GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 33: Chị tiêu đời rồi

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Ngu Từ mở cổng ra đi đến trước mặt Tuyên Triều Thanh.

Anh đưa túi đồ cho cô.

cầm lấy cúi đầu nhìn: “Anh mua nhiều như vậy ạ.”

“Tôi không biết em thích ăn cái gì, mỗi thứ mua một ít.”

Tuyên Triều Thanh đưa đồ ăn sáng cho xong định rời đi, người đã đi đến cửa rồi, Ngu Từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngượng ngùng không muốn để anh đi công không một chuyến, bèn gọi anh lại: “Anh Tuyên, anh đã ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chưa?”

Sắc mặt Tuyên Triều Thanh khẽ dừng một chút, dường như không ngờsẽ hỏi như thế, qua vài giây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh lắc đầu: “Vẫn chưa.”

“Đồ ăn nhiều thế này một mình em ăn không hết, hay anh vào nhà cùng ăn với em nhé.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nói xong, nghiêng người về phía sân, ý bảo anh đi vào.

Tuyên Triều Thanh chần chờ.

Nhận ra anh đang băn khoăn, Ngu Từ thản nhiên nói: “Trong nhà không ai, chỉ một mình em.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Tuyên Triều Thanh vẫn đứng yên trước cửa lớn: “Một mình em nhà thì tôi càng không thể vào.” Anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ vào túi đồ ăn sáng nói: “Tranh thủ ăn lúc còn nóng đi.”

Lúc này Ngu Từ mới ý thức được anh băn khoăn điều gì, thể cho rằngriêng với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ở trong nhà sẽ không hay, nhưng Ngu Từ không hề cảm thấy vấn đề gì, tin tưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào nhân phẩm của anh Tuyên lại cảm giác sự băn khoăn này không giống tính cách sảng khoái lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bình thường của anh, không nghĩ ngợi nhiều, cô kéo Tuyên Triều Thanh đi vào trong sân: “Không sao đâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mà, đồ ăn nhiều thế này một mình em ăn không hết, nhanh lên, em còn chưa để ý anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 để ý cái chứ.”

Nghe nói như vậy, Tuyên Triều Thanh cảm thấy buồn cười, cái cũng chưa kịp nói đã bị cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kéo vào trong rồi.

Đến cửa, Ngu Từ mở tủ giày ra, lấy đôi dépcủa Ngu Chiêm Hành nhìn xem size bao nhiêu: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Anh Tuyên, anh mang giày dép size bao nhiêu?”

“Size 44.”

Ngu Từ nhìn đôi giày trên tay, chân Ngu Chiêm Hành đi size 43, không vừa rồi, thấy do dự, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tuyên Triều Thanh nói: “Dùng bao giày cũng được.”

“Bao giày cũng không còn, đôi giày này lại quá nhỏ.” Thật ra mang tạm cũng được, nhưng không muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh mang không không thoải mái.

Tuyên Triều Thanh lấy dép từ tay cô: “Không sao, kéo dãn một chút thể mang được.”

Ngu Từ cũng không nói nữa để cho anh thay giày, thể sợ làm hư giày nên phần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gót chân của Tuyên Triều Thanh đều để lộ ra bên ngoài, càng làm cho đôi giày có vẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng nhỏ.

Ngu Từ cảm thấy thế trông thật đáng yêu quá đi.

Không khỏi nhìn thêm vài lần nữa.

Tuyên Triều Thanh đứng trước bàn lấy đồ ăn trong túi ra, anh chú ý đến ánh mắt của cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại cúi đầu nhìn xuống chân mình rồi khẽ cười, nhìn hỏi: “Làm sao vậy?”

Ngu Từ ngây ngô cười: “Anh mang đôi giày này trông quá người.”

Tuyên Triều Thanh chỉ cười không nói, biểu cảm dường như chút cưng chiều và hưởng thụ.

Ngu Từ cũng không muốn nghĩ ngợi nhiều, chạy đến trước bàn ngồi đối diện anh, chống cằm quan sát anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đang bày đồ ăn sáng ra, chợt nghĩ cũng lâu rồi không ăn sáng nhà như thế, cảm giác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này thật ấm áp, Ngu Từ không kiềm được che miệng cười ngây ngô.

Trên bàn hoành thánh, sủi cảo, tiểu long bao, sữa đậu nành, bánh quẩy và mì xào, còn món yêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thích nhất của bánh bao hấp nhân hành.

Ngu Từ thực sự vui vẻ cùng.

Dọn đồ ăn sáng ra xong, Tuyên Triều Thanh hỏi muốn ăn món nào.

Ngu Từ đã suy nghĩ nảy giờ, chỉ vào hoàn thánh, sữa đậu nành bánh bao hấp nhân hành, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sau đó nói: “Mì xào nhiều dầu mỡ quá, em ăn cái này, cái nàynày nữa.”

“Được.” Tuyên Triều Thanh nói: “Tôi ăn xào.”

Ngu Từ nheo mắt cười với anh: “Vâng.”

“Đúng rồi.” đột nhiên nhớ đến cái gì: “Chờ một chút, anh Tuyên, em đi lấy bát đã.”

Nói xong, bay nhanh vọt vào trong phòng bếp, Tuyên Triều Thanh không biết cô định làm gì, nhưng nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lời không động đũa nữa, anh ngoái đầu nhìn về phía phòng bếp, chẳng bao lâu thì thấy Ngu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Từ cầm hai cái bát lớn màu trắng hoa văn xanh rất tinh xảo, còn cả hai cái thìa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bạcđũa: “Đây bát để em ăn mì, năm ngoái đồng nghiệp đến trấn Cảnh Đức, em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhờ anh ấy xách về đây một bộ, chúng ta cũng tạo cảm giác trang trọng chút đi, dùng cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này để ăn nhé.”

Giọng nói của vui vẻ, thể cảm giác đang rất vui, Tuyên Triều Thanh giống như bị© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cuốn vào niềm vui đó tùy ý cho sắp xếp.

Ngu Từ theo thói quen gắp hoành thánh ra từng cái bát lớn, sau đó đẩy xào đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước mặt Tuyên Triều Thanh, còn mình thì cầm thìa ăn hoành thánh.

Tuyên Triều Thanh nhìn thấy dáng vẻ ăn uống vui vẻ củakhông nhịn được nở nụ cười, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng cúi đầu hút mì, trước giờ thói quen anh ăn uống luôn thoải mái, lúc ăn càng không để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ý nhiều, một bát xào ăn vài gắp đã thấy đáy, lúc ngẩng đầu trông thấy Ngu Từ đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhai kỹ nuốt chậm, trong bát chỉ mới vơi đi một nửa.

Đây lần đầu tiên anh cùng nữ sinh ăn cơm thân mật như thế, trong ấn tượng của anh, mục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đích của việc ăn cơm chỉ để lấp đầy cái bụng, ăn hết được, đi đến tiệm bán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đồ ăn sáng cũng không cần nghiên cứu phải ăn gì, món thì ăn món nấy. Nhưng hôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nay lần đầu tiên đứng cửa tiệm bán đồ ăn sáng lại một cảm giác luống cuống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay chân.

Không biết thích ăn cái gì, cũng không biết mua rồi ăn được hay không.

Anh suy nghĩ rất lâu, cũng nghiên cứu cũng rất lâu, chưa từng lần nào mua đồ ăn sáng lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hao tâm tốn sức đến mức này. Còn phải đi tới mấy tiệm mới mua đủ đồ ăn nữa chứ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Anh cũng chưa bao giờ biết, hóa ra ăn sángcũng mang đến cảm giác trang trọng đến thế, vốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong mắt anh việc đơn giản như vậy không thể nào đơn giản hơn nữa, nhiệm vụăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 no, nhưng lúc này cùng đây lại mang đến một cảm giác cùng mới lạ thú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vị.

Nhìn thấy Ngu Từ ăn vui vẻ lại thỏa mãn như vậy, anh không khỏi sinh ra một loại cảm giác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thỏa mãn lẫn thành tựu.

Niềm vui sướng thỏa mãn to lớn này vượt qua tổng cộngchồng chất lên tất cả những điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tự hào kiêu ngạo nhấtanh từng làm trong cuộc đời trước đây.

Đâyđiều trong hai mươi sáu năm qua anh chưa từng được trong lĩnh vực nào khác, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đánh thẳng vào chỗ sâu niềm vui thầm kín trong linh hồn anh.

Rất khó giải nghĩa đây cảm giác gì?

Hai người ngồi đối diện nhau, yên tĩnh chỉ thể nghe được âm thanh đang ăn rất nhỏ, ánh mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trời xuyên qua cửa sổ chiếu vào, hạt bụi li ti lửng trong ánh sáng màu vàng nhạt, từng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tia từng tia sáng như xuyên thấu cả thời giankhông gian, mang theo một người thế kỷ xa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xôi đến.

Tuyên Triều Thanh muốn trò chuyện với cô, nhưng nhìn tập trung ăn như thế lại không nỡ quấy rầy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 qua một lát, Ngu Từ phát hiện anh đã ăn xong rồi, dường như đang nhìn ăn, thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong nhà quá dễ chịu bầu không khí giữa hai người quá tốt nên hai người họ đã nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô đã quên mất hết vai trò của chủ nhà, ngẩng đầu hỏi: “Anh Tuyên, anh ăn xong rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ạ?”

“Ừ.” Tuyên Triều Thanh gật đầu.

Ánh mắt anh nhìn cô khóe miệng khẽ cười, dưới ánh mặt trời ấm áp.

“Anh đã no chưa ạ?” lo lắng anh ăn chưa no, đẩy tiểu long bao và sủi cảo qua cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh, nói y như thật: “Đồ ăn sáng phải ăn thật ngon, không thể để bụng đói đâu đấy.”

Dáng vẻ tận tình khuyên bảo này khiến cho Tuyên Triều Thanh rất hưởng thụ, thế anh nghe lời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gắp một cái tiểu long bao lên, cắn một miếng rồi nhét vào miệng.

Ngu Từ mở to mắt nhìn anh, miệng to, đưa ngón tay cái lên với anh: “Anh Tuyên, anh giỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quá đi.”

Tuyên Triều Thanh cười: “Cái này cũng giỏi nữa sao?”

“Đúng vậy ạ.” Ngu Từ còn nghiêm túc gật đầu, rồi nhớ lại hình ảnh anh một hơi ăn hết cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiểu long bao, quá mức rung động rồi: “Cảm giác rất nhanh nhẹn, rất đẹp trai ạ.”

Vừa ngầu lại vừa nam tính.

Chỉ còn chưa nhận ra ánh mắt mình sáng ngời khi nhìn Tuyên Triều Thanh.

Tuyên Triều Thanh cúi đầu cười.

“Anh Tuyên ơi.” Ngu Từ dứt khoát buông thìa xuống, chống cằm, vẻ mặt ngưỡng mộ nhìn anh, năn nỉ nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Cho… biểu diễn cho em xem một lần nữa đi.”

Tuyên Triều Thanh không lên tiếng cũng không nhúc nhích chỉ nhìn cô, trong đôi mắt đen sâu thẳm đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như cất giấu một vùng biển sâu rộng, sâu đến mức không thấy đáy như muốn hút người khác vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó, Ngu Từ cảm thấy hồi hộp, suy nghĩ từ từ thoát ra, giống như bị anh hoặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bên tai nghe thấy Tuyên Triều Thanh đang cúi đầu nghiêm túc nói: “Tối hôm qua tôi đã suy nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 suốt cả đêm.”

Ngu Từ chống cằm, ngửa đầu nhìn thẳng vào anh chờ anh nói tiếp, lúc này cửa bị đẩy ra, giọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói của Ngu Chiêm Hành truyền đến Ngu Chiêm Hành: “Ngu Từ, dép của em đâu…”

Lời chưa dứt, giây tiếp theo đã im ắng, Ngu Chiêm Hành thấy người đàn ông ở trong phòng, vẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặt hơi kỳ quái: “Ôi, trong nhà có khách à.”

Cậu đạp lên giày, mang vớ vào rồi đi đến trước mặt Ngu Từ Tuyên Triều Thanh, cậu nhìn trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bàn cảm xúc hỗn độn đánh giá qua Tuyên Triều Thanh, phút chốc hiểu ra, cậu nhìn Ngu Từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hỏi: “Chị không giới thiệu một chút à?”

Ngu Từ thấy cậu quá phiền, nhưng nghĩ Tuyên Triều Thanh đang đây, coi như nể mặt khách, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ngu Chiêm Hành nhìn anh nói: “Anh Tuyên, đây là Ngu Chiêm Hành em trai của em.”

Ngu Chiêm Hành còn đang chờ nhưng thấy Ngu Từ không ý định nói tiếp, cố ý học giọng điệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khoa trương của cô: “Anh Tuyên, đây em trai của em? Vậy còn anh ta thì sao, chị không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giới thiệu một chút? Chị cho rằng em trai không nhân quyền sao?”

Biết cậu cố ý làm khó, Ngu Từ mặc kệ, đẩy cậu đi, hai người lôi kéo nhau đi lên tầng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Này.” Ngu Chiêm Hành thấp giọng, liếc mắt xuống tầng dưới: “Chị nghiêm túc thật à?”

“Cái gì?”

“Người cũng dẫn vào nhà rồi mà còn hỏi cái gì?” Ngu Chiêm Hành nghĩ rằng đang giả ngu, cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dựa vào cầu thang cúi đầu quan sát cô: “Cái khác em không nói nữa, chị đừng giống lần trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt nhìn phải tốt một tí.”

Ngu Từ biết cậu hiểu lầm rồi, nhưng không giải thích: “Em nghĩ lung tung cái thế anh Tuyên tốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lắm, chỉ hôm qua chị uống hơi nhiều, anh ấy đưa chị về, đoán chừng sang nay lo lắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nên mang đồ ăn sáng qua đây.”

Ngu Chiêm Hành nhíu mày, biểu cảm khó hiểu: “Ngu Nhan Nhan, em rất nghi ngờ làm sao chị thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lớn lên được thế này?”

Ngu Từ cảm thấy cậu lại mỉa mai mình nhưng không thèm quan tâm, định quay người đi xuống lầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại bị Ngu Chiêm Hành kéo trở về, dạy dỗ nói: “Xét thấy chị không kinh nghiệm trong chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 yêu đương, em trai đây em sẽ dạy cho chị một khóa miễn phí, nói cách khác vầy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một người đàn ông nếu không ý đồ nào khác, chị nghĩ anh ta sẽ thật lòng tốt với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chị như vậy sao, còn đưa về tận nhà, còn mua đồ ăn…khoan đã…”

“Cái gì?” Ngu Chiêm Hành chuyển đề tài, giọng điệu cũng thay đổi: “Chị lại đi uống rượu? Còn uống đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 say? Không phải chị lại kéo người khác đi tỏ tình nữa chứ?”

Thật sự Ngu Từ rất muốn đánh chết cậu: “Em nhỏ tiếng một chút không được hả? Thấy người khác như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế hả lắm sao?” Nhắc đến chuyện tối qua, không phải không muốn nói đến, cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải không muốn nói đến những chuyện liên quan đến Lục Nghiêm Kỳ, chắc chắn Ngu Chiêm Hành sẽ nổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giận, không chừng còn kích động tìm người ta rồi đánh nhau,dứt khoát im lặng không nói chuyện: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Dù sao mọi chuyện không như em nghĩ đâu, em hãy bình tĩnh trước đã, anh Tuyên không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người như em nghĩ, cũng không giống những người đàn ông khác.”

“Em thì sao?” Ngu Chiêm Hành như bị sỉ nhục, tức cười: “Đàn ông tốt giống em trai chị thì lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này chẳng tìm được người thứ hai đâu nhé, biết yêu thương vợ, chăm lo cho gia đình còn biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nấu cơm, giặt quần áo…”

“Được rồi, được rồi, được rồi.” Ngu Từ không muốn nghe người này này khoe khoang nữa: “Em đừng nói với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mẹ đấy, à đúng rồi không phải em phải tăng ca à, sao lại về rồi?”

Ngu Chiêm Hành liếc mắt nhìn cô: “Không phải do em lo lắng cho chị nên quay về nhìn một© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sao.”

“Bớt xạo đi.” Ngu Chiêm Hành lại nói nhảm, Ngu Từ nửa câu cũng không tin, cũng lười tán gẫu, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tuyên còn đang dưới tầng, phất tay: “Chị đi xuống đây.”

Đang chuẩn bị lướt xuống thì Ngu Chiêm Hành lại kéo trở về lần nữa, ánh mắt sắc bén nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13khiến Ngu Từ giật mình: “Em đừng dọa người như vậy được không?”

Ngu Chiêm Hành buồn nói: “Dép lê của emchị để anh ta mang à?”

“Ừ à.” Ngu Từ trịnh trọng gật đầu, còn không quên cười nhạo cậu: “Anh ấy mang cònra một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tí, em nói em một mét tám mươi sao chân lại thế chứ, anh ấy mang dép của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em y như mang đồhon ấy, quá đáng yêu.”

tình nói ra, Ngu Chiêm Hành lại nhìn một lúc lâu mà không nói lời nào, sau đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cậu nhếch miệng cười, nụ cười đầy nguy hiểm: “Chị tiêu đời rồi.”

Ngu Từ thấy nụ cười của cậutóc gáy dựng thẳng, trừng mắt nói: “Chị tiêu đời chứ?”

Ngu Chiêm Hành vẫn cười như thế, nhẹ nhàng nói: “Giây phút mà một người phụ nữ cảm thấy một người đàn ông đáng yêu, khi đó chị đã tiêu đời rồi.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xương Cá, Xương Cá Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xương Cá Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Xương Cá Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Xương Cá full, Xương Cá online, read Xương Cá, Trì Trần Xương Cá

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 33 — Xương Cá

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc