GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 47

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
“Hình như là anh trai em về rồi.”

Sở Hương Tuyết đang kể dở mấy chuyện thú vị điểm thanh niên tri thức, đột nhiên nghe thấy tiếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 động nhỏ, theo bản năng chống tay nhỏm dậy nhìn ra ngoài.

Cái nóng ban ngày đã tan hết, Cố Phương Bạch sợ ấy bị lạnh nên kéo ấy nằm lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 vào chăn, vén lại góc chăn cẩn thận rồi mới nói: “Ừ, anh trai em đấy.”

Sở Hương Tuyết đảo mắt một vòng, cười đầy tinh quái: “Em đoán nữa anh em thế nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 cũng sang tìm chị.”

Nghĩ đến mức độ bám vợ của Phó trung đoàn trưởng Sở thường ngày, Cố Phương Bạch cũng thấy rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 khả năng.vừa định bảo đừng thèm quan tâm anh thì ngoài cửa phòng ngủ đã vang lên giọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nói của chồng:

“Phương Bạch, cái áo sơ mi anh thay ra hôm qua em để đâu rồi?”

“Phụt... đúng cái cớ vụng về.” Sở Hương Tuyết cười không dứt được.

Cố Phương Bạch cũngchút bất lực, hướng về phía cửa đáp lại một câu: “Áo tự anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 giặt, cũngtự anh thu vào, anh còn hỏi em à?”

Ngoài cửa, Sở Ngọc chẳng thấy xấu hổ chút nào, tiếp tục giả ngốc: “Cả mấy đôi tất mấy hôm trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 cũng không thấy, em tìm giúp anh với.”

Sở Hương Tuyết trực tiếp trợn trắng mắt: “Anh à, chị dâu đã hứa tối nay ngủ với em để tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 sự rồi, anh đừngtìm cớ nữa, mau đi đi!”

“Có chuyệnthì để ban ngày nói.” Cái con thối này, nếu không phải em gái đã lớn, làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 anh trai không tiện xông thẳng vào phòng thì anh đã vào bế vợ đi từ lâu rồi, làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 đến lượt kiêu ngạo thế kia.

Hơn nữa dựa vào cái ban ngày anh không được gặp vợ, buổi tối còn không được ôm vợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 ngủ?

Sở Hương Tuyết chẳng thèm quan tâm đến tính toán nhỏ nhặt của anh trai, tiếp tục đuổi người: “Bọn em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 bây giờ rất nhiều chuyện thầm kín cần nói, việc phải đợi đến ngày mai?”

Sở Ngọc vẫn khăng khăng câu đó: “Có chuyện ngày mai hãy nói.”

Thấy hai anh em sắp sửa cãi nhau đến nơi, Cố Phương Bạch vội lên tiếng: “Sở Ngọc, anh mau đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 tắm rửa rồi ngủ đi, em thực sự chuyện cần nói với Hương Tuyết.”

Nghe ra sự nghiêm túc trong giọng nói của vợ, Sở Ngọc trong lòng thấy chua loét nhưng vẫn ngoan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 ngoãn nghe lời: “Được rồi, nghe em vậy.”

“Được rồi, nghe em vậy~” Nghe tiếng bước chân rời đi ngoài cửa, Sở Hương Tuyết học theo giọng điệu của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 anh trai rồi nằmra gối cười hì.

Cố Phương Bạch thực sự không hiểu nổi, hai anh em này rõ ràng tình cảm rất tốt, xa nhau thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 lo lắng, nhưng hễ cứ tụ lại một chỗ là y như rằng như kim châm đối chọi với mào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 gà, cứ phải kháy khía nhau mới chịu.

Nhưng... chẳng phải đó cũng biểu hiện của sự thả lỏng sao.

“Đúng rồi Phương Bạch, chị muốn nói với em chuyệnthế?” Cười đã đời, Sở Hương Tuyết mới nghiêng đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nhìn sang chị dâu xinh đẹp bên cạnh.

“Đợi chút.” Trong phòng hơi tối, Cố Phương Bạch đưa tay vặn bấc đèn dầu trên tủ đầu giường cao lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 một chút rồi mới đem câu hỏi đã cân nhắc cả tối ra hỏi: “Lúc trưa, lời bố mẹ nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 em thấy thế nào? Về chuyện gả chồng ấy.”

Sở Hương Tuyết chưa phản ứng kịp: “Thấy thế nào thế nào ạ?”

Cố Phương Bạch: “Là em phản cảm với việc lấy chồng không.”

“Không phản cảm ạ, sao sớm muộn chẳng phải gả đi.” Sở Hương Tuyết rất có tự nhận thức, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 ấy hiểu rõ hiện tại điều tốt nhất cho mình.

Nếu lấy chồng không phải sống nơm nớp lo sợ nữa, tại saoấy lại không lấy?

Chỉ là... ấy đột nhiên chút ưu phiền: “Em hơi tham lam một chút, người xấu quá chắc em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 không chấp nhận được... Quả nhiên là em quá kiểu cách rồi phải không? ràng ngày yên ổn mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 bắt đầu chẳng được bao lâu.”

Cố Phương Bạch lại rất thấu hiểu: “Thế này gọi kiểu cách gì? Em tốt thế này mà... © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 Hơn nữa gái nàochẳng muốn tìm đối tượng ưa nhìn một chút? Nếu anh trai em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223vừa lùn vừa xấu, chắc chắn chị cũng chẳng thèm gả đâu.”

“Thế sao giống nhau được? Phương Bạch chị xinh đẹp thế này, điều kiện lại tốt, chắc chắnthể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 tùy ý chọn lựa mà.”

Sở Hương Tuyết không phải cố ý nâng chị dâu lên để hạ thấp mình, chủ yếu là cô ấy lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 này quả thực không có quyền lựa chọn nhiều, muốn tìm người ưa nhìn một chút đúngchuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 viển vông.

ấy rất hiểu chính mình, nhỡ gặp được anh chàng nào đẹp trai thật, khi cô ấy lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 còn mong muốn đối phương phảinhân phẩm tốt nữa cơ...

ấy biết như thếkhông tốt nhưng không sửa được, tóm lại ấy không muốn lấy một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 người đàn ông xấu xí.

Nghĩ đến đây, Sở Hương Tuyết thở dài: “Em thấy chắc em khó gả đi được lắm... Thật hy vọng Phương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 Tri Phàm đừngbáo thù em nữa, chỉ cần lịch của em không bị vạch trần thì em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 thể làm thanh niên tri thức mãi, như thế thìkhông kết hôn cũng chẳng sao.”

“Ngây thơ!” Cố Phương Bạch đưa tay nhéo Hương Tuyết: “Thanh niên tri thức cũng chẳng dễ làm thế đâu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 chị không tin em chưa nghe nói về tình cảnh của những nữ thanh niên tri thức xinh đẹp. Còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nữa, em lại đi trông chờ vào lương tâm của một kẻ ác như Phương Tri Phàm, có ngốc không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 chứ?”

Tuy nhiên cáihọ Phương kia chắc cũng chẳng nhảy nhót được bao lâu nữa đâu. Con người ta không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 thể cứ thụ động chịu đòn mãi được, Sở Ngọc mấy hôm trước đã cùng anh em của anh ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 bắt đầu giăng bẫy rồi...

Sở Hương Tuyết tự nhiên nghe nói qua, thể nói kết cục của các nữ thanh niên tri © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 thức xinh đẹp đa phần đều trắc trở, thậm chí người còn nhảy sông tự vẫn...

Thế giọng điệu của ấy càng thêm chán nản: “Quả nhiên vẫn là em quá kiểu cách.”

Xác định Hương Tuyết không phản đối việc kết hôn, Cố Phương Bạch cũng không vòng vo nữa: “Em thấy© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 Dũng Huy thế nào?”

Nếu có đủ thời gian, sẽ không chọc thủng sự mập mờ giữa hai người. mong muốn Hương Tuyết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 lão từ quen biết đến hiểu nhau rồi yêu nhau, tất cả đều do họ tự nắm bắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nhịp điệu.

Nhưng thực tế tình cảnh của Hương Tuyết lúc này tuy chưa đến mức nước sôi lửa bỏng nhưng cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 chẳng tốt đẹp cho cam.

“Lý... đồng chí ạ?” Sở Hương Tuyết kinh ngạc trợn tròn mắt, sau khi xác định biểu cảm của chị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 dâu rất nghiêm túc, không phải đang đùa giỡn, ấy cũng nhíu mày suy nghĩ.

Rất nhanh ấy đã lắc đầu: “Không thể nào, người ta điều kiện tốt như vậy, cưới em thì được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 cái chứ?” Chính quá tốt nên ấy chưa bao giờ dám nghĩ theo hướng mập mờ.

Cố Phương Bạch trợn mắt một cái thật dài: “Em với anh trai em đúng anh em ruột, hồi đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 anh ấy cũng nghi ngờ chị nhắm vào cái của anh ấy, còn chuyên môn đi điều tra ngầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nữa cơ.”

Chuyện này Sở Hương Tuyết mới nghe lần đầu, vừa kinh ngạc vừa thấy không thể tin nổi, một lúc sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 mới rụt hỏi: “Chị... sao chị biết anh em đi điều tra? Chị không giận ạ? Không đánh anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 ấy à?”

Cố Phương Bạch cười khẽ: “Có giận? Điều tra mới bình thường chứ? anh trai em không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 điều tra thì bên bộ đội cũng phải thẩm tra chính trị mà... Đừng nói chuyện của bọn chị nữa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 tóm lại chị thấy Dũng Huy rất tốt, cũng thiện cảm với em, không tin lần sau em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 cứ quan sát mà xem.”

Với cái tâmgần bằng không của Hương Tuyết, chỉ cần ấy quan sát thì chắc chắn sẽ bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 lão nhận ra, đến lúc đó...

“Phương Bạch, anh pha sữa cho em Hương Tuyết rồi này, uống xong thì ngủ sớm đi.” Giọng Sở Ngọc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 đột nhiên vang lên ở cửa, hai chị em dâu theo bản năng quay đầu lại.

Quả nhiên thấy trên chiếc ghế trước cửa đặt hai chiếc ca tráng men đang bốc hơi nghi ngút.

Sở Hương Tuyết nằm phía trong ngồi bật dậy: “Để em đi lấy.”

Cố Phương Bạch đưa tay ấn ấy ngồi xuống: “Để chị.” Điềukhông nói ra một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 dự đoán muốn kiểm chứng.

Thực tế đã không đoán sai. Vừa đi đến cửa, Sở Ngọc đang đợi sẵn bên ngoài đã vươn cánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 tay dài ra dễ dàng bế bổng đi mất, không quên để lại một câu khiêu khích đầy mùi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 thuốc súng: “Cái con bé thối kia, hai ly sữa bột cho em uống hết đấy, hời cho em rồi!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223

“......” Bị thao tác đầy "vô sỉ" của anh trai mình làm cho ngây người, đến khi Sở Hương Tuyết lao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 xuống giường đuổi theo với tốc độ nhanh nhất thì đến cái vạt áo của anh chị cũng chẳng thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 đâu.

ấy tức tối đấm đá loạn xạ vào không trung: “A!!! Sở Ngọc! Anh đúng đồ cáo già đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 câu mà!”

Cùng lúc đó.

Tại phòng ngủ chính, Cố Phương Bạch véo tai chồng, vừa bực vừa buồn cười: “Hương Tuyết nói đúng đấy, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 đây đang đi câu cá à?”

Sở Ngọc bế vợ đặt thẳng lên giường, đè lên hôn một hồi lâu mới đắc ý thừa nhận: “Anh đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 gọi 'Khương Thái Công câu cá, kẻ nào muốn thì cắn câu'. Vợ chắc chắn cũng không nỡ bỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 anh, nếu không anh cũng chẳng câu được em ra.”

"Không nỡ" thì thực sự không có, dù sao ngày nào chẳng gặp mặt, làm sến súa thế? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223

Cố Phương Bạch sở dĩ thuận theo đi ra là vì lo Phó trung đoàn trưởng Sở một kế không thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 sẽ tiếp tục làm phiền không dứt.

Tất nhiên ngoài miệng vẫn rất nể mặt anh: “Phải phải phải, em thực sự không nỡ bỏ anh.”

Sở Ngọc lập tức được dỗ dành đến mức cười hớn hở, nhưng hiếm khi anh không lao vào "hành sự" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 ngay ôm lấy vợ, hỏi han tình hình của bố mẹchi tiết lần đầu gặp mặt của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 họ.

Cố Phương Bạch lòng mềm lại, biết chồng chắc hẳn đã lo lắng cả ngày rồi,đưa tay xoa mái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 tóc ngắn hơi cứng của anh, bắt đầu kể chi tiết.

Từ sức khỏe, sắc mặt của bố mẹ chồng đến môi trường sống nhiệm vụ công tác hàng ngày.

Ngay cả tình hình của ba người khác bị xuống nông thôn cùng đợt cũng kể qua: “... Khoảng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 hai ba tháng nữa vào đông rồi, lúc đó nhà nhà đều ẩn tránh rét, chúng ta chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 cần cung cấp lương thực và đồ giữ ấm cho bố mẹ, chắc chắn sẽ vượt qua được năm nay.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223

Sở Ngọc siết chặt vòng tay ôm vợ, một lúc sau mới trầm giọng nói: “Những thứ này anh sẽ thu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 xếp, cảm ơn em, Phương Bạch!”

Thực sự cảm ơn em đã đến bên anh.

Phó trung đoàn trưởng Sở nhà sắp rơi lệ rồi đây này.

Cố Phương Bạch nâng mặt anh lên, hôn liên tiếp vào đôi mắt phượng đẹp đẽ của anh cho đến khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 thấy đáy mắt anh hiện lên vẻ vui sướng mới tiếp tục chủ đề trước đó: “Về lâu dài tình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 hình của bố mẹ chắc chắn cơ thể sẽ không chịu nổi, chúng ta vẫn phải nghĩ cách đưa họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 ra ngoài, không đưa ra được thì cũng phải thử cải thiện tình cảnh của họ... Đúng rồi, bố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 mẹ mình tay nghề không?”

Nghe nhạc hiệu đoán chương trình, Sở Ngọc lập tức hiểu ra ẩn ý trong lời vợ.

Anh trở mình để Phương Bạch nằm trên ngực mình rồi đáp: “Em muốn bố mẹ tận dụng năng lực của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 bản thân để giúp đỡ dân làng sao?”

Cố Phương Bạch gật đầu: “Em quan sát Đại đội trưởng của đại đội Hồng Hà, ông ấy không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 kiểu người cứng nhắc. dụ như bố mình người sành sỏi trong việc kinh doanh, liệu thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 bắt đầu từ việc tăng thu nhập cho tập thể không? Còn nữa, trong 5 người bị xuống nông thôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223một bác sĩ, thời buổi này bác rất khan hiếm, đó cũng là một điểm đột phá rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 tốt không phải sao?”

Đại đội Hồng hẻo lánh cũng cái hay của nó, nơi đó cách xa khu dân cư, dân làng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 tuy không kiến thức rộng nhưng rất đoàn kết, bản Đại đội trưởng nói họ tin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nấy.

vậy chỉ cần để Đại đội trưởng thấy được lợi ích thực tế, việc cải thiện tình cảnh của bố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 mẹ không phảihoàn toàn không thể.

Sở Ngọc hiển nhiên cũng nghĩ đến điều đó, lúc này ánh mắt anh không giấu nổi sự vui mừng, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 miệng không quên dặn vợ cũng như dặn chính mình: “Không vội, chuyện này phải tính toán thật kỹ... © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 không vội.”

“Ừm, phía bố mẹ năm nay cứ thế đã, nhưng phía Hương Tuyết thì không thể trì hoãn thêm được nữa.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223

Nghĩ đến hành động tranh giành vợ của cái con thối lúc nãy, Sở Ngọc hừ lạnh một tiếng, đưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 tay cởi cúc áo: “Ngủ!”

Cố Phương Bạch: “......”

Ngày hôm sau.

Tiếng còi báo thức đánh thức Sở Ngọc đúng giờ.

Thường ngày Cố Phương Bạch sẽ ngủ tiếp một giấc đến tận bảy tám giờ mới dậy ăn bữa sáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 sẵn. Nhưng hôm nay thì khác, sợ Hương Tuyết thấy không tự nhiên, Sở Ngọc vừa đi cũng dậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 theo ngay.

Sau khi thay quần áo xong, vừa mở cửa phòng ngủ đã thấy Hương Tuyết cũng từ phòng phụ đi ra. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223

Cố Phương Bạch cười hỏi: “Ngủ ngon không?”

Sở Hương Tuyết rảo bước tới, trên mặt mang nụ cười rạng rỡ: “Ngon lắm, lâu lắm rồi em mới được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 ngủ một giấc thoải mái thế này.”

“Ở điểm thanh niên tri thức đúng chật chội thật... Em dậy rồi thì vừa hay, giúp chị đống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 rau khô ra sân với.” Trong khi nói chuyện, Cố Phương Bạch đã mở cửa chính.

Chưa đến 6 giờ sáng, bầu trời vẫn mang sắc xám xanh. Sở Hương Tuyết đi theo ra ngoài chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 ngập ngừng: “Tầm này đã ra rồi ạ? Vẫn còn sương đấy chứ?”

Cố Phương Bạch vỗ trán: “Chị quên mất thời gian, bình thường toàn hơn 8 giờ, mặt trời lên chị mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 dậy... Đi thôi, không nữa, chúng ta đi rửa mặt rồi cùng làm bữa sáng.”

“Vâng, em muốn ăn trứng luộc!”

“Được, luộc cho em hẳn mấy quả luôn...”

“Phương Bạch?! Hôm nay dậy sớm thế, lát nữa bọn chị lên núi sau, emđi không?” bên kia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 hàng rào, nghe thấy tiếng động,Hiến Liên đột nhiên cất cái giọng oanh vàng quen thuộc.

Cố Phương Bạch hơi giật mình rồi nhanh chóng nhớ ra mình chưa từng lên núi sau bao giờ, thấy Hương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 Tuyết cũng không phản đối, cô liền cười đáp: “Có ạ! Lúc nào đi chị Hiến Liên gọi em một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 tiếng nhé.”

“Được luôn!”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Điền văn, truyện Điền văn hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Truyện Cười, truyện Truyện Cười hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng full, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng online, read Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng, Nguyệt Bán Tường Vi Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 47 — Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc