GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 36: Liên quan gì tới cậu?

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Ngu Từ nhân cơ hội bấu vào cổ của Tuyên Triều Thanh, nhón gót chân lên hôn lên má trái anh một cái, anh lập tức sững sờ, kéo cửa xe ra bước vào, hạ cửa sổ xuống, mỉm cười vẫy vẫy tay với anh: “Hẹn gặp lại.”

Tuyên Triều Thanh phản ứng lại, sờ vào chỗ vừa hôn, vừa bất lực vừa mắc cười, tay anh đè © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên nóc xe, khom người xuống, mặc cách nhau một cánh cửa sổ nhưng vẫn rất gần Ngu Từ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gần nhưmặt kề mặt, thì thầm thân mật: “Đến nhà thì gọi cho cho anh, nhớ đừng quên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó.”

Mùi hocmon nam nồng nặc, vừa bá đạo vừa chiếm hữu, bao trùm xung quanh, nhưng ánh mắt anh lại dịu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dàng, giống như biển sâu hoặc người khác vậy, lẽ khoảng cách hơi gần, Ngu Từ cảm thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh cứ tiếp tục nhìnnhư vậy, sớm muộn cũng sẽ ngày chết chìm mất, đôi mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của người này biết phóng điện đó, bản thân anh không biết sao?

“Biết rồi. ”Ngu Từ chìa tay ra xoa đầu Tuyên Triều Thanh, đã muốn xoa đầu từ lâu rồi, xung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quanhrất ít người cắt tóc húi cua ngắn như vậy, trong ấn tượng lúc nhỏ, ông nhà hàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xóm luôn để tóc rất cứng, ông cùng thích cô, lần nào nhìn thấy cũng sẽ đều bế cô, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng thuận tay sờ vào đầu ông ấy như thể chơi rất vui vậy, cảm giác sờ trên tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rất giống râu của Ngu Thiếu Minh chọc vào mặt cô.

Sau này chuyển nhà rồi, Ngu Từ cũng rất ít trở về, lần cuối nghe thấy tin tức về ông là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 năm, sáu năm trước khi cô tốt nghiệp, nghe Tần Hoa Nguyệt nói ông đã qua đời rồi.

Tóc húi cua của Tuyên Triều Thanh rất ngắn rất ngắn, khi sờ cảm giác y hệt như trong ức, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nó cứng cứng, giống như giấy nhám vậy, thô ráp, nhưng không đau, đôi mắt anh sáng như đuốc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đôi mắt rất đen rất sâu, như thủy triều lúc nửa đêm, đen không thấy đáy, xương quai hàm góc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cạnh.

Ai cũng nói bài kiểm tra tiêu chuẩn của một trai đẹp thể cân được kiểu tóc húi cua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hay không.

Tuyên Triều Thanh không những cân được,anh còn rất phù hợp với kiểu tóc này.

Gương mặt cứng cỏi, haimắt sâu, nếp gấp bằng với khóe mắt trong, sóng mũi cao cũng thôi đi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cung xương mày cũng cao, làm cho hốc mắt rất sâu, ánh mắt sâu thẳm, tiêu chuẩn của cái đẹp. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Bên cạnh Ngu Từ rất ít người đàn ông nào đôi mắt đẹp thu hút như anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy, lấy xương cung mày làm ví dụ, phần lớn xương cung mày của người ta đề rất bằng phẳng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng Tuyên Triều Thanh thì khác.

Bây giờ nhớ lại, ngày đầu tiên mà Ngu Từ nhìn thấy Tuyên Triều Thanh, thực ra đã để lại ấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tượng rất sâu sắc.

ngày Thu Nhi đưađến kho hàng quen thuộc, lúc Tuyên Triều Thanh đứng đối lưng với hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người họ gói hàng, Thu Nhi gọi với sau lưng anh một tiếng: “Anh Tuyên, đây Ngu Từ, mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến bộ phận của chúng ta đó.”

Tuyên Triều Thanh xoay đầu qua, chỉ nhìn lướt qua một cách thờ ơ, không chút cảm xúc gật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu chào cô. Nhưng mà chỉ nhìn thoáng qua, đôi mắt sâu thẳm đó của anh đã in sâu trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tâm trí cô.

Càng tiếp xúc nhiều, lại càng nhận ra anh thuộc kiểu người vừa nhìn đã ấn tượng ngay lần đầu tiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gặp, sau này càng ngày lại càng đẹp hơn.

lần nói chuyện với Quý Thanh, đúng lúc xoay đầu qua nhìn thấy Tuyên Triều Thanh đứng trước kệ hàng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ánh sáng ban ngày rọi xuống, ánh sáng bóng tối đan xen vào nhau, nửa gương mặt anh giống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như lát cắt lọt vào tầm mắt của cô.

chợt nhận ra, do đôi mắt của Tuyên Triều Thanh trông sâu thẳm như vậy,do hốc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt có hơi sâu, xương cung mày lại cao.

Gương mặt như vậy, cho không nói chuyện, cũng sẽ khiến cho người đứng xa hàng chục mét phải kinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngạc.

Mấu chốt là cơ thể của anh đầu thể anhcùng đỉnh, chân dài, tay chân thon, vai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rộng eo thon, cộng thêm rèn luyện sức khỏe quanh năm, vóc dáng cường tráng, lưng thẳng tắp.

Chỉ xét về vẻ bề ngoài, Lục Nghiêm Kỳ trông cũng đẹp trai, gương mặt đương nhiên không giống với Tuyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Triều Thanh, xương hàm của Lục Nghiêm Kỳ sắc nét hơn, nhưng so với ngũ quan của Tuyên Triều Thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì dịu dàng hơn, lực hút cũng không quá mạnh, anhđôi mắt hai mí, hơi hẹp, nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 càng trong trẻo mảnh mai hơi.

Lúc mười bảy, mười tám tuổi, hoặc sớm hơn một chút, với nhận thức hạn hẹp về gu thẩm mỹ của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô, sẽ thích kiểu người như Lục Nghiêm Kỳ hơn, nếu lúc đó gặp gỡ Tuyên Triều Thanh, gu thẩm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mỹ còn chưa hình thành, thì chưa chắc đã thích anh.

Cùng với sự kinh nghiệm sự trưởng thành sau này, dần nhận ra rằng, vẻ bề ngoài của một người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đẹp hay không còn phải phụ thuộc vào khí chất, khí chất, được coi như linh hồn.

Ngoại hình bình thường cũng thể tỏa sáng rực rỡ, chỉ linh hồn không giống nhau.

Linh hồn, chính sức quyến của mỗi người.

Cho đến khi xe rời đi, khóe miệng Ngu Từ vẫn mang theo ý cười nhàn nhạt,xoay đầu nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra ngoài cửa sổ, Tuyên Triều Thanh vẫn đứng yên tại chỗ,thế giơ tay chào về phía cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẫn chưa ngừng lại.

lấy điện thoại ra, cúi đầu xuống gửi tin nhắn cho anh: “Về đi, đến nhà gọi điện thoại cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh.”

Không bao lâu, anh trả lời lại: “Được.”

Tài xế nhìn thông quan kính chiếu hậu, không khó có thể nhìn ra đôi tình nhân này đang trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thời kỳ yêu đương nồng cháy, bầu không khí xung quanh đều tỏa ra sự ngọt ngào.

Khiến người ta vừa ngưỡng mộ vừa hạnh phúc.

Xe do Tuyên Triều Thanh dùng phần mềm điện thoại gọi tới, định vị khu chung cư của Ngu Từ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không biết, vừa rồi Tuyên Triều Thanh cũng quên nói, xe đi chưa bao lâu, tài xế lại nhận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được cuộc gọi của Tuyên Triều Thanh, dặn phải đưađến tới cửa nhà.

Ngu Từ nghe cuộc đối thoại của tài xế cũng có thể đoán được, quả nhiên sau khi cúp máy, tài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xế cười nói: “Bạn trai suy nghĩ chu đáo thật đấy.”

Ngu Từ bật cười, cũng không ngờ, thực ra nếu tài xế không giúp đưa về, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể tự mình yêu cầu, đừng thấy Tuyên Triều Thanh trông như vậy, nhưng người rất chu đáo, rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tỉ mỉ, có rất nhiều chi tiết cũng không nghĩ tới, thì anh đã suy nghĩ cả rồi,© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể cũng phải quan tâm quá nhiều chuyện, giống như sức khỏe mẹ anh không tốt, còn anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trai lại như thế, nên mọi việc trong nhà đều dựa vào anh.

Anh đã quen lo lắng, quen suy nghĩ mọi thứ người khác,thường bỏ quên bản thân mình.

Tuyên Triều Thanh cùng một kiểu người, thế nên bọn họ bình đẳng, tôn trọng coi trọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhau.

Ngu Từ nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ, vào buổi tối giờ cao điểm, xe cộ tụ lại thành một hàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dài, khi hoàng hôn buông xuống, những chú chim mỏi cánh bay về tổ, lúc này bỗng nhiên cảm thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13cùng mịt, không biết bản thân sẽ đi về đâu?

Một tiếng sau, cuối cùng Ngu Từ mới về tới nhà, trời cũng đã sập tối, sự chú ý của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dừng lại hai chiếc xe, một ôcủa chú Lục, chiếc còn lạicủa Lục Nghiêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Kỳ.

Không thấy xe của Ngu Chiêm Hành.

Cậu vẫn chưa trở về.

gọi điện thoại cho Tuyên Triều Thanh cửa nhà, biết anh vẫn còn đi trên đường đi, không quấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rầy anh lái xe, chẳng nói mấy câu đã cúp mây.

Sau đó, Ngu Từ không vào nhà ngay, gọi điện thoại cho Ngu Chiêm Hành.

người bắt máy, cô hỏi: “Tối việcsao?”

“Mẹ kêu em về nhà, đang trên đường về.”

“Ừm.”

Ngu Từ chuẩn bị ngắt điện thoại, Ngu Chiêm Hành lại hỏi: “Sao vậy.”

“Lục Nghiêm Kỳ đang ăn cơm nhà.”

“Biết rồi, còn hai mươi phút nữa đến.”

“Tắt đây.”

“Ừm.”

Ngu Từ mở cổng sân ra rồi đi thẳng đến cửa.

Cửa chính mở ra, phòng khách sáng trưng, tiếng nói chuyện ồn ào truyền đến, đổi giày cửa, khẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cười rồi bước vào: “Chú Lục, Lâm.

Từ Lâmcười rồi vẫy tay chào cô: “Về rồi à, qua đây ngồi đi.”

Ngu Từ: “Con lên lầu cất đồ trước, lát nữa xuống với mọi người sau. ”

Lục Nghiêm Kỳ ngồi ghế sofa, quay lưng ra cửa chơi điện thoại, lúc bọn họ nói chuyện thì xoay đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 qua nhìn cô, Ngu Từ giả vờ như không nhìn thấy, đi thẳng lên lầu cất túi.

nán lại trên lầu lúc lâu, không muốn xuống lầu, vừa định ngồi xuống giường lướt điện thoại, thì Tần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hoa Nguyệt từ dưới cầu thang lên, hét: “Nhan Nhan, con đang làm vậy, trong nhà khách, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không biết lịch sự chút.”

Ngu Từ buông điện thoại xuống, đi ra khỏi phòng, Tần Hoa Nguyệt vẫn đang đứng ở cầu thang, thấy© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuống, ra hiệu bằng ánh mắt: “Đi pha trà cho chú Lục conA Kỳ đi, đợi em trai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con về, con vào phòng bếp phụ nhé.”

“Ồ.” Ngu Từ đi chậm rãi đến phòng khách, nhìn trà nước bày sẵn trên bàn, sau khi rót giúp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chú Lục một ly trà đầy, thì lại đi đến trước mặt Lục Nghiêm Kỳ, vừa định rót nước, đột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiên anh ta ngẩng đầu lên, tay Ngu Từ rất vững vàng rót nước, nghe anh ta nói: “Sáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi đâu chơi rồi à?”

Ngu Từ không nói gì, sau khi rót đầy nước, đứng thẳng dậy, nhìn cũng không nhìn anh ta một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cái: “Liên quan đến cậu.”

Lục Nghiêm Kỳ bị nghẹt không nói được gì, bố mẹ nên không thể làmcô, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể trơ mắt nhìn cầm nồi nước đi qua bên chỗ đun nước tự động, để tay lên trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bảng điều khiển rồi ấn vài cái, nước khoáng tự động chảy ra từ vòi, chuẩn bị đi đun nước. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Ngu Từ làm xong, lại bị Từ Lâm gọi quan nói chuyện, không rảnh để ý Lục Nghiêm Kỳ.

Lục Nghiêm Kỳ không còn tâm trạng chơi điện thoại nữa,nghe mẹ anh ta nói chuyện với Ngu Từ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Trước giờ trước mặt người lớn và khi riêng trước mặt anh ta là hai con người khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhau.

Từ Lâm Hà kéo tay cô: “Sao trông còn ốm hơn so với lần gặp trước đó vậy?”

Ngu Từ véo thịt dưới cằm: “Gần đây béo lên không ít, Lâm véo thử xem, toàn là thịt. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Từ Lâm bị chọc cười: “Chút thịt này của congọibéo sao, A Kỳ sau ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 năm đi làm, cũng đã phát tướng không ít rồi.”

Nói rồi dùng ánh mắt nhìn về phía Lục Nghiêm Kỳ, không chờ Lục Nghiêm Kỳ lên tiếng, Ngu Từ cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 híp mắt lại, nói: “Rất nhiều người đàn ông vừa đi làm đã bắt đầu phát tướng, đó tất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiên, nghĩ thoáng được rồi.”

Lục Nghiêm Kỳ không nhịn được: “Béo phát tướng vẫn sự khác biệt.”

Ngu Từ liếc nhìn anh ta, ý cười nhàn nhạt trên môi: “Khác nhiều so với người ta, nhưng không khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiều so với cậu đâu.”

Lục Nghiêm Kỳ biết tỏng, nếu mở miệng ra chỉnói lời cay độc, có thể làm người ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tức chết.

Lúc trước cũng không phải không biết độc mồm độc miệng, nhưng cũng bây giờ cũng chưa tới một phần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mười trong đó, xem ra lúc đó thật sự cho anh ta thể diện rồi.

Chú Lục nói chen vào: “Bây giờ Nhan Nhan đi làmđâu?

Ngu Từ nói tên công ty.

Chú Lục híp mắt: “Ở bộ phận nào?”

“Tổng bộ.”

Chú Lục gật đầu: “Ngân hàng bọn chú hợp tác với công tay các con, tổng giám đốc Trương chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng quen biết, chuyện chỗ chú có thể giúp, con nói một tiếng được.”

Thông tin này trông thì vẻ đang nói cô có thể dựa vào cây cổ thụ nhà họ Lục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này, nhưng không ngốc, chú Lục dân trong ngành ngân hàng, nói cho cùng chính nhà kinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 doanh, nhà kinh doanh không có lợi ích thì sao gọinhà kinh doanh chứ?

Nhà kinh doanh không phải nhà từ thiện, sẽ không cuộc trao đổi nào diễn ra nếu không cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giá tương đương.

Cái giá tương đương này, Ngu Từ không gánh nổi.

không lợi thế trong trò chơi này.

Mặcchú Lục khá thích cô, nhưng càng trưởng thành thì càng nhận ra, rất nhiều sự yêu thích chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 qua chỉ dựa trên lợi ích bản mà bạn thể mang đến cho người ta. So với Từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Lâm Hà, từ nhỏ Ngu Từ đã không giỏi nói chuyện với chú Lục, những người trong giới quan trường, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quá để ý mọi thứ, muốn nói nhưng rồi lại thôi, nhiều lúc nói ra một câu, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải suy nghĩ kỹ xem nói như thếđúng hay không.

Run lên sợ hãi, giống như đang đi trên dây vậy.

Lớn lên trong hoài cảnh như vậy, từ nhỏ Lục Nghiêm Kỳ đã biết đoán ý qua sắc mặt, đi theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chủ nghĩa hiện thực, đôi khi nói chuyện cũng khiến Ngu Từ rất khó hiểu, lớn rồi mới biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đây quả thật là một cảm giác rất ngột ngạt.

Nhà Tần Hoa Nguyệt ba đời làm quan chức, mặc dù đời bố sa cơ, nhưng hoàn cảnh gia đình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khi đó lại khágiả, từ nhỏ đã không phải lo chuyện cơm ăn áo mặc, nếu như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không phải thi trượt đạt học, cộng thêm sự qua đời của mẹ gây ra sốc quá lớn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng sẽ không kết hôn sớm như vậy, gả cho Ngu Thiếu Minh, Ngu Thiếu Minh bị nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tần coi thường cùng, một trong những nguyên nhân điều kiện của nhà họ Ngu không tốt, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bởi tính cách ngay thẳng, không nói vòng vo của Ngu Thiếu Minh, cũng không nghe hiểu ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghĩa sâu xa của người khác nói.

Sở dĩ Tần Hoa Nguyệt trở thành bạn tốt của nhà họ Lục, cũng cuối cùng, đều cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một kiểu người.

Bản thâncũng kiểu người như vậy, thế nên cũng nghĩ rằng Ngu Từ sẽ không khó để qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại với người nhà họ Lục.

Nhưng cái này đối với Ngu Từ thật sự quá khó khăn rồi.

Bây giờ, trong đầuđang suy nghĩ cách để làm sao từ chối khéo được ý định của chú Lục. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Suy nghĩ một lát,nói: “Con làm kinh doanh, chỉ được thành tựu được rồi, không có áp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lực cả.”

Đương nhiên chú Lục không tán thành với thái độ qua loa đối với cuộc sống của cô: “Một tháng lương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của giám đốc các con cộng với tiền hoa hồng cũng tầm ba, bốn vạn đổ lại nhỉ, con người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải mong cầu, tiền lương con ba ngàn, thì phải nghĩ đến năm ngàn, năm ngàn thì phải nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến một vạn, khôngmong cầu thì làm sao tạo ra giá trị của bản thân?”

Ngu Từ cúi đầu, ngoài mặt trông vẻ như đã chấp nhận ý kiến rồi, nhưng im lặng một lúc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13nói: “Vậy con cũng năng lực này, nếu năng lực không xứng với vị trí đó, chú giúp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con chuyện này, vậy chú thể giúp con cả đời không, năng lực con chỉ nhiêu đó, và © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng chỉ có thể làm được chuyện đúng với năng lực thôi.”

Chú Lục dường như không ngờ đứa trẻ này lại cứng đầu như vậy, cả buổi cũng không nói câu nào, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cách mấy giây sau mới nói: “Bây giờ con không cảm thấy các mối quan hệ quan trọng, sau này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biết rồi, thì có năng lực hay không cũng hoàn toàn không quan trọng, đầu tiên con phải chỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đứng trước, nếu không những chuyện về sau này cũng sẽ ép buộc con thôi.”

Ngu Từ không nói tiếng nào.

Nói cho cùng cô chính không muốn chú Lục nắm thóp được mình.

Cả quá trình, Lục Nghiêm Kỳ không nói câu nào, lúc Ngu Từ nói chuyện, thì luôn chăm chú nhìn cô. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Được rồi, được rồi.”

Từ Lâm giải vây: “Ăn một bữa cơm thôi mà, cầnphải câu nệ mấy chuyện tầm thường này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với con nít, cố gắng kiếm tiềnchuyện của những người đàn ông các người, lời này ông nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với con trai ông được rồi.”

Đang nói, Từ Lâm vỗ vai Lục Nghiêm Kỳ: “Con nghe bố nói chưa?”

Lục Nghiêm Kỳ thấp giọng ừm một tiếng.

Chú Lục dường như dường như không thích hành vi trả treo với ông của Ngu Từ, khó chịu nói: “Con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trai tôi ưu tú, tôi không nói là trong lòng đã có tính toán rồi đâu.”

Từ Lâm liếc nhìn chồng một cái, thở dài một hơi, không nói nữa.

Ngu Từ không ngồi tiếp được nữa, đứng dậy đi vào phòng bếp giúp Tần Hoa Nguyệt.

Đến phòng bếp, Tần Hoa Nguyệt lại thỏ thẻ vào tai cô, còn ám chỉ nói: “Con cho rằng sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hôm nay Lâm bọn họ lại đến nhà mình ăn cơm, còn gọi con về nữa.”

Ngu Từ lặt mấy lá rau xanh, không để ý, Tần Hoa Nguyệt đụng cô: “Lời mẹ nói, con nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không?”

“Ừm.” Ngu Từ không đếm xỉa tới.

“Mẹ nói con nghe, biểu hiện cho tốt, đừng lúc nào cũng nhăn nhó.”

“Connhăn nhó đâu?”

“Vừa nãy con vào không nhăn nhó à?”

“Mẹ còn muốn con thế nào nữa?”

Ngu Từ nói thẳng: “Con nói bao nhiêu lần rồi, không thích Lục Nghiêm Kỳ, không thích Lục Nghiêm Kỳ, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thích Lục Nghiêm Kỳ!”

“Có ai sinh ra đã thích ai đâu, tình cảm không phải chỉ dựa vào vun đắp, nhà chú Lục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biết bao nhiều người đếncửa giới thiệu, con nhờ vào mẹ đượchội như vậy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn không biết trân trọng mà lúc nào cũng làm trái lại…”

Tần Hoa Nguyệt còn chưa nói hết, Ngu Từ không chút che đậy cảm xúchất văng đồ ăn trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay.

“Ai thích đi thì đi đi!” tức giận đùng đùng đi lên lầu.

biết không nên hành động theo cảm tính như vậy, lúc trước sẽ đều ngoan ngoãn chịu đựng, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cái đổi lại lạisự thiếu tôn trọng ngày càng tồi tệ hơn, nói làm tấm gương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tốt cho cô, nhưng những chuyện làm ra không chuyện nào thực sự nghĩ cho cô cả.

Ngu Từ ngồi trong phòng, cũng không muốn xuống ăn cơm chút nào, cũng không muốnmối quan hệ nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với bọn họ, lời vừa rồi chú Lục nói đã khiếncảm thấy buồn nôn, cũng rất sợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bản thân sau này sẽ không nghe lời ông nói, chịu sự kiểm soát của ông.

Giống như một tấm lướihình, bao phủ lấy hoàn toàn.

bắt đầu hối hận, hoặc quyết định trở lại không phảiquyết định sáng suốt.

Nhưng mà, nếu không trở lại, thì sao thể biết tình hình của mình bây giờ, thế nên mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cố gắng thoát ra.

Tâm trạng khổ sở, muốn gọi điện thoại cho Tuyên Triều Thanh, nhưng vẫn chịu đựng, không muốn cãi nhau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với anh chuyện này.

Cuối cùng, Ngu Từ vẫn phải xuống lầu ăn cơm.

Ngu Chiêm Hành cũng ở đó, Ngu Từ vừa ngồi xuống bên cạnh cậu, Tần Hoa Nguyệt kéo cô qua, nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Con ngồi bên này.”

không còn sức lực, bị ép ngồi kế bên cạnh Lục Nghiêm Kỳ.

Lúc nhỏ, Ngu Từ thích nhất hai bên gia đình tụ họp, khi đêm giao thừa, cũng© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khi tết Nguyên Tiêu, hoặcnhững chuyện tương đối quan trọng của hai bên nhà, mỗi năm sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tụ họp lại một hai lần, vẻ cùng quan trọng.

Nhưng lần này.

Những người lớn vẫn rất vui vẻ, nhưng ba đứa trẻ bọn họ lại không còn hồn nhiên, vui vẻ giống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như lúc đầu nữa rồi.

Cả buổi và Lục Nghiêm Kỳ không nói qua lại câu nào, cho dù cô và anh ta nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyện, thì cũng không muốn trả lời cho lắm.

Giữa chừng, Tần Hoa Nguyệt bưng một con ra, nói sáng đi câu được, rất to, xương ít, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thịt tươi mềm, kêu mau ăn đi.

Quay đĩa quay đến trước mặt Ngu Từ, Lục Nghiêm Kỳ gắp một miếng bụng cá, để lên chiếc đĩa sạch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dự phòng bên cạnh, lựa xương ra xong rồi gắp thịt bỏ vào chén của cô.

Ngu Từ sững sờ, lại khẽ lắc đầu: “Tôi không ăn thịt cá.”

Lục Nghiêm Kỳ: “Tôi biết cậu không ăn, đã lựa xươngra rồi, không bị mắc cổ đâu.”

vẫn như thế, nhắm mắt lại, lắc đầu.

Lục Nghiêm Kỳ buông đũa xuống, nhìn cô, bất lực: “Sao cậu luôn bướng bỉnh như vậy chứ?”

Ngu Từ không nói gì, vẫn nhắm mắt đưa thức ăn vào miệng.

Cô là người bướng bỉnh như vậy đó, lẽ nào anh ta không biết sao?

Bởi lúc nhỏ từng say rượu thanh mai, mãi mãi cũng không đụng tới nữa; bị mắc xương cá, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể cả đời không ăn thịt cá nữa.

Người đã từng làm cô tổn thương, sẽ nhớ cả đời, không bao giờ tha thứ.

Dường như chú ý để sự tương tác bên này, người bên ngoài nhìn vào sẽ nhầm tưởng về sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hòa đồng này, Từ Lâm nhân hội nói: “Nhan Nhan vẫn chưa đối tượng nhỉ, nhà dì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng không tìm được, chi bằng hai đứa thành một đôi đi, thấy cũng khá hợp đó.”

Tần Hoa Nguyệt hùa theo nói: “Vậy không phải đã thân càng thêm thân sao.”

Chú Lục đùa giỡn nói: “Quyết định này, nhà tôi khôngý kiến, phải xem xem Nhan Nhanđồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ý gật đầu không đã.”

Lục Nghiêm Kỳ cũng xoay đầu qua, ánh mắt hăng hái nhìn cô.

Sau vài cuộc công kích, mọi người đều đợi chờ phản ứng của cô, chiếc đèn pha bên trên đỉnh đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dường như cũng trở nên sáng rực.

Ban đầu nghĩ rằng nhất định chịu áp lực, nên cũng phải gật đầu thôi.

Suy cho cùng, điều kiện này, địa vị này cả Hàng Thành phải kể đến nhà họ Lục đầu tiên. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Càng huống hồ, Lục Nghiêm Kỳ ưu như vậy.

Ngu Từ ngước mắt lên, giọng thản nhiên trả lời: “Con có bạn trai rồi.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xương Cá, Xương Cá Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xương Cá Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Xương Cá Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Xương Cá full, Xương Cá online, read Xương Cá, Trì Trần Xương Cá

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 36 — Xương Cá

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc