "Trước đây tôi vẫn không biết đó yêu. Tôi chỉ cảm thấy sao mình lạ vậy, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cái chết của một người nhân tạo khổ sở? Cho đến hôm qua... nghe được cô và Sở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Vong nói chuyện. Tôi mới biết, thì ra đó yêu. Trước đây khi nghĩ về tương lai, tôi luôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảm thấy nhiều chuyện thú để làm. Nhưng bây giờ, tôi cảm thấy, phía trước tốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đẹp hay u ám, mình đều chẳng muốn quan tâm. phải tôi rất ngu ngốc không?"

Tôi thật không biết nói gì, chỉ biết vỗ nhẹ lên vai cậu ấy để an ủi.

Người yêu đã qua đời,gái thanh thoát tươi vui, dũng cảm tùy ý ngày xưa, đã tan thnahf mây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khói...

Trước cửa phòng ngủ, một bóng người đứng lặng lẽ, không biết đã bao lâu.

"Thanh Oánh... " Tôi nhìn đó, cô đứng trong bóng tối, không thấy nét mặt. Triển Trãm dường như lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không để ý, chỉ cúi đầu trầm mặc.

Cô ấy quay lưng bước vào phòng, đóng sầm cửa lại. Cô ấy giận rồi...

"Triển Trãm, hình như Thanh Oánh đã bị tổn thương cậu rồi!" Tôi nói, cậu ấy vẫn không quan tâm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ lẩm bẩm một cái tên, "Huyễn Tư... Huyễn Tư..."

Mấy ngày nay, cái chết của Huyễn khiên tôi Sở Vong như kheo như sơn, còn Triển Trãm lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mất đi tình yêu hi vọng.

"Cốc cốc cốc!" người cửa.

người cửa!

Triển Trãm đứng phắt dậy, kéo tôi ra phía sau, tay nâng súng nhắm thẳng cửa chính.

Cửa phòng tôi cũng mở tung, Sở Vong cầm súng chậm rãi bước ra. Thanh Oánh đi tới, đứng sau lưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi và Triển Trãm.

"Lại đây!" Sở Vong gọi. Tôi đang muốn cất chân, cửa lại bị ai đó đá văng, tôi vội lài về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phía sau Triển Trãm.

"Lại đây!" Sở Vong gọi. Tôi đang muốn cất chân, cửa lại bị ai đó đá văng, tôi vội lài về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phía sau Triển Trãm.

Chúng tôi đều nhìn về cửa.

"Thủ lĩnh à, mấy người trốn làm tôi khó tìm quá đi!" Một bóng hình xinh đẹp xuất hiện, môi mở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nụ cười mệt mỏi, "Cuối cùng cũng tìm được mọi người!"

Chúng tôi đều lặng người. ấy cười toét miệng, như một vạt nắng rực rỡ chiếu sáng căn phòng nhỏ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Tôi hốc miệng: "Bạch Huyễn Tư?"

ấy cười đắc ý với tôi: "Không phải tôi thì ai nào? Đại nạn không chết tất có hạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phúc cuối đời nha!"

Niềm sung sướngbờ trào lên trong lòng, tôi tiến lên một bước định ngênh đón, chợt bị Triển Trãm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cản lại.

"Huyễn Tư?" Sở Vong nghi ngờ gọi tên cô, họng súng trong tay vẫn chĩa thẳng, Triển Trãm cũng vậy.

"Nói thừa! Đương nhiên tôi chứ ai! Lúc phát nổ, tôi đã nhảy qua cửa sổ bên kia đấy! Bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bọn họ truy sát hơn cả chục ngày mới chạy trốn thành công!" đi vào nhà. Quần áo vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13bộ đồ hôm đó, nay đã rách nát không thể tưởng tượng, gương mặt xinh đẹp nhem nhuốc tro © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bụi, nhưng tất cả những thứ đó cũng không thể che lấp vẻ rạng ngời pha chút ngây thơ của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13ấy.

"Triển Trãm." Sở Vong gọi. Cậu ấy nhắm súng vào Bạch Huyễn Tư, bước đến, tay lục soát toàn thân© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy một lượt, không phát hiện điều bất thường. Bạch Huyễnvẫn không thèm nhìn cậu lấy một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lần, như thể còn giận dỗi chuyện cậu Thanh Oánh.

"Lại đây, Thiếu Hàn." Sở Vong nói, mắt vẫn nhìn chằm chằm Bạch Huyễn Tư, nòng súng cũng không hề chuyển © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hướng.

Nhưng tôi...

Dường như Triển Trãm cuối cùng cũng xác nhận thân phận Bạch Huyễn Tư, hoặc trong lòng cậu luôn mong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chờ điều đó, vậy nên sau khi kiểm tra tỉ mỉ một phen, nòng súng của cậu đã xuống, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay kéo Huyễn vào lòng.

"Tốt quá! vẫn còn sống!" Cậu gần như mừng đến chảy nước mắt.

"Thiếu Hàn, lại đây." Sở Vong quát to, nòng súng bỗng quay ngoắt sang Thanh Oánh sau lưng tôi.

Tôi lại không thể bước qua. Tôi không thể, không thể nhúc nhích.

Bởi khi Triển Trãm bước tới kiểm tra Bạch Huyễn Tư, một con dao đã dí sát lưng tôi.

Hứa Thanh Oánh.

"Phập!" Đó tiếng kim loại xuyên vào da thịt con người.

Tôi Sở Vong đều nhìn tới phía phát ra âm thanh.

Triển Trãm.

Tôi chết sững, không tin vào mắt mình: Một mũi dao nhọn lộ ra từ sau lưng Triển Trãm! Máu cuồn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cuộn không ngừng trào ra từ sau lưng Triển Trãm! Âm thanh vừa rồi... tiếng dao thép xuyên vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thân thể Triển Trãm. Khóe miệng Bạch Huyễnlại cong lên thành một nụ cười dị.

"Triển Trãm!" Ngực tôi đau đến không thể nói thành lời.

Biến cố chốc lát, không thể vãn hồi!

Lưỡi dao sau lưng hơi đâm vào da thịt, tôi kêu lên khe khẽ, Sở Vong nhíu mày nhìn chúng tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng không dám tiến lên.

"Đi!" Thanh Oánh thúc tôi ra cửa. "Sở Vong, tôi biết anh rất nhanh nhưng chỉ cần động một ngón tay, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi sẽ giết ta ngay. A Ngõa không chịu giết ta, còn tôi nằm cũng muốn làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 điều đó!"

Nơi nào Thanh Oánh, lúc nào Thanh Oánh? Kẻ cầm dao chĩa vào tôi kia, sao thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thanh Oánh?

"A Khố, nếu dám động thủ, tôi sẽ xác cô!" Sở Vong gằng giọng nói với cô ta, ánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt lại nhìn tôi.

Thì ra a, thì ra A Khố !

Thì ra, cảm giác lạ ấy không phải ảo giác. Cảm giác luônngười nhìn tôi một cách oán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 độc vốn không phải ảo giác ! ta vẫn ẩn nấp bên chúng tôi !

Triển Trãm vẫn duy trì thế ôm Bạch Huyễn Tư, Bạch Huyễn lại vẫn giữ nụ cười mỉa mai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy, "soạt" một tiếng, rút dao ra. Máu nơi ngực Triển Trãm đổ ra như suối, phun lên đầy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặt Bạch Huyễn Tư. Mặt đất ướt sũng một mảng đỏ tươi, máu cậu ấy vấy lên bộ quần áo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vốn màu lửa của Bạch Huyễn Tư.

ấy vẫn duy trì nụ cười lạ, tình cảnh ấy, thảm thiết cùng, quỷ dịcùng.

Triển Trãm, từ đầu tới cuối, không hề kêu một tiếng. A Khố đứng sau lưng thúc tôi ra cửa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Bạch Huyễn hình như muốn đẩy Triển Trãm ra nhưng lại bị cậu ôm siết vào ngực. phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lấy hết sức lực mới bức khỏi cái ôm ấy.

Cuối cùng, chúng tôi thấy nụ cười trên gương mặt bết máu của Triển Trãm. Lỗ hồng trước ngực không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngừng dốc máu ấm ra ngoài. Tôi chưa từng biết, thì ra người nhân tạo cũng nhiều máu để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đổ đến thế.

Triển Trãm đã chết rồi, ngay khi lưỡi dao xuyên qua con chip nơi buồng tim, cậu ấy đã chết rồi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

"Đón ta này!" A Khố ra lệnh cho Bạch Huyễn rồi đẩy tôi về phía đó.

Khoảnh khắc ấy, Sở Vong như tên rời cung, chúng tôi không thể thấy động tác của anh, anh đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đứng trước mặt tôi, vươn tay.

Vẫn chậm.

Tiêng cười của A Khố vang lên, tôi đã nằm trong tay của Bạch Huyễn Tư, con dao đã giết Triển © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Trãm nhắm thẳng tới. Như thể trừng phạt đánh lén của Sở Vong, A Khố lướt nhẹ mũi dao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên cổ tôi.

Chỉ một cái lươt dao, đau đớn mang đến lại khó nhịn, tôi giơ tay lên sờ cổ... Máu !

Mặt sc chợt biến thành băng, quát to : "Dám động đến ấy !"

A Khố ra lệnh : "Lui lại!"

Sở Vong đành lùi xuống.

A Khố không nhìn anh nữa, dùng một tay kéo thi thể Triển Trãm lại.

ta nhìn đôi mắt còn đong đầy hạnh phúc kia, miệng cũng khinh thường cười nhạo. "Xoẹt! " Ánh dao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lóe lên, máu phun như suối!

Trên tay A Khố thêm một vật.

Tôi đau khổ che mặt: "A Khố, nỡ tàn nhẫn với cậu ấy đến thế?"

A Khố nâng đầu Triển Trãm, nhẹ nhàng vuốt ve tóc cậu, thì thào: "Anh xem... Anh sẽ không rời xa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi!" ta cột đầu Triển Trãm vào bên hông mình.

Tôi đã không thể nói thành lời.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hai Lần Gặp Gỡ, Hai Lần Gặp Gỡ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hai Lần Gặp Gỡ Truyện Ngắn, truyện Truyện Ngắn hay, Hai Lần Gặp Gỡ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hai Lần Gặp Gỡ full, Hai Lần Gặp Gỡ online, read Hai Lần Gặp Gỡ, Đinh Mặc Hai Lần Gặp Gỡ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 7 — Hai Lần Gặp Gỡ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc