GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 204: Chén trà ngộ đạo

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Trong tàn tích nhà tranh, trên bàn đá xanh, thẻ tre rơi rớt, vốn một đống lớn nhưng đa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phần đã bị thiêu hủy khi người nữ tử vũ hóa phi thăng, chỉ còn sót lại một phần nhỏ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Hai thiếu niên mỗi người cầm một thẻ tre, kích động không thôi.

Một người cười ha hả, chút điên cuồng, nói năng lộn xộn, muốn để ông trời “nhào nặn” mình.

Một người đầy vẻ vui mừng, ánh mắt rực lửa, chằm chằm nhìn vào thẻ tre, hận không thể lập tức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 diễn võ, tát ông trời một cú.

“Ngộ rồi, tôi hiểu rồi, con đường nên đi như thế này mới đúng!” Tiểu Ô nắm chặt thẻ tre, đủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 loại cảm ngộ tràn lên đầu, không ngừng gật đầu tại chỗ.

Tần Minh cảm thấy, mỗi một mảnh tre đều giá trị liên thành, đây thần vật.

Ban đầu, cậu rất chấn kinh, trên đó nhìn thấy “Bạch Thư Pháp”, nét chữ dày đặc, như thể đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trải qua ngàn năm thời gian nhưng vẫn ràng, các loại hình vẽ nhân thể như tích tụ sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tang thương của lịch sử.

Mảnh tre đã ngả vàng, tuyệt đối thuộc về cổ vật.

Cậu còn tưởng là do Tổ để lại, nhưng sau khi nghiền ngẫm kỹ cảm ngộ, những Bạch Thư © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Pháp này chút khác biệt, dường như đã được tinh tu, chỉnh sửa đôi chút.

Rất nhanh, cậu đã hiểu ra, đây đều những vấn đề mà ngày thường cậu khổ sở suy nghĩ, giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đây hiển hiện trên thẻ tre, hơn nữa còn “giải pháp mới”.

“Nước trà này… không tầm thường, thẻ tre này cũng cùng thần dị, đang soi rọi lòng ta!”

Ánh sáng trong mắt Tần Minh ngày càng mãnh liệt, như thể ngọn lửa ngộ đạo được thắp lên, tinh khí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thần của cả người đều khác hẳn, rạng rỡ hẳn lên.

“Anh, nhiên đang giải đáp thắc mắc, con đường của em đã thông suốt rồi…” Tiểu Ô nói, những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khúc mắc trước đây giờ đã dễ dàng được giải quyết, cậu ta nắm chặt thẻ tre.

Tần Minh lắc đầu nói: “Không phải giải đáp thắc mắc hay cho chú đáp án, đang soi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vào lòng chú. Chính nước trà này đã khiến cảm ngộ của chú thăng hoa. Những vấn đề tích tụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ngày thường vốn chúng ta đã đang nghiên cứu, nay duy sâu sắc hơn, tự nhiên có kiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 giải mới.”

Tiểu Ô gật đầu: “Đúng, trước đây linh quang lóe lên đãhiếm có, giờ linh quang trong em cứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhấp nháy liên tục!”

Sau đó, cậu ta không nói nữa, trạng thái này cực kỳ hiếm thấy, vạn vàng khó mua được “một khoảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khắc” trong cảnh giới ngộ đạo.

Không còn nghi ngờ gì nữa, thẻ tre soi lòng cùng nước trà huyềnđã khiến khả năng lĩnh ngộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của con người tăng vọt trong thời gian ngắn. Đối với những người khác nhau, hiệu quả hoàn toàn khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhau.

Với người bẩm tính cấp bậc Tổ sư, nếu cảm ngộ đột nhiên tăng mạnh, gấp nhiều lần ngày thường, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trạng thái đó sẽ “khủng khiếp” đến mức nào.

Tần Minh cầm thẻ tre, sương mù trong lòng liên tục bị xua tan, những vấn đề suy nghĩ hằng ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 giờ dần đáp án ràng. Cậu vốn đã nghiên cứu Bạch Thư, các loại manh mối đan xen, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 linh quang tích lũy, những thứ vốn chỉ thiếu một bước cuối cùng, giờ tự nhiên bước qua được. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

“Bạch Thư Pháp trước đây, tôi tạm thời giải quyết được vấn đề thể sẽ nổ tung, nhưng những chi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tiết nhỏ vẫn chưa hoàn mỹ.”

Tần Minh tận dụng trạng thái đốn ngộ đặc biệt để hoàn thiện, mở rộng sâu hơn những vấn đề thường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nghĩ tới, đồng thời kết hợp với bản Bạch Thư Pháp tinh tu được từ thần miếu để kiểm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chứng lẫn nhau.

Gần đây cậu đã nghiên cứu kỹ bản thần miếu, lĩnh vực Tân Sinh thay đổi rất ít, sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khi luyện đối chiếu, cậu phát hiện mấy chi tiết nhỏ đó quả thực tinh diệu hơn. Cậu từ đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cảm ngộ, phải bắt đầu từ những chi tiết nhỏ, mượn duy của 《Cải Mệnh Kinh》.

Khi luyện Cải Mệnh Kinh,thể nóithuận theo tự nhiên, mang theo phong vị “Đạo pháp tự nhiên”, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hành công theo bản năng. Lúc đó Tần Minh thống lĩnh kinh nghĩa, không tin hoàn toàn vào đồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mạch lạc trong tổng cương, để Thiên Quang, Thần Tuệ, Ý Thức Linh Quang quy nhất rồi để chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tự nhiên lan tỏa, khai phá con đường dưới tổng cương.

Cậu nghiền ngẫm những chi tiết nhỏ của Bạch Thư Pháp, những vấn đề cậu suy nghĩ nay đã tan biến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sương mù, kiến giải mới, giờ chuẩn bị đưa vào hành động.

Tiểu Ô đang cười, trông rất ngốc, nhưng nếu nhìn từ góc độ khác, đó biểu hiện của tâm thái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 xích tử thuần khiết sau khi ngộ đạo.

Tần Minh không làm phiền cậu ta, cầm chén trà của mình lên, lần này uống nhiều hơn một chút,© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hành động tiếp theo rất quan trọng, ảnh hưởng cực lớn đến bản thân cậu.

Trong nháy mắt, tâm thần cậu như điện quang xoay chuyển, không một tia tạp niệm, dốc toàn lực vào lĩnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vực đang công phá, những nghĩ trong lòng đều soi rọi lên thẻ tre.

Tần Minh quá quen thuộc với Bạch Thư Pháp, luyện lâu nhất từ thuở nhỏ đến nay đã hơn mười năm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 luôn tuân thủ nghiêm ngặt theo ghi chép trong sách. Giờ đây cậu phá bỏ quy cũ, tổng kinh nghĩa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không đổi, để Bạch Thư Pháp vận chuyển một cách tự nhiên phóng khoáng.

Cậu quan sát kỹ, lộ trình tổng thể hầu như không thấy thay đổi gì, dường như muốn duy trì quán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tính tiến lên. Tuy nhiên, trạng thái hiện tại của cậu rất đặc thù, trực giác linh tính nhạy bén © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đến cực điểm, nhận ra những chỗ rất nhỏ bị trì trệ.

“Sửa!”

Tần Minh nhanh chóng đưa ra lựa chọn, sau khi lộ trình nhỏ thay đổi, cậu phát hiện sự trì trệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đó biến mất. Nếungày thường, muốn phát hiệncải tiến những điều này không biết phải mất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bao lâu, chắc chắn cần quan sát, cọ xát lặp đi lặp lại mới thể tinh tu được.

Nhưng hôm nay đã khác xưa. Ngộ tính bẩm tính của cậu vốn đã rất đáng sợ, khiêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tốn thì ít nhất cũng cấp bậc “Tổ sư” làm nền, nay tăng vọt nhất thời, quả thực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chút “hãi hùng”. Lúc này duy Tần Minhràng, linh quang như điện liên tục đan xen, trạng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thái cảm ngộ này thể dọa sợ nhiều danh nhân.

“Chỗ nhỏ này cũng chưa đủ tự nhiên, quá khiên cưỡng, lộ trình vi tuần hoàn tối hơn những chỗ khác.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Trong trạng thái kỳ dị, cậu thể phát hiện những vấn đề ngày thường không thấy được.

Tần Minh vận chuyển một chu thiên, bắt đầu lại, sau đó tiếp tục cải tiến, liên tục điều chỉnh nhỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mấy lần. Cậu vận chuyển Bạch Thư Pháp nhiều lần, nhắm mắt lại, thuận theo tự nhiên, để kình lực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Thiên Quang rực rỡ như mặt trời lưu động.

Cậu cảm thấy Bạch Thư Pháp Đệ Nhất Cảnh đã đón chào khoảnh khắc hoàn mỹ nhất phù hợp với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mình! Luồng Thiên Quang chói lọi đó như mạng nhện dày đặc đan xen trong máu thịt, lưu động cực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhanh, cậu phát hiện ăn khớp với bản thân hơn trước.

Tần Minh cảm thấy, nếu vận chuyển theo lộ trình điều chỉnh này, uy lực Thiên Quang Kình của cậu sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 được nâng cao! Một lúc sau, cậu mở mắt ra, thấy Tiểu Ô đang cười ngốc nghếch uống trà. Cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cầm chén trà của mình lên, uống lần thứ ba, lần này cuối cùng cũng sắp cạn đáy.

Cách đó không xa, những người kia không nhìn thấy tàn tích nhà tranh, chỉ thấy hai người uống trà giả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 giữa bụi gai, cầm thẻ tre vô, cười ngốc, ngộ đạo, thảy đều không nói nên lời. Nhưng cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 biệt vài người thần sắc nghiêm túc nhìn về phía đó, như Lăng Ngự, Tân Hữu Đạo. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Liễu Hàm Nhã cũng chấn kinh cũng đã tin rằng hai thiếu niên này thâm bất khả trắc. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Lần này, khi Tần Minh vận chuyển Bạch Thư Pháp, đến khoảnh khắc mấu chốt, cậu hơi khựng lại, sau đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dứt khoát dung hợp Thiên Quang Kình, Thần Tuệ, Ý Thức Linh Quang làm một. Hiển nhiên, cậu đang diễn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lại quá trình trạng thái khi tham ngộ 《Cải Mệnh Kinh》 lúc trước. Sau khi Bạch Thư Pháp dung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hợp hai loại sức mạnh kia, vẫn trôi chảy như thường, Tần Minh không ngạc nhiên ngày thường chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đã sớm quấn quýt lấy nhau.

“Ơ, những chi tiết nhỏ càng thêm ràng rồi.”

Máu thịt Tần Minh được soi sáng, nhưtừng dòng sông vàng đang băng qua vùng đất bao phủ bởi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sương đêm, liên tục khai hoang, lan tỏa khắp toàn thân, xua tan bóng tối. Trong quá trình đó, Tần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Minh chỉ phát hiện một chỗ trì trệ, cũng được không cũng được, nhưng cậu vẫn thử đổi đường. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Sau đó, cậu riêng rẽ vận chuyển Thiên Quang Kình, phát hiện thể sửa. Đến cuối cùng, Tần Minh có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 một loại minh ngộ: lộ trình như vậy phù hợp với cậu nhất, đem ý thức, thần tuệ hòa vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Thiên Quang Kình, coi như hạt giống gieo vào mảnh đất nhục thân, giống như đang canh tác, thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mong đợi vạn vật hồi sinh và mùa thu hoạch tương lai.

Việc cải tiến Bạch Thư Pháp của cậu đã hoàn thành triệt để. Đến đây, cậu cảm thấy đã viên mãn! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Tần Minh uống nốttrà cuối cùng, đọc thẻ tre, bắt đầu tham ngộ các kinh văn khác,như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 diễn lại Ly Hỏa Kinh, Mậu Kỷ Kinh…, càng nghiêm túc tham ngộ Kim Thiền Kinh, Long Kinh… Cuối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cùng cậu nhấc ấm trà lên, lắc liên tục, rót thêm mấy giọt nữa uống vào. Cậu nhận ra trà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hiệu không còn đủ nữa, dường như bấy nhiêu vừa rồi phù hợp nhất với cậu.

“Anh, chén của em còn một ít, anh muốn không? Em uống nữa hình như cũng không có cảm giác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 gì, không thể đốn ngộ thêm.” Tiểu Ô lên tiếng, cậu ta đã rất thỏa mãn, nhiều khúc mắc đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 được tháo gỡ.

“Không cần đâu.” Tần Minh lắc đầu.

“Vậy thì để lại cho người hữu duyên vậy.” Tiểu Ô không cố uống hết, để lại một chút trà. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Cậu ta khá thần phục, nói: “Đây chỉ trà thừa, lẽ đã trải qua ngàn năm xói mòn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vẫn hiệu quả như vậy, nếu trà mới… thật không dám tưởng tượng, nếu tìm được vườn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trà như thế, xuýt, em cảm thấy mình có thể tự mình bước ra một con đường riêng!”

Hiển nhiên, cậu ta vừa thu hoạch cực lớn! Tần Minh cho rằng, những gì có được hôm nay thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ảnh hưởng đến toàn bộ con đường cậu sẽ đi. Trong trạng thái ngộ đạo gấp nhiều lần Tổ sư, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cậu đã điều chỉnh Bạch Thư Pháp cho chính mình, quá trình nhìn vẻ bình thản, nhưng nếu người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khác biết được, không khác gì sấm sét chín tầng trời liên tục nổ vang trên Tân Sinh Lộ! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Khi Tần Minh bước ra, phát hiện nhiều đội ngũ đã lên đường, những người đó không muốn xem hai người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 họ “biểu diễn”, đều cảm thấy quá “giả tạo”. Phía xa, Lăng Ngự, Tân Hữu Đạo gật đầu về phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 này rồi nhanh chóng đi xa, theo kịp đội của mình họ bị dặnkhông nên đi quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 gần hai người này, khiến họ khá tiếc nuối.

“Sơn số 2 vẫn chưa đi.” Tiểu Ô nói. Phía xa, Liễu Hàm Nhã và người bên cạnh nghe thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đều muốn lườm cậu ta, cái tên này quá thù dai.

“Hai vị học đệ, đi thôi, cùng lên đường.” Liễu Hàm Nhã chủ động mời.

Tần Minh Tiểu Ô không từ chối, hớn hở theo họ lên đường, vì có đại đội ngũ đi thăm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177những địa giới huyền đó, họ có thể đỡ tốn bao nhiêu công sức. Giờ đây mọi người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đều biết linh dược, khoáng vật phát hiệnthế giới hiện thực đều thua xa những kỳ duyên bắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 được bằng linh giác.

Phía trước, các đội ngũ nảy sinh bất đồng, người không muốn đi cùng nữa, đội ngũ bắt đầu phân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tán, tự mình thăm dò. Rất nhanh trong rừng rậm, một đám người lớn chia thành nhiều nhóm. Tuy nhiên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 họ nhanh chóng lại cùng đổ về một nơi, nơi đó quá đặc biệt, sươngnăm màu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 rực rỡ bao phủ, đứng từ xa cũng thể nhìn thấy. Tất nhiên, nhiều người tân sinh ngoại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lệ, chẳng phát hiện được gì, trừ phi đã đạt đến tầng thứ Ngoại Thánh, ít nhiều sinh ra một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chút ý thức linh quang.

“Nơi này thật sự rất lý, trong sương lớn có thể soi rọi ra một bản thân khác, chiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đấu với chính mình, chỉ chiến thắng cái tôi đó mới thể xuyên qua được, nếu thất bại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thì sẽ không bao giờ nhìn thấy sương năm màu nữa.” “Tôi rất muốn đánh người, ngay vừa rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tôi cư nhiên bị chính mình đánh bại, đau chết mất!”

Thực tế nhiều người đã thất bại, họ phát hiện bản thân trong sương mù bản thân mạnh nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trong quá khứ, hiện giờ nhiều người giỏi lắm đánh hòa.

Tần Minh nói: “Trong địa giới giao thoa giữa không gian thực thần dị đó, mọi sắp xếp đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thâm ý.” Cậu vừa ngộ đạo xong, đang cần sự mài giũa này, nhìn thế nào hai nơi cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 liên hệ, đâynơi luyện công tốt nhất.

“Đau chết tôi rồi, tôi sắp bị chính mình đánh chết rồi!” Cam Kim Thành hộc máu mồm lui ra, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ta cũng kẻ kiệt xuất trong nhóm này nhưng vẫn không vượt qua được cửa ải của chính mình. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

người đề nghị: “Các vị, sau khi vào, khi hiện ra bản thân đừng vội động thủ, hãy tĩnh tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cảm ngộ trước, nếu có thể sự thăng tiến mới thì hãy xông pha, nếu không thì đừng thử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nữa.”

Một đám người đi ngang qua khu vực sương năm màu này, đột ngột quay đầu lạinghe thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bên trong động tĩnh không nhỏ.

“Xuýt, không lẽ nào hai tên kia lại mạnh thế?” người nhớ ra lại hai thiếu niên kỳ quái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đi cuối cùng, giờ họ đang xông quan sao? Động tĩnh này có chút quá lớn rồi!

ràng Liễu Hàm Nhã đã hạ quyết tâm ôm chân lớn, hai vị đệ này quá không tầm thường, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 để đội của mình lên đường trước, bản thân tĩnh lặng chờ đây. tận mắt chứng kiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trong sương lớn đó, một cây cầu vòm rực rỡ xuất hiện, khí cùng khủng bố. Sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đó càng thêm thất sắc vì phát hiện phía bên kia nhưmột vầng đại nhật rực rỡ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mọc lên từ màn sương trên mặt biển, ánh sáng tỏa ra khiến thần hồn chút khó chịu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Nên biết đang ở bên ngoài khu vực đó, nếu đứng ngay trước mặt thì không dám tưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tượng nổi.

“Cái này… bẩm tính cấp Thiếu tổ, không, cảm giác còn đáng sợ hơn Lăng Ngự nhiều!” Liễu Hàm Nhã chấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 kinh, cảm thấy hai thiếu niên trong sương màu sắc, người sau càng hơn người trước. Cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cho rằng người tân sinh kia, nếu quyền quang như mặt trời rực cháy đó đấm ra, những người như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 họ không một ai có thể ngăn cản được. Đặc biệt là người trên Tiên Lộ, ý thức linh quang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dám thò ra e sẽ bị thiêu rụi ngay lập tức!

Một lúc sau, Tần Minh Tiểu Ô lần lượt bước ra khỏi khu vực ngũ sắc rực rỡ này, họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cảm thấy rất mới mẻ khi nhiên có thể chiến đấu với một bản thân khác. Tuy nhiên, “bản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thân” ánh lên trong sương trạng thái của hai người trước ngày hôm nay, không hiển hiện sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thay đổi của họ sau khi ngộ đạo ở tàn tích nhà tranh. Nếu không thì ngay cả Tần Minh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cũng phải bước ra trong máu me, thậm chí sẽ lưỡng bại câu thương với bản thân khác trong sương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lớn.

Trải qua một trận đại chiến như vậy, cậu cảm thấy lộ trình mới của Bạch Thư đã viên mãn, qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 kiểm tramài giũa thực chiến,ngày càng trôi chảy, vô cùng phù hợp với cậu. Tiểu Ô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhổ ra một ngụm bọt máu, cũng rất hài lòng, sải bước đi ra. Cậu ta cười hi hi nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 “Học tỷ, chị dùng cấm thuật thề một câu đi, đừng kể những đã thấy ra ngoài.”

Liễu Hàm Nhã thần sắc ngẩn ngơ, sớm đã biết hai người này mật lớn, nếu không đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chẳng thể vô danh tiểu tốt như vậy. hít sâu một hơi thực sự làm theo, hiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hai tên kia nhìn thì hiền lành nhưng tuyệt đối cùng nguy hiểm.

Tần Minh Tiểu Ô đi không nhanh, còn đang thể hội sự thay đổi của bản thân.

“Hai người các cậu…” Trên khuôn mặt thanhcủa Liễu Hàm Nhã, thần sắc chút phức tạp, đây không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lẽ Tiên chủng, Thần chủng nào đó cố ý ẩn nấp trong đội ngũ sao?

“Bình thường thôi, hai kẻ vô danh tiểu tốt, học tỷ cứ coi như không thấy được.” Tiểu Ô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nói.

“Cư nhiên có… một ngôi làng!” Liễu Hàm Nhã kinh hô, lúc nàyđang đứng trên một ngọn núi thấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhìn xa.

Đội ngũ phía trước một phần đã vào trong, một phần khác đi đường vòng tiếp tục tiến lên,© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ràng hai bên bất đồng. Một lúc sau, ba người họ tiến lại gần. Tần Minh ngạc nhiên nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 “Rất yên tĩnh, những người vào trong giống như trâu đất xuống biển, chẳng gây ra chút động tĩnh nào?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Cho đến khi họ chạm vào màn sương rìa ngôi làng, đột ngột nghe thấy tiếng hét giết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chóc bên trong, có người đang đại chiến, cuộc vật lộn kịch liệt đang diễn ra.

“Chạy mau, đi mau!” thiếu niên suy sụp. Mười mấy bóng người người đầy máu xông ra ngoài, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người nổ tung giữa đường, bị đoản chùy người ta ném ra đập nát. Lại người thảm khiết la © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hét bị giáo dài xuyên thủng, máu chảy đầm đìa, thảm kịch đang diễn ra tại đây.

“Thiên tài môn đồ gì chứ, yếu ớt vậy sao? Ha ha, học phủ vùng Côn Lăng chẳng qua cũng chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thế!” Tiếng cười lớn như chó sói truyền đến.

“Yêu ma!” Sắc mặt Liễu Hàm Nhã biến đổi.

Tần Minh, Tiểu Ô lập tức xông vào, tuy nhìn một số người không thuận mắt nhưng khi đối mặt với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 yêu ma trên cao nguyên thì chắc chắn phải nhất trí đối ngoại. Lúc này Tần Minh liên tục giương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cung, tức thì trên nóc nhà của ngôi làng, mấy bóng người cao lớn đang ném giáo đoản chùy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lần lượt trúng tiễn, máu bắn tung tóe. Tần Minh không dùng ngọc thiết tiễn, cũng không mang theo Thiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Quang, chỉ thuần túy dựa vào sức mạnh nhục thân bắn ra tinh thiết tiễn cũng đạt được hiệu quả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 như vậy.

“Chạy mau!”

Trong nháy mắt, mười mấy người quen xông ra ngoài. “Đừng vào nữa, bên trongyêu ma cực kỳ lợi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hại, ngay cả Tân Hữu Đạo, Cam Kim Thành, Khương Nhược Ly họ cũng không cản nổi, bị trọng thương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 rồi!” Có người nhắc nhở, bảo họ đừng đi nộp mạngích. Đối với việc Thẩm Bệnh, Ô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Diệu Tổ, Liễu Hàm Nhã thể xông vào cứu người, họ rất cảm kích, nhưng không cho rằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thể thay đổi được gì.

Tần Minh không nói gì, xông vào trong. Nhóm Tân Hữu Đạo bị trọng thươngkhông bị giết ngay tức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khắc chứng tỏ yêu ma không đáng sợ đến thế. Tuy nhiên rất nhanh cậu nhận ra mình nghĩ đơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 giản rồi. Bởi một đám người lớn nhiên bị bốn con yêu ma chặn đường đi. Tính cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 những con đứng trên nóc nhà ném giáo đoản chùy cũng không quá mười ngón tay. ở đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 năm đội ngũ, không dưới năm mươi người, nhiên bị yêu ma đánh tan tác, giết chết một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 số.

Bùm một tiếng, Tiểu Ô ném giáo dài, như tia chớp bay vào chiến trường. Tần Minh liên tục bắn tiễn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sau đó nhặt lấy một chiếc đoản chùy cũng ầm ầm ném ra, vang rền như sấm. Trong bốn con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 yêu ma lợi hại nhất có một kẻ bả vai thấy máu, bị mũi tên làm bị thương. Còn những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 con đứng trên nóc nhà thì kẻ bị bắn xuyên qua.

“Có cao thủ đến sao?” Một yêu ma đầu sói đứng trên nóc nhà nói.

Bốn con yêu ma cầm đầu thì không nói lời nào, đứng trên mặt đất tạm thời dừng lại, chúng thảy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đều mang dáng vẻ con người, trước đó trên người không dính một giọt máu, thể thấy cường hãn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đến mức nào.

“Mau lui lại!” Tân Hữu Đạo hét lớn với những người khác, sau khi thấy Tần Minh Tiểu Ô, mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 anh ta lập tức sáng lên. đây còn hơn hai mươi người, liên thủ nhiên đều không hạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 được bốn con yêu ma đó.

“Ta cho các ngươi đi chưa?” Một thiếu niên tóc bạc lên tiếng,yêu ma không khác gì con người, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vút một tiếng, như tia chớp xông ra ngoài. Phụt một tiếng, Tô Tuấn Lâm của đạo trường Đại Mộng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bị hắn dùng trường đao chém dọc làm hai nửa!

Tất cả mọi người mặt mày trắng bệch, Tuấn Lâm người dẫn đầu một đội ngũ, thực lực rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mạnh, cuối cùng lại chết thảm như vậy. Cùng lúc đó, một thiếu niên tóc vàng xông ra, dùng trường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thương trong tay đâm xuyên Lâm Thiển Ức rồi hất lên cao, khiến phát ra tiếng kêu đau đớn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tần Minh Ô Diệu Tổ tuy lao tới cực nhanh đồng thời ném ra đoản chùy giáo dài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhưng đều bị hai người còn lại trong bốn con yêu ma chặn đứng.

Bùm một tiếng, thiếu niên tóc vàng mạnh mẽ rung tay, hất văng Lâm Thiển Ức ra ngoài, rơi xuống đất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chắc chắn không sống nổi, chỗ trái tim xuất hiện một cái lỗ máu đầm đìa. Đây cũngmột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vị thiên tài, cũng lập ra một đội ngũ, kết quả chết thảm.

Tần Minh Tiểu Ô xông đến gần, hội quân với đám Tân Hữu Đạo. “Đưa người đi trước!” Tần Minh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nói nhỏ.

Thực tế sau khi bốn thiếu niên yêu ma dừng tay, những người khác tự mình bỏ chạy, căn bản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không cho rằng ba người đến cứu viện thể thay đổi cục diện trận chiến. Tuy nhiên mấy người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lợi hại nhất thấy Tân Hữu Đạolại cũng đều nghiến răng quay lại, coi như cũng chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nghĩa khí, không chỉ lo mình chạy thoát. Khương Nhược Ly, Cam Kim Thành, Tiêu Nhã Cầm lúc này người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đầy máu, đứng lại trên địa giới này thở dốc. Rất nhanh họ chấn kinh, hai thiếu niên xông tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cứu viện đối chưởng một với hai trong bốn con yêu ma không hề bị thương. Cũng chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vậy bốn thiếu niên giống con người kia không truy sát họ nữa.

Tân Hữu Đạo nhanh chóng thông báo: “Đây bốn thiếu niên yêu ma rất nổi tiếng trên cao nguyên, đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177Đệ Nhị Cảnh, trong đó một kẻ lai lịch cực lớn, chính là thiếu niên tóc đen kia, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hội đi cạnh tranh Ma Chủng, tương đương với những người có cơ hội cạnh tranh Tiên Chủng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bên mình, hắn ta mài giũa thêm chút nữa thành khí rồi.” Tân Hữu Đạo rất không phục, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không phải anh ta cảnh giới chưa đủ cao, chưa vào Đệ Nhị Cảnh thì hôm nay đã không chịu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thiệt thòi lớn như vậy, chắc chắn không nhục nhã thế này. Phải biết họ đông người như vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhiên bị bốn con yêu ma săn đuổi, vây công cũng vô dụng.

“Cạnh tranh Ma Chủng? Thế thì hắn chắc chắn không còn hội rồi!” Tần Minh lên tiếng.

Khương Nhược Ly, Cam Kim Thành, Tiêu Nhã Cầm quay lại đều giật mình, cậu tanhiên tự tin thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sao? Dám nói năng như vậy. Sau đó họ lập tức nghĩ đến, lẽ nào những biểu hiện của hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người này ở tàn tích nhà tranh trước đó đều thật, không phải diễn kịch?

“Lần này rốt cuộcbao nhiêu yêu ma vào đây, chúng cố ý đợiđây để phục kích sao?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tần Minh hỏi.

Tân Hữu Đạo thông báo: “Không phải, người bên mình đã hạ được một phần khu vực cao nguyên,Giới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 này cũng bao gồm trong đó, những yêu ma này lúc đó đang ở đây, không kịp rời đi nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nấp lại.”

“Đã như vậy thì giết hết đi!” Tần Minh lên tiếng, cậu từng vùng tiền duyên khai hoang, từng chiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đấu kịch liệt với một số yêu ma, hiểu lão yêu thành khí đáng sợ dường nào. Hiện giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 những dị loại này vô cùng thù địch phía bên mình, giữa hai bên không có bất kỳ địa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nào để hòa hoãn.

“Mỗi người hai con!” Tiểu Ô nói.

Thiếu niên tóc vàng đối diện lên tiếng: “Hì hì… Ta nghe thấy cái vậy? Một người đều bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chúng ta đánh bại, hai ngươi quả thực không yếu, nhưng dám tự phụ như vậy, ta thấychán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sống rồi!”

Chúng chủ động ép tới, bốn thiếu niên yêu ma danh tiếng lẫy lừng trên cao nguyên, vô cùng tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tin, chúng đều đã bước chân vào Đệ Nhị Cảnh, hơn nữa sau lưng mỗi đứa đều có môn đình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 yêu ma khủng bố.

Tần Minh không nói lời nào, bước về phía trước. Tiểu Ô lập tức theo sát, cùng cậu đối mặt với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bốn thiếu niên đặc biệt kia.

“Hai người họ…” Cam Kim Thành chút khó tin.

Liễu Hàm Nhã nói khẽ: “Có lẽ sẽ thắng!”

“Chúng ta cũng góp sức, chặn mấy con yêu ma trên nóc nhà!” Khương Nhược Ly nói.

Tiêu Nhã Cầm thần sắc phức tạp,tự nhiên hiểu ra rồi, hai thiếu niên đó rất mạnh, trước đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khi Tân Hữu Đạo tiến cử cho cô, nhiên đã từ chối.

“Không biết hai ngươi lai lịch thế nào, lẽ nào những kẻ hội cạnh tranh Tiên Chủng, khẩu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khí không nhỏ đâu.” Thiếu niên yêu ma tóc đen lợi hại nhất lên tiếng.

“Ai lên? Thịt trước một đứa!” Thiếu niên tóc đen giọng lạnh lẽo, hắn ta tương đương chuẩn Tiên Chủng, cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 giới chưa đạt chuẩn nhưng tiềm lực rất đủ.

“Để ta!” Thiếu niên tóc bạc đáp, chính hắn ta kẻ phút cuối chém Tuấn Lâm làm hai nửa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quả thực đạo hạnh cao thâm cùng hung tàn.

“Anh, để em…” Tiểu Ô chưa nói xong, Tần Minh đã xông ra ngoài.

Thiếu niên tóc bạc xách trường đao nhỏ máu ép tới, thấy đối phương còn chủ động hơn, đã tới ngay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trước mắt, lập tức cười gằn, hắn ta đã bước chân vào Đệ Nhị Cảnh được hai năm, thuộc hàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thiên túng kỳ tài trong loài yêu ma. Tuy nhiên khoảnh khắc tiếp theo hắn ta kinh hãi,trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tay đối phương xuất hiện một thanh ngũ sắc đao, đồng thời vòng ngũ sắc quanh người xoay chuyển khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hắn ta dựng tóc gáy.

Đây không phải so tài gì cả giết yêu, Tần Minh không muốn lãng phí thời gian, vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lên đã dốc toàn lực. Hai người trong thời gian ngắn nhất va chạm liên tục mười mấy lần. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thể tưởng tượng thiếu niên tóc bạc mạnh đến mức nào, thể cứng đối cứng với Tần Minh vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ngộ đạo xong liên tục ngần ấy lần. Ánh đao giữa hai người rực rỡ không ngừng bốc lên. Cuối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cùng thiếu niên tóc bạc sau khi giao thủ lần nữa với Tần Minh nhanh chóng lao ra ngoài, “keng” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 một tiếng trường đao của hắn gãy đoạn rơi xuống đất, đồng thời máu bắt đầu chảy ra từ giữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mày, tiếp đó ngực bụng cũng nứt ra.

Phụt một tiếng, thể hắn chia làm hai nửa, nhiên đã bị chém dọc, lúc này máu tươi mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bắn tung tóe ra xung quanh!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Đêm không biên giới - Dạ vô cương full, Đêm không biên giới - Dạ vô cương online, read Đêm không biên giới - Dạ vô cương, Thần Đông Đêm không biên giới - Dạ vô cương

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 204 — Đêm không biên giới - Dạ vô cương

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc