GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 37

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Ánh mắt hắn lướt một vòng trên người Đường Tri Hạ, vẻ mừng rỡ biến thành phẫn nộ.

“Hắn ta đối xử với nàng như vậy sao? Ngay cả một bộ y phục tử tế cũng không cho nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mặc sao?”

Nghe người gọi tiểu danh của mình, Đường Tri Hạ ngơ ngác ngẩng đầu. Nàng thấy nam nhân trước mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 với vẻ mặt khoa trương, trông rất đau lòng.

Tuy Đường Tri Hạ đã tiếp nhận ức của nguyên chủ, nhưng đó sao cũng ức của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mười mấy năm, lúc đó nàng chỉ lướt nhanh qua như đèn kéo quân, chờ đến khi cần mới điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 động ra xem xét kỹ càng. Nàng cố gắng làm cho đầu óc mình hoạt động trở lại, khó khăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nhớ lại những người mà nguyên chủ thường gặp trước đây.

“Ngươi làmđó? Buông ta ra!”

Đông Tuyết vừa nghe nam nhân nói xong đã đứng dậy, với thế sét đ.á.n.h không kịp bưng tai, nàng bẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ngược tay phải của nam nhân ra sau lưng, ấn hắn xuống mặt bàn cạnh đó.

Tiểu nhị đứng một bên ngây người tại chỗ. Sau khi hoàn hồn, hắn muốn tiến lên kéo tay Đông Tuyết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ra, nhưng lại bị ánh mắt của Đông Tuyết ngăn lại.

“Vị khách nhân này, thì từ từ nói, thì từ từ nói!”

“Hạ Hạ, nàng mau bảo nữ nhân thô lỗ này buông ta ra!”

Mèo con Kute

Nửa khuôn mặt nam nhân bị ấn chặt vào mặt bàn, hắn giãy giụa nhìn Đường Tri Hạ.

“Đừng nhúc nhích!”

Đông Tuyết dùng sức, lại đẩy nam nhân sát thêm mấy phần vào mặt bàn.

“Đau đau đau!”

Mắt mũi miệng nam nhân bị ép đến méo biến dạng.

Đông Tuyết làm ngơ tiếng kêu đau của nam nhân, quay đầu hỏi Đường Tri Hạ.

“Vương, chủ tử, người này phải xửthế nào?”

Trên xa, Đường Tri Hạ đã dặn dò không được để lộ thân phận của nàngbên ngoài. Đông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Tuyết kêu đến nửa chừng, vội vàng đổi giọng.

Đường Tri Hạ hồi tưởng nửa ngày, trong ức không ai khuôn mặt trùng khớp với người trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mắt.

Mùi thơm của Thủy tinh trư thủ cứ bay vào khoang mũi Đường Tri Hạ. Đầu óc Đường Tri Hạ lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hồ, nàng nhíu mày hỏi.

“Ta không quen hắn, hắn gây trở ngại cho việc ta dùng cơm rồi, thể ném hắn ra ngoài không?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

“Đương nhiên thể.”

Đông Tuyết không chút biểu cảm, một tay túm nam nhân dậy, đồng thời giật chiếc khăn trắng trên vai tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nhị một bên xuống, nhét vào miệng nam nhân, rồi đẩy hắn ra khỏi tửu lầu.

Tiểu nhị bị ánh mắt của Đông Tuyết dọa đến không dám nhúc nhích.

“Ưm ưm ưm…”

Tiếng nam nhân càng ngày càng nhỏ. Những người ngồi bàn xung quanh vốn đang lén lút quay đầu xem náo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nhiệt. Thấy Đông Tuyết đẩy người đi qua, mọi người đều cúi đầu, cầm đũa điên cuồng gắp thức ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 vào miệng.

“Khụ khụ khụ, món trư thủ này vị quả thật không tồi.”

“Đúng vậy, lần sau đến vẫn gọi món này.”

Người kỳ lạ đã bị mang đi, Đường Tri Hạ tiếp tục chúi đầu gặm trư thủ.

Cho đến khi nàng gặm hết nửa đĩa trư thủ, Đông Tuyết mới quay về tiếp tục cùng Đường Tri Hạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 dùng bữa.

Quét sạch sành sanh tám món ăn, Xuân Tuyết tự giác đứng dậy đi trả tiền.

Ăn uống no nê, Đường Tri Hạ dần dần khôi phục khả năng duy.

“Đông Tuyết, vừa rồi ngươi đã đưa người đó đi đâu? Ngươi không làm hắn chứ?”

Mặc dù bây giờ nàng Vương phi, nhưng cũng không thể tùy tiện xử một người như vậy. Vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 rồi nàng bị cơn đói cồn cào làm cho mụ mị đầu óc, chỉ lo ăn uống mà không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thời gian suy nghĩ.

Người đó nếu không phải nhận nhầm người, thì cũng một tên háo sắc cố ý bắt chuyện. Tuy nhiên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cho tên háo sắc, cũng không thực sự mạo phạm đến nàng, đuổi ra ngoài được rồi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

“Bẩm chủ nhân, tỳ đã trói tay chân người đó, ném ra Nam nhai rồi, không làm hắn bị thương.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Đông Tuyết vẫn không chút biểu cảm.

“Không bị thương tốt rồi.”

Đường Tri Hạ thở phào nhẹ nhõm.

“Mặc kệ hắn đi, chúng ta đi dạo phố thôi.”

Xuân Tuyết đã thanh toán xong, ba người cùng nhau ra khỏi tửu lầu.

Theo lời Đông Tuyết, chỗ bày hàng rong cách tửu lầu không xa, Đường Tri Hạ để mã xa tiếp tục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chờ chỗ đậu xe bên ngoài tửu lầu. Nàng Xuân Tuyết, Đông Tuyết đi bộ qua đó, coi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 như để tiêu thực.

Đi bộ khoảng một khắc, những người qua lại xung quanh, khuôn mặt dần dần mang sắc thái dị vực.

Đi sâu vào bên trong nữa, thể thấy những người da đen những người Tây dương tóc vàng mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 xanh Xuân Tuyết đã nói, họ đứng canh giữ từng gian hàng hoặc cửa tiệm, không ngừng rao hàng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

“Đi một vòng xem một vòng nào, hàng tốt từ Tây vực đến đây!”

“Đan Châu Chuyết, bán Đan Châu Chuyết đẹp mắt đây!”

“Đan Châu Chuyết tươi mới, đẹp mắt dễ nuôi, mang lại may mắn, tài lộc đây!”

Những người da đen, người da trắng này, nói giọng hoặc trôi chảy hoặc kỳ lạ, rao bán hàng hóa của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mình cho người đi đường.

Thì ra kinh thành thời đại này cũngnhiều "dương quỷ tử" đến vậy.

Đường Tri Hạ hứng thú nhìn ngang ngó dọc.

Rất nhanh, nàng bị một chậu thực vật quen thuộc thu hút.

“Khách quan, mua một chậu Đan Châu Chuyết không? Mua một chậu đi, đặt nhà đẹp mắt, lại vui vẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 may mắn.”

Một chủ quán tóc vàng mắt xanh, thấy Đường Tri Hạ hứng thú với món đồ của mình, nhiệt tình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 giới thiệu cho Đường Tri Hạ. Hắn nói tiếng Hán cùng trôi chảy, nếu bịt mắt lại, căn bản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 không thể nghe ra đây người nước ngoài.

“Người đừng nhìn bây giờ kết quả còn xanh, nuôi thêm vài ngày nữa, chúng sẽ chuyển sang màu đỏ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 trông như não, nhìnthấy vui vẻ may mắn rồi.”

“Người trồng trong đình viện, hoặc đặt trên bệ cửa sổ, gió thổi qua, cành lay động, quả chi chít © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 từng chùm, còn ưa nhìn hơn hoa thạch lựu.”

“Thứ này còn đặc biệt dễ nuôi trồng, chỉ cần tưới chút nước sạch, phơi nắng,sẽ phát triển nhanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chóng. Mùa đông đưa vào trong nhà, sang năm đầu xuân lại thể đ.â.m chồi mới, năm sau hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 năm trước, hợp ý biết bao?”

Hắn vừa nói vừa xoay chậu hoa, để lộ ra những quả nhỏ màu xanh ẩn trong cành lá.

“Người xem, quả này khi còn xanh cũng đẹp mắt, như phỉ thúy vậy.”

“Một chậu này bao nhiêu tiền?”

Đường Tri Hạ đưa tay sờ những quả ớt nhỏ trên cây, lên tiếng hỏi.

Đúng vậy, thứ người ngoại quốc này gọi là Đan Châu Chuyết, chính ớt.

Trong chậu hoa lớn bằng bàn tay, chen chúc nhau mọc mấy cây ớt non nửa lớn. Mỗi cây đều kết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chi chít ớt, trên cành còn nở rất nhiều hoa nhỏ.

Xem giống thì đây hẳn ớt chỉ thiên.

“Quý khách, vật này từ biển cả phiêu dạt mấy vạn dặm mà đến, giá cả ắt sẽ đắt hơn một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chút.”

Chủ quán sợ giá của mình sẽ làm vị khách đầu tiên trong ngày hôm nay kinh hãi, liền do dự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 giơ một ngón tay.

“Nếu ngài chân tâm ưa thích, ta sẽ bán cho ngài một cái giá thật thà, một lượng, ngài mang cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chậu này đi.”

Nói đoạn, y len lén nhìn Đường Tri Hạ, sợ nàng quay người bỏ đi.

Thật ra bán một chậu cũng chẳng kiếm được mấy đồng, nhưng y đã bày đây mấy ngày rồi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 vẫn chưa bán được chậu nào.

Y nghĩ, rẻ thì rẻ một chút, sao cũng khai trương, cầu một cái may mắn. Chủ quán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đất nước này lâu dần, cũng dần nhiễm một số thói quen của nơi đây.

như màu sắc, thích nhấtmàu đỏ, tượng trưng cho sự thịnh vượng, may mắn. Khi buôn bán, người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ta rất coi trọng việc khai trương suôn sẻ, như vậy cả ngày làm ăn sẽ tốt lành.

Đường Tri Hạ nhìn quầy hàng nhỏ này, đại khái bày mười mấy chậu ớt cảnh giống hệt nhau.

Tất cả đều như chậu trong tay chủ quán, chi chít những quả ớt nhỏ.

Ước chừng thêm mười bữa nửa tháng nữa thể chín.

Đường Tri Hạ trước kia người lạt bất hoan (không cay không vui), nàng định mua tất cả số © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ớt này.

Như vậy, chẳng bao lâu nữa, nàng thể sống những ngày bữa nào cũng đồ cay để ăn.

Chỉ là, một lượng một chậu thì hơi đắt rồi.

Đường Tri Hạ bắt đầu phát huy kỹ năng mặc cả của mình.

Tuy nàng hiện tại rất có tiền, nhưng cũng không thể tùy tiện phung phí được, đúng không?

“Những thứ này, ta muốn mua hết, mười lượngđược không?”

Đường Tri Hạ vung tay lên, khoanh tất cả chậu ớt trên quầy hàng vào.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Xuyên Thư Làm Vương Phi Đầu Bếp full, Xuyên Thư Làm Vương Phi Đầu Bếp online, read Xuyên Thư Làm Vương Phi Đầu Bếp, Đang cập nhật Xuyên Thư Làm Vương Phi Đầu Bếp

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 37 — Xuyên Thư Làm Vương Phi Đầu Bếp

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc