GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 26: Tởm lợm.

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Tư Miên nhảy rất dứt khoát, cứ như chẳng hề lưu luyến những đã xảy ra. Lộ Hủ tức đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đấm vào thân cây, những chiếc cây tội phải lìa cành trước khi rụng tự nhiên, phủ đầy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên người Lộ Hủ, rồi lại bị anh hất thẳng xuống đất.

Chẳng hiểu cái não tẹo của Miênduy kiểu nữa, nếu anh thật sự muốn quẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi, thì từ đầu đã chẳng cưu mang làm gì.

Lộ Hủ ôm trán thở dài, về lại xe, mở GPS trên điện thoại. Chỉ cầnMiên không tắt vòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay, anh thể định vị được đối phương.

Chấm đỏ di chuyển liên tục về hướng xe vừa đi qua.

Miên bay rất nhanh, còn cố tình chọn những con đường không có ngã rẽ. Lộ Hủ lái xe không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiện, đành vứt xe lại, bước xuống tìm người.

Miên dùng móc câu lao qua những dãy nhà cũ, chỉ biết cắm đầu bỏ chạy, không để ý mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lạc tận nơi đâu. Mãi đến lúc dừng lại, quay đầu ngó quanh thì chẳng thấy biển hiệu của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhi viện Noãn Quang nữa.

Cũng chẳng thấy bóng dáng của Lộ Hủ.

Lộ Hủ muốn đưa bé đến cô nhi viện, muốn nhốt lại. Lộ Hủ không cầnnữa.

Miên dùng cánh tay lau mạnh đôi mắt, xoay người tiếp tục chạy.

Không cần nữa thì thôi, cũng chẳng muốn nghĩ đến Lộ Hủ.

chẳng ngạc nhiên chút nào.

Miên cố chấp cắn môi để không bật khóc thành tiếng, vai như bị toạc bị đụng chạm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quá nhiều, cổ tay dần trầy xước đỏ ửng.

Những dãy nhà lụp xụp bắt đầu thưa thớt, khoảng cách giữa chúng xa dần, từ những con hẻm rồi đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngõ nhỏ, cuối cùng là đường lớn.

Đường phố dần sôi động, đường chân trời đang chuyển thành màu cam.

Miên dừng lại ở một góc toà nhà, dòm từ khe hở ra ngoài. Sắc trời ngả về đen, những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngọn đèn đường lần lượt sáng lên, trong mắt chỉ còn dòng người hối hả về nhà.

Những tiếng ồn à đang nhắc nhởrằng Lộ Hủ đã bị bỏ lại xa thật xa.

khả năng sẽ không tìm thấy Lộ Hủ, liệu Lộ Hủ thể tìm được mình không?

Lộ Hủ tìm không?

"Tư Miên?"

NgựcMiên đột nhiên giật thót, nín thở mở to đôi mắt nhìn sang...một cụ đeo kính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gọng vàng mỏng, với con chim bằng vàng nhỏ đậu trên gọng kính.

Lưng lập tức đổ mồ hôi lạnh, Miên nắm chặt tay theo phản xạ. Người kia ai? Sao lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết tên bé?

Miên cắn chặt răng không đáp.

"Đừng sợ." Dường như cụ thấy được nét sợ hãi trong mắt Miên, cười dịu dàng: "Sao con lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trốnđây thế?"

Miên vẫn cứng còng, hai tay xoắn quẩy, ngập ngừng hỏi: "Bà... ai?biết tôi hả?"

cụ ngạc nhiên: "Con không nhận ra ư?"

Miên lắc đầu.

"Không thể nào..." cụ tự lẩm bẩm: "Sao con lại bị teo nhỏ? Mất trí nhớ à?"

Miên thảng thốt: "Sao biết?"

"Thật vậy à? Bảo sao lại không nhận ra bà..." Cụ cũng ngạc nhiên chẳng kém, thầm nghĩ: "Thôi xong, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đúng già rồi, già cả mờ mắt."

cụ hắng giọng, chỉnh lại gọng kính. Ánh mắt ánh lên chút nghi ngờ, đánh giá Miên từ trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuống dưới, sau đó dịu giọng: "Con Tư Miên, có người bạn rất thân Lộ Hủ. Con nhớ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thằng không?"

Biết quen Lộ Hủ, Miên dịu xuống một chút, bé mân mê cái nút trên vòng tay, giọng buồn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thiu: "Vâng...chỉ nhớ mỗi Lộ Hủ thôi, nhưng Lộ Hủ không cần bé rồi."

"Không cần con ư? Sao thể?" Việc này ngoài sức tưởng tượng của bà. hơi nhíu mày, thất vọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thở dài: "Vậy thì... tệ quá."

Miên im lặng, cúi xuống nhìn vòng tay, không thích câu cảm thán của bà.

cụ nhìnMiên thật lâu, dường như đang tại sao lại nhỏ thành một cục như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này. Ánh mắt soi xét ấy khiếnMiên hơi hoảng sợ.

Miên linh cảm biết rất nhiều chuyện về mình, nhưng bé lại không quen bà, thế thì chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể là chuyện trước khi mất trí nhớ.

Nhưng không nghĩ ra.

Dùng não quá nhiều, cơn đau nứt óc lại kéo tới. Miên ôm đầu ngồi thụp xuống, càng đau càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ép bản thân phải nhớ cho ra.

"Tư Miên?" cụ thấy biểu cảm khác lạ của Miên, vội khuyên bảo: "Con đừng ép bản thân... Cứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bình tĩnh thôi."

Miên ôm đầu hỏi: "Bé từng ở cô nhi viện Noãn Quang đúng không ạ?"

"Đúng thế." cụ cúi xuống lấy hộp kẹo trong túi xách ra, trong hộp chứa đầy những viên kẹo bọc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 túi bóng kiếng sặc sỡ, tỏa ra bảy sắc lung linh dưới ánh đèn đường.

Miên ngẩn ra: "Bà biết chuyện hồi xưa? Trước khibị mất trí nhớ ạ?"

cụ không trả lời thẳng thừng do dự một chốc mới khẽ hỏi: "Lộ Hủ thật sự không giữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con ư?"

Miên chớp mắt, mu bàn tay lau mạnh lên mắt, mếu máo gật gật.

Bà cụ lắc đầu, thở dài rồi kể: "Bà chỉ biết chút ít thôi, thỉnh thoảng mới đến nhi viện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Noãn Quang. Con lớn lên đó, nhưng cuộc sống không mấy vui vẻ. Về sau con bỏ đi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng mất liên lạc từ đó. Đầu năm nay con đi xem tử vi thì mới biết con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành phố S."

"Bé bỏ đi? Sao lại bỏ đi ạ?"

"Vì con nói mình muốn đi học."

Không đợi Miên đặt câu hỏi tiếp, bà cụ cuối cùng cũng tìm được viên kẹo mình muốn, mặt kẹo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 in hình ngôi sao. giơ lên, cẩn thận nghiền ngẫm dưới ánh đèn: "A, tìm thấy rồi."

đưa cho Miên, ngần ngừ nhìn kẹo, không nhận.

"Đây là gì ạ?"Miên hỏi.

cụ cười hỏi: "Con chạy lâu thế không mệt à?"

Miên sờ vết đỏ trên cổ tay, lắc đầu đáp: "Không ạ."

Vừa dứt lời, bụng vang tiếng ọc ọc, vì đang trong ngõ nhỏ yên ắng nên cực kỳ ràng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Miên rụt tay, mặt đỏ ửng, vẫn chẳng dám nói gì.

"Cứ cầm đi." cụ nhét kẹo vào tay bé, cười hiền hoà: "Lúc buồn thì ăn chút đồ ngọt sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốt hơn."

"Cảm ơn bà, bé khôngbuồn! Chẳng buồn chút nào!"

cụ cười đầy hiền từ, nắm tay Miên, tay phải vẽ hoạ tiết kỳ lạ trên không trung, dịu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dàng nói: "Con ăn đi."

Đôi mắt Miên đột nhiên sáng ngời, thức bỏ kẹo vào miệng. Giây tiếp theo, hai con mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hồn ngắm nghía giấy gói cầu vồng trong tay, nhí: "Nhưng... bé vẫn phải về... muốn đưa Mao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mao đi... Mao Mao của bé."

Nghĩ thế, Miên cắn mạnh viên kẹo: "Đúng thế! Bé vẫn còn Mao Mao! Mao Mao người bạn duy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhất của bé! phải đi tìm Mao Mao!"

Khinh khí cầu, thánh kiếm, quần áo, biệt thự đều không phải của bé, chỉ mỗi Mao Mao thôi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Bé phải quay lại dẫn Mao Mao đi!

Tư Miên vội chui ra khỏi khe hở, nhấn lên cái nút. Những quả bóng đầy hơi trong chớp mắt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cuống quýt tạm biệt cụ, sốt sắng chạy đi tìm Lộ Hủ.

cụ không ngờnói đi đi, đỡ eo đuổi theo vài bước, nhưng không bắt kịp nổi.

nhìn theo bóng lưng của Miên, thở dài: "Chung quy vẫn cứng cáp rồi."

Miên bay rất vội, không màng đến cơn đau trên cổ tay, chỉ muốn mau chóng tìm thấy Lộ Hủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi dẫn Mao Mao đi. Nếu Lộ Hủ không trả Mao Mao cho bé, vậy sẽ lén bám theo. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Sau đó bỏ trốn cùng Mao Mao.

Mao Maothể lang bạt chốn giang hồ. Người một mẩu, ăn chút xíuno, ngủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không cần tốn chỗ, nhất định sẽ không kéo chân Mao Mao.

đang nghĩ, mắt đột nhiên nặng trĩu, những lùm cây trước mắt chợt nhân đôi, ánh đèn đường rung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lắc, bầu trời sao dường như đang rơi rớt dần dần.

cũng bắt đầu chìm xuống.

Khu phố nơi nơi đều những con đường đang tu sửa. Lộ Hủ nhìn chấm đỏ trên điện thoại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ cách anh khoảng 100m, nhưng đang sửa đường nên đành phải đi vòng, 100m biến thành 500m. Nhọc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhằn mãi mới đến gần hơn chút thì lại di chuyển.

Vòng tay chỉ mỗi bộ định vị và phát tín hiệu, không thể trò chuyện trực tiếp. Anh th* d*c © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ, lúc nào về, nhất định phải trang bị thêm tính năng liên lạc, quyết tâm tích hợp khả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năng bay lượn, nói chuyện, định vị, phát tín hiệu, cả dây xích nữa, không thể nào "thiết bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thoát hiểm dành riêng cho Miên" được.

Anh tìm được nhé, thể nào cũng trói người vào đai an toàn rồi mắng cho một trận mới thoả! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Lộ Hủ vừa chạy vừa nhìn điện thoại, chấm đỏ chỉ còn cách 300m, cứ đi thẳng là sẽ gặp được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhau.

Anh chỉ mải nhìn điện thoại, không để ý đường dưới chân, mãi đến lúc bước chạy càng khó hơn mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhận ra có điều đó sai sai.

"Này! Đầu thì to mắt bằng quả nho à! Chỗ đó mới trát xi măng đó!" Người công nhân© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đằng xa cầm xẻng chạy tới, thấy con đường mới trải xi măng đẹp đẽ bị phá hỏng, giận sôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cắm phập xẻng xuống, mắng: "Bịà! To đầu không thấy biển báo hả!"

Lộ Hủ nhắm mắt ôm trán, vội vàng nhảy khỏi hố xi măng, xấu hổ xin lỗi: "Xin lỗi, tôi đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vội đi tìm người nên không để ý dưới chân."

"Mắt để dưới mông, bảo sao không tìm thấy người ta!"

"Xin lỗi, tôi sẽ đền bằng 3 ngày lương của các anh."

Thái độ của Lộ Hủ rất thành khẩn, mấy người công nhân lập tức móc điện thoại, cười hỉ hả đưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qua, sau đó nồng hậu bảo: "Cậu thanh niên này có con mắt tinh tường đấy! Chắc chắn sẽ tìm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được người nhanh thôi, đừng sốt ruột."

Lộ Hủ quét xong lại thấy chấm đỏ di chuyển, mắt lập tức tối sầm.

Rốt cuộc Miên đang làm gì?

thể đứng yên một chỗ được không?

Sao cứ lòng vòng hoài vậy?

Anh thở hắt ra, mặt đen xì, đôi chân nặng mấy cân xi măng, đi đến đâu để lại vệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đen đến đấy. Con đường trước mặt gập ghềnh, đi lại rất chật vật.

Mãi đến khi chấm đỏ dừng lại.

Anh cũng đứng nguyên, cố gắng hất văng xi măng dưới chân, sốt sắng lao về phía cái chấm.

Trời đã sẩm tối, những ngọn đèn đường cũ kỹ chỉthể soi sáng một góc đường. Lộ Hủ ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khỏi một con ngõ nhỏ, đặt chân vào vườn hoa bỏ hoang vắng vẻ.

Đàng xa một gốc đa già lớn, từng cành cây rủ xuống như những bóng đen treo lửng trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không trung.

Chấm đỏ chững lạiđây.

Lộ Hủ mở đèn pin trên điện thoại, đi về phía cây đa.

"Tư Miên?" Lộ Hủ đứng trước cái cây: "Cậu ở đâu? Trả lời tôi đi."

"Tôi không vứt bỏ cậu, cũng sẽ không bỏ rơi cậu."

Trong công viênchỉ đọng lại tiếng gió, chẳng một lời đáp trả.

NgườiMiên nhỏ xíu, Lộ Hủ rọi đèn lên cây. Nhưng tán cây quá rậm rạp nên đèn pin chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể soiđược bên trong, nếu Miên cố tình trốn, anh khóthấy được bé.

Hết cách, đành phải tỉ mẩn lần từng xíu một.

"Về nhà cùng tôi đi Miên, tôi sẽ nghĩ cách khác." Lộ Hủ nói: "Không phải tôi không cần cậu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ cần cậu muốn, cậu thể lại mãi mãi."

Cây đa trên đầu đột nhiên rung rinh nhẹ nhàng, sau đó rung rinh mạnh hơn.

Lộ Hủ lập tức ngẩng lên, thấy một đoạn dây to, dài hơn bình thường giữa những chùm rễ cây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xì. Thứ đó bị rung lắc nên lỏng ra, trong một chốc, Miên rớt xuống từ đám dây dợ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Lộ Hủ vội vàng đưa tay ra đỡ. Ai ngờ trong lúc rơi, Miên quệt trúng một nhánh cây, cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quần xấu số rách thành mảnh vụn, hai chiếc mông nhỏ tr*n tr** với thiên nhiên, còn Miên thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lủng lẳng trên cành cây.

b* m*ng nhỏ sáng bóng nhờ ánh đèn pin chói loà.

Lộ Hủ ho khan một cái, quơ quơ điện thoại: "Miên Miên?"

Tư Miên sững sờ mở to đôi mắt, tên dở hơi này gọi mình cơ?

Dùng tay che lại những chỗ nhạy cảm cần che, Miên vùng vằng: "Lộ Hủ! Ai cho phép cậu gọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi như thế! thấy tởm lợm không hả?!"

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Đối Thủ Một Mất Một Còn Biến Thành Búp Bê Của Tôi full, Đối Thủ Một Mất Một Còn Biến Thành Búp Bê Của Tôi online, read Đối Thủ Một Mất Một Còn Biến Thành Búp Bê Của Tôi, Đang cập nhật Đối Thủ Một Mất Một Còn Biến Thành Búp Bê Của Tôi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 26 — Đối Thủ Một Mất Một Còn Biến Thành Búp Bê Của Tôi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc