GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 112

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Diêu Xuân Nương tức giận và bất bình nhìn Diêu Khánh Hỷ, thở gấp, miệng bị che lại động đậy, muốn nói gì đó.

Diêu Khánh Hỷ lớn tuổi hơn Diêu Xuân Nương mười mấy tuổi, sức lực cũng lớn hơn nhiều, giữ chặt miệng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nàng không buông tay, nhắc nhở: “Xuân nhi, muội đã hứa với ta, không được nóng vội!”

Giọng vừa dứt, miệng dưới bàn tay chậm rãi khép lại.

Diêu Xuân Nương nhắm mắt lại, bình tĩnh một lúc lâu mới mở ra, điều hòa lại hơi thở, chậm rãi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kéo tay che miệng ra.

Bị người nhà tính toán như vậy, đổi lại bất kỳ nữ nhân nào cũng sẽ cảm thấy lạnh tâm? Huống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chi Diêu Xuân Nương hiện giờ vẫn một quả phụ, một mình sống cuộc sống khổ cực bên ngoài, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người nhà lại gọi nàng về chỉ để bàn chuyện này.

Diêu Khánh Hỷ rất hiểu tâm trạng của Diêu Xuân Nương, nhưng trong mắt của người làm cha,nương không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bằng nhi tử, ai cũng muốn giữ lại một đứa nhi tử hời, sẽ tìm mọi cách để giữ lại. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Diêu Khánh Hỷ nhìn Diêu Xuân Nương im lặng không nói, an ủi: “Ban đầu cha của muội nói chậm rãi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gom góp, nhưng mọi người đềuhuynh đệ, sống gần nhau, cửa đối cửa ngói kề ngói nhà sát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhà, nhà aimấy bát cơm, mấy giọt dầu đềuràng. đại thúc không chịu, nói số © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiền này cha của muội gom góp mười mấy năm cũng không chắc đủ. Như muội nói, ông ta đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quyết tâm muốn lấy đất đai của phu gia muội lưu lại, nên mới đưa ra điều kiện này. Cha © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của muội không còn cách nào, mới muốn giữ muội nhà, nhân lúc muội không biết gì, lén lút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bán tài sản của muội thôn Thủy, lấy tiền đưa cho đại thúc.”

Diêu Xuân Nương cười lạnh một tiếng: “Ai đề xuất điều kiện cũng không quan trọng? Phụ thân của ta không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải cũng đã đồng ý rồi ư. Ta còn nghĩ sao ông ấy đột nhiên gọi ta về, hóa ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ý định này.”

Diêu Khánh Hỷ thở dài: “Hiện tại muội đã về, muốn đi cũng khó. Ta đoán không cần bao lâu, bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 họ sẽ phải lén lút đi thôn Thủy để xử tài sản của muội.”

Diêu Xuân Nương tự nhận mình đã cẩn thận, nhưng không ngờ trước mặt người nhà cũng không đủ. Diêu Khánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hỷ thấy sắc mặt nàng khó coi, khuyên nhủ: “Xuân nhi, trước khi nghĩ ra cách đối phó, tuyệt đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không được làm bừa.”

Diêu Xuân Nương nhẹ nhàng đáp một tiếng. Lúc này nàng thực sự muốn không quan tâm xuống lầu làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ầm lên, nhưng Diêu Khánh Hỷ nói đúng, không thể ầm ĩ, nếu phụ thân giữ nàng không cho đi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nàng sẽ không có cách nào cả.

Diêu Xuân Nương ép bản thân bình tĩnh lại, cẩn thận suy nghĩ lại những lời của Diêu Khánh Hỷ, rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bỗng nhận ra có điều đó không đúng.

Diêu Khánh Hỷ như thể đột nhiên lòng tốt nói cho nàng biết chuyện này, nhưng khi kể lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từng câu từng chữ lại nói chậm rãi ràng, ngay cả việc đi lấy áo cũng được trình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bày rất chi tiết, nhìn qua không giống như nhất thời hứng khởi. Ngược lại, vẻ như đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghĩ kỹ trong lòng trước đó.

Diêu Xuân Nương cảm thấy kỳ lạ, không phải nghi ngờ tính xác thực của chuyện này, chỉ cảm thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Diêu Khánh Hỷ không cần thiết phải mạo hiểm như vậy để nói cho mình biết.

Diêu Khánh Hỷ giờ đã không còn phụ mẫu, nếu để Diêu Nhị Đông biết là do Diêu Khánh Hỷ nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lời, thì sau này Diêu Khánh Hỷ trong nương gia thật sự sẽ không ai đứng ra mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho nàng ta.

Diêu Xuân Nương nghĩ đến đây, nghi ngờ nhìn Diêu Khánh Hỷ: “Tỷ, sao tỷ lại nói những điều này với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta?”

Diêu Khánh Hỷ cũng không giấu giếm, nàng ta thẳng thắn: “Đều tỷ muội, chuyện này ta không nói, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì tam đường tỷ của hay ngũ muội cũng sẽ nói với muội. Hơn nữa, ta cũng chút tư © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tâm, không hoàn toàn tốt cho muội.”

Nàng ta như cảm thấy lời tiếp theo khó nói, do dự một lúc mới nói: “Đệ đệ cuối cùng cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đệ đệ của ta, ta thực sự muốn nuôi đệ ấybên cạnh mình, sau này khi đệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy lớn lên, ta tam đường tỷ cũng thể dựa vào nhau. Ta nghĩ muội biết được kế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hoạch của cha muội đại thúc, chắc chắn sẽ không đồng ý bỏ tiền ra, nên ta nhân© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hội này thể đưa đệ đệ đi, cũng coi như do.”

Diêu Xuân Nương không ngờ lại do này, nàng ngạc nhiên nói: “Tỷ cũng muốn nuôi đệ đệ? Vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phu gia của tỷ đồng ý không?”

“Tỷ phu của muội người tốt, đã gật đầu rồi, nhưng còn không biết nương của chàng ấy nghĩ sao, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta đoán phần lớn sẽ không đồng ý.”

Khi nhắc đến mẫu, Diêu Khánh Hỷ nhíu mày ủ rũ, Diêu Xuân Nương nhìn nàng ta khoanh tay bắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chặt lấy khuỷu tay, cũng không hoàn toàn tin tưởng vào lời Diêu Khánh Hỷ.

Nàng nói: “Tỷ, tỷ chuyện giấu ta, khi còn nhỏ mỗi lần tỷ giấu ta điều đều như vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ôm chặt tay.”

Diêu Xuân Nương bắt chước động tác của nàng ta cho nàng ta xem.

Diêu Khánh Hỷ bị nàng vạch trần, tức giận đánh vào cánh tay mình hai cái, “Chậc” một tiếng rồi bỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay xuống.

Nàng ta thấy không giấu được nữa, đành phải thừa nhận,chút ngại ngùng tiến lại gần Diêu Xuân Nương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì thầm: “Thực ra, thực ra tỷ phu của muội bị thương một chút.”

Diêu Xuân Nương ngẩn ra: “Bị thương nặng à?”

“Cũng không nghiêm trọng lắm, nhưng không dùng được nhiều, sau đó thử nhiều lần, mỗi lần đều không ổn. Nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bọn tỷ mới lên kế hoạch đưa đệ đệ về. Đệ đệ đệ đệ của ta, so với mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người thúc thúc thẩm thẩm, sao cũng gần gũi hơn.”

Diêu Xuân Nương bừng tỉnh: “Tỷ phu lần này về bận rộn, hóa ra chuyện này.”

“Đúng vậy, lần trước nhà chuyện chàng ấy không về, nằm trên giường không dậy nổi.” Diêu Khánh Hỷ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đỏ mặt, dặn dò: “Muội tuyệt đối đừng nói với ai đấy, xấu hổ c.h.ế.t mất.”

Diêu Xuân Nương gật đầu đồng ý, bầu không khí ngượng ngùng lan tỏa trong phòng, Diêu Xuân Nương thực sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13mò, không nhịn được lại tiến lại hỏi: “Thực sự không được sao? Một chút cũng không được?”

Diêu Khánh Hỷ thở dài: “Ban đầu đã mềm nhũn, giờ như quả bị ngâm nước vậy.”

Nàng ta nói xong vẫy tay: “Không nói nữa không nói nữa, chàng ấy mới ba mươi mấy tuổi, nhắc đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đều khó chịu, chàng ấy lại tốt bụng, muốn chia tay cũng không tìm được do. Vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghĩ cách xem nên làm thế nào với đệ đệ.”

Chuyện này không còn cách nào khác, Diêu Xuân Nương chưa suy nghĩ nhiều đã nói với Diêu Khánh Hỷ: “Tỷ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngày mai tỷ thể lên phố một chuyến, giúp ta gửi một bức thư đến thôn Thủy được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không?”

Diêu Khánh Hỷ nghi hoặc: “Thôn Thủyai giúp muội hả? Ai vậy?”

Diêu Xuân Nương cắn môi: “Tề Thanh.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Vãn Xuân Thanh, Vãn Xuân Thanh Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Vãn Xuân Thanh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Vãn Xuân Thanh Điền văn, truyện Điền văn hay, Vãn Xuân Thanh full, Vãn Xuân Thanh online, read Vãn Xuân Thanh, Trường Thanh Trường Bạch Vãn Xuân Thanh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 112 — Vãn Xuân Thanh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc