GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 43: Sau này (5)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Sau một tháng, cuối cùng nhà mới của Ngu Từ cũng trang trí xong.

Đây lần đầu tiên trong đời tự tay thiết kế thi công, quá trình này vừa cực khổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vừa vui vẻ. điều, khi nhìn thấy thành quả đó bản thân tạo ra, trong lòng cô cực kỳ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thỏa mãn.

Tuyên Triều Thanh nói: “Đây là việc đầu tiên chúng ta làm cùng nhau, sau này chúng ta sẽ cùng trải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 qua nhiều lần đầu khác nữa.”

Anh muốn được trải nghiệm mọi thứ cùng cô.

Giấy dán tường trong phòng khách họ chọn màu trắng, cùng màu với cửa sổ, sofa thì họ chọn một bộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 màu xám, còn sàn nhà màu gỗ. Phía trên chiếc bàn khăn trải bàn sọc caro trắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đặt một bình hoa, vách tường trong nhà bếp hai người cũng chọn hoạ tiết sọc caro trắng, sàn nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 họ cũng dán màu gỗ giống như trong phòng khách.

Toàn bộ căn nhà chỉ ba màu sắc chủ đạo, vừa đơn giản lại thanh lịch.

Ngu Từ định treo một giàn hoa ngoài ban công để trồng vài chậu hoa xương rồng.

còn mua khăn trải giường vỏ chăn mới để phù hợp với màu sắc của căn nhà.

Tuyên Triều Thanh khoan giúpmấy cái lỗ trên tường phòng ngủ để treo kệ sách.

Vốn chủ nhà định tặng căn nhà Ngu Từ vừa thuê cho con trai, nhưng sau khi hai vợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chồng son kết hôn lại đến thành phố khác để phát triển, rất ít khi quay về nên căn nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này vẫn chưa được trang trí.

Cả gia đình chủ nhà đềungười thích sạch sẽ, cho nên trước đây tuy đã có vài người đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xem nhà nhưng họ vẫn chưa cho thuê.

Bởi vậy, khi nghe nói bạn của Tuyên Triều Thanh, lại con gái, chủ nhà nghĩ con gái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì sạch sẽ, cộng thêm việc cảm thấy duyên nên đã không do dựđồng ý.

muốn trang trí lại toàn bộ căn nhà Tuyên Triều Thanh đã tốn rất nhiều công sức thuyết phục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chủ nhà.

Cũng may chủ nhà người hiểu lý lẽ, huống chi ban đầu bọn họ cũng không thích cách trang trí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của căn nhà này nên dự định sau này sẽ tu sửa lại, thế nên chỉ cần hai người đừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm cho cả căn nhà rối tinh rối mù thì họ đều mặc kệ.

Sau này, Ngu Từ hỏi Tuyên Triều Thanh rằngchẳng qua chỉ thuê căn nhà này thôi, sao phải tốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiều công sức chỉnh sửa như vậy? Bởi nếu chỉ một mình cô, không sự đỡ của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh thì cũng rất lười, không nhiều tinh thần sức lực để làm nhiều việc như thế. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Chỉ riêng việc đi làm hằng ngày đã khiến mệt mỏi muốn chết rồi.

Tuyên Triều Thanh đáp: “Tuy căn nhà này của chủ nhà, nhưng chúng ta dọn vào thì phải làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho thoải mái, cho chỉ ở một năm thì đó cũng cuộc sống của chúng ta.”

Ngu Từ cảm thấy rất rung động.

phát hiện bản thân càng ngày càng thích Tuyên Triều Thanh, có anh bên cạnh, cuộc sống củasẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trở nên rực rỡ sắc màu, bởi vì anh sẽ chủ động thay đổi hoàn cảnh sinh hoạt của cô. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Trong lúc tình đã học được rất nhiều thứ, phát hiện ra trên người anh một loại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ánh sáng trước đây cô không hề nhận ra, điều này làm cô cảm giác như đang đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tìm kho báu vậy. Anh giống như một thỏi nam châm, khiếnbị hút chặt.

Trong thức, nảy sinh sự sùng bái lại vào anh.

Sau khi trang trí nhà cửa xong, hai người bắt đầu thực hiện kế hoạch đi du lịch.

Bọn họ sẽ dành thời gian cuối tuần đi tới một thành phố gần đó để vui chơi.

Sau khi tan ca, Tuyên Triều Thanh đón Tuyên Chí Hoa tới một nhà hàng gần công ty ăn tối. Anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chơi chung với Tuyên Chí Hoa một lát, sau khi dỗ anh ấy đi ngủ tắm rửa sạch sẽ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tuyên Triều Thanh mới tới nhà Ngu Từ.

Lúc đó Ngu Từ vẫn chưa ngủ, đã tắm xong, tóc cũng được sấy cho ráo. Cô mặc áo ngủ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nằm trên sofa tìm kiếm cẩm nang du lịch của dân mạng.

Chuông cửa vang lên.

Ngu Từ đơ ra một giây, bây giờ đã khuya rồi, cô cũng không gọi thức ăn ngoài, vậy người tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ai?mang dép vào, từ từ đi về phía cửa, sau khi nhìn qua mắt mèo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mới thấy người đến là Tuyên Triều Thanh.

Anh đứng ngoài cửa, phía sau anh hành lang, vì anh quá cao nên đã che khuất ánh sáng trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đỉnh đầu. Tuyên Triều Thanh đứng ngược sáng, ánh mắt trong suốt.

Ngu Từ mở cửa ra để anh vào nhà, cô lấy đôi dép vừa size chân của anh bản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thân đã mua khi đi siêu thị lần trước ra, đôi dép này đôi dép đang mang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một cặp.

“Anh trai của anh ngủ rồi à?” Ngu Từ hỏi.

“Ngủ rồi.” Tuyên Triều Thanh đóng cửa lại và thay dép lê.

“Em đang tìm kiếm cẩm nang du lịch.” Ngu Từ quay lại sofa, ngẩng đầu, giơ điện thoại cho anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xem.

Tuyên Triều Thanh ngồi bên cạnh cô, ánh mắt nhìn về phía điện thoại của Ngu Từ.

Một loạt kết quả.

Ngu Từ bỏ dép ra ngồi xếp bằng, cô mặc một chiếc áo cánh dơi, tay áo được xoắn lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hai lớp, để lộ cánh tay trắng nõn, nhỏ nhắn, anh chỉ cần dùng một bàn tay thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nắm trọn được nó.

Xương quai xanh lộ ra ngoài cổ áo, dưới ánh đèn, làn da trắng nõn vừa được làm sạch, đuôi tóc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẫn còn đọng nước, phần ót củatrắng tới mức làm anh chói mắt.

Trái cổ chuyển động, Tuyên Triều Thanh lập tức ôm chầm lấy không cần suy nghĩ, tay anh xoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhẹ eo cô, ôm ngồi lên đùi mình.

Anh hành động quá bất ngờ nên Ngu Từ không kịp đề phòng, lúc bị ảnh bế lên, giật bắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người, điện thoại trong tay cũng rơi khỏi tay. Ngu Từ thấp giọng nói: “Điện thoại…”

Tuyên Triều Thanh chụp lấy điện thoại của cô rồi đặt sang một bên, anh vòng tay qua eo cô, cúi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu hôn lên bờ vai trầ.n trụi ngửi mùi hương ngọt ngào thoang thoảng trên người cô.

Anh nói với giọng khàn khàn: “Cẩm nang để ngày mai anh tìm, bây giờ để anh ôm một lát.”

Ngu Từ bị anh làm cho dại, trái tim đập thình thịch. Tuyên Triều Thanh xoay người lại để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô nhìn về phía anh, còn anh lại cúi đầu, hôn lên xương quai xanh của cô. Ngu Từ thở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hổn hển, ôm cổ anh, nhẹ giọng “dạ” một tiếng.

không biết tối nay anh sẽ tới, để bản thân được thoải mái nênkhông mặc đồ lót, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế nhưng trong hoàn cảnh hiện tại, điều này giống như một loại ám chỉ.

Mặt Tuyên Triều Thanh vừa chạm vào xương quai xanh, đã cảm giác như một dòng điện đang chạy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khắp thể mình, thể mất khống chế run bần bật.

Tuyên Triều Thanh ngẩng đầu, anh nhìn bằng ánh mắt sáng rực, cảm xúc dâng trào trong mắt anh.

Nhìn thấy ánh mắt này, tìm Ngu Từ càng đập nhanh hơn, cảm thấy khó thở, giống như sắp bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nước biển nhấn chìm.

Ngu Từ nắm chặt quần áo anh.

Tuyên Triều Thanh không lên tiếng, vẻ anh không muốn phá vỡ bầu không khí lúc này

Anh cẩn thận đưa tay vào trong quần áo để thăm dò.

Đây là lần đầu tiên cô tiếp xúc thân mật với người khác phái như vậy nên thể Ngu Từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rất nhạy cảm, cô dựa vào ngực anh run rẩy.

Tuyên Triều Thanh chạm vào lưng dưới của cô.

vẻ anh cũng rất hồi hộp, bởi hấp của anh rất dồn dập.

“Tiểu Từ.”lẽ anh muốn xoa dịu cảm giác căng thẳng của mình nên đã thấp giọng gọi tên cô. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Nhưng giọng nói này… lại mang theo dụ.c vọng, cảm xúc này làm bị sa lầy theo.

Cuối cùng, anh chạm vào vị trí mềm mại thơm thô rồi nhẹ nhàng xoa bóp, Ngu Từ nức nở, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 toàn thân mềm nhũn ngã vào ngực anh.

Theo mức độ nặng nhẹ của bàn tay anh, dường như trong đầu Ngu Từ chợt loé lên một suy nghĩ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng lại không nắm bắt được nó. Lúc cô cố gắng tập trung suy nghĩ thì đầu óc lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trống rỗng.

Tuyên Triều Thanh đè xuống sofa, lòng bàn tay anh bảo về phần ót của cô, còn khủy tay thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chống lên thành ghế sofa.

Hơi thở của anh vừa nặng nề lại dồn dập, anh cứ lặp lại tên hết lần này đến lần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khác: “Tiểu Từ.”

“Tiểu Từ.”

Ngu Từ bị anh hoặc.

Tuyên Triều Thanh cúi đầu nhìn cô gái nhỏ đã độn,g tình.

Mặc kệ đã ngắm cô bảo nhiêu lần thì lần nào cảm xúc của anh cũng đong đầy.

Tuyên Triều Thanh hôn lên tóc, đôi mắt khuôn mặt của Ngu Từ. Anh hôn dọc từ chóp mũi xuống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đôi môi, cuối cùng anh không kiềm chế được khàn giọng thì thầm bên tai cô: “Tiểu Từ, chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta làm tì.nh nhé.”

Nếu là ngày thường nghe thấy câu này, mặt cô sẽ đỏ như trái gấc. Nhưng trong hoàn cảnh tình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảm dâng trào này, Ngu Từ cũng không biết bản thân nên lắc đầu hay gật đầu,vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cắn nhẹ vào lớp vải trên vai anh.

Tuyên Triều Thanh bế lên hỏi: “Trong nhà bao không?”

Ngu Từ không hiểu anh nói gì, Tuyên Triều Thanh cúi đầu sửa sang lại quần áo cho cô: “Chắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cửa hàng tiện lợi dưới lầu vẫn còn mở cửa, để anh đi mua mấy cái.”

Tuyên Triều Thanh xoa đầu Ngu Từ.

Ngu Từ vẫn chưa tỉnh táo, ngồi đờ đẫn một hồi, lúcbừng tỉnh hiểu ra anh đi mua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thứ thì Tuyên Triều Thanh đã ra khỏi cửa.

Mười mấy phút sau anh quay về, trong tay anh xách theo một chiếc túi nilon. Trong túi có hai lớn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nước sữa bò, cùng với mấy cái bao.

Tuyên Triều Thanh đặt túi lên bàn, cầm hai cái bao bước tới, anh ngồi xuống bên cạnh Ngu Từ, nhanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay rách vỏ bao.

Ngu Từ chợt căng thẳng.

nghĩ lại mới nhớ, hình như lúc nãy… cảm giác đượcthứ ở chỗ đó của anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chĩa vào người mình, bây giờ mới hiểu đó gì.

Dưới ánh đèn, mặt lập tức đỏ bừng.

Ngu Từ sờ mặt để che giấu cảm xúc của mình, sau vài giây suy nghĩ, nuốt nước bọt, lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hết can đảm hỏi: “Anh muốn… vào phòng ngủ hay không?”

Bởi vì… cảm thấy làm trên sofa thì không hay lắm.

Ngu Từ thấy động tác của Tuyên Triều Thanh khựng lại, anh quay đầu lại, dưới ánh đèn, đôi mắt đen © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhánh của anh sâu thẳm như đáy biển.

Ngu Từ khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, giây tiếp theo bị anh ôm từ sofa lên.

Ngu Từ nhỏ giọng hét lên: “A, sao anh…”

Nhanh quá vậy!

vẫn chưa sẵn sàng.

Tuyên Triều Thanh ôm đi về phía phòng ngủ, một tay anh nhéo chóp mũi Ngu Từ. Tuyên Triều Thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cúi đầu, áp trán mình vào mặt cô: “Anh sợ lát nữa em sẽ đổi ý.”

Ngu Từ ôm cổ anh, xấu hổ cười: “Em là loại người đó sao?”

Anh nói nhỏ: “Ừ, anh sợ.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xương Cá, Xương Cá Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xương Cá Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Xương Cá Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Xương Cá full, Xương Cá online, read Xương Cá, Trì Trần Xương Cá

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 43 — Xương Cá

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc