GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 203: Chuyến du hành ngoại tinh

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Thế giới Dạ Vụ, đen kịt như vực thẳm, những tòa thành trì như ánh nến lập lòe.

Vùng cao nguyên này cũng không ngoại lệ, chỉ những khu vực có hỏa tuyền tuôn trào mới ánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sáng.

Trong Giới không hỏa tuyền, nhưng không hề tối tăm. Nơi đây giống như trạng thái “hoàng hôn” được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ghi chép trong cổ tịch, mọi thứ đều do quang vụ mang lại, đủ loại màu sắc, nhưng sắc đỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vẫn chủ đạo, lan tỏa khắp rừng cây.

Mọi người cảm thấy bản thân trở nên nhỏ bé, còn núi sông thì nhanh chóng phóng đại.

Nhìn từ bên ngoài, mặt đất chỉ toàn “rêu xanh”, nhưng trước mắt họ, mọi thứ đều cùng bất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thường: những đóa hoa khổng lồthể nằm vừa vài người, dùng làm nhà cũng không thành vấn đề. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Cỏ đuôi chó thôdài, giống như một chiếc đuôi rồng lơ lửng giữa không trung.

“Chúng ta đang đặt chân lên một hành tinh đến từ bên ngoài bầu trời.” Triệu Mộc Dao của học viện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Thuần Dương lên tiếng, cẩn thận quan sát địa giới này.

Khương Nhược Ly của thư viện Bồ Đề nói: “Nghĩ kỹ thì quả thực rất mộng ảo. Một thiên thể rơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 xuống nơi này, nhìn thì nhỏ nhưng lại phi phàm như thế. Nó từng treo cao ngoài vực ngoại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chúng ta thực sự đang đứng trên hành tinh ngoài hành tinh.”

Đàn ông đây thì thực tế hơn, không có những suy nghĩ lãng mạn hay tình cảm đặc biệt kiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 “đến từ thiên thượng” hay “du ngoạn thế ngoại”.

Tiểu Ô giật giật ngọn cỏ đuôi chó khổng lồ, nói: “Mấy vị tiên tử, hay làm cái xích đu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trên hành tinh lạ này đi, cảm nhận phong tình dị vực một chút.”

Ngay lập tức, hiện trường im phăng phắc.

Tần Minh vội vàng kéo cậu ta sang một bên. Người anh em này vẫn còn quá “chất phác”, bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đám người kia từ chối thì cũng không nên nói sằng nói bậy như vậy.

Hiển nhiên, Tiểu Ô vẫn còn chút để tâm, chủ yếumuốn “đấu khẩu” cho bớt thiệt.

Cách đó không xa, hai gái vừa rồi hay Lâm Thiển Ức, Tiêu Nhã Cầm… những người định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lên tiếng đều im bặt, mặt hơi tối lại. Những ảo tưởng về thế ngoại, những tình cảm tốt đẹp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của họ đều bị cắt đứt hoàn toàn, không còn bầu không khí đó nữa.

Lão giả dẫn họ vào xoay người định rời đi, cư nhiên không nói thêm gì nhiều.

“Tiền bối, những đội ngũ chúng cháu nếu không phải người khóa trước thì cũng môn đồ mới khóa này, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177nơi nàytranh nổi với các tiên chủng không?” Cam Kim Thành của đạo trường Thiên Bằng hỏi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Nhìn chung, họ đều được coi “người mới”, chưa từng trải qua chuyện này. Những môn đồ lâu năm khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không đi cùng họ. Thêm vào đó, thành phần tham gia rất phức tạp: từ vùng Phương Ngoại, Mật Giáo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cho đến các dị loại.

Lão giả đáp: “Bí Giới rất lớn, tiến vào từ những khu vực khác nhau sẽ cách nhau rất xa, các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cậu khó gặp được họ.”

Tiếp đó, ông mỉm cười nói: “Các cậu tưởng rằng những vật chất kỳ dị, linh dược phi phàm nhìn thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chính tạo hóa lớn nhất, cần phải chém giết tranh giành nhau sao? Sai rồi.”

“Dạ?” Mọi người đều ngẩn ra, vội vàng mời ông nói rõ.

Về những điều này, các tiền bối trong học phủ không hề nhắc tới, đâymột Giới mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 được đánh hạ, rất khác biệt.

Lão giả nói: “Đừng vội, rất nhanh các cậu sẽ biết thôi. Đến lúc đó các cậu lấy đâu ra tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trí mà tranh phong với người khác, nơi này rất đặc biệt, cần dùng tâm để ‘thưởng thức’, lợi ích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không nhỏ đâu.”

Nghe ông nói vậy, các đội ngũ càng thêm mò, khiêm tốn thỉnh giáo.

Ông mỉm cười: “Đây khảo nghiệm đối với linh tính nhạy bén của các cậu, hãy tự mình quan sát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nắm bắt đi. Ta chỉ nói một điểm, ngay cả những nhân vật lợi hại như Bồ Hằng hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 môn đồ của Kình Thiên đều từng vào đây thu hoạch.”

Đám người đờ ra. Bồ Hằng ai? đại đệ tử của Tào Thiên Thu! Lại thêm một thiếu tổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của Kình Thiên Giáo, tất cả đều từng đến đây thăm dò, vậy nơi này chắc chắn không đơn giản. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

“Thậm chí, Tôn lão tiền bối cũng thể đã đích thân tới đây.” Lão giả hạ thấp giọng nói.

Mọi người thất thần. Tôn lão tiền bốiông nhắc tới chắc chắn Tôn Thái Sơ. Một cường giả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 công tham tạo hóa như vậy cũng từng hạ lâm sao?

Tức thì, cả đám phấn chấn, kích động vô cùng, vài thiếu niên suýt chút nữa thì hét lên. Ngay sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đó, họ lại bình tĩnh lại.

“Sẽ không nguy hiểm lắm chứ?” thể khiến những đại nhân vật như vậy hứng thú, nơi này tuyệt đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không tầm thường, hoặc có lẽ rất đáng sợ.

Lão giả lắc đầu: “Yên tâm đi, nơi này tùy vào mỗi người. Hơn nữa, các cậu cũng không kích hoạt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nổi những thứ đó đâu. chỉphương hướng cho các cậu, các cậu cũng không thể đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 theo dấu chân của các lão tiền bối được.”

Một đám người xuất thần, cẩn thận nghiền ngẫm lời ông nói, giải những thông tin giá trị ẩn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chứa bên trong. Mảnh vỡ tinh thần này chắc chắn vô cùng kinh người.

Lão giả nói xong chuẩn bị rời đi, phát hiện một thiếu niên đang đào “thạch trung ngọc” nhét vào lòng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không nhịn được hỏi: “Cậu đang làm thế?”

Tần Minh cười ngượng nghịu: “Tu Di nạp vào trong hạt cải. Đem những khối đáđây ra ngoài, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 biết thể dùng để chứa đồ không.”

Cậu đào hai khối ngọc thạch, ném cho Tiểu Ô một khối.

Lão giả lên tiếng: “Cậu đúng lanh lợi, nhưng đem ra ngoài cũng không dùng được đâu. Ngay cả các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lão tiền bối bên trên cũng phải tốn không ít công sức mới chạm khắc ra được dị không gian.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Sau đó, ông nhìn Tần Minh một hồi rồi nói: “Cậu cư nhiên là người tân sinh. Đáng tiếc, các cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thiếu hụt về lĩnh vực tinh thần, đây cần linh tính nhạy bén, cậu không ổn đâu, gay go © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đấy.”

Nói xong, ông bước ra khỏi nơi này, nhanh chóng biến mất.

“Lão già này.” Tiểu Ô bĩu môi.

Trừ những người tân sinh, những người khác đều rất vui mừng, lão giả tương đương với việc một lần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nữa ám thị cho họ, cung cấp thông tin giá trị.

Vương Lập Kiệt của đạo trường Long Tượng nói: “Các vị, nơi này chắc chắn tạo hóa kinh người, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không Tôn tiền bối sao có thể hạ lâm, thiếu tổ, Bồ Hằng sao lại đích thân tới? Mọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người hãy nghĩ xem rốt cuộc nên nỗ lực theo hướng nào, tình hình cụ thể ra sao?”

Tuấn Lâm của đạo trường Đại Mộng nói: “Chúng ta cứ trực tiếp tiến lên thămthôi. Tuy nhiên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thời gian đầu đừng tách nhau ra, sao giáo học phủ cũng từng cảnh báo nơi này không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hề thái bình, khi nguy xuất hiện thì cần cả một đội ngũ mới đối phó được.”

Nhất thời, rất nhiều người nhìn về phía Tần Minh Ô Diệu Tổ. Đội ngũ của hai người này quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 “mỏng manh” “sơ sài”, chẳng khácmột trò đùa.

Đám thiếu niên đều cảm thấy, nếu hai người này không bám đuôi họ thì e chẳng tạo nên sóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chớp gì, sẽ nhanh chóng biến mất, chết trong Giới.

Lập tức người bĩu môi, người cười khẩy.

Tiểu Ô nói: “Các người có ý gì, khinh thường tiểu đội tinh nhuệ hai người chúng tôi sao? Lát nữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 các người đừng khóc lóc cầu xin tôi anh tôi đấy!”

“Để xem cậu cứng miệng được đến bao giờ!” “Rời khỏi chúng tôi thì hai người các cậu sống nổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không?!” Một số người bất mãn lên tiếng. Thậm chí người đề nghị xua đuổi hai người, không cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đi theo.

Đột nhiên, phía trước truyền đến náo động, sau đó người nhanh chóng lao ra ngoài, vì ở vùng đất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 xanh tươi này họ ngửi thấy mùi hương thanh khiết, càng đi tới hương thơm càng nồng.

“Hoàng Kim Lan Hoa!” người kinh hô.

Cây cối đây cao tới hàng trăm mét, dây leo to bằng chum nước rất phổ biến. Ngay phía trước, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 một cụm lan hoa lớn tươi mọng, sắp chảy ra cả nước vàng, rực rỡ cùng, hai đội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ngũ lập tức lao tới. Trong đó hai người khá hung hăng, nhảy vọt lên vồ lấy Hoàng Kim © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Lan.

Đây linh dược rất quý giá, nếu kết hợp với các loại khoáng vật khác điều chế thành chất lỏng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 màu vàng thì kỳ hiệu chữa thương, thể khiến người ta hồi phục nhanh chóng.

“Hương thơm ngào ngạt, đây là Hoàng Kim Lan biến dị!” Có người mừng rỡ.

Tuy nhiên, rất nhanh sau đó tiếng thảm khiết vang lên. Hai người vồ lên kia bị lún xuống, sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đó mang theo “mùi hương nồng nặc” khắp người, lảo đảo thoát ra khỏi đó.

Tất cả mọi người đều sững sờ, sau đó nhanh chóng lùi lại. Tần Minh Tiểu Ô cũng ngẩn ngơ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vội vàng bịt mũi chạy về phía sau.

“Phân đấy!” Tiểu Ô còn không tâm đức gào lên, cảm thấy quá buồn nôn.

Một đám Hoàng Kim Lan cư nhiên lại bắt rễ trên một đống phân khổng lồ, hương thơm đã che lấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mùi hôi thối bên dưới. Bây giờ hai thiếu niên kia toàn thân bẩn thỉu, tức đến phát điên.

ba thiếu nữ hái được Hoàng Kim Lan, lập tức cảm thấykhông còn thơm nữa, hổ thẹn© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 căm hận không thôi, vội vàng vứt đi, không ngừng xát đôi bàn tay trắng nõn, chỉ muốn lột luôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 một lớp da ra.

Không ai ngờ được, vừa mới vào đã bị “dạy bảo” một bài học thảm liệt như vậy. Hai đương sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chính người đầy chất nhầy nhụa, cảm giác còn khó chịu hơn cả bị giết, sắp suy sụp đến nơi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

“Các ngươi quá đáng lắm, không chỉ trộm linh thảo của ta còn hủy hoại dược điền của ta, thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khinh người quá đáng!” Từ xa, một con bọ hung khổng lồ đẩy một “viên tròn”, thực sự phẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nộ lao tới.

to gấp hai ba lần mặt bàn, thể như đúc từ ô kim, phát ra tiếng kêu răng rắc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 móng chân cắt đứt cả một số dây leo dọc đường.

Cam Kim Thành nhìn những thành viên bị dính đòn, lại nhìn con bọ đen, thực sự không muốn tranh đấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 với nó, nói: “Hiểu lầm thôi, chúng tôi đi ngay đây.”

“Ta từ cao nguyên vào địa giới này, vất vả nuôi trồng dược thảo năm năm trời, vậy bị các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ngươi hủy hoại, dùng mạng đền đi!” Con bọ đen hét lớn.

Sau đó,đột nhiên mở lớp giáp đen, vỗ cánh lao tới, nhanh như một tia chớp đen.

Mọi người đều nhận ra không thể giảng hòa được. Chuyện dược điền chẳng qua chỉ cái cớ để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khai chiến, đây vốn yêu ma của cao nguyên, hai phe phái hiện giờ phải chiến đấu rồi, gặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đánh.

“A…” Hai người trúng chiêu trước đó lần lượt phát ra tiếng thảm thiết khiến nhiều người lạnh sống lưng. Họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bị đứt đoạn, máu tươi bắn tung tóe khắp nơi. cảm xúc mất kiểm soát nhưng khi thấy nguy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hiểm, họ ra tay không hề chậm, dốc toàn lực nhưng vẫn không cản nổi, bị xác sống.

Không ai ngờ được con bọ đen này lại mạnh như vậy, đã bước vào Đệ Nhị Cảnh, toàn thân cứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hơn cả tinh thiết, không phải tiểu yêu bình thường. Đáng sợ nhất tiếng vỗ cánh như tiếng sắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cọ xát liên tục vang lên, chói tai khó nghe, khiến người ta nổi da gà. Tổng cộng có tám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 con bọ đen xuất hiện, hóa thành những tia chớp đen bay tới, tất cả đều Đệ Nhị Cảnh. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

“Mỗi đội vây bắt một con, những đội còn lại hỗ trợ.” Triệu Mộc Daolớn.

Vương Lập Kiệt nói: “Đừng loạn, những yêu ma từ cao nguyên này phục kích chúng ta ở đây, không© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đáng sợ cả, chém chết được.”

Trong mỗi đội đềucao thủ, một khi tổ chức lại thì đối phó với dị loại Đệ Nhị Cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không quá khó khăn.

Tức thì, nơi này ý thức linh quang bắn ra tứ phía, thần tuệ bùng lên, cùng với đủ loại linh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khí bay lượn, va chạm kịch liệt với những con bọ hung như đúc từ ô kim, lửa hoa bắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tung tóe, thể thấy chúng cứng đến mức nào.

Tần Minh cảm thấy chuyến du hành ngoại tinh này thật chẳng ra gì, vừa lên đã gặp loại bọ hôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thối này.

“Cái hành tinh đến từ thiên thượng, chẳng lãng mạn hay tốt đẹp chút nào!” Tiểu Ô cũng phàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nàn.

Những người gần đó đều tức lộn ruột, hai người này còn tâm trí bình phẩm sao? Đặc biệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Khương Nhược Ly, Triệu Mộc Dao… mấy vị nữ tử dẫn đầu, vừa rồi họ đang mộng thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ngoại, giờ đều lườm cậu ta mấy cái.

“Hai người các cậu không giúp đượccòn nói lời mỉa mai, đúng gánh nặng, câm miệng!” Tuấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Lâm thậm chí còn quát mắng.

“Chỉ thế này thôi sao? Mấy con bọ thôi mà!” Tiểu Ô bĩu môi.

“Vậy thì cậu lên đi, xử chúng đi!” Có người mỉa mai. Hiện tại họ đã ổn định được cục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 diện, một số bọ đen đã bị tiêu diệt.

“Cao thủ thì phải trấn giữ phía sau chứ? Thực ra chủ yếu chúng thối quá.” Tiểu Ô nói. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

“Hai kẻ kéo chân!” Một số người bất mãn.

Liễu Hàm Nhã còn lạnh lùng nói: “Đừng nói ra ngoài hai người các cậu người của học phủ Sơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chúng tôi, tôi không quen các cậu!”

Đúng lúc này, tiếng thảm thiết vang lên, một con bọ hung trắng như tuyết bay tới, đi tới đâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chém ngang thân năm người tới đó, sức sát thương cực lớn. Mới vào Giới đã có bảy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người thiệt mạng, quả thựcmột chuyến đi đẫm máu, cứ đà này không biết sẽ chết bao nhiêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người. Con bọ bạc mạnh hơn, chỉ một con nhưng đã khiến một đội ngũ bị trọng thương. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Tốc độ đó quá nhanh, vừa xuất hiện đã gây ra cục diện như vậy, ngay cả Tần Minh và © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tiểu Ô cũng chưa kịp phản ứng. Sau đó, lao thẳng về phía nhóm Liễu Hàm Nhã.

“Keng” một tiếng, linh khí Liễu Hàm Nhã tế ra chỉ làm nó chệch đi một chút, cái vuốt đáng sợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của như đúc từ tinh kim, chỉ quẹt nhẹ qua giáp trụ củađã để lại mấy vết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nứt, suýt chút nữa thì thấy máu.

Đây mới chỉva chạm ban đầu đã như vậy, mặt trắng bệch, nếu đối kháng mãnh liệt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177lẽ cũng bị xé xác.

Con bọ bạc thực ra nhỏ hơn những con bọ đen khác, chỉ to bằng mặt bàn, nhưng tốc độ cực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhanh, lực lượng cương mãnh, đôi cánh bạc rung động phát ra tiếng kêu o o như sấm rền, đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đến đâu cây cối, dây leo đều bị chém đứt, thậm chí nổ tung.

Mọi người đều nhận ra đâymột con bọ biến dị, nếu trưởng thành thể trở thành Thánh Giáp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Trùng!

“Choang!”

lao xuống lần thứ hai, Liễu Hàm Nhã lảo đảo lùi lại, linh khí trong tay bị hại, giáp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trụ bả vai nổ tung, may mà bên trong còn một lớp nội giáp, nếu không vai đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bị toạc. Nhiều người kinh hãi, biết thực sự rất lợi hại, đã được một trưởng lão © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tiên Thổ để mắt tới, thiên phú phi phàm.

“Keng!”

Tiểu Ô ra tay. mồm miệng không chịu thiệt nhưng cậu ta cũng không thấy chết không cứu. Cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ta phóng một cây thiết mâu đang đeo trên lưng ra, bắn trúng con bọ bạc.

Điều khiến Liễu Hàm Nhã kinh ngạc con bọ đó rung lắc dữ dội giữa không trung. Tiểu Ô lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phóng thêm một cây thiết mâu nữa. Cùng lúc đó, Tần Minh cũng ra tay, con bọ bạc này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thực sự rất mạnh, nếu mặc kệ thì e cònngười thiệt mạng. Cậu ném ra một chiếc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thiết chuỳ.

Những người khác cũng tế ra linh khí cùng tấn công.

“Bùm” một tiếng, con bọ bạc nổ tung.

Liễu Hàm Nhã chấn động. cảm thấy nhiều người ra tay, nhưng cuối cùngnhờ cây thiết mâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của Tiểu Ô búa mãnh lực của “Thẩm Bệnh” mới khiến nổ tung, không liên quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đến người khác.

“Đa tạ!” Cô tiến lên bày tỏ sự cảm ơn, cảm thấy hổ thẹnnhững lời đã nói trước đó. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

“Không cần cảm ơn đâu, Sơn số 2.” Tiểu Ô ném chomột cái bóng lưng.

Liễu Hàm Nhã đờ người. Tần Minh mỉm cười nói: “Giúp đỡ lẫn nhau thôi.”

“Cảm ơn anh!” Liễu Hàm Nhã nói nhỏ.

Tất cả bọ hung đều bị tiêu diệt, nhưng mới bắt đầu thôiđã chết bảy người, quả khởi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đầu bất lợi, bầu không khí tức thì trở nên trầm mặc. Nhất thời các đội ngũ không tách ra, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vẫn đi cùng nhau. Những người đứng gần vừa rồi đã bắt đầu nghi ngờ thực lực thực sự của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hai thiếu niên. Liễu Hàm Nhã người trải nghiệm trực tiếp, đã xác định hai người này thâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tàng bất lộ, lúc trướcđã nhìn lầm người.

Cam Kim Thành cau mày hỏi: “Sự thần dịphi phàm của địa giới này thể hiện đâu?”

Đi thêm mười dặm nữa, họ không gặp nguy hiểm nào khác, nhưng cũng không có phát hiện đặc biệt gì. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Khương Nhược Ly nói: “Vị tiền bối kia đã ám thị rất ràng, cần linh giác nhạy bén. Người tân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sinh đây không duyên, lẽmuốn chúng ta lúc nào cũng phải dùng thần tuệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ý thức linh quang đểđường.”

Sau đó, trừ những người tân sinh, tất cả mọi người đều làm như vậy.

“Suỵt!”

Đi thêm hai dặm nữa, họ phát hiện. Cả thế giới dường như chút khác biệt, xuất hiện thêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 những khí khó nói thành lời. ngay sau đó, họ nghe thấy tiếng chó sủa, không phải chó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hoang rất giống chó nuôi trong làng, thậm chí loáng thoáng cả tiếng gáy. Nhiều người kinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ngạc khi thấy những cảnh vật không nên xuất hiệnphía trước.

Tuy nhiên, những người tân sinh trong các đội đều ngẩn ngơ không thấy cũng chẳng nghe thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 gì. Những người đi theo con đường Tiên Lộ và Mật Giáo, nếu không sử dụng thần tuệ hay ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thức linh quang thì cũng chỉ thấy phía trước cổ thụ chọc trời, gai góc đầy đất, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bất thường.

“Đó người Cận Tiên, hay là sinh linh loại Thần?!” Càng đến gần, cảnh vật càng nét khiến một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 số người run rẩy.

Phía trước một gian nhà tranh, trên bàn đá xanh hương trà nghi ngút, thẻ tre chất đống. Một tuyệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đại lệ nhân đang đọc sách tre, mái tóc xõa xuống chạm vào thẻ tre phát ra hào quang rực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 rỡ. dường như nghe thấy có người gọi, liền cưỡi mây ngũ sắc tạm thời rời đi.

“Cô ấy đi rồi, chén trà vừa pha xong vẫn chưa uống, chúng ta thể tiếp cận không? Liệu đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phải tiên trà thể giúp người ta đốn ngộ trong truyền thuyết không?”

“Những thẻ tre đó…” Tâm thần một số người rung động, vừa kích động vừa lo lắng, luôn cảm thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cùng mộng ảo.

Đây chính duyên lão giả đã ám thị sao? Dường như không nằm trong thế giới hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thực bình thường.

Cùng lúc đó, một khu vực rất xa, Hạng Nghị ngẩn ngơ thấy một ngôi miếu đổ nát, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 một con kim thiền đang bị lửa thiêu đốt đang trố mắt nhìn mình. Phía trước, tiếng ve kêu đột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ngột vang lên,Như Lai khí đồ to con suýt nữa thì nổ tung, rùng mình lảo đảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lùi lại, miệng đầy bọt máu.

nơi xa hơn, Thanh Nguyệt mái tóc đen như thác nước, như trích tiên hạ phàm, dải lụa trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 eo thon tung bay theo gió. đi trên con đường được lát hoàn toàn bằng những khối đá đen © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trắng. Một ngọn đèn đồngtám mặt phát ra ánh lửa soi sáng lối đi của cô. Một lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sau, thấy phía trước sừng sững một tòa cung điện khắc phù văn bát quái.

một nơi khác, Thôi Trùng Hòa tay cầm một thanh cửu sắc kiếm, phát gai chém góc, cuối cùng đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 theo một con đường đá xanh bay vút lên trời, tiến về phía mây xanh…

“Cô ấy lại quay lại rồi, thấy chúng ta không?”

phía xa, một đám thiếu niên đang quan sát, lòng khó lòng bình tĩnh. Những gì nhìn thấy khá quái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dị: đó là người cảnh vật thật, hay ảo cảnh, hoặcnhững chuyện từng xảy ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 để lại tàn ảnh đây? Họ không nhịn được tiếp cận,thức bước tới.

“Anh, anh thấy không?” Tiểu Ômật hỏi.

“Thấy rồi.” Tần Minh gật đầu.

Tiểu Ô sắc mặt nghiêm trọng: “Thật quái lạ, nơi này không giống vùng Thần Du, nhưng lại chân thực đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thế. Em thậm chí ngửi thấy hương trà kia, lòng dạ sáng rực, nếu uống một ngụm e sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ngộ đạo mất?”

Tần Minh gật đầu: “Hương trà quả thực rất quyến rũ, tâm thần của anh cũng đang cộng hưởng với nó. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Quan trọng đống thẻ tre kia càng không đơn giản.”

Càng đến gần, càng nhiều cảnh vật hiện ra. Khi người nữ tử quay lại, còn một cặp vợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chồng già đi tới, một đứa trẻ xuất hiện, và một cặp vợ chồng trẻ dần hiện rõ. Bên cạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhà tranh còn xuất hiện một ngôi nhà gạch xanh ngói xám. Trông giống như một gia đình.

Tiếp đó, hình ảnh trôi qua cực nhanh. Cặp vợ chồng già nghi cha mẹ gái, cặp vợ chồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trẻ anh trai chị dâu, đứa trẻ cháu trai. Trong sân nhà gạch xanh ngói xám con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chó vàng vẫy đuôi, mái mẹ chạy qua chạy lại, rất đỗi bình dị.

Theo năm tháng trôi qua, tuyệt sắc nữ tử trong nhà tranh dung nhan không đổi, còn những người khác đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đã già yếu. Cuối cùng, đứng dậy từ bàn đá xanh, toàn thân phát sáng, tận quang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bao phủ cô, gian nhà tranh những người khác.

“Đây giống như một câu chuyện, một người đắc đạo, cửphi thăng, chó lên trời…” Có người lầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bầm.

Tuy nhiên, kết quả cuối cùng không giống như mọi người dự đoán. Khi gái đưa người thân rời khỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mặt đất, họ bùng cháy dữ dội, cuối cùng đều biến thành tro bụi. quang nhạt nhòa bốc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lên nhưng cũng nổ tung ngay sau đó. Tất cả đều biến thành tro bụi, chết đi như vậy.

Tại chỗ, nhà tranh, nhà ngói xám đều chỉ còn lại dấu tích, thẻ tre bị thiêu rụi chỉ còn sót © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lại một ít, chỉ bộ đồ trà không hại, vẫn còn đó.

Gió thanh thổi tới, tro bụi bay lên, trúc xanh đung đưa, sương mỏng manh bao phủ, mây màu tụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 rồi lại tán, như đang kể về việc cận tiên không hề dễ dàng, người nữ tử tuyệt diễm như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vậy còn thất bại, lại còn liên lụy đến người thân.

Tro bụi, gạch vụn, bàn đá xanh, ấm tràchén trà để lại từ không biết bao nhiêu năm trước, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 một hình ảnh rất bất thường chắn ngang phía trước.

người không nhịn được, sải bước tiến về phía trước, sau đó đột ngột ôm lấy đầu, ý thức linh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quang rung động, mờ mờ ảo ảo, căn bản không thể tiếp cận nơi đó. Khi anh ta lùi lại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hít một hơi thật sâu thì ngạc nhiên phát hiện không còn thấynữa. anh ta phóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ý thức linh quang ra bắt lấy những cảnh vật đó thế nào cũng dụng.

“Tôi thất bại rồi sao, không thể tiếp cận nơi đó?” Anh ta tự nhủ. Sau đó, trong khi không cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhận được gì, anh ta tiếp tục tiến lên. Lần này anh ta thể đi vào khu vực đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhưng không cảm giác gì, xuyên ngang qua đó. Những người khác thấy anh ta như một bóng ma © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lướt qua những tàn tích. Còn trong thế giới hiện thực, nơi đómột bụi gai, anh ta chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chạm vào dây leo cổ thụ.

“Để tôi thử!” Một người khác tiến lên, kết quả cũng ôm đầu la hét.

Sau đó, người thân xác không động, phóng ý thức linh quang muốn tiếp cận nơi đó, kết quả như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bị sét đánh, hồn quang bị đánh bật trở lại, mãi một lúc lâu sau mới tỉnh táo lại. Anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ta sợ hãi: “Cảm giác như bị thiên quang thế ngoại đánh trúng, đau thấu xương!”

Lâm Thiển Ức, Vương Lập Kiệtnhững người khác lần lượt tiến lên nhưng đều thất bại. Ngay cả những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người nổi tiếng như Cam Kim Thành, Khương Nhược Ly, Triệu Mộc Dao… đi tới trước tàn tích cái sân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhỏ cuối cùng cũng mặt mày tái mét lùi lại.

Thuần Dương chi thể cũng mặt trong đội, tên Lục Đạo, anh ta đỉnh lấy áp lực to lớn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tiến vào sân nhỏ, dường như nghe thấy điềuđó, cuối cùng lùi ra nói: “Nơi này không có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 duyên với tôi.”

Tiếp đó, Lăng Ngự Tân Hữu Đạo cũng thành công bước vào, nhiều người căng thẳng quan sát. Cả hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lần lượt cau mày rồi lùi ra. Trừ những người tân sinh, tất cả mọi người đều đã thử một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lần, tất cả đều tay trắng.

“Tiên hoa” của học phủ Phi Tiên Lạc Liễm Tình lên tiếng: “Không sao, phía trước chắc chắn còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cảnh tượng thần dị khác, tạo hóa kinh người hơn, luôn nơi phù hợp với chúng ta.” Cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đám đều gật đầu.

“Hai người muốn đi thử không, Ô Diệu Tổ cậu chẳng phải song lộ đồng tu sao?” Liễu Hàm Nhã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nói nhỏ.

“Anh, chúng ta cũng đi thử đi!” Tiểu Ô nói.

“Được!” Tần Minh gật đầu.

Sau đó, hai người cũng giống như những người khác, khi mới tiếp cận, thể rung lên, cả hai đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 rên khẽ một tiếng.

“Cái này… một người song lộ đồng tu, người còn lại chỉ đơn thuần tân sinh thôi mà, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cảm ứng sao?” “Cái này cậu cũng tin à? Chắc chắn giả vờ rồi!” Một số người quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sátbàn tán phía sau. Đáng tiếc, lúc này họ đã không còn nhìn thấy cảnh tượng thần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dị kia nữa, những dấu tích nhà tranh, bàn đá, đồ trà… đều biến mất.

“Tôi mới không tin họ thực sự đi vào được!” Triệu Mộc Dao nói. Bởi vì lúc này Tần Minh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tiểu Ô lại bước tới, họ chỉ bị cản lại một chút rồi thuận lợi tiến vào tàn tích sân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhỏ.

Tiêu Nhã Cầm nói: “Tôi cảm thấy họ chỉ đang làm bộ thôi, không thể nào thực sự đặt chân lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trước nhà tranh cận tiên được.”

“Thuần Dương số 2, Tị Kiếp số 2, haiim lặng chút đi.” Tiểu Ô lên tiếng, nhiên còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tâm trí nhắc nhở những người đó. Triệu Mộc Dao, Tiêu Nhã Cầm đều trừng mắt nhìn cái bóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lưng kia, họ nhiên bị gọi bằng “số 2”, tên kia thực sự quá đáng.

Tần Minh Tiểu Ô nghe thấy tiếng thở dài, dường như một người nữ tử lên tiếng nói họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không hợp với con đường nơi này, vẫn nên sớm rời đi thì hơn. Hai người không thèm để ý, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cứ lùng sục, xoay quanh nơi đây. Sau đó họ gặp phải áp lực cực lớn, mây ngũ sắc tuôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trào muốn đuổi họ đi.

Tuy nhiên, hai người đứng vững như đóng đinh ở đó, kháng cự lại cự lực như núi thái sơn, nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quyết không dời bước.

Tiểu Ô nói: “Cô ta tan biến lâu rồi, không làmđược chúng ta đâu.”

Tần Minh đi về phía bàn đá xanh, cầm ấm trà lên lắc lắc, bên trong vang lên tiếng nước trà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lay động. Chẳng mấy chốc Tiểu Ô cũng gồng mình bước tới.

“Nước trà này không thiu chứ?” Cậu ta lẩm bẩm.

“Không, còn thơm lắm!” Tần Minh khẳng định.

“Hai người này diễn giỏi thật, trông giống hệt!” Bên ngoài có người nhận xét.

Vương Lập Kiệt nói: “Chắc chắn họ đã nhớ kỹ vị trí của tảng đá xanh, giờ đang giả vờ cầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ấm trà lên!” Lâm Thiển Ức nói: “Cư nhiên còn đang rót trà, diễn như vậy thú vị không?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Tần Minh thực sự rất bất ngờ kinh ngạc. Đã bao nhiêu năm trôi qua mà nước trà trong ấm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vẫn không biến chất, hương trà vẫn tỏa lan, cùng quyến rũ. Đáng tiếc nước trà rất ít, khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vừa lắc cậu đã cảm nhận được, lẽ chưa đầy nửa chén.

Trên bàn đá xanh không vương hạt bụi, chén trà như mới, rất sạch sẽ. Tần Minh rót trà ra hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chén, quả nhiên chỉ một chút,chưa ngập đáy chén nhưng nước trà ước chừng chỉ sâu khoảng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 một thốn. trong vắt, lấp lánh, hơi phát sáng, khác hẳn nước trà bình thường, ngửi thôi đã khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người ta muốn đốn ngộ.

“Để em thử trước xemphải trà hỏng không.” Tiểu Ô nói, sau đó nếm một chút rồi lập tức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đặt xuống: “Trà ngon, em sắp say rồi!” Tuy nhiên cái “say” này thuộc về trạng thái chìm đắm, cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ta cảm giác sắp ngộ đạo.

Tần Minh cũng uống một ít, lập tức đầu óc thanh tỉnh, tâm đắc cực nhiều, chỉ muốn bế quan tu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hành ngay tại đây!

“Hai người này nghiện rồi, diễn ngày càng giống!” người lầm bầm.

Tần Minh đi xem những thẻ tre còn sót lại trên bàn, tức thì chấn động. Cậu tin chắc mình không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhìn lầm, nhìn chằm chằm vào văn tự đồ án trên thẻ tre, không thể tin nổi!

Tiểu Ô cũng nhặt mấy miếng tre lên, tại chỗ hóa đá: “Cái đù… không, ông trời ban lộc rồi, đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tổ gia ban cơm mà!” đang trong trạng thái ngộ đạo nhưng cậu ta cũng chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phát điên. Cậu ta run rẩy sờ soạng thẻ tre, kích động khôn cùng.

Tần Minh cũng vậy, cậu cảm thấy thẻ tre nặng tựa thái sơn. Nước trà thẻ tre này tuyệt đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 một sự kết hợp hoàn hảo. Cậu nhắm mắt hồi tưởng, sau đó xem lại thẻ tre, cảm ngộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 càng nhiều hơn. Nơi này quả thực là vùng đất thần dị!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Đêm không biên giới - Dạ vô cương full, Đêm không biên giới - Dạ vô cương online, read Đêm không biên giới - Dạ vô cương, Thần Đông Đêm không biên giới - Dạ vô cương

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 203 — Đêm không biên giới - Dạ vô cương

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc