GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 142

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Cố Phương Bạch mấy năm nay luôn phải trải qua những cuộc ly biệt.

như vợ chồng Lỗ Kiến Cường Liễu Thanh bảy năm trước.

Ví như bốn năm trước, anh họ Cố Hướng Hằng mãn nhiệm kỳ năm năm thăng chức về lại Thượng Hải. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223

Hay như Phó trung đoàn trưởng Chu chị Hiến Liên điều đi sư bộ trong tỉnh.

Mười năm năm tháng... bạn đến rồi đi, quá nhiều, quá nhiều.

Giờ đây đã đến lượt chồng. Sau khi theo tập tục bày hai bàn tiệc mời mọi người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nhà ăn một bữa, chuyến đi đến Tân chính thức được đưa vào lịch trình.

Sở Hương Tuyết giúp chị dâu dọn dẹp y phục, vừa nãy còn nói nói cười cười, giây sau đã ỉu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 xìu như bánh đa nhúng nước, ôm chầm lấy chị dâu gào khan: "Sao mai đã đi rồi ạ? Em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 không nỡ đâu, hay mang em theo với."

Câu này vừa thốt ra, Tưởng Ngọc Trân cũng đang đó giúp một tay liền mắng yêu trước: "Nghịch ngợm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 cái thế? Đại học không học nữa à?"

Cố Phương Bạch cũng cười: "Em khó khăn lắm mới được nghỉ hè, không muốn bên em rể sao... Đợi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nghỉ sang năm nhé, đến lúc đó em dẫn Mãn Mãn đến tìm anh chị chơi, hiện tại vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223học hành quan trọng hơn."

Hương Tuyết luôn nuối tiếc vấn đề thành phần không thể tham gia kỳ thi đại học, Cố Phương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 Bạch vẫn luôn để tâm chuyện này.

Cho nên từ năm 1976, đã ý định ép Hương Tuyết ôn tập công bài.

Hương Tuyết vốnnền tảng văn hóa rất tốt cùng gần mười năm kỹ thuật hội họa. Thêm vào đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 việc bắt đầu học trước hơn một năm, quả nhiên không phụ sự kỳ vọng, cái tuổi 32 © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 "cao niên", cô ấy đã thi đỗ vào khoa Mỹ thuật của Đại học Sư phạm Cáp Nhĩ Tân.

Đây nguyện vọng do chính Hương Tuyết chọn. Theo lời nói, cô không tham vọng lớn về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 sự nghiệp, học xong ra làm giáo viên mỹ thuật vừa ổn định lại vừa nhẹ nhàng.

Tất nhiên Cố Phương Bạchkhuyên ấy cố gắng thi cao học. sao giáo viên trung học © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 giáo viên đại học về địa vị hội, lương bổng đãi ngộ, mức độ nhàn nhã vẫn khoảng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 cách khá lớn.

"...Nhưng nghỉ sang năm còn tận một năm nữa cơ, em chưa bao giờ xa chị dâu lâu thế này." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 Sở Hương Tuyết thực sự không nỡ, nghĩ đến những năm qua Phương Bạch tốt với mình thế nào, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 lại càng ôm chặt lấy người kia hơn.

Tưởng Ngọc Trân tiến lên kéo con gái đang bám như bạch tuộc ra: "Làm gì mà không biết nặng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nhẹ thế, siết đau Phương Bạch thì sao... Chẳng phải đã nói rồi sao, sau này mỗi kỳ nghỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 con đều dẫn con cái đến Tân Cô ở mà? Đừng làm nũng nữa."

Từ sau khi được bình phản thành công vào nửa cuối năm 1970, vợ chồng Sở Ân Lâm và Tưởng Ngọc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 Trân không quay về Châu ở lại Kim A Lâm.

Họ cũng không ra ngoài làm việc, chỉ trong căn nhà thuê tại khu trung tâm thành phố giúp con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 cái chăm sóc cháu chắt. Nay con trai con dâu sắp đi, công việc của họ đều rất bận rộn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 hai ông đương nhiên cũng đi theo.

Tất nhiên, đợi sau khi con trai con dâu ổn định chỗ ở, hai vợ chồng vẫn sẽ quay lại chỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 con gái con rể.

sao họ cũng tiền, tuổi tác chưa đến sáu mươi, luân phiên hai bên vừa dưỡng thân vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 được đi du lịch.

như mùa đến Kim A Lâm mát mẻ, mùa thu đông thì đi Tân Cô, nghĩ thôi đã thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 ngày tháng tươi đẹp rồi.

Cũng vậy, lần ly biệt này, Tưởng Ngọc Trân Sở Ân Lâm không những không buồn chút nào© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 còn rất mong đợi... Chao ôi, đã bao nhiêu năm rồi không được ăn hải sản vùng Tânrồi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223

Bị nụ cười trên mặt mẹ làm cho chạnh lòng, Sở Hương Tuyết đảo mắt: "Mẹ, mẹ đúng đứng nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 không đau lưng, mọi người đi hết rồi, để lại mình con..."

Tưởng Ngọc Trân cạn lời giơ tay chọc nhẹ vào trán con gái: "Con rể với Mãn Mãn không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 người à?"

"Suýt... Mẹ, mẹ nhẹ tay chút... Chị dâu mau xem giúp em đỏ lên không?" Trong lúc nói, Sở Hương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 Tuyết đã làm nũng dựa đầu sát về phía Phương Bạch.

Cố Phương Bạch vẫn luôn lắng nghe hai mẹ con đấu khẩu, nghe vậy quay đầu nhìn kỹ, thấy giữa trán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 Hương Tuyết đúng một vệt đỏ rất nhạt, giơ tay xoa nhẹ cho em chồng rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 ôn tồn nói: "Không sao đâu."

Tưởng Ngọc Trân giật giật khóe miệng, định nói mình chẳng dùng lực mấy nhưng lời đến cửa miệng lại nhớ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 đến sự bao bọc của con dâu đối với con gái bấy lâu nay, đành nuốt lời vào trong.

Thực sự, chưa thấy ai cưng chiều em chồng như thế. Mười năm như một chăm sóc, che chở, còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 chu đáo hơn cả mẹ ruột.

Thêm vào đó Dũng Huy cũng người thương vợ... dẫn đến con gáiràng đã 33 tuổi rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 vẫn đầy vẻ trẻ con.

Nghĩ đến con rể, Tưởng Ngọc Trân vẫn thấy hơi tiếc: "Dũng Huy chắc chắn không kịp về sao?"

Năm ngoái Dũng Huy được điều về Công an tỉnh, tuy vẫn là Phó cục trưởng nhưng khoảng cách giữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 hai bênrất lớn,ràng thăng tiến.

Nhưng đồng thời cũng nghĩa trách nhiệm lớn hơn. Thế phó cục Lý càng bận rộn hơn, ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 năm ngày không về nhà là chuyện thường.

Nghĩ đến đây, Sở Hương Tuyết cũng rất bất lực: "Chắc là không về kịp đâu ạ, anh ấy đang bận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 một vụ án lớn."

Cụ thể thế nàokhông rõ, cũng không tiện hỏi, nhưng mấy ngày trước gặp nhau vội vã, nhìn dáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 vẻ tiều tụy phong sương của chồng biết ngay mấy ngày rồi chưa được nghỉ ngơi.

Cố Phương Bạch lên tiếng trấn an: "Mẹ, công an đúng rất bận, không về được cũng không sao, cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 lắm đợi lúc rảnh rỗi đến Tân tìm chúng con, sao từ Cáp Nhĩ Tân đến Tân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 cũng gần bằng khoảng cách đến Kim A Lâm thôi."

"Phương Bạch nói đúng đấy." Tưởng Ngọc Trân cũng chỉ nhắc qua một câu như vậy, giờ được con dâu an © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 ủi, lập tức quẳng chút tiếc nuối đó ra sau đầu, tiếp tục bận rộn.

Sở Hương Tuyết: “...”

Giữa người lớn với nhau, nỗi buồn chia ly cònthể điều chỉnh, kiềm chế, nhưng trẻ con thì không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 quan tâm nhiều như vậy.

Nhất như Đoàn Đoàn, Viên Viên Mãn Mãn... từ nhỏ đến lớn chưa từng xa nhau quá hai ngày. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 Giờ đây đột ngột phải xa nhau hẳn một năm.

Hay tin, mấy nhóc tì cảm thấy như trời sập.

bố mẹ đã giải thích đạo hết lần này đến lần khác, nói đến rát cả lưỡi, mấy đứa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nhỏ vẫn gào khóc.

Đến khi đứng trên sân ga hỏa xa Kim A Lâm, tuy mắt đã khóc sưng húp, cổ họng khóc khản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 đặc không còn gào được nữa nhưng dáng vẻ mấy đứa nhỏ ôm chặt lấy nhau thành một đoàn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nỡ tách rời vẫn khiến người lớn vừa buồn cười vừa thương.

Đến tiễn chân, Tôn Thượng Bình không nỡ xa mấy đứa trẻ, dỗ dành nựng nịu mãi, cuối cùng bế thốc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 Viên Viên lên, đỏ mắt nhìn con dâu: "Hương Tuyết, haycứ để Mãn Mãn theo ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 thông gia đi Tân Cô? Đợi trước lúc khai giảng mẹ với bố con lại sang đón về." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223

Lý Bảo Bình cũng không nỡ xa mấy đứa cháu, xót xa cùng: "Đúng đấy, đúng đấy, Hương Tuyết à, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 con đi cùng Mãn Mãn luôn cũng được."

Sở Hương Tuyết thở dài, không muốn đi sao? lo nếu đi thật, anh Dũng Huy lại càm ràm. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223

Nghĩ đến người chồng càng lớn tuổi càng hay ghen tuông cớ, Sở Hương Tuyết thực sự không thể nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 đi là đi ngay được, chỉ đành ôm lấy cậu con trai chỉ thấp hơn mình một chút, nghiêm túc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nói lẽ: "Mãn Mãn, con muốn đi cũng được, nhưng con phải nghĩ kỹ nhé, đi theo anh Đoàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 Đoàn chị Viên Viên đồng nghĩa với việc trong vòng hai tháng sẽ không được gặp bố mẹ."

Mãn Mãnđứa trẻ tính cách tốt nhất trong ba đứa, từ nhỏ đã vậy. Lại thêm mẹ cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 không được đáng tin cho lắm nên với cách là một nam tử hán khác trong nhà, cậu trưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 thành rất sớm.

Nghe mẹ nói vậy, cậu hiểu ngaymẹ không thể đi cùng. Mãn Mãn nhìn anh trai chị gái rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nhìn mẹ, cuối cùng vẫn không yên tâm về người mẹ già không đáng tin của mình, ỉu xìu nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 "Vậy con... nghỉ sang năm con mới đi tìm anh chị."

Vừa dứt lời, ba đứa trẻ lại được một phen khóc lóc.vậy vẫn không quên giữ ý nơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 công cộng, không được làm ồn người khác, tất cả đều bịt miệng, nước mắt rơichã không thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 tiếng.

Khiến người lớn xót xa khôn nguôi.

May tàu hỏa không muộn chuyến lắm, đoàn tàu màu xanh dài dằng dặc vừa vào ga, các bậc phụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 huynh đã vội vàng leo lên toa. Còn về nỗi buồn ly biệtđó, lúc này chẳng còn tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 trí đâu quan tâm, mau mau chào tạm biệt thôi.

Không chỉ các phụ huynh nghĩ thế, ngay cả Từ Quân đi theo thủ trưởng điều chức cũng ý này, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 vác bọc hành lao thẳng vào trong xe... mấy đứa nhỏ khóc thê thảm quá.

Nói về Từ Quân, những năm qua nhờSở Ngọc đề bạt cộng thêm bản thân anh ta thực sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 năng lực nên lần này vớicáchtâm phúc của Trung đoàn trưởng Sở, sau khi qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 Tân Cô anh ta sẽ được thăng lên cấp phó doanh.

Những năm này, cơ hội lập công thăng chức của quân nhân không thể so với mười hai mươi năm trước. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 Muốn leo lên rất khó, nhất lính xuất thân nông thôn không bối cảnh.

Nếu không nhờ Sở Ngọc đề bạt, che chở, Từ Quân leo lên cấp đại đội cũng khó, nói không chừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 vài năm trước đã giải ngũ rồi.

vậy khi thủ trưởng hỏi muốn đi Tân không, anh ta không cần nghĩ ngợi đã đồng ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 ngay.

Ngoài việc muốn tiếp tục thăng tiến cũng không thiếu tâm tư muốn báo đáp đôi phần.

Bởi bố mẹ Sở đã được bình phản từ năm 70, nhà mình thực sự chưa giúp đỡ được bao nhiêu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 Nhưng bao năm qua thủ trưởng hay chị dâu, hay bố mẹ thủ trưởng đều rất chăm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 sóc anh ta.

Cho nên dù lần này không thăng chức anh ta cũng sẽ đi theo, làm người phải biết ơn.

"...Chú, thím, đừng đứng sát quá, nguy hiểm lắm, mọi người về đi ạ." Trong toa giường nằm, Sở Ngọc chưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 kịp thu dọn hành đã ghé sát cửa sổ vẫy tay với mấy người trên sân ga.

Sở Hương Tuyết rốt cuộc không kìm được đỏ mắt: "Cũng chẳng chênh mấy phút này, mình nói chuyện thêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 chút đi."

Sở Ngọc bất lực: "Được được, nói thêm chút... Đừng quên về nhà gửi bưu kiện đống hành lý đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 của anh chị ngay đấy nhé."

Sở Hương Tuyết quẹt khóe mắt: "Em biết rồi, mọi người đến nơi nhớ gọi điện cho em."

Sở Ngọc: "Biết rồi, học hành cho nghiêm túc vào, chuyện chị dâu em khuyên thi cao học cũng phải để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 tâm đấy."

"..." Đang định nói cả bụng tâm sự, Sở Hương Tuyết thấy hơi nghẹn khuất, anh trai đúng là mười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 năm như một, phiền phức quá đi, lúc sắp ly biệt trong miệng toàn hànhvới học hành, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 vẫn chị dâu tốt hơn.

Nghĩ đoạn, Sở Hương Tuyết lùi sang bên một bước.

Ngặt nỗi, vừa nhìn thấy bóng dáng chị dâu, tiếng còi tàu vang dội đã lại cất lên. Sở Hương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 Tuyết ngẩn người một thoáng... sao mà nhanh thế?

còn bao nhiêu lời chưa kịp nói mà. Tuy nhiên thời gian chẳng bao giờ dừng lại ai, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223không nỡ thì cuộc chia ly vẫn đến đúng hẹn…

"...Anh nói xem, sau này lão khả năng điều về thủ đô không?"

Tàu chạy được mười mấy phút, sau khi ổn định xong hành lý, Cố Phương Bạch vẫn không nhịn được hỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nhỏ chồng.

Tuy không khóc nhưng nỗi buồn chia ly chẳng kém chút nào. Bởi lẽ thời đại này "xe ngựa quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 chậm", lại chẳng điện thoại để gọi video bất cứ lúc nào.

Sở Ngọc liếc nhìn giường đối diện, thấy bố mẹ đang ôm cặp song sinh dỗ dành, thấy họ không nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 sang đây mới khoác vai vợ, hạ thấp giọng hơn đáp: "Rất khó."

Chuyện này năm ngoái khi bên Tân đánh tín hiệu, anh đã tìm lão nói chuyện. Anh và lão © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 chỉ cần một ngày còn duy trì mối quan hệ anh em đồng cọc này thì khả năng cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 về thủ đô phát triển gần như bằng không.

sao trong hệ thống quan trọng như quân đội công an, cán bộ cấp cao không thể dùng người một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nhà. Đến lúc đó đừng nóithăng tiến, ngay cả giữ vững chức vụ hiện tại cũng rất khó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 khăn. Thay vậy, thà chỉ một người đi.

Thực ra Cố Phương Bạch hỏi xong cũng phát hiện mình ngớ ngẩn, thở dài một tiếng: "Thôi vậy, một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 năm gặp một lần cũng được, không nói chuyện này nữa, mình đến Tân chắc người đón chứ?" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223

Nụ cười của Sở Ngọc mang vẻ hoài niệm: "Có người đón, em yên tâm đi."

Cố Phương Bạch hơi nghi ngờ ý nghĩa nụ cười của chồng, nhưng hỏi anh phải người quen đón không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 thì anh chỉ lắc đầu nói không biết.

Chỉ đến 8 giờ tối ngày hôm sau, trải qua hơn hai mươi tiếng đồng hành, đến ga hỏa xa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 Tân Cô, nhìn thấy gương mặt cười vừa quen vừa lạ trên sân ga, rốt cuộc đã hiểu nỗi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 hoài niệm trước đó của chồng đến từ đâu.

Cố Phương Bạch rạng rỡ nụ cười vẫy tay đáp lại người đàn ông dưới sân ga: "Lão Tôn, không ngờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 lại anh ra đón bọn tôi, mười năm không gặp, hình như anh chẳng thay đổi cả!"

Tôn Quang Minh mặt mày rạng rỡ, ràng rất vui khi bạngặp lại, nghe vậy ha ha cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 xua tay: "Không xong rồi, tôi già đi bao nhiêu rồi, trái lại em dâu với lão Sở đúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 chẳng thay đổi chút nào..."

"Được rồi, giúp đỡ nhận đồ cái đã, ôn chuyện để lát nữa." Tàu dừng lại rất ngắn, Sở Ngọc buộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 phải lên tiếng cắt ngang.

"Đúng đúng đúng, sau này mình còn khối thời gian." Tôn Quang Minh đập tay vào trán, vội vàng tiến lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 gần hơn giơ tay nhận bọc hành lý. Chiến cần vụ đi cùng anh ta cũng chạy nhanh lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 trước.

Ngay khi mọi người cùng đống hành lớn nhỏ đều đã xuống sân ga, hướng cửa ra phía trước đột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nhiên truyền đến tiếng xôn xao.

"Chuyện thế?" Tôn Quang Minh vẫn tính hóng hớt như xưa,thức nhìn sang rồi nhíu mày: "Đó chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 phải Trưởng phòng Hình sự của Cục thành phố sao? Anh ta đang bắt tội phạm à?"

Bên này lời Tôn Quang Minh vừa dứt, bên kia mắt Hồ Bằng Trình sáng lên rồi lao về phía mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 người. Tôn Quang Minh còn tưởng đến tìm mình, theo bản năng đón bước hai bước.

Ai ngờ trong mắt Hồ Bằng Trình chỉ có pháp y Cố, ba bước thành hai vượt qua Tôn Quang Minh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nhìn chằm chằm nữ đồng chí trước mắt, giọng điệu đặc biệt nhiệt tình: "Chắc hẳn là... đồng chí Cố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 Phương Bạch nhỉ?"

Cố Phương Bạch gật đầu: "Là tôi, anh là?"

Hồ Bằng Trình nhanh chóng tự giới thiệu sau đó mới ngại ngùng nói: "...Vụ án chút hóc búa, chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 tôi vốn định mời giáo Phương Viễn Chi đến giúp một tay, từ chỗ giáo Phương biết được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 chuyến tàu của nên mạo muội chạy đến đây, pháp y Cố xem..."

Cố Phương Bạch biết danh tiếng của mình trong giới pháp y mấy năm nay nhưng không ngờ vừa xuống tàu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 đã bị "chặn đường", đương nhiên không tiện từ chối, sao sau này còn cùng làm việc với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nhau.

không hỏi pháp y của chính họ đâu rồi, chỉmò... "Sao các anh nhận ra tôi?"

Đây là có hy vọng rồi, Hồ Bằng Trình lập tức cười lộ hàm răng trắng bóng: "Pháp y Cố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 khiêm tốn quá, trong phòng hình sự cả nước mấy người khôngảnh của chứ."

Nói cũng khá lý, Cố Phương Bạch lại không kìm được giật khóe miệng rồi nhìn sang chồng.

Sở Ngọc hiểu ngay: "Anh đi cùng em." thân phận của người tới đã được lão Tôn xác nhận, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 vẫn không yên tâm.

Thấy vậy, Hồ Bằng Trình đại hỉ: "Đa tạ đa tạ, mời hai vị, tôi lái xe đến."

Nhìn theo vợ chồng người anh em vội vội vàng vàng rời đi, Tôn Quang Minh hoàn toàn ngơ ngác...

Chuyện gì thế này? Làm sao vậy? Mấy năm không gặp, sao cảm giác em dâu lại càng lợi hại hơn thế nhỉ?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Điền văn, truyện Điền văn hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Truyện Cười, truyện Truyện Cười hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng full, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng online, read Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng, Nguyệt Bán Tường Vi Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 142 — Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc