GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 124

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Diêu Xuân Nương và Tề Thanh đi trên con đường trở về thôn Lê Thủy, hai bên đường là những cánh đồng vuông vắn, đám mạ xanh cao gần nửa người.

Gió thổi qua, mưa rơi xuống, như cơn sóng đung đưa, xào xạc vang lên.

Con đường đất ướt trơn trượt, Diêu Xuân Nương cầm ô điphía trước, từng bước đi rất chậm.

Nàng cúi đầu nhìn đường, từ khi rời nhà đến giờ vẫn không nói một lời.

Chiếc ô giấy dầu tạo ra khoảng cách giữa hai người, Tề Thanh đi lùi lại nửa bước, cầm gói đồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của nàng, chỉ thấy một nửa ô bị ướt.

Diêu Xuân Nương cầm ô thấp, khung ô chống trên đầu, người trong thôn gặp phải cũng không thấy được mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nàng, chỉ thấy Tề Thanh đội đấu lạp đứng sau lưng nàng.

Người trong thôn bản đều quen biết nhau, đột nhiên thấy khuôn mặt trẻ măng của Tề Thanh xuất hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong thôn, tay còn cầm một gói đồ nhỏ, bọn họ quay đầu nhìn thêm vài lần, thầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đoán mối quan hệ của bọn họ.

Đi trước đi sau, không ai nói gì. Phu thê không giống phu thê, huynh muội không giống huynh muội, thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kỳ lạ.

Diêu Xuân NươngTề Thanh đi lên con đường lớn, một lão đội đấu lạp dẫn theo một tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nương mặc áo tơi của người lớn đối diện đi về phía bọn họ.

Áo tơi rộng, kéo theo tiểu nương làm chậm bước đi. Tiểu nương ngẩng đầu thấy Tề Thanh, Tề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thanh cũng liếc nhìn bọn họ, mày nhíu lại, sắc mặt nhạt nhòa, không nụ cười.

Tiểu nương dáng vẻ ngoan ngoãn, lẽ đã quen với những gương mặt vui vẻ của người lớn, đột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiên thấy Tề Thanh lạnh lùng như vậy, chút sợ hãi, nắm c.h.ặ.t t.a.y lão, rụt vào bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cạnh.

Khi gần đến, tiểu nương lại không nhịn được sự mò, ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn Tề Thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Diêu Xuân Nương.

Diêu Xuân Nương nhận ra ánh mắt của tiểu nương, nghiêng ô một chút, không mấy thân thiện chặn tầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn của tiểu cô nương.

lão kéo tiểu nương nhanh chóng đi qua.

Khi mấy người bọn họ đi ngang qua, Tề Thanh nghe thấy tiếng của tiểu cô nương từ phía sau: “Tổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mẫu, tỷ tỷ kia khóc dữ quá, phải thúc thúc đó làm tỷ ấy sợ khóc không?”

lão chột dạ quay đầu lại nhìn thoáng qua, “Suỵt,” hạ giọng nói: “Cháu ngoan, nói nhỏ một chút, đừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói chuyện sau lưng người khác.”

“Vâng…”

Tề Thanh thở dài, hắn nhìn vào mặt ô màu nâu nhạt, như thể không nghe thấy lời của lão © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiểu nương, tiếp tục theo sau Diêu Xuân Nương với tốc độ chậm rãi.

Diêu Xuân Nương chỉnh lại ô, dùng tay áo lau nước mắt trên mặt, đợi một lúc, nhưng thấy người phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sau không phát ra tiếng động, nếu không phải Tề Thanh đi đườngtiếng động, nàng đã tưởng rằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trên đường này chỉmình nàng.

Nàng chớp chớp đôi mắt đỏ bừng nhìn Tề Thanh, vừa lúc gặp ánh mắt của hắn.

Mắt hắn tối đen như mực, không nói không cười, vẫn mang vẻ mặt khó gần của một chủ nợ, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trách sao tiểu nương cảm thấy hắn đáng sợ.

Hai người đã ra khỏi thôn Liễu Hà, Diêu Xuân Nương cũng không còn sợ bị nhận ra, nàng giảm tốc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 độ đi bên cạnh Tề Thanh, mũi nghẹt lại, giọng khàn khàn hỏi hắn: “Chàng biết ta đang khóc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không?”

Nàng khóc suốt cả đoạn đường, lại lâu không nói, giọng nói nghe chút khàn. Tề Thanh nghiêng đầu nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nàng, thành thật đáp: “Ừ.”

Hắn trả lời nhanh, như không cảm thấy mình vấn đề gì. Diêu Xuân Nương nâng cao ô nhìn hắn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vành ô tình quật vào đấu lạp của hắn, “BANG” một tiếng, suýt nữa làm rơi đấu lạp của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hắn xuống.

Tề Thanh lùi sang một bên, đưa tay chỉnh lại đấu lạp, tầm mắt vẫn không rời khỏi nàng.

Diêu Xuân Nương bĩu môi: “Nếu chàng đã biết ta đang khóc, thì sao không đến dỗ ta?”

Nàng thêm vào một câu đáng thương: “Ta còn tưởng chàng không biết chứ.”

Tề Thanh giọng điệu nhẹ nhàng: “Ta nghĩ nàng khóc, khóc lén, không muốn ta biết, biết, ta cũng không biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm, làm thế nào để, để dỗ nàng.”

Nếu Diêu Xuân Nương buồn chuyện khác, Tề Thanh thể nghĩ ra cách giải quyết, nhưng hiện tại nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khóc vì không yên tâm về phụ mẫu, hắn nào thể lại đưa nàng trở về đó.

Diêu Xuân Nương nhíu mày lầm bầm: “Chàng làm sao không biết dỗ người, đau không, nặng không, cần nghỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một chút không, chàngràng rất hiểu mà.”

Nàng nói một cách lộn xộn, những lời này cũng chỉ thốt ra trên đường, không sợ người khác nghe thấy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Tề Thanh nắm chặt dây gói đồ, hỏi: “Vậy, vậy nàng muốn trở, trở về không?”

Diêu Xuân Nương không hiểu, hít mũi, nghi hoặc “Ừ” một tiếng: “Trở về đâu?”

Tề Thanh mím môi: “Thôn Liễu, Liễu Hà.”

Trong lòng cảm thấyáy náy, nói cũng chậm lại,lẽ nghĩ rằng chính mình Diêu Xuân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nương mới rời bỏ phụ mẫu.

Diêu Xuân Nương nhìn hắn với đôi mắt cụp xuống, nhẹ nhàng đẩy hắn một cái: “Chàng nghĩ vậy, bảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chàng dỗ ta, không phải bảo chàng đưa ta về, ta tự nguyện đi cùng chàng.”

Tề Thanh dịu dàng nắm lấy tay nàng kéo tới.

Hắn cao lớn, vai rộng, đấu lạp tuy lớn nhưng trên đầu hắn cũng không che được nhiều mưa, tay áo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13ống quần đã ướt đẫm. Khi nắm tay, Diêu Xuân Nương cảm nhận được sự lạnh lẽo từ tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hắn.

Diêu Xuân Nương cúi đầu nhìn xuống, có chút đau lòng nhíu mày.

Nàng rút tay ra, đưa chiếc ô giấy dầu cho hắn, lại tháo đấu lạp của hắn đội lên đầu mình, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giật lấy gói đồ trong tay hắn, lại vươn tay ra với hắn.

Tề Thanh rất hiểu ý, đổi ô sang tay phải, để tay trái nắm lấy tay nàng.

Diêu Xuân Nương không ngừng nghịch ngợm ngón tay cái của hắn, nhẹ nhàng nói: “Khi đi, mẫu thân nói đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhét tiền vào gói đồ của ta, bảo ta giấu đi, cẩn thậndùng.”

Nàng nói xong, mới nhớ đến câu dặn sau của Ngô Liễu Hương, chậm rãi bổ sung: “Mẫu thân còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bảo ta không được nói cho chàng biết.”

Tề Thanh lặng lẽ nghe, không nói gì.

Diêu Xuân Nương nhẹ nhàng thở dài, không hiểu: “Có phải rất kỳ lạ không? Phụ thân vì một đứa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhi tử, tốn bao công sức muốn moi tiền từ ta, nhưng thấy ta sống không tốt, còn sẵn sàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bỏ tiền ra cho ta, phụ thân đối xử với ta như vậy, ta trong lòng chút không thoải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mái, ghét phụ thân nhưng cũng cảm thấy mình không ra gì, không biết phải làm sao.”

Phụ mẫu của Tề Thanh đã bỏ rơi hắn, nhưng tổ mẫu không quan hệ huyết thống đã nuôi dưỡng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hắn. Hắn không thể nói Diêu Nhị Đông đến tột cùng tốt hay xấu, chỉthể nói: “Nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tính phức, phức tạp.”

Hắn thấy Diêu Xuân Nương vẫn buồn bã, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng: “Nàng lo, lo lắng cho bọn họ, đợi một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thời, thời gian nữa, ta nàng sẽ về, về thăm bọn họ.”

Diêu Xuân Nương hỏi: “Chàng cũng sẽ như vậy sao? Sau này chàng đối xử tốt với ta hay không?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Tề Thanh chút bất ngờ khi nàng hỏi như vậy, nhưng trả lời rất nhanh: “Năm mươi sáu mươi, mươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 năm sau, nàng sẽ, sẽ biết.”

Diêu Xuân Nương thở dài: “Nếu sau này ta lại trở thành phụ thân của ta, khi già đi lại đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xử với chàng tốt xấu lẫn lộn thì sao?”

Tề Thanh nhẹ vào vành đấu lạp của nàng, nhíu mày nói: “Không, không được.”

Diêu Xuân Nương giữ chặt cái mũ, miệng nhếch lên cao: “Ồ.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Vãn Xuân Thanh, Vãn Xuân Thanh Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Vãn Xuân Thanh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Vãn Xuân Thanh Điền văn, truyện Điền văn hay, Vãn Xuân Thanh full, Vãn Xuân Thanh online, read Vãn Xuân Thanh, Trường Thanh Trường Bạch Vãn Xuân Thanh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 124 — Vãn Xuân Thanh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc