GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 25: Miên Miên.

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Không chỉ Vệ Hựu Ninh mong Miên sớm hồi phục trí nhớ, Lộ Hủ cũng đếm từng ngày bé nhớ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại tất cả.

Nhất sau khi Miên hôn tai anh.

Lộ Hủ tự véo tai theo phản xạ, thật sự quá kỳ cục, luôn cảm thấy giây tiếp theo từ giữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lỗ tai sẽ bùng cháy.

"Sếp Lộ, còn chỗ nào chưa rõ không ạ? Cần tôi trình bày lại không ạ?"

Hoàng Kỳ ôm máy tính, bồn chồn lo lắng. Sao lại thế này? Chẳng lẽ mình lại mắc lỗi hả? Sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sếp Lộ cứ sờ tai hoài vậy?

Đỏ bừng rồi vẫn cứ mân mê, chẳng lẽ PPT của mình một mớ hổ lốn ư?

"Hay là... sếp Lộ... để tôi về chỉnh sửa lại ạ?"

Lộ Hủ bừng tỉnh, vội vàng thả tay xuống, hắng giọng rồi bảo: "Phương án này ổn, cứ làm theo© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được, về chỗ đi."

"Vâng thưa sếp." Hoàng Kỳ khẽ thở phào: "À đúng rồi, cuối tuần triển lãm thiết kế thành phố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 T, mọi người trong nhóm tính sáng chủ nhật sẽ tham dự. Sếp Lộ, anh sắp xếp được không?" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Thành phố T? Lộ Hủ lập tức nhớ tới nhi viện Noãn Quang người bạn tâm linh nhắc tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng thành phố T. Nếu tìm được nguyên nhân khiến Miên bị teo nhỏ, chắc chắn sẽ có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách phục hồi.

Tới lúc đó, không chỉ là vấn đề lớn nhỏ, trí nhớ cũng quay về.

Lộ Hủ thức nghiêng đầu, chạm vào tai rồi đột nhiên ngồi thẳng người, cực kỳ nghiêm túc dặn dò: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 "Khởi hành vào sáng thứ 7, đi hai ngày, cứ trích công quỹ ra."

Hoàng Kỳ mở to mắt, không giấu nổi niềm vui: "Vâng ạ! Cảm ơn sếp Lộ!"

"Về soạn một bản kế hoạch tham gia triển lãm đi."

"Vâng!"

Đừng bảomột, ngay cả mười bản... À mười thì không được, lệ của bản không nên tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ôm việc vào thân, một bản thì chỉ dừng một bản thôi!

Triển lãm thiết kế không quá nhiều hạng mục, chỉ mất nửa ngày thăm thú hết, còn ngày rưỡi rảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rang, đây chẳng phải chuyến du lịch free không mất tiền ư?

Phòng thiết kế vang như sấm, ồn ào đến độ khiến Lộ Hủ thả tay xuống.

Lộ Hủ cau mày: "Tư Miên phải sửa tật bạ đâu hôn đó ngay!"

Miên hôn chụt chụt lên đầu chó của Mao Mao, Mao Mao hửng chởMiên lượn một vòng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hết một vòng, Tư Miên lại chụt cái nữa, Mao Mao lập tức quay ngược lại.

Phòng khách sáng trưng, một người một chó chơi quên lối về, đến tận khi ngoài huyền quan vang tiếng mở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cửa, hai đứa cùng ngẩng lên, cửa mở kìa.

Mao Mao chở Miên chạy tới, khi đến gần cửa, Mao Mao tự động dừng lại, cúi đầu để Tư © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Miên trượt xuống.

Miên chạy bước nhỏ đến, tiếng bước chân lịch bịch vui tai: "Lộ Hủ! Anh về rồi!"

"Hôm nay hông tăng ca nè!"

Mỗi ngày về nhà, cửa vừa mở đều nghe thấy chất giọng vui tươi này Miên, người nhỏ mồm to, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hét oang oang vang vọng trong phòng khách.

"Ừm." Lộ Hủ gật đầu đáp: "Thứ 6 rồi."

"Lộ Hủ à, hôm nay nhớ anh lắm á~ Anh nhớ hem?"

Ngón tay đang kéo lỏng vạt của Lộ Hủ khựng lại, nhìn búp bê từ trên cao, không đáp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lời.

"Lộ Hủ ơi?" Miên chắp tay sau lưng, nghiêng đầu.

Lộ Hủ vẫn lặng thinh, nhìn đôi mắt to tròn của Miên một chốc, sau đó đột nhiên ngồi xổm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đặt Tư Miên lên lòng bàn tay, dùng ngón tay xoa bụng nhỏ của bé, khiến cười lăn.

Miên cười khanh khách, tay chân múa may.

Đôi mắt điềm tĩnh của Lộ Hủ tối sầm.

"Không nhớ." Anh nói.

Anh đứng dậy, tiện tay đặtMiên lên vai, đợi bé ngồi ngoan rồi lại dịch về gần tai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình: "Ôm chặt vào. Mai cuối tuần, đưa cậu đến chỗ này."

Tư Miên nghe lời ôm tai đối phương: "Đi đâu ạ?"

"Đi rồi biết." Lộ Hủ nói.

Sáng thứ 7, triển lãm thiết kế Thiển thành phố T.

Lộ Hủ mặc đồ thoải mái, đeo balo cho mèo nhỏ xinh trước ngực, một tay đút túi, mặt vẫn liệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như thường: "Đủ người chưa?"

Những đôi mắt lấm lét nhìn túi mèo của cấp dưới lập tức cụp xuống, Hoàng Kỳ cầm đầu: "Đã đủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi ạ. Sếp muốn chia nhóm hay đi cả đoàn ạ?"

"Cứ tự do hoạt động, nhớ gửi báo cáo được." Lộ Hủ giơ tay nhìn đồng hồ: "Thứ 2 đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm đúng giờ, chú ý an toàn, mọi người đi đi."

Nói rồi anh liền xoay người bỏ đi, mặc kệ những ánh mắt thất thần của đám đông.

"Sếp Lộ đi xem triển lãm... sao còn mang cả mèo theo nhỉ?" Lâm Hiểu Mạt kéo áo Hoàng Kỳ, mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngờ nghệch.

Hoàng Kỳ thầm bảo aibiết được: "Đi công tác hai ngày, chắc mèo nhà ảnh... quá bám người..."

"Meo meo"Miên bám người đang ngồi xổm, lén lút nhìn ra ngoài từ quả cầu trong suốt. Quy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 triển lãm tầm trung, khách tham quan vừa phải, các kiểu thiết kế theo hướng cổ điển, hầu hết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dạng phẳng.

Chủ yếu trưng bày tranh ảnh.

Nhìn từ vòm nhựa nên khônglắm, Miên đang định năn nỉ Lộ Hủ mở khóa kéo thì một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bức tranh sơn dầu đột nhiên đập vào mắt.

Bức tranh rất đơn giản với chiếc hộp kính đặt cạnh cửa sổ gỗ kỹ, bảo vệ đóa hoa hồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xinh đẹp nở rộ cùng vị hoàng tử say ngủ.

"Lộ Hủ!" Miên vội vàng lên vòm nhựa, nói: "Hình như bé từng thấy bức tranh đó! tên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ạ?"

Lộ Hủ hơi ngạc nhiên: "Từng thấy? Cậu chắc chứ?"

Anh vừa nói vừa bước đến gần, góc tường đặt lời giới thiệu của bức tranh... "Nguyện Ước": "Nếu người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cứ mãi chìm vào cõi màng, vậy xin để tôi dệt thảm hoa hồng, nguyện ước thế giới này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trải đầy hoa người."

Tác giả: danh.

"Cậu từng thấy đâu?" Lộ Hủ hỏi: "Là ức trong quá khứ à?"

Miên chống cằm nghiền ngẫm: "Ừm... Không nữa, chỉchút ấn tượng thoáng qua."

Lộ Hủ đoán lẽ Miên đã gặp bức tranh này trước khi mất trí nhớ, giờ đột nhiên gặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại mới kích hoạt rương ký ức trong đầu. Nhưng anh không dám để Miên nghĩ tiếp, sợ bé © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ đau đầu như lần nọ.

"Nghĩ không ra thì không cần ép bản thân, cứ từ từ thôi." Lộ Hủ nói.

"Vâng ạ!" Miên gật đầu cái rụp.

Trước khi rời khỏi, Lộ Hủ lại liếc qua lời giới thiệu, lẩm nhẩm vài lần, tự dưng cũng thấy bức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tranh kia hơi quen.

Nhưng cẩn thận ngẫm lại, những ấn tượng ấy lại bay màu, trở nên hồ.

Dạo quanh triển lãm cả một buổi sáng, ăn trưa xong, Lộ Hủ dùng GPS lái đến nhi viện Noãn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Quang.

nhi viện Noãn Quang tọa lạc ngoại ô thành phố T, ngay sát thành phố M. Nơi đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khu phố cũ, nhà cửa lụp xụp, nhiều con đường nằm trong diện tu bổ, nhiều ngã ba. GPS dẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đường khó hiểu khiến anh lạc mấy vòng liền.

Lộ Hủ mẫm nửa tiếng mới thấy biển hiệu của nhi viện Noãn Quang.
Ấn tượng đầu tiên trông khá tồi tàn, bốn phía bao bằng rào sắt chắn chắc, đám dây thường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuân leo kín lên hàng rào, tạo thành bức tường xanh mướt.

Đến gần hơn mới thấy tòa nhà bên trong còn sáng sủa hơn cả hàng rào, vẻ đã được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sửa sang lại.

Trước khi đến, Lộ Hủ không dám thẳng thừng bảo hai người đang đi đâu với Tư Miên, sợ nói nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ k*ch th*ch não rồi bị đau đầu. Tốt nhất vừa thấy liền lập tức nhớ lại, nghĩ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra cũng chẳng sao, coi như đi chơi vậy.

Lộ Hủ nghĩ chu toàn thế, nhưng không một nước cờ nào sẽ dự đoán Miên lại phản ứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mạnh ngay khi thấy nhi viện Noãn Quang.

Miên chưa đợi anh dừng xe đã kéo đai an toàn, bật dậy từ ghế phụ, thảng thốt nhìn biển © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiệu của nhi viện Noãn Quang.

"Lộ Hủ, anh muốn đuổi ư?"

Lộ Hủ thấy hành động nguy hiểm của Miên, vội vàng phanh lại, trầm giọng: "Ngồi xuống!"

Miên không hề ngồi xuống, ôm đai an toàn, mếu máo: "Lộ Hủ, anh định bỏ rơi đúng không?" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

"Bỏ rơi cái gì?" Lộ Hủ không hiểu.

"Cô nhi viện, là chỗ chẳng đứa trẻ nào muốn đến..." Miên nhí: "Lộ Hủ, anh không cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa sao?"

Lộ Hủ chẳng hiểu sao tự dưng bé lại nghĩ đến chuyện đó, cau mày đáp: "Không phải, chúng ta đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93nhi viện là để tìm hiểu về quá khứ của cậu."

"Quá khứ... của bé?" Miên chậm chạp quay đầu, tấm biển "Cô nhi viện Noãn Quang" trông phủ đầy bụi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trần, vừa nát còn tróc cả sơn, nổi bật giữa những tòa nhà kỹ.

đã từng thấy tấm biển này, thậm chí còn nhìn mỗi ngày.

"Lêu lêu! Đồ không ai thèm!"

"Không cha không mẹ, không ai muốn nhận nuôi! Mày không phải người, mày quái vật!"

"Đồ quái vật!"

"Mày lại bị trả về hả? Haha! Đã bảo không ai thèm chứa chấp con quái vật này rồi mà!"

"Tớ không phải!" Miên vung nắm đấm, đập mạnh vào cốp đựng đồ trước mặt: "Tớ không phải!"

"Tư Miên?" Lộ Hủ không ngờ lại xúc động mạnh như thế, không kịp trở tay: "Tư Miên, cậu bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tĩnh chút, nghe tôi nói này..."

Lộ Hủ đưa tay muốn xoa dịu Miên, lại bị hất văng.

Miên ngẩng đầu, đôi mắt sáng trong đẫm đầy nước mắt buồn đau, khó hiểu, thất vọng.

chạm đáy nỗi đau, dường như kéo Tư Miên miệng lưỡi cay nghiệt trở lại: "Lộ Hủ! Ai thèm ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vạ anh? Anh đồ khốn dối trá!"

Giọng điệu này Lộ Hủ đã nghe từ cấp 2 lên đại học, thậm chí còn đoán được câu tiếp theo. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

"Tư Miên, nếu cậu không muốn tới đây thì chúng mình đi về, tôi sẽ nghĩ cách khác để cậu nhớ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại."

"Anh cố tình không cho bé biết chúng ta đang đi đâu! Anh muốn quẳngđi! Lộ Hủ! Anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồ lừa đảo..."Miên trở lại thành Miên khóc sướt mướt. Bé luôn sợ mình bị Lộ Hủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bỏ rơi, nhưng khi mọi thứ thực sự xảy đến, bản thân mới nhận thức mình chẳng thể làm được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gì.

nheo? Khóc lóc? Ăn vạ?

Cách nào cũng chẳng thể dùng.

Tư Miên khởi động vòng tay, bóng bay bung ra trong nháy mắt, lao ra khỏi cửa sổ: "Lộ Hủ! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không cần anh nữa!"

Sáu quả bóng bay lên, bóng Tư Miên dần biến mất. Lộ Hủ vội tháo đai an toàn, xuống xe đuổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 theo hướng đối phương bay đi. Nhưng ngay khi đanglửng giữa bầu trời, Tư Miên đột nhiên nhả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khí rồi b*n r* móc câu, quẹo vào lối rẽ.

Lộ Hủ vội bám theo, chỉ thấy Miên đột ngột nhảy lên cây, men theo thân cây lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ban công xập xệ. đứngmép ban công, quay đầu liếc Lộ Hủ một cái.

Dường như Lộ Hủ đoán được tính làm gì, đồng tử co rụt lại: "Miên Miên!"

Miên nhảy xuống.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Đối Thủ Một Mất Một Còn Biến Thành Búp Bê Của Tôi full, Đối Thủ Một Mất Một Còn Biến Thành Búp Bê Của Tôi online, read Đối Thủ Một Mất Một Còn Biến Thành Búp Bê Của Tôi, Đang cập nhật Đối Thủ Một Mất Một Còn Biến Thành Búp Bê Của Tôi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 25 — Đối Thủ Một Mất Một Còn Biến Thành Búp Bê Của Tôi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc