GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 31: Sau này chúng ta là bạn tốt

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Ngu Từ coi như là anh có ý bằng lòng làm bạn tốt với mình, cô vui vẻ nói: “Vậy quyết định vậy nhé, anh Tuyên, sau này chúng ta chính là bạn tốt rồi.”

Câu chuyện này phải bắt đầu kể đâu đây? trầm mặc lại, nghiêm túc suy nghĩ.

Tuyên Triều Thanh không lên tiếng, kiên nhẫn chờ cô.

Lúc này cũng đã ra khỏi khách sạn, Tuyên Triều Thanh đi tới phía vị trí đậu xe, Ngu Từ bắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu kể về câu chuyện của cô.

“Em thích anh ta rất lâu rồi, đại khái khoảng chừng mười năm đi, từ tám tuổi cho đến mười tám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tuổi.”vẫn đắm chìm trong hồi ức cùng ưu tư, giọng nói thật thấp, dưới màn đêm lộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra cảm giác bi thương: “Em từ nhỏ đã không người bạn nào đặc biệt thân thiết, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh ta với em trai của em, ba người chúng em chơi với nhau rất vui, anh ta đối với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em cũng rất tốt, sẽ dẫn em cùng Ngu Chiêm Hành đi chơi đùa, dạy em chơi bida, chơi cờ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào lúc em không tiền sẽ mua máy nuôi thú cưng nhìn trúng đã lâu tặng cho em, em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ham ăn, cho nên mỗi lần tới nhà em chơi anh ta đều sẽ dẫn chúng em đi dạo siêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thị, mua rất nhiều đồ ăn vặt, cũng sẽ cho em mượn mp4 mới mua để nghe, năm đó minh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tinh chúng em cùng thích xuất bản một quyển sách, anh ta mua về ngay cả túi gói hàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn chưa đã tặng cho em…”

“Anh ta người duy nhất đối tốt với em như vậy. Hơn nữa thành tích của anh ta tốt, lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ưu tú, cáicũng biết, cái cũng hiểu, không chuyện anh ta không biết, em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thực sự rất khâm phục anh ta, em cảm thấy em thể làm thanh mai trúc với anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta chuyện may mắn tới nhường nào, các nam sinh khác xung quanh em, ai trông cũng đều ấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trĩ như thế, không chín chắn, dường như trong lòng đã một tiêu chuẩn như vậy, cho nên rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khó để nhìn tới những người khác nữa.”

Tuyên Triều Thanh yên lặng lắng nghe, những thứ này đều thuộc về hồi ức thanh xuân của cô, cách anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xa như vậy, lại gần đến như vậy, giống như gần ngay trước mắt lại xa tận chân trời, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghe giọng nói thật thấp của cô đang thầm thì, quanh quẩn bên tai, đây có lẽ chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không cách nào buông xuống được, một điều tiếc nuối.

Tuyên Triều Thanh đột nhiên cảm thấy buồn bã, một loại cảm giác đau lòng không thể nói ra được, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lẽ bị ảnh hưởng bởi cảm xúc của cô, cũng có lẽ do nguyên nhân không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13giải nào khác, trong cảm xúc phức tạp nổi lên một chút tiếc nuối.

Tiếc nuối bởi trong câu chuyện của cô, anh lại xuất hiện trễ như vậy, hiểu biết đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với quá khứ của cũng chỉ từ nghe nói.

Cũng giống như bây giờ, dùng thân phận của một người thứ ba để nghe kể câu chuyện của© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng với người đó.

Không thể gặp được cô sớm hơn một chút.

Nhưng rất nhanh một chút tiếc nuối trong anh đã bình thường trở lại.

Đời người có nhiều thời điểm bỏ lỡ nhau, chính là do gặp nhau quá sớm.

Ngu Từ vẫn tiếp tục liên miên nói tiếp, dường như cũng không quan tâm anhđang nghe hay không. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Lúc trước em một cái tên tài khoản dùng một chữ cái trong phiên âm viết tắt tên của em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với tên của anh ta, của em C, còn của anh ta Y, gộp lại thành YC, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13tên phiên âm viết tắt của em, lúc đó khi phát hiện ra cái trùng hợp này, em mừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rỡ như điên, sau đó dùng YC tùy tiện đánh ra hai chữ, ghép lại với nhau thành tên tài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khoản của em, sau đó nữa, em đăng một tài khoản trên trang web tiểu thuyết, dùng cái tên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tài khoản này làm bút danh của em luôn.”

Tuyên Triều Thanh không ngờ tới nênchút kinh ngạc: “Em còn viết tiểu thuyết hả?”

“Ừm Ngu Từ gật gật đầu, sau đó ngượng ngùng nói: “Viết không hay lắm, tự tìm trò tiêu khiển © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thôi, đã rất lâu rồi không viết nữa.”

“Sao lại không viết tiếp nữa, chút sở thích cũng rất tốt, bớt nhàm chán.”

Ngu Từ đột nhiên cảm thấy ấm áp trong lòng.

Từ trước tới nay, trong tiềm thức của viết tiểu thuyết cực kỳ không triển vọng gì, đặc biệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13giống như cô, cũng không kiếm được mấy đồng tiền, dùng lời của Tần Hoa Nguyệt để nói thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lãng phí thời gian.

Lúc lên trung học sở lén lén lút lút bắt đầu viết, Tần Hoa Nguyệt rất phản cảm với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13như vậy, tất cả những thứ không liên quan đến học tập, Ngu Từ đều không được phép làm. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Lúc đó trong nhà còn chưa máy vi tính, liền viết truyện vào trong quyển sổ, nhưng mỗi lần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đều sẽ bị Tần Hoa Nguyệt tìm thấy, không phải mất thì đem vứt đi, một lần, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thậm chí lần Tần Hoa Nguyệt còn đọc nội dung viết ngay trước mặt họ hàng thân thích, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khiến cô xấu hổ tới mức cũng không dám viết nữa.

Cũng cắt đứt mong ước.

Sau đó, dưới sự khích lệ của Ưng Phí Địch,lại lần nữa cháy lại đam mê, viết thêm mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chương bản thảo, trong quá trình đó còn chỉnh sửa số lần, đều cùng Ưng Phí Địch hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người lén lút chạy ra mấy chỗ như tiệm phê hoặc tiệm trà sữa bên ngoài để làm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cậu ấy giúp chỉnh sửa. Sau đó may mắn cũng đăng tải lên,cũng mang cho niềm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tin rất lớn.

Sau khi lên trung học phổ thông, trong nhà mua được chiếc máy vi tính, nhưng mỗi lần nghỉ lễ trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về cũng chỉ thể mỗi ngày được chơi một tiếng đồng hồ, khi đó Ngu Chiêm Hành bắt đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghiện chơi game, thời gian dùng máy của Ngu Từ cũng đều bị cậu giành mất, gần như không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hội đụng vào máy vi tính.

Cô cũng từng nghĩ tới cách đi ra quán net để viết bản thảo, nhưng cuối cùng cũng không đi tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bước đó, bởi nếu như để Tần Hoa Nguyệt biết được chuyện đi quán net thì sẽ bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đánh gãy chân.

Cũng may vào lúc đó vẫn cònthể dùng bản thảo bằng giấy để nộp. Cũng được đăng lẻ tẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một số bài trên mấy nhà xuất bản tạp chí.

Đều đoản ngắn, chưa từng nghĩ tới muốn viết truyện dài, khi đó mười mấy vạn chữ đều viết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bằng tay, thật đúng không thể tưởng tượng nổi.

Sau đó lên lớp mười một, cũng nung nấu làm một bộ một tiểu thuyết thanh xuân vườn trường, viết tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bảy tám vạn chữ,một ngày nhà lén lút chỉnh sửa lại nội dung trước đó, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khéo bị Tần Hoa Nguyệt bước vào lấy đồ đó rồi bịấy phát hiện, ép phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giao ra tất cả bản thảo, sau đó rách hết tất cả những tờ giấy đó ngay trước mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô.

Một khắc kia, Ngu Từ cảm nhận được cái gọi lòng như tro tàn.

Thời cấp ba của cứ như vậy kết thúc, cũng không chấp bút thêm lần nào nữa.

Sau này lên đại học, Tần Hoa Nguyệt thỉnh thoảng vẫn biết đang viết tiểu thuyết, cũng đã từng cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cáo mấy lần, nhưng sao khoảng cách xa, cũng không quản nổi đến chuyện của cô nữa.

Nhưng lúc đó niềm tin của Ngu Từ cũng đã bị phá hủy gần như hoàn toàn rồi, viết được mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quyển nhưng cũng không tìm được cảm giác, cứ thế mà kết thúc qua loa.

Sau đó nữa, Tần Hoa Nguyệt rốt cuộc cũng không quản cô nữa nhưng ước đó trong lòng cô, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 theo những hồi ức không vui này cùng với những thất bại không ngừng, dần dần cũng bị chôn lấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi.

Viết văn cần phảithiên phú, cũng cầnlinh hồn, tuổi tác càng lớn, bụi bặm tích lũy trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lòng cũng càng ngày càng dày, cũng càng khó giống khi xưa sạch sẽ đơn thuần như vậy.

Cũng ít đi những kích động, nhiệt tình cùng tình cảm mãnh liệt.

Tần Hoa Nguyệt luôn nói người viết mấy thứ này đều người tầng lớp thấp nhất củahội, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không địa vị nhất, càng không được người ta coi trọng nhất.

không biết kiểu người như thế nào mới được tính địa vị, được người khác xem trọng, chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lẽ ai ai cùng đều phải giống như Lục Nghiêm Kỳ như vậy mới được coi là tốt ư?

Trong khái niệm của cô, sống, chỉ cần sống sao cho vui vẻ, không gây thêm phiền phức cho người khác, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lương thiện, biết giúp đỡ người khác thì cho một người rất bình thường đi chăng nữa, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã rất tỏa sáng rồi.

Tại sao cần phải địa vị?

Hơn nữa địa vị là cái gì?

Cô không khái niệm.

Một người dựa vào hai bàn tay của mình để kiếm ăn, không đi trộm không đi cướp, nếu như như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy cũng đều không địa vị, vậy cái mới gọi địa vị?

vốn tưởng rằng chỉ có mình Tần Hoa Nguyệt nghĩ như vậy, nhưng không phải.

Bây giờ nghĩ lại, lẽ Lục Nghiêm Kỳ cũng vậy.

“Có một năm nghỉ hè, hình như trung học sở hay trung học phổ thông gì đó, quên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mất rồi, tới nhà anh ta chơi rồi nói tới chuyện hai bọn em trong kỳ nghỉ này đã làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 những gì, mẹ anh ta nói anh ta một mình đi một chuyến tới Tây Tạng, trong lời nói đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kiêu ngạo, mẹ em nói em chuyện gì cũng không làm, bận bịu nhà viết tiểu thuyết nát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó của em, anh ta lúc ấy không tỏ thái độ gì, sau đó em ngồi ngẩn người một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình trên ghế pha, anh ta đi tới mặt đối mặt với em, một chân quỳ trên ghế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13pha, cúi đầu nhìn em, đột nhiên cười rất kỳ lạ, nhẹ nhàng nói một câu, viết tiểu thuyết?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Lúc ấy dáng vẻ của anh ta chút xem thường, em không nóicoi như không nghe thấy, cứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như vậy qua đi. lẽ nơi sâu nhất trong nội tâm của em cũng không tán thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho việc bản thân viết tiểu thuyết, cảm thấy đómột chuyện rất mất mặt, tại sao mẹ em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại phải nói ra như vậy, giống như đang cố ý khiến em bị người khác chê cười.”

“Em rất coi thường một bản thân như vậy, không dám đối mặt luôn trốn tránh, cho chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình rất thích rất thích, cũng không dám đi thực hiện.”

“Sợ người khác nói về em, sợ ánh mắt khác thường của bọn họ, sợ bị xem thường, sợ bọn họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chê cười em, từ nhỏ đến lớn bất kể em làm cái đều sẽ không được cho phép, cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nên cũng lười đi thực hiện.”

“Nhưng em lại một người rất cố chấp, bằng không em cũng sẽ không thích anh ta lâu đến như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy, cũng sẽ không kiên trì với một chuyện, kiên trì được lâu như vậy, nhưng mỗi một lần thất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bại đều làm sâu sắc thêm cảm giác chán ghét bản thân của em, emmột người làm chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng không xong, ngay cả thích một người, muốn làm bạn với anh ta, một nguyện vọng đơn giản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như vậy cũng không làm được.”

cười nói những điều này, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lại một loại cảm giác rất lực.

Nghe đến mức khiến cổ họng Tuyên Triều Thanh dần nghẹn lại, anh không biết phải an ủi như thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào, nhưngtrong lòng anh, tốt đến không thể tốt hơn được nữa.

Làm sao không tốt cho được,công xưởng toàn nơi toàn đám đàn ông tụ tập, một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gái nhỏ da mịn thịt mềm như không hề sợ chịu khổ, đi theo bọn họ leo lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 leo xuống, những chỗ đặc biệt cao, anh trông cũng sợ hết hồn hết vía, sợ lỡ như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuất gì, thế còn an ủi ngược lại anh: “Không sao đâu anh Tuyên, anh đừng© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lo cho em, nhanh đi làm việc của anh đi, emchỗ này nếu vấn đề sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 qua hỏi anh sau.”

Bình thường không cần nói nhiều, những chuyện đã nói với một lần liền lập tức hiểu được, những chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không nhớ được sẽ viết vào quyển sổ nhỏ hay mang theo bên người, anh từng xem qua chữ của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô, chữ rất đẹp.

Đều nói nét chữ nét người, Tuyên Triều Thanh cảm thấy câu này không phải giả.

Còn một điểmTuyên Triều Thanh thích nhất đó mỗi lần lúc nói chuyện cùng cô, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng sẽ lắng nghe rất nghiêm túc, mắt nhìn thẳng vào anh, sẽ không hết nhìn đông tới nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tây sang chỗ khác, rất tôn trọng người khác, sau đó anh cũng quan sát rồi phát hiện, không chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đối với anh như vậy, đối với người kháccũng đều như vậy.

Bất kể lần nào tới kho hàngcũng sẽ mang chút đó ngon tới cùng chia nhau ăn với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mọi người.

Công việc vĩnh viễn đều đặt lên vị trí số một, một chút cũng không yếu ớt.

Còn rất thích cười.

vẻ người dễ bị chọc cười.

Một đám người nói chuyện thì người ngồi nghe nghiêm túc nhất, không nói nhiều nhưng nhịn không nổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ cười, lúc cười lên rất lớn tiếng.

Rất cởi mở.

Hình như cũng từ lúc gặp được thì kiểu người mình thích phải trông như thế nào,trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lòng của Tuyên Triều Thanh cũng đã dần dần một tiêu chuẩn.

Thích nghe cô nói chuyện, thích nhìn cười, cho đứng nơi đó không nói câu nào, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đều khiến anh cảm thấy ngày hôm nay cực kỳ vui vẻ, cực kỳ sức sống.

Ngu Từ không hề biết Tuyên Triều Thanh đang nghĩ cái gì, cũng không hề phát hiện ra bước chân của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh trở nên rất chậm rất chậm, giống như đang kéo dài thời gian để nghe kể nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thêm một chút.

nằm trên lưng anh, sâu sắc tự tiến hành kiểm điểm với chính mình.

“Em nên sớm phát hiện ra em với anh ta không hợp, giống như em thích động vật nhỏ, anh ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại không hề thích một chút nào, những thứ em thích anh ta lại cảm thấy ấu trĩ, thảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 luận với anh ta về thứ gì, anh ta đều sẽ mang một loại cảm giác người bề trên, cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em không hiểu cái gì hết, giống như động vật cấp cao nhìn động vật cấp thấp vậy, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta đối với em và Chiêm Hành đều như vậy, còn có…”

Cô dừng một chút, giống như đang nhớ lại: “Thật ra lần đó em tức giận lắm nhưng cũng đúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em quá lười, là tự em rước lấy, đóhồi còn học cấp ba, bài tập của chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em thực sự quá nhiều, em không hoàn thành được hết, đêm hôm đó đúng lúc nhà anh ta tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhà em ăn cơm, ăn cơm xong anh ta và Chiêm Hành đều đến phòng em, em đang bận làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đề thi, anh ta đi tới bên cạnh em, em nhân hội hỏi anh ta đáp án, vừa hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó đề chọn đáp án, anh ta đọc còn em chép, em còn rất vui vẻ cho rằng lần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này nhất định có thể đúng, kết quả nộp lên xong, lúc phát xuống nhìn lại, tất cả đáp án © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh ta đọc cho em đều sai.”

“Lần đó thật sự khiến trái tim em tổn thương, nhưng em chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, quáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thích anh ta, do em quá nhu nhược, luôn tự lừa gạt chính mình, chỉ cần lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra một điểm,trí một chút, là do em không dám chấp nhận, không muốn nhìn thẳng vào sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thật, không dám dũng cảm đối mặt, mới trở nên thất bại thảm hại như vậy.”

Nói tới đâykhẽ thở dài: “Sau đó còn đi tỏ tình với anh ta, em luôn cho rằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho kết cụcxấu đi nữa, chẳng qua cũng chỉbị từ chốithôi, nhưng anh ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại nói chưa từng xem em là bạn, trong lòng anh ta, em căn bản cũng không xứng được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm bạn của anh ta.”

“Trước kia rất thích anh ta, cảm thấy anh ta người duy nhất trên thế giới này hiểu được em, thích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hợp với em, em cũng từng thật sự ý định sẽ kết hôn với anh ta, cũng muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh ta “trổ tài nội trợ nấu nồi canh”*, cứ thế cùng nhau trải qua cuộc sống bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thường mà vui vẻ.”

*Ghi chú: một câu trong bài thơ tân giá nương của Vương Kiến.

Tìm được xe xong, Tuyên Triều Thanh mở khóa xe, mở cửa xe ra khom người đưa lưng về phía chỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngồi kế bên ghế lái, lúc đặt cô vào trong xe, Ngu Từ tuột xuống khỏi lưng anh, đặt mông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngồitrên ghế phụ, ngẩng đầu hỏi: “Anh Tuyên, anh nói xem em ngốc không?”

Sau lưng Tuyên Triều Thanh cứng đờ, không nghĩ tới cô sẽ hỏi như vậy, một loại cảm giác đau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lòng khó thể diễn tả bằng lời được khó hiểu dần lan ra, trong cảm giác đau lòng này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn chất chứa cả mềm lòng, anh khom lưng nghiêng người sang, nhìn thấy cô ngẩng đầu lên, dưới đèn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đường trong con ngươi phản chiếu ra từng ánh sáng nhỏ vụn vặt, tóc trước trán bị gió thổi khẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phe phẩy, trong đôi mắt dáng vẻ ngây thơ đơn thuần.

Từng gặp qua rất nhiều kiểu người nhưng trước giờ không ai giống như cô, trải qua những chuyện như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy vẫn còn thể giữ được một trái tim đơn thuần đến vậy.

Luôn cảm thấy tất cả tốt đẹp trên thế gian này, cũng không so được với một trái tim như vậy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Làm sao lại người nỡ lòng làm tổn thương một người như vậy chứ?

Bàn tay đang vịn lấy cửa xe của Tuyên Triều Thanh siết chặt, cúi đầu nhìn cô, tròng mắt tối tăm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hồi lâu sau anh lắc đầu, giọng nói kiên định lại không mất đi sự dịu dàng mang đến cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người ta sức mạnh: “Đừng nên vì một người không đáng phủ định bản thân, em rất tốt, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không quan tâm người khác thấy thế nào, trong mắt anh, em tốt nhất.”

Ngu Từ ngẩng đầu lên, trong đôi mắt ướt gợi lên gợn sóng, ngơ ngác nhìn anh một lúc lâu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giống như bị lời nói cùng ánh mắt của anh làm cảm động, cảm xúc cũng vừa hay đúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lúc, Ngu Từ xúc động nói: “Anh Tuyên, anh thật sự rất tốt, người khác chỉ cần đối xử tốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với em một chút xíu như vậy thôi, em đã muốn móc cả trái tim ra để đối tốt với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người đó, nhưng bây giờ em không dám, sợ sẽ lại chịu tổn thương.”

Tay Tuyên Triều Thanh vịn trên trên cửa xe, thân ảnh cao lớn trùm lên gái gầy nhỏ trong xe, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từ xa nhìn lại, trông giống như thế đang ôm vào trong lòng, bóng cây trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đỉnh đầu bị gió thổi đang không ngừng đong đưa qua lại, vàng khô héo rụng rơi trên mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đất, rơi cảtrên xe, đêm đen một loại cảm giác mỹ miều của sự tĩnh lặng.

Tuyên Triều Thanh khom thân thể cao lớn của anh xuống, một tay chống trên nóc xe, một tay chống lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu gối, gần như đối diện với tầm mắt của Ngu Từ, dưới ánh đèn mờ nhạt, dáng vẻ mông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lung đôi mắt mang vẻ say men màng, khuôn mặt đỏ bừng cùng đáng yêu.

Hai đôi mắt chăm chú nhìn nhau thật lâu, Tuyên Triều Thanh nuốt nuốt nước miếng, trầm thấp hỏi: “Đã nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh chưa?”

Ngu Từ chưa hiểu lời của anh, chỉ theo phản xạ điều kiện tỉ mỉ nhìn kỹ khuôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặt của anh, dưới ánh đèn nhẹ,khẽ chớp chớp đôi mắt, lông mi dài mảnh cũng theo đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 run lên khe khẽ, khe khẽ, giống như ngứa ngáy trong lòng anh từng chút, từng chút một.

Hai tay Tuyên Triều Thanh khoác lên trên bả vai gầy nhỏ của gái, nghiêm túc nói: “Con người cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đời sẽ gặp được hai kiểu người, một người mang đến bài học đau đớn, dạy em trưởng thành, kiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người còn lại khiến em biết được rằng em xứng đáng để tất cả mọi người đều yêu em, khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em cảm nhận được cảm giác được yêu. Ngu Từ, anh vốn cho rằng em xứng đáng với người tốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơn, nhưng bây giờ anh không nghĩ như vậy nữa, anh không nỡ nhường em cho người khác.”

Anh nghiêm túc nhìn chăm chú vào đôi mắt của cô, dưới cái bóng mờ được che phủ bởi dáng người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cao lớn, nơi sâu trong con ngươi một mảnh đen kịt thâm thúy: “Anh không nên tỏ tình với em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào lúc em đang uống rượu say, nhưng anh không nhịn được.”

Tuyên Triều Thanh thấp giọng, lời nói phát ra từ tận đáy lòng, giống như thủy triều nơi biển sâu đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cuộn trào trong mắt cuốn vào từng đợt sóng dâng trào.

“Tiểu Từ, gái tốt của anh, em cứ việc mặc sức dũng cảm tiến về phía trước, anh đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 để nói cho em nghe, tiến về phía trước sẽ càng nhiều người yêu thương em hơn, em xứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đáng được yêu, anh muốn khiến cho em cảm nhận được niềm vui sướng khi được yêu.”

Anh tới, để đưa em ra khỏi địa ngục tận mà em đã từng ở, để trong tim em nở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra hoa đỏ cùng sắc xanh, cảm nhận hết thảy tốt đẹp của thế gian rực rỡ này.

Tất cả của tất cả, anh đều bằng lòng đưa em đi tới, cùng em trải qua.

Không biết em có bằng lòng hay không?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xương Cá, Xương Cá Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xương Cá Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Xương Cá Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Xương Cá full, Xương Cá online, read Xương Cá, Trì Trần Xương Cá

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 31 — Xương Cá

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc