GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 10

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Lũ trẻ không chịu tìm đối tượng thì sốt ruột, đến khi chúng chịu tìm rồi thì vợ chồng Cố Vệ Quốc lại càng sốt ruột hơn.

Nói một cách khắt khe, kể từ sau khi cháu gái nói ra điều kiện của đàng trai, hai vợ chồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tuy bề ngoài không phản đối gay gắt nhưng trong lòng không sao yên được. Cả đêm trằn trọc thao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thức, ngủ không ngon giấc, thế sáng sớm hôm sau trời vừa hửng sáng đã dậy.

vẫn vệ sinh nhân, quét dọn, nấu nướng như thường lệ, nhưng trong lòng sự, hai vợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chồng cứ chốc chốc lại liếc nhìn về phía phòng ngủ phụ. Thế rồi vừa đến 6 giờ, Hứa Hoài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Lam đã không đợi được nữa cửa phòng cháu gái.

Đợi cửa mở ra, vội hỏi ngay: "Tối nay thật sự không cần bác đi cùng cháu đến nhà bạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cấp ba xin số điện thoại à?"

Cố Phương Bạch lùi lại vào phòng, vừa chải đầu vừa từ chối: "Cháu tự đi được ạ, đông người quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại gây chú ý."

Thực tế cô đã số điện thoại địa chỉ của Sở Ngọc, để đề phòng, lần trước đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xin Hương Tuyết rồi, chỉ trước khi thông báo với anh cả nhà họ Sở, cô không tiện nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 với gia đìnhthôi.

"Cháu xem cháu kìa, chuyện này thế nào? Tìm đối tượng cứ như đi làm trộm ấy, nhất định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phải người đó sao? Để chị Hai cháu tìm cho cháu người khác nhé?"

Hứa Hoài Lam đưa tay vén gọn tấm màn tuyn đang rủ xuống của cháu gái, lại cúi người gấp lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chiếc chăn mỏng lộn xộn trên giường.

Cố Phương Bạch lập tức không màng đến bím tóc đang tết dở, tiến tới giật lấy chiếc chăn, ngượng nghịu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói: "Bác gái, để cháu tự làm."

"Được được được, cháu tự làm đi. Đừng quên nhanh chóng lấy được số điện thoại nhé, bác trai cháu lo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đến mức nhiệt miệng nổi cả mụn nước rồi đấy."

Nói xong cảm thấy không ổn, Hứa Hoài Lam đang cúi người tắt hương muỗi lại vội thêm vào một câu: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 "Tối nay nếu mưa thì đợi thêm chút nữa, đừng có ngốc nghếch đội mưa đi ra ngoài, cái mụn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nước khóe miệng bác trai cháu chưa biết chừngdo ăn lươn bị nóng trong đấy."

Lươn bản đều chui hết vào bụng cậu em họ, bác trai có ăn được mấy miếng đâu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 saothể bị nóng trong? Chắc chắn do lo lắng rồi.

Trong lòng Cố Phương Bạch thấy hơi lỗi nhưng lại không thể bỏ mặc nhà họ Sở, im lặng vài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhịp mới đề nghị: "Hay để bác trai gọi điện cho anh cả trước ạ? Anh ấy cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tuổi với Sở Ngọc, biết đâu lại quen biết nhau."

"Phải rồi, sao bác không nghĩ ra nhỉ?" Hứa Hoài Lam vỗ trán một cái, lập tức không ngồi yên được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nữa, vội vàng đi tìm chồng.

Hai người họ biết đâu còn bạn học cũ, nếu thật sự như vậy thì cũng coi như biết© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gốc gác. Hơn nữa con trai làm việc trong chính phủ, đã va chạmhội, sao cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tầm nhìn hơn những "đồ cổ" như họ.

Chỉ cần con trai thấy thể tiếp xúc được, họ mới thể yên tâm gọi điện cho tiểu Sở, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rồi hỏi xem cậu ta thể về đây xem mắt không…

Trong tòa soạn có điện thoại nhưng việc sử dụng vào mục đích nhân gần như không thể.

Cố Phương Bạch không muốn trở thành ngoại lệ, càng không muốn nội dung cuộc trò chuyện bị đồng nghiệp nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấy nên chỉ thể tìm tổng biên tập xin nghỉ phép.

Tất nhiên điều kiện để được phê duyệt phải hoàn thành xong công việc trong ngày. Vì thế khi Cố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Phương Bạch đến được bưu điện thì đã hơn ba giờ chiều.

May mắn thay, lẽ trời mưa nên người xếp hàng không đông. Chỉ đợi mười mấy phút đã đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lượt cô.

cứ ngỡ mình sẽ không căng thẳng. Nhưng thực tế khi tiếng gọi của nhân viên tổng đài hòa lẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 với tiếng "tạch tạch" cắm rút dây nối, nhịp tim của Cố Phương Bạch vẫn loạn nhịp.

Cũng phải thôi... tìm một người đàn ông xa lạ để kết hôn, sao thể không lo lắng?

Kiếp trước cũng chỉ là một sinh viên chưa từng yêu đương, chưa ra ngoài hội, sau năm 16 © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tuổi lại sống cuộc sống tiểu thư cẩm y ngọc thực.

Nhưng dù khó khăn đến mấy, nội,bắt buộc phải thuyết phục được anh cả nhà họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Sở, trừ khi đối phương lựa chọn tốt hơn...

“... Đồng chí Cố Phương Bạch, điện thoại đã thông rồi.”

Bên kia, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 586.

Sở Ngọc đang cùng chính trị viên, tiểu đoàn phó các tham mưu họp ngắn để thảo luận về nhiệm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vụ hành quân ngoại ban đêm các khoa mục huấn luyện tiếp theo.

Bất chợt thấy chiến liên lạc của đại đội thông tin báo điện thoại tìm mình, anh ngẩn người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một lát rồi đứng dậy bỏ lại một câu: "Mọi người cứ làm việc đi, tôi quay lại ngay."

Thời đại này đa phần viết thư, khẩn cấp lắm mới đánh điện tín, người gọi điện thoại quá ít. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Đợi người đi xa rồi, tiểu đoàn phó không nhịn được tò mò: "Tôi nghe nói hai hôm trước nhà tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đoàn trưởng cũng gọi điện, sao hôm nay lại gọi nữa... Không lẽ chuyện rồi?"

Lời này vừa thốt ra, mấy người còn lại đồng loạt nhìn về phía duy nhấtkhả năng biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nội tình.

"Nhìn tôi làm gì? Tôi cũng không biết." Bát tự còn chưa viết được nét nào, Tôn Quang Minh chỉ có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể giả ngu, nói xong liền đứng dậy, vẻ mặt nghiêm túc: "Nếu các cậu đã quan tâm lão Sở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như vậy, để tôi đi xem tình hình giúp các cậu."

Thấy chính trị viên vừa ra khỏi cửa đã chạy thục mạng như chó đuổi, mấy người trong văn phòng lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 càng tò mò hơn. Rốt cuộc ai gọi điện đến?

Sở Ngọc hoàn toàn không biết sự của cấp dưới, nghe chiến liên lạc nói một đồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chí nữ trẻ tuổi, anh cứ ngỡ vẫn là em gái gọi đến nên sau khi bắt máy anh hỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thẳng: "Hương Tuyết?"

Đầu dây bên này, Cố Phương Bạch đã điều chỉnh lại tâm thái, rất bình tĩnh nói: "Chào đồng chí Sở, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tôiCố Phương Bạch, chắc Hương Tuyết đã nhắc với anh rồi."

"... Đúng nhắc qua. Chào đồng chí Cố,gọi điện cho tôi có việc không?" Tuy bất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngờ về thân phận người gọi nhưng nhịp tim của Sở Ngọc chỉ loạn vài nhịp rồi nhanh chóng lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại sự điềm tĩnh.

Đến nước này rồi, e cũng ích, cộng thêm thời gian hạn, Cố Phương Bạch đi thẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào vấn đề, ẩn ý nhắc đến tình cảnh hiện tại của mình rồi bày tỏ nguyện vọng muốn các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bậc trưởng bối được nói chuyện điện thoại với anh: "... Bên tôi không nhiều thời gian để trì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hoãn, gia đình lại rất lo lắng. Vì vậy tuy có chút mạo muội nhưng tôi vẫn muốn gọi điện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hỏi ý anh."

Sở Ngọc vỡ lẽ, anh đã tự hỏi tại sao một người điều kiện tốt như đồng chí Cố lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chủ động tìm đến, nhưng... anh mười phần bằng lòng thì những cần nói vẫn phải nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ràng, bởi với anh, kết hôn chuyện cả đời: "Với điều kiện của cô, tôi chỉ lựa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chọn thấp nhất."

"Chọn một người hiện tại tốt nhưng ai thể đảm bảo tương lai sẽ không thay đổi? Hơn nữa tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 luôn cho rằng nhà họ Sở chỉ gặp nạn nhất thời thôi."

Những lời trên lời nói thật của Cố Phương Bạch, tuy điểm khởi đầu của hôn nhân để báo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ơn nhưng vẫn sẽ cố gắng thành thật đối đãi.

Trong ống nghe, giọng nói của gái thong thả kiên định, Sở Ngọc vừa ngạc nhiên đối phương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cùng quan điểm với mình vừa kinh ngạc bởi tính tình điềm tĩnh của cô, hoàn toàn khác với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 những anh suy đoán, nhất thời không biết trả lời thế nào cho phải phép.

"Còn nữa... thời gian không chờ đợi ai cả. Mối quan hệ giữa tôi Hương Tuyết rất tốt,ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã nhiều lần cam đoan với tôi rằng anh rất tốt."

Thấy đối phương không ý định lên tiếng, Cố Phương Bạch nói tiếp do đã chuẩn bị sẵn.

Cuối cùng lại úp mở thêm một câu: "Căn nhà bên kia... Hương Tuyết chắc cũng không lại được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lâu nữa, công việc thư viện cũng khó nói trước. Nếu chúng ta kết hônthể đưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ấy đi tùy quân cùng."

Tim Sở Ngọc lại thắt lên một cái sự thẳng thắn bạo dạn của đồng chí Cố, cũng tình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cảnh của em gái. Anh gạt phăng anh bạn chiến hữu đang hận không thể trả lời thay mình ra, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xác nhận lần nữa: "Đồng chí Cố chắc chắn người đó tôi chứ?"

Nghĩ đến nội, Cố Phương Bạch gạt đi sự mất tự nhiên trong lòng, giọng nói kiên định: "Tôi chắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chắn!"

Nhận được câu trả lời khẳng định, Sở Ngọc vô thức nới lỏng nắm đấm đang siết chặt bên sườn, bấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giờ mới nhận ra hóa ra mình không hề thờ ơ như biểu hiện bên ngoài.

Anh cười khổ không thành tiếng: "Nếu đã vậy, phiền đồng chí Cố cho tôi xin số điện thoại của bác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trai cô, lẽ ra phải do tôi gọi điện cho các bậc trưởng bối mới đúng."

Thành công rồi!!! Cố Phương Bạch thầm khen ngợi bản thân một trận trong lòng, lập tức báo ra một khung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giờ thích hợp.

Ngay khiđịnh hỏi xem đối phương thể về một chuyến không thì Sở Ngọcđầu dây bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kia sau khi cẩn thận ghi lại thời gian đã lên tiếng trước: "Tôi sẽ cố gắng về nhà một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chuyến sớm nhấtthể, đến lúc đó... sẽ đến tận nhà bái phỏng."

Đúng như nội đã nói, anh cả của người cực kỳ trách nhiệm, làm việc cũng dứt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khoát.

Cố Phương Bạch thế cũng hào phóng đáp: "Được, khi nào xác định được giờ tàu anh thể đánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 điện tín cho tôi, lúc đó tôi Hương Tuyết sẽ cùng ra ga đón anh."

Sở Ngọc định nói không cần nhưng lời thốt ra lại thành: “Được.”

"Thành rồi! Phen này chắc như đinh đóng cột rồi." Sau khi gác máy rời khỏi đại đội thông tin, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tôn Quang Minh lập tức phấn khích đấm cho anh em một cú.

Sở Ngọc đưa tay xoa nhẹ vành tai đang nóng bừng, trên mặt không kìm được lộ ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một nụ cười. Thú thực, anh không ngờ mình lại may mắn đến thế, thể đợi được một đồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chí nữ ưu về mọi mặt, bởi nhà họ Sở lúc này quả thực đang gặp khó khăn.

vậy anh gần như đặt hết hy vọng vào việc lập công. Anh đang đợi một nhiệm vụ nguy hiểm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể lập được công hạng nhất để tích cực giành lấy cơ hội tham gia.

Nhưng hiện tại sự xuất hiện của Cố Phương Bạch đã giải quyết trước tình cảnh gian nan của gia đình, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xoa dịu nỗi lo âu của Sở Ngọc.

Thế nên đồng chí Cố đã nói do vội vàng kết hôn, Sở Ngọc vẫn tràn đầy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lòng biết ơn, cô ấy ơn lớn với nhà họ Sở.

"... Đang nói chuyện mà, sao lại không thèm để ý đến người ta thế." Thấy mình lải nhải một đống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108anh em không phản ứng gì, Tôn Quang Minh đưa tay đẩy người.

Sở Ngọc kéo lại dòng suy nghĩ đang bay bổng: "Nói cơ?"

Tôn Quang Minh phấn khích: "Chuyện cậu tìm đối tượng ấy chứ! Phải tuyên truyền cho ra trò... Cậu không biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đâu, thằng nhóc Triệu Hữu Lượng hôm qua còn dám vác mặt đến trước tôi mời chúng ta đi dự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đám cưới của nó. Ai không biếtđịnh chơi trò ép cậu một bậc chứ? Vốn tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không định đi đâu, nhưng giờ cậu đã có đồng chí Cố rồi, đương nhiên phải đi để làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tức chết!"

Anh em mình một năm qua đã bị đả kích quá thảm rồi, nếu không phải thủ trưởng tiếc tài ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tay che chở thì chức vụ hiện tại cũng khó giữ được.

Tôn Quang Minh đã thấy uất ức thay cho anh em từ lâu, giờ đây một đồng chí Cố ưu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như vậy bằng lòng gả cho, chẳng phải sẽ làm lũ tiểu nhân hay trù ẻo kia tức chết sao. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

"Không cần nói." Sau khi lắc đầu từ chối, Sở Ngọc bồi thêm một câu: "Cái miệng cậu giữ cho kín © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào, chúng tôi vẫn chưa chính thức đối tượng của nhau, còn phải về xem mắt đã."

Tôn Quang Minh tự động bỏ qua vế sau: "Tại sao không nói? Tôi nghe ý của đồng chí Cố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hai người chỉ còn thiếu bước gặp phụ huynh nữa thôi. Không phải tôi khoe khoang chứ, với nhân phẩm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 diện mạo này của cậu, chẳng phải nhìn cái ưng ngay sao."

“Việc thành nhờ kín kẽ, bại tiết lộ”.

Tiểu nhân khó phòng, trước khi chuyện thành, Sở Ngọc sẽ không tiết lộ nửa lời.

Tôn Quang Minh hối hận: "Là tôi nghĩ lệch rồi, đúng nên bảo mật. Thế Trung đoàn trưởng cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói sao? Vậy lấy do để xin nghỉ?"

"Xin nghỉ phép thăm thân, vừa hay tôi cũng hơn một năm rồi chưa về nhà." Còn về đồng chí Cố, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tuy trong điện thoại đã tin vào do của đối phương nhưng Sở Ngọc vẫn muốn đích thân về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tìm hiểu thực tế một chút.

lẽ hơi mang tâm địa tiểu nhân nhưng nhà họ Sở thực sự không chịu nổi thêm bất kỳ sóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gió nào nữa. Đợi sau khi xong xuôi, anh sẽ thành thật khai báonghiêm túc xin lỗi cô. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Còn về lãnh đạo... "Phía Trung đoàn trưởng tạm thời cũng chưa nói."

"Được rồi, thế bao giờ cậu đi xin nghỉ?"

"Họp xong đi ngay."

Chà, một ngày cũng không chịu lãng phí à? Gấp gáp gớm nhỉ...

Anh em đã tính toán, Tôn Quang Minh thầm trêu chọc vài câu trong lòng rồi không hỏi thêm nữa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỉ đột nhiên chút ngưỡng mộ: "Vẫn em gái cậu tốt, tìm cho cậu được một người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chị dâu tốt thế này, chả cho cái đứa đòi nợ nhà tôi, chỉ biết viết thư đòi tiền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đòi phiếu để mua quần áo đẹp."

Nhắc đến em gái rồi nghĩ lại nội dung cuộc điện thoại vừa rồi, Sở Ngọc bỗng có một linh cảm: nếu không có Hương Tuyết, có lẽ đồng chí Cố căn bản sẽ không bao giờ chú ý đến anh.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Điền văn, truyện Điền văn hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Truyện Cười, truyện Truyện Cười hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng full, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng online, read Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng, Nguyệt Bán Tường Vi Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 10 — Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc