GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 29: Nếu không thì bế cũng được?

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Tiếu Ninh Lãng kịp phản ứng trước tiên, chặn lại ở cửa trước khi bọn họ ra được khỏi cửa, đùa giỡn nói: “Đã nói phải uống ba ly rượu mà, tới cũng tới rồi, uống xong rồi đi.”

“Đúng vậy, uống xong rồi đi.” Những người khác cũng đồng loạt nói theo, bọn họ mình người đông thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mạnh, muốn tiếp tục lấn áp.

Phòng bao vốn an tĩnh lại trở nên ồn ào.

Tuyên Triều Thanh tràn đầy vẻ khó chịu, quét ánh mắt như lưỡi đao về phía mọi người, cuối cùng dừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại trên người đang chặn cửa Tiếu Ninh Lãng, “Tránh ra.”

Khí thế bức người, anh hơi cúi mặt, nhìn rất hung dữ, không ai dám chọc vào cả.

Tiếu Ninh Lãng nghẹn họng, đứng dời sang một chút, những người khác thấy vậy cũng không dám nói nữa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bầu không khí trở nên căng thẳng nghiêm túc.

Đang muốn đi, đột nhiên Ngu Từ nói, ” Chờ một chút.”

Dưới ánh mắt của tất cả mọi người,quay ngược trở lại trước bàn, mắt nhìn thẳng.

Ngu Từ đi qua trước mặt Lục Nghiêm Kỳ lúc này đang đứng yên bất động, cầm lấy ly rượu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trên bàn, sau đó một lần nữa đi tới trước mặt Tiếu Ninh Lãng, vươn tay ra, rượu trong ly © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hất thẳng vào mặt cậu ta, chảy từng dòng từ trên đỉnh đầu rơi xuống.

Tiếu Ninh Lãng cúi đầu, rượu cay trượt từ mái tóc xuống mắt, xuống chóp mũi, chảy xuống dưới đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cằm.

Đại khái là cậu ta còn chưa kịp hiểu chuyện xảy ra, cả người khiếp sợ, lau mặt một cái. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ngu Từ thu hồi chiếc ly, tâm trạng tức giận đến cực điểm, lại thêm tác dụng của men rượu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lúc này dường như không còn để tâm được nhiều nữa, vung tay một cái, chiếc ly rơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuống đất vỡ tan, nhìn chằm chằm Tiếu Ninh Lãng, gằn từng chữ một, “Ly rượu này coi như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi mời cậu, cảm ơn các người đã cho tôi biết được thế nào gọi chán ghét.”

thốt ra hai chữ “chán ghét” thật nặng nề, biểu cảm trên khuôn mặt chínhchán ghét cực độ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Tiếu Ninh Lãng làm sao chịu đựng nổi việc mình bị làm nhục ngay trước mặt mọi người thế này, nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thời giống như con chó điên lông lao lên.

Toàn bộ quá trình Tuyên Triều Thanh không hề lên tiếng, hoàn toàn không ý định nhúng tay vào, ngay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả khi tạt rượu, anh cũng không ý kiến gì, hoàn toàn dung túng.

Chỉ cho đến lúc này, Tiếu Ninh Lãng nhào về phía Ngu Từ, Tuyên Triều Thanh mới bước lên thật nhanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 túm lấy cậu ta rồi đẩy về phía vách tường.

Mọi người trong phòng chỉ nghe thấy một tiếng “bịch” nặng nề vang lên.

Những người đang ngồi không nghĩ tới mọi chuyện lại trở thành như thế này, bầu không khí tràn ngập khiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sợ.

Tuyên Triều Thanh buông Tiếu Ninh Lãng ra giống như ném một bịch rác sang bên cạnh, anh quay đầu lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn về phía những người khác, thấp giọng nói, “Còn ai muốn thử thì cứ tiến lên.”

Không người nào lên tiếng.

Ngay cả Lục Nghiêm Kỳ cũng chết trân tại chỗ, thậm chí bước một bước cũng không dám.

Toàn một đám người chuyên ức hiếp kẻ yếu khúm núm trước kẻ mạnh.

Ngu Từ tiếp tục quay đầu nhìn về phía Giang Trân Ny, ánh mắt hai người chạm nhau, đối phương lộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẻ hoảng sợ.

Ngu Từ quay trở vào, tiếng giày cao gót vang lên từng tiếng thanh thúy, trong không khí an tĩnh càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trở nên vang dội, cầm ly rượu cuối cùng trên bàn lên đi tới trước mặt Giang Trân Ny, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chính ly rượu bọn họ rót đầy cho cô.

Nhìn rượu trong ly dội thẳng xuống đầu cô ta, Ngu Từ khẽ cong môi, lạnh lùng nói: “Còn có nhớ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyện cậu đổ nước lên người tôi hay không, hôm nay tôi trả lại cho cậu, cũng chẳng bằng một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phần vạn những cậu đã làm với tôi năm đó, sau này đừng để tôi thấy mặt cậu thêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một lần nào nữa.”

Toàn bộ khuôn mặt Giang Trân Ny bị rượu thấm ướt, đôi con ngươi giật giật, miệng mấp máy “Cậu…cậu…” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Tôi làm sao?” Ngu Từ cười nhạt, “Muốn nói tôi thế ức hiếp người?”

“Tôi chính thế ức hiếp người đấy.”

“Thì, sao, nào?”

nói từng chữ.

Không còn ai dám ngăn cản bọn họ nữa.

Hai người đi ra khỏi phòng, cả một đoạn đường không ai mở miệng nói chuyện, chân giẫm trên thảm trải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sàn ngoài hành lang, không gian bốn bề an tĩnh đến nỗi chútảo.

Mới vừa rồi bị đám người kia ồn ào ở bên muốn đinh tai nhức óc.

Cảm giác hả trong lòng đến giờ vẫn chưa hoàn toàn tiêu tan, đã muốn làm như vậy từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lâu lắm rồi.

Nhớ lại ánh mắt khiếp sợ có phần luống cuống khủng hoảng đó của Giang Trân Ny sau khi bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tạt rượu, hẳn cô ta không ngờ được lại ngày Ngu Từ làm chuyện như vậy với© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta.

Vừa rồido tức giận tới cực điểm, nếu không phải Tuyên Triều Thanh tới, cô suýt chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữa hất ly rượu đó vào mặt Lục Nghiêm Kỳ rồi. Nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống được, niệm tình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quá khứ đã từng tình cảm.

Cũng không muốn bất kỳ dây dưa không nào với anh.

Trước kia quá nhẹ dạ.

Cũng quá hèn nhát.

Nhưng một tháng này được đi theo chị Vãn học hỏi, giống như một hạt giống manh nha trong lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô.

Giống như hành động hôm nay, ngay bản thân cũng không dám tin mình đã làm vậy.

Chị Vãn từng nói như vậy, trải qua nhiều chuyện rồi, nội tâm sẽ trở nên cứng rắn.

Những chuyện đã trải qua cũng không phải ít nữa, nhưng vẫn không học được cách dũng cảm đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặt. Một người ngây thơ hiền lành, kiểu cũng phải chịu thương tích khắp mình mới trưởng thành được. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Những bài học vĩnh viễn không học được, cuộc sống sẽ ép chúng ta phải học cho bằng được, chẳng qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13thất bại nhiều một chút, chảy máu một chút, thua thiệt một chút thôi.

Cũng phải cảm ơn Lục Nghiêm Kỳ đã cho cô lĩnh hội được những điều này, nếu không phải anh đem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến một đả kích trí mạng này thì vĩnh viễn cũng không trưởng thành được, nhưng tuyệt đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ không tha thứ những tổn thương mà anh gây ra, đây hai chuyện khác nhau.

Cho tha thứ thì chẳng qua tự bản thân hòa giải với chính mình.

Tính ra.

Đó không phải thật sự tha thứ cho người kia.

Đi một hồi, Tuyên Triều Thanh dừng bước một chút, hỏi, “Hả giận chứ?”

Ngu Từ không nghĩ tới vừa mở miệng câu đầu tiên anh muốn hỏi lại chuyện này, anh không hỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyệnđã xảy ra, cũng không hỏi tại sao đây, những người nàyquan hệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ hỏi đã hả giận hay chưa.

Giống như đang nói cho cô biết rằng anh không quan tâmkhác, anh chỉ quan tâm cảm xúc của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô.

Không nói được cảm động điều gì, nhưng chỉ biết chính cùng cảm động, cảm thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thật sự ấm áp.

Từ khi bắt đầu đi làm, thể tìm được một người nói chuyện tâm sự đã một điều xa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xỉ rồi, chứ nói tới chuyện người quan tâm mình vui vẻ hay không, quả thực đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một hạnh phúc lớn lao.

Cho nên Ngu Từ cũng trả lời anh rất nghiêm túc, “Ừm! Rất hả giận, trước kia không hề nghĩ mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng thể làm được như vậy.”

“Anh Tuyên”, ngẩng đầu nhìn anh, cười nói, “Hôm nay để anh phải chê cười rồi, nhưng thế nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng phải cảm ơn anh nhiều đã cho em thêm sức mạnh.”

“Tôi cũng không làm được gì”, Tuyên Triều Thanh mắt, nghiêm túc chăm chú nhìn cô, “Tôi cũng không nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tới em sẽ làm như vậy.”

“Dọa anh sợ rồi sao?” Ngu Từ lập tức nhìn anh một cách khẩn trương, trong đầu nghĩ khi nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã lưu lại ấn tượng xấu trong anh.

Dường như anhchú ý tới biểu tình nhỏ này của cô, cười cười nói: “Tương phản rất lớn, rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không giống nhau.”

“Chỗ nào không giống nhau?” Bỗng nhiên nảy sinh mò, cũng thể bởi do men say nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trở nên nhiều lời, ánh mắt sáng ngời nhìn thẳng vào anh, nghiêm túc lại dè dặt hỏi, “So © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với bình thường không giống nhau sao?”

Ngọn đèn trên đỉnh đầu chiếu rọi, ánh sáng như nước, chảy vào đáy đôi mắt màu hổ phách của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gái, ánh lên lấp lánh như sao sa.

Tuyên Triều Thanh cúi đầu nhìn cô.

Khuôn mặt chút ửng đỏsay rượu, so với ngày thường trông chút sinh động, hoạt bát, đáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 yêu hơn. tựa người vào vách tường, không chút cố kỵ nào tháo giày cao gót ra khỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chân, để chân trần dẫm trên thảm, thoải mái thở một hơi, sau đó ngẩng đầu lên, hoàn toàn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biết bản thân trông quyến rũ đến nhường nào, hai gò ửng hồng, cười lên một tiếng sẽ tạo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thành hai lúm đồng tiền, Ngu Từ hỏi anh, “Anh nhìn vậy?”

Yết hầu anh giật giật lên xuống, đèn trùm pha trên đỉnh đầu bị ngọn gió không biết từ ô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cửa sổ nào thổi vào lay động vang lên tiếng lanh canh lanh canh, anh cười một tiếng, khẽ khàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói gần như đang thì thầm, “Có chút không giống.”

“Hả?” Ngu Từ nghe không hiểu, nghiêng đầu nhìn anh chằm chằm, giống như muốn tìm ra câu trả lời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từ trên khuôn mặt anh.

Tuyên Triều Thanh chỉ cười không nói, anh khom người nhặt đôi giày cao gót bị đá loạn xạ, đặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉnh tề lại sang một bên, “Ở yên đây đừng chạy lung tung, tôi đi tìm cho em đôi dép.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Tìm dép…

Ngu Từ không biết anh đi đâu để tìm dép, nhìn bóng lưng anh dần đi xa, quyết định nghe lời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh, ngoan ngoãn đứng yên đây.

Bất động…

Điện thoại trong túi xách bỗng vang lên.

Ngu Từ ra bấm nút nghe, Phùng Vãn Nặc đầu dây bên kia hỏi: “Tiểu Từ, Tuyên Tử đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi tìm em, đã tìm thấy chưa?”

Rượu trắng uy lực thật lớn, cô cảm thấy đầu óc càng lúc càng mơ mơ màng màng, vốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người không tửu lượng, uống hết một ly rượu trắng lúc này còn chưa ngã xuống coi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như cũng lợi hại rồi.

Mới vừa rồi phải duy trì giữ vững tinh thần, hiện giờ tâm trạng buông lỏng lại cảm thấy thật buồn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngủ, mắt trực chờ sụp xuống, nhưng sợ chị Vãn lo lắng, cố gắng giữ mình tỉnh táo, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Thấy rồi ạ.”

“Vậy hai đứa cùng quay lại đi nha.”

Ngu Từ nhắm mắt lại dựa vào vách tường, trong đầu lại hiện lên lời dặn của Tuyên Triều Thanh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh kêu yên đây không được chạy lung tung. Bị men rượu xâm chiếm đầu óc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói nấy, “Anh Tuyên kêu em không được chạy lung tung, chỗ này chờ anh ấy.”

Phùng Vãn Nặc hỏi, “Cậu ấy đi đâu?”

“Tìm dép.”

Phùng Vãn Nặc cảm thấy không đúng lắm, bình thường Ngu Từ tuyệt đối không nói chuyện thiếu mạch lạc như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy, lại hỏi: “Có phải em uống rượu rồi không?”

Ừm, đụng phải bạn học, uống một chút.”không muốn nói tới những chuyện mất hứng kia nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không nói quá tường tận.

Phùng Vãn Nặc lo lắng cô ở một mình không an toàn, “Ở bên này cũng không gì, để tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 qua tìm em.

Tuyên Triều Thanh đi tới cầm theo đôi dép duy nhất của nhà hàng, thấy Ngu Từ đang nói chuyện điện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thoại, “Ai gọi điện vậy?”

Ngu Từ vốn đang dựa người vào vách tường, nghe thấy âm thanh truyền từ trên đỉnh đầu, cưỡng ép © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mở đôi mắt, nhìn thấy anh đang cầm một đôi dép thì ngây người một lúc mới trả lời, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Chị Vãn”

Tuyên Triều Thanh khom người đặt đôi dép xuống bên chân Ngu Từ, sau đó đứng thẳng lên nói với cô: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Đưa điện thoại cho tôi, tôi nói chuyện với chị Vãn cho.”

Ngu Từ nói với đầu bên kia, “Chị Vãn, anh Tuyên nói chuyện với chị.”

Sau đó đưa cho Tuyên Triều Thanh.

Đôi dép anh đặt ngay bên chân cô, không cần phải phí sức cúi người, chỉ việc đưa chân đi thẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào, rất vừa vặn.

nghe thấy bên tai giọng Tuyên Triều Thanh trầm ổn nói chuyện điện thoại, “Chị Vãn, chị không cần qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đây, ừm, em sẽ đưa ấy về an toàn, chị yên tâm, được.”

Giọng Tuyên Triều Thanh trầm thấp, thanh âm hơi khàn khàn không bị bén nhọn, cảm giác nhưchút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cát lại chút khói, không nói được hấp dẫn ở điểm nào, chỉ biết nghe rất hay, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rấttừ tính, không nhanh không chậm, rất trầm ổn, rất cảm giác an toàn.

Trong một đám người cùng lúc nói chuyện, Ngu Từ vẫn có thể nghe ra được người nào Tuyên Triều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thanh

Anh Phùng Vãn Nặc đềungườitính cách hào sảng, quyết đoán, không nói phí phạm nửa lời, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhanh chóng cúp điện thoại, Tuyên Triều Thanh trả lại điện thoại cho cô.

Chiếc điện thoại được nhét trở về tay mang theo hơi ấm xa thể xa lạ, lẽ do tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chút lạnh, Ngu Từ chạm phải hơi ấm này thì bị nóng như phải bỏng, trong lòng khẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 loạn, im lặng không lên tiếng, cất điện thoại vào túi.

Tuyên Triều Thanh nhìn kỹ lại Ngu Từ, xác định tình trạng của cô, “Em tự mình đi được không?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Ngu Từ cảm thấy chữ “tự mình” này thật vi diệu, nhưng bây giờ đầu cô rất choáng váng, cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13tâm trí suy nghĩ quá nhiều.

Huống chi, đi mấy bước chân thì khó khăn gì, rất tự tin gật đầu một cái, “Có thể.”

Nhưng đi còn chưa nổi hai bước, chânlập tức đã loạng choạng, xem ra men say đã ngấm thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi.

cảm thấy mình không say, thần chí vẫn ý thức được xung quanh, mặc chút không nhịn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được nói bậy bạ, nhưng thật sự không nghĩ tới sẽ choáng váng như vậy, cả người chỉ muốn sụp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuống.

đưa tay vịn vào tường theo bản năng, trong tiềm thức vẫn nghĩ không quen như vậy trước mặt anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chút nào.

Mặc dù hôm nay đã bị anh bắt gặp trong hoàn cảnh rất khó coi rồi, nhưng nếu như ngay cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi bộ cũng phải nhờ người đỡ thì phải quá mất mặt rồi không?

Bất kể như thế nào cũng phải giữ chút thể diện cuối cùng này, bằng bất cứ giá nào cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể ngã xuống đây được.

Cho phải vịn thì cũng chỉ có thể vịn vào tường.

Thế nhưng lúcvươn về phía tường lại bị hụt tay, suýt chút nữa ngã quỵ.

Tuyên Triều Thanh không nói hai lời, kịp thời túm lấy cổ tay cô, chút không biết phải làm sao, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Nhỏ ma men này, chớ cậy mạnh, để tôi cõng em đi.”

Phản ứng đầu tiên của Ngu từ cự tuyệt.

Tuyên Triều Thanh không cho hội đó, “Nếu không thì bế cũng được?”

Câu này hiển nhiên là anh đang nói đùa.

Được rồi.

Mặchiện giờ đầu rất choáng váng, nhưng vẫn có thể nghe hiểu.

Làm sao thể để anh Tuyên bế được!

Không thể làm gì khác hơn là gật đầu một cái, miễn cưỡng đồng ý nói, “Bế thì bế vậy.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xương Cá, Xương Cá Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xương Cá Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Xương Cá Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Xương Cá full, Xương Cá online, read Xương Cá, Trì Trần Xương Cá

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 29 — Xương Cá

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc