GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 47

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Ai nói có một tẩu tử thôn nữ là không tốt?

Hoàng cung, trong Ngự Thư Phòng.

Lâm Triệt đã chép xong sách, đang đứng trước bàn nhỏ, nghiêm túc viết thư sám hối.

Hoàng đế vẫn đang phê duyệt tấu chương.

Nhìn nội dung trên tấu chương, Hoàng đế chau mày.

U Châu, Tịnh Châu phía Bắc nhiều nơi khác, hạn hán mùa xuân nghiêm trọng, gió lớn thường xuyên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lúa mì khô héo, dân chúng phải bỏ chạy.

Các châu phủ dọc đường không đủ khả năng thu nhận, một lượng lớn nạn dân đang đổ về Kinh thành. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Xem ra, cần phải sắp xếp nhân sự liên quan để chuẩn bị mở kho chẩn tai.

Hoàng đế khẽ thở dài.

Năm nào cũng tai ương, năm nào cũng chẩn.

Năm nay mới bắt đầu, hạn hán mùa xuân đã tới, năm nay không biết còn phải chịu bao nhiêu tai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 họa.

Trời xanh ơi, người không thể yên ổn một chút sao?

Nghĩ đến tánh bị tai ương, Hoàng đế phất tay, cho gọi Phúc Toàn.

“Lý Phúc Toàn, ngươi đi dặn Đức Phi, từ hôm nay trở đi, chi tiêu trong cung giảm hai phần.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Tám năm trước, Hoàng hậu băng hà, Hoàng đế đến nay vẫn chưa sách lập Kế hậu.

Mọi việc trong hậu cung, đều do Đức Phi, vị phi tần có phẩm vị cao nhất trong số ít phi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tần của Hoàng đế, quản lý.

“Dạ, Hoàng thượng.”

Phúc Toàn vâng lệnh rời đi.

Chẳng bao lâu, đệ tử củaPhúc Toàn Cẩn bước vào.

“Hoàng thượng, Từ Thái y cầu kiến.”

“Mau truyền vào.”

Hoàng đế xoa xoa trán, đứng dậy.

Xem cả buổi sáng, cũng chẳng thấy tin tức tốt lành nào, hy vọng tình hìnhchỗ Tiêu nhi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thể tốt hơn một chút.

“Hoàng thượng, lão thầntin vui muốn bẩm báo.”

Từ Thái y còn chưa đến, tiếng đã vọng vào.

Tiếng nói tràn đầy niềm vui, vang vọng trong Ngự thư phòng.

Vừa nhìn thấy Hoàng đế, Từ Thái y ‘bịch’ một tiếng quỳ xuống, nửa thân trên phủ phục dưới đất.

“Hoàng thượng đại hỉ, Khang Lạc Vương gia đại hỉ.”

“Đại hỉ gì? Phải chăng bệnh của Tiêu nhi đã có cách chữa? Mau, đứng dậy tâu lại.”

Hoàng đế đích thân đỡ Từ Thái y đứng dậy.

“Hoàng thượng liệu sự như thần.”

Từ Thái y đứng dậy, thuật lại chi tiết việc lão thần phát hiện sinh trong thể Lâm Tiêu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cùng với việc phối hợp châm pháp của mình,hy vọng chữa khỏi bệnh cho Lâm Tiêu.

“Tốt tốt tốt!”

Đâytin tức tốt nhất Trẫm nghe được hôm nay.

Hoàng đế vỗ tay, liên tiếp nói mấy chữ “tốt”.

Từ Thái y lại đổi giọng, cúi người lại muốn quỳ xuống.

“Xin Hoàng thượng thứ tội, mấy lần trước lão thần chưa xác nhận được, nên cứ trì hoãn đến tận hôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nay mới bẩm báo với ngài.”

“Ha ha ha ha, ái khanh tội chứ.”

Hoàng đế nắm tay Từ Thái y, ngăn lại hành động của lão, còn vỗ nhẹ mấy cái.

“Bệnh của Tiêu nhi, sau này còn phiền ái khanh phải tốn nhiều tâm sức.”

“Hoàng thượng quá lời, trị bệnh cho Vương gia, vốn việc lão thần nên làm.”

Bên này, quân thần tay trong tay trò chuyện, hòa hợp vui vẻ.

Bên kia, Lâm Triệt nghe toàn bộ câu chuyện, kìm nén sự mừng rỡ trong lòng, nắm chặt bàn tay run © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 rẩy, viết nốt đoạn cuối của thư sám hối.

Nét bút cuối cùng vừa rơi xuống, Lâm Triệt không kìm được nữa, đặt bút lông lên nghiên mực, mấy bước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đi đến trước mặt hai người, phá vỡ bầu không khí hòa thuận.

“Từ Thái y, lời ngài nói thật sao?”

“Bệnh của ca ca ta thật sự thể chữa khỏi ư?”

Ngực Lâm Triệt phập phồng kịch liệt, như một ngọn lửa đang cháy, lại như sự nặng nề tích tụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bấy lâu bỗng chốc được vén mở, đến cả hơi thở cũng mang theo tiếng nấc nghẹn ngào.

Mèo con Kute

Từ Thái y lúc này mới chú ý tới Lâm Triệt cũng đây.

Vừa hay, làm xong việc Vương gia giao phó, không cần lão phải chạy đến Hoàng tử Phường nữa.

Lão cũng đã già rồi, một ngày chạy nhiều nơi như vậy, thân thể không chịu nổi.

“Khải bẩm Nhị Hoàng tử, lão thần chỉ thể nói, bốn phần trăm khả năng chữa khỏi.”

Thực ra năm phần, nhưng tục ngữ câu, lời không nên nói quá đầy, Từ Thái y hơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 dặt một chút.

Tuy nhiên, theo tình trạng hiện tại của Vương gia, cuối cùng không thể hoàn toàn chữa khỏi, chỉ cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 dưỡng bệnh tốt, thọ mệnh cũngthể kéo dài thêm mười mấy năm, thậm chí là vài chục năm. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Ít nhất, cũng có thể sống lâu hơn lão già này rồi.

Từ Thái y đem suy đoán của mình nói cho Lâm Triệt nghe.

“Vậy thì tốt quá, vậy thì tốt quá.”

Lâm Triệt che miệng, cố gắng kiềm chế bản thân, không để nước mắt rơi xuống.

Ba người lại trao đổi vài câu về bệnh tình của Lâm Tiêu, Từ Thái y quay đầu nhìn Lâm Triệt. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

“Đúng rồi Nhị Hoàng tử, trước khi lão thần ra khỏi Vương phủ, Vương gia có dặn lão thần khi vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cung thì tiện thể bắt mạch bình an cho Nhị Hoàng tử, xin ngài đưa tay ra.”

Lâm Triệt:?

“Ca ca ta dặn ngài bắt mạch bình an cho ta?”

“Tại sao?”

Lâm Triệt không hiểu, nhưng thân thể rất thuận theo, y nhẹ nhàng vén tay áo lên, đưa tay ra trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mặt Từ Thái y.

Từ Thái y vừa đặt tay lên cổ tay Lâm Triệt, vừa thuật lại ý Lâm Tiêu đã ra hiệu.

“Lão thần thấy Nhị Hoàng tử thân thể khang kiện, cũng không có…”

Chưa dứt lời, Lâm Triệt đã rụt tay về, mặt đỏ bừng.

Bên tai, truyền đến tiếng cười không che giấu của Hoàng đế.

“Ha ha ha ha, Triệt nhi con, ha ha ha…”

Phản ứng của hai người khiến Từ Thái y không hiểu gì.

Cái này, buồn cười?

Không phải chỉ Khang Lạc Vương gia lo lắng cho sức khỏe của Nhị Hoàng tử, đặc biệt dặn lão © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 xem xét một chút thôi sao?

“Thôi được rồi, Từ ái khanh, thân thể Triệt nhi không có vấn đề gì, lần sau ngươi về Vương phủ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bảo Tiêu nhi đừng lo lắng.”

Hoàng đế cười thêm một lúc, rồi vỗ vai Từ Thái y nói.

Còn về việc Triệt nhi sao đột nhiên vừa xin lỗi vừa cảm ơn, thì không cần giải thích với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lão.

sao đây cũng việc nhà, vẫn nên giữ chút thể diện cho Triệt nhi.

DặnCẩn đưa cho Từ Thái y một ít ban thưởng, Hoàng đế đích thân tiễn lão ra đến cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Ngự thư phòng.

Sau khi Từ Thái y đi, Lâm Triệt vẫn còn ngượng nghịu đứng tại chỗ, sắc đỏ trên mặt chỉ tiêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tan một chút.

Hoàng đế buồn cười nhìn y, hồi lâu mới lên tiếng.

“Thôi được rồi, bệnh của ca ca con, cũng không hoàn toàn do con.”

“Còn về chuyện của chị dâu con, chẳng phải con đã nhận ra lỗi của mình rồi sao? Chuyện này cứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 để qua đi.”

“Sau này đừng cứ cớ xin lỗi nữađược.”

“Conthời gian, hãy đến thăm ca ca và chị dâu con nhiều hơn, còn hơn vạn câu xin lỗi.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

lẽ bệnh của Lâm Tiêuchuyển biến tốt, nút thắt trong lòng hai người đã gỡ bỏ được nhiều, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 khi nói về chuyện này, không khí cũng trở nên nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

“Dạ, Phụ hoàng, nhi thần hiện tại thời gian, giờ sẽ đi ngay.”

Vẫn chưa đến giờ ngọ thiện, y đi nhanh một chút, nói không chừng còn kịp bữa trưa.

Nghĩ đến bát lần trước ănVương phủ, Lâm Triệt quên béng đi sự ngượng ngùng vừa rồi.

Trước kia đầu óc y nghĩ cái vậy chứ.

Ai nói một chị dâu nông nữ thì không tốt?

Chị dâu y tốt lắm đó.

Nghĩ rồi, Lâm Triệt liền muốn cáo lui Hoàng đế.

“Khoan đã, sách của con chép xong chưa, thư sám hối viết xong chưa, đã nhận ra lỗi lầm của mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chưa?”

Hoàng đế gọi Lâm Triệt đang rục rịch lại, đưa ra ba câu hỏi xoáy sâu vào tâm hồn.

Lâm Triệt dừng bước, cất đi vẻ vội vàng trên mặt, giọng nói không nhanh không chậm.

“Phụ hoàng, nhi thần đã chép xong sách, thư sám hối cũng đã viết, đa tạ Phụ hoàng giáo huấn, nhi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thần đã khắc sâu lỗi lầm của mình.”

Hoàng đế nhìn thẳng Lâm Triệt, khí chất của bậc bề trên hiển lộ không thể nghi ngờ, đôi mắt sâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thẳm, nhưthể nhìn thấu những suy nghĩ sâu tận đáy lòng của một người.

Lâm Triệt nhìn lại, thần sắc nghiêm túc.

Một hơi,

Hai hơi,

Ba hơi…

Lâm Triệt không hềtránh ánh mắt.

Lại qua một lúc, khí thế toàn thân Hoàng đế thu lại, khôi phục vẻ nho nhã tùy hòa như thường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lệ.

Cười hiền hòa với Lâm Triệt.

“Trẫm tin con, đi lấy thư sám hối của con qua đây cho Trẫm xem.”

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Xuyên Thư Làm Vương Phi Đầu Bếp full, Xuyên Thư Làm Vương Phi Đầu Bếp online, read Xuyên Thư Làm Vương Phi Đầu Bếp, Đang cập nhật Xuyên Thư Làm Vương Phi Đầu Bếp

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 47 — Xuyên Thư Làm Vương Phi Đầu Bếp

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc