GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 46

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Dù qua loa sơ sài nhưng coi như cũng đã phần nào đánh tan được sự ngạo nghễ của đám người này, Tô Y Điềm không muốn tiếp tục làm khó làm dễ, thờ ơ hỏi.

“Chẳng hay chuyện Hàm Ngọc công chúa phải kéo người đến quẩy quả Cảnh Nhân Cung của ta?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Dương Hàm Ngọc vừa nghe đến thì đôi mắt lại long lanh như ngọc trai dưới đáy biển, nũng nịu dựa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào đại cung nữ chỉ tay lên ngọn cây hoàng lan mở miệng nói: “Con diều của ta… con diều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của ta…”

“Diều của công chúa bị mắc vào ngọn cây trong Cảnh Nhân Cung, cho nên nô tỳ mới kêu người đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đây để lấy xuống.”

Lão ma ma nhanh nhẹn đứng lên thay mặt Dương Hàm Ngọc giải thích.

Mẫn Nhi bên cạnh nhỏ giọng lẩm bẩm: “Vậy cũng không cần hùng hổ dọa người như vậy chứ, làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như Cảnh Nhân Cung nơi chủ vậy đó.”

Lão ma ma tinh mắt thính tai, tất nhiên nhìn thấy biểu cảm len lén bất mãn của Mẫn Nhi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta hắng cao giọng, khom lưng hành lễ về hướng Thiên Chính điện: “Con diều này do đích thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bệ hạ tự tay làm cho công chúa, vật ngự ban, trân quý cùng.”

Nghe thấy đồ ngự ban, Mẫn Nhi sợ hãi cúi thấp đầu xuống không dám tiếng nào.

Thấy người của Cảnh Nhân Cung ỉu xìu như hoa thiếu nước, lão ma ma cười khẩy phất tay ra hiệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho đám tiểu thái giám đằng sau tiến lên.

Nói muốn lấy lại con diều nhưng đám người này hung hãn còn hơn thổ phỉ trên núi.

Mấy cây hoàng lan được trồng trong sân bị bọn họ ngắt hoa bẻ cành dẫm nát dưới đất, thậm chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn vài kẻ đem theo rìu, gần như muốn bứng tung gốc rễ toàn bộ cây được trồng trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sân.

“Mấy người làm cái vậy?”

Mẫn Nhi hét toáng lên, giận dữ chạy ra giữ lấy tay một người đang muốn c.h.é.m xuống thân cây: “Chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lấy diều thôi, tại sao lại phá họai luôn cả vườn cây của chúng ta vậy?”

Lão ma ma đứng chống nạnh, giọng khách át tiếng chủ, ra sức hoa tay múa chân: “Tiếp tục cho ta, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đây chính con diều ngự ban của hoàng thượng, ai dám ngăn cản lôi xuống đánh chết.”

Gốc hoàng lan chịu không nổi sự tàn phá, cuối cùng ầm ầm đổ xuống, mang theo con diều màu đỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rực vẽ hình cánh bướm vướng trên ngọn cây rơi ra ngoài.

Lão ma ma còn chưa kịp hả đi lên nhặt lên thì một cánh tay gầy guộc đã đưa ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cầm lấy con diều.

“Vì con diều này à…”

“Xin Khánh Tần nương nương cẩn thận cho, đây đồ ngự ban, chỉ một hại nhỏ cũng thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khiến người rơi đầu.” Lão ma ma sầm mặt đe dọa.

Chỉ thấy Y Điềm cười một tiếng châm chọc.

Rắc.

Âm thanh đứt gãy vang lên khiến mọi người trong sân đình hốc mồm.

“Cái này… cái này…” Lão ma ma trợn trắng mắt, không thể tin nổi trước hành động phạm thượng của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Y Điềm.

Tô Y Điềm chẳng hề sợ hãi, ném toẹt con diều đã nát bươm xuống đất, chỉ tay vào đám người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Dương Hàm Ngọc, giọng lạnh tanh: “Các ngươi nói con diều nàyngự ban rồi lôi kéo nhau đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đây phá hoại sân vườn của Cảnh Nhân Cung ta…”

“Vậy ta cũng nói cho các ngươi biết, toàn bộ đồ dùng trong Cảnh Nhân Cung đều là do đích thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hoàng thượng chọn lựa và đem đến đấy. Các ngươi nói xem, các ngươi mấy cái mạng để đền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hả?”

Mọi người rùng mình nhìn nhau, sau đó lấm lét liếc về phía Dương Hàm Ngọc đang đỏ bừng tức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giận xấu hổ.

Từ khi nàng ta sinh rađược đưa vào hoàng cung nuôi dưỡng dưới trướng Triệu hoàng hậu, chưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bất kỳ kẻ nào dám đứng trước mặt mình lớn lối thế này.

“Ngươi nói xằng nói bậy, những cái cây tầm thường này, sao thểvật ngự ban chứ…”

lời nói của Dương Hàm Ngọc nhắc nhở, lão ma ma thở mạnh một hơi lấy lại tinh thần: “Đúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy, nương nương thể ăn bậy nhưng không được nói bậy, coi chừng lại phạm phải tội khi quân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phạm thương đấy.”

“Ở đâyai dám khi quân phạm thượng?”

Đám người còn đang nhốn nháo ra sức chỉ tríchY Điềm, ngay lập tức bị giọng nói trầm thấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từ tính cắt ngang đến sợ hãi quỳ mọp xuống.

Tiêu Cảnh Hoằng chống cằm ngồi trên long liễn, ánh mắt lạnh lẽo khiến người nhìn đến không rét run. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Nhìn thấy chống lưng của mình đã đến, Dương Hàm Ngọc mặt mày như hoa lê nở rộ, đôi mày nhẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nâng, vừa kiêu sa lại nhuốm chút vẻ yếu mềm.

Lúc này Y Điềm đưa mắt qua nhìn, thấy bên cạnh Lưu công công một tên tiểu thái giám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lạ mặt.

À hóa ra kẻ ác muốn cáo trạng trước đây mà.

Lưu Chỉ nhìn sân vườn xơ xác tiêu điều, dãy hoàng lan y cất công cho người mang từ bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngoài vào đào đất trồng lên giờ đã bị bứng gốc ruột thắt tim xót, ngón tay chỉ hoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lan vội vàng nâng lên, âm thanh the thé.

“Chuyện đã xảy ra đây?”

Lão ma ma ngay lập tức lên tiếng kể lể.

“Sáng nay công chúa mang diều ra thả Ngự hoa viên, chẳng may gió lớn thổi qua khiến con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 diều bay lên, mắc vào ngọn cây của Cảnh Nhân Cung…”

“Chúng nô tỳ mới đi đến đây để cầu kiến Khánh Tần nương nương…”

“Không nghĩ đến nương nương lại làm khó làm dễ, mãi mới cho tỳ leo lên cây nhặt diều…”

Nói đến đây, ta vẻ cùng bức xúc, viền mắt đỏ lên: “Tưởngmọi chuyện êm xuôi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ai ngờ khi vừa mang con diều xuống, Khánh Tần nương nương lại giành lấy, bẻ gãytrước mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mọi người…”

“Nô tỳ đã nóitừ đầu, con diều này đích thân hoàng thượng khi còn lục điện hạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã tự tay làm cho công chúa vào dịp tết nguyên tiêu, chuyện này cả hoàng cung ai cũng biết. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nương nương lại công khai phá hủy trước mặt mọi người thế này, khác khi quân phạm thượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đâu chứ.”

“Lão không thể nhìn được Hàm Ngọc công chúa bị nương nương chèn ép nhục mạ, nên đã tự chủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trương cho người đi cầu Lưu công công đến đây để giúp phân xử, xin hoàng thượng minh giám.”

Mẫn Nhi nghe thấy những người này đổi trắng thay đen một cách trắng trợn như vậy, không nhịn được phản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bác.

“Nói láo, ràng mấy người hùng hùng hổ hổ kéo nhau vào đây chặt cây bẻ cành, không coi nương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nương ra gì…”

Nhưng lão ma ma đã lớn giọng át tiếng.

“Con diều mắc trên ngọn cây rất cao, trong lúc trèo lên lấy xuống không thể tránh khỏi việc chặt cành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bẻ nhánh, nhưng nương nương không thiện chí hợp tác chút nào, còn so sánh con diều ngự ban © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với hàng cây trong sân, sau đó thì thẳng thừng phá hủy con diềurằng tỳ công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chúa đã ra sức can ngăn.”

Tiêu Cảnh Hoằng nghiêng đầu hờ hững hỏi: “Có đúng chuyện như vậy?”

Truyện được đăng tải bản đầy đủ nhất tại page Mèo Mụp Sữa, like follow page để ủng hộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhé.

Những ngườimặt trong sân nhìn nhau, sau đó ra sức gật đầu như trống bỏi.

Y Điềm dưới chân xác con diều đã rách nát lại chẳng hề lên tiếng biện minh cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình.

“Thế là Khánh Tầnlỗi trong chuyện này rồi, phải không?”

Hắn nhìn nữ tử cảm trước mặt, giọng trầm xuống, từng chữ nhấn mạnh một lần nữa như thể cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cáo.

Dương Hàm Ngọc đứng bên cạnh, đôi mắt long lanh ngấn nước như châu ngọc dưới đáy biển.

“Muội không dám trách Khánh Tần, thể đối với tỷ ấy con diều này giá trị, nhưng với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hàm Ngọc đây chính món quà do đích thân bệ hạ tự tay làm tặng cho muội, muội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trân quý cùng, cho nên mới mạo muội đến đấy để lấy về, không nghĩ lại làm cho Khánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tần giận dữ…”

Hai kiếp trôi qua, Dương Hàm Ngọc vẫn là cái kiểu thế này.

Thích đóng vai nạn nhân trong mắt mọi người luôn tỏ ra mình là viên ngọc quý của hoàng tộc. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Nực cười chỗ nàng ta từ đầu đến cuối chẳng chút dính dáng đến Tiêu thị. Vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thực sự nghĩ bản thân mình cao quý hơn người.

Kiếp trước Y Điềm căm ghét người nàycùng.

Kiếp này thì chỉ còn lại sự khinh bỉ không thôi.

Thấy Y Điềm không nói một câu nào trước lời buộc tội ngấm ngầm của mình, Dương Hàm Ngọc© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chút hồ nghi ngẩng đầu lên nhìn.

Chỉ thấy nàng nhướng mày nhìn mình như một món đồ rẻ tiền thối hoắc.

Điều này khiến Dương Hàm Ngọc tức giận đến run người, nước mắt không kìm được trào ra khỏi hốc mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đang trợn trừng.

“Công chúa đừng khóc, đã bệ hạ đây rồi.” Lão ma ma vội vàng tiến đến trấn an Dương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hàm Ngọc trong cơn nức nở.

“Là do ta năng, bị khinh rẻ như thế cũng chỉ biết trơ mắt nhìn món quà biểu ca tặng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị người ta dẫm nát…”

“Được rồi.” Tiêu Cảnh Hoằng khó chịu nhíu mày quát một tiếng.

Toàn bộ sân vườn im thin thít, một tiếng thở cũng không dám buông xuống.

“Nàng còn để nói không?”

Y Điềm cười lạnh một tiếng, bước qua xác con diều đi đến trước mặt Dương Hàm Ngọc: “Công chúa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã biết ta không chút nể nang ngươi thì sau này đừng mang những thứdụng này đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kiếm cớ gây rắc rối với ta. Bởita sẽ không nhân nhượng đâu. Muốn hoa chân múa tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì đến chỗ khác mà bày trò, đã hiểu chưa?”

Từng lời từng chữ rơi xuống chẳng hề giữ gìn mặt mũi cho bất cứ người này.

Ngày đã đế vương trước mặt cũng bị nàng phớt lời như không khí.

Đôi môi mỏng mím chặt, Tiêu Cảnh Hoằng từ trên cao nhìn xuống Tô Y Điềm đang chẳng chút câu nệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bằng nét mặt như hầm băng.

Cái bóng cao lớn của hắn trải dài che phủ thành một cái bóng râm to lớn bao bọc toàn bộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể của Tô Y Điềm.

Hắn tức giận đến mức bật cười thành tiếng.

Bình thường những phi tử khác khi xảy ra va chạm ít nhiều cũng uyển chuyển nhún nhường, thậm chí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giả vờ trước mặt hắn, cầu mong hắn mình che chở.

Nàng thì ngược lại, dáng vẻ ngông cuồng chẳng chút che giấu.

Cứ thế trước mặt hắn tất cả cung nhân ra sức khiêu khích Dương Hàm Ngọc một cách câu khai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như thế, trong khi Dương Hàm Ngọc còncon bài món quà ngự ban trong tay.

Nàng thực sự không sợ bị khép vào tội khi quân phạm thượng sao?

“Nếu Khánh Tần đã không thể giải thích được, vậy trẫm phạt nàng bị khẻ tay mười cái, lập tức thi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hành.”

Mẫn Nhi nghe thấy chủ tử bị đánh oan, vội vàng lên: “Sao lại như thế được, ràng nương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nương bị người ta h.i.ế.p đáp cơ mà…”

Nhưng Lưu công công đã cho người lôi nàng ta xuống, bịt miệng lại, cả nàng Y Điềm đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị hai ma ma lớn tuổi cầm cây thước to bằng bàn tay đánh mạnh xuống hai lòng bàn tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nõn nà mềm mại đến ửng đỏ.

Mẫn Nhi ức lắm, nhưng nhìn Tô Y Điềm bên cạnh không kêu la tiếng nào, nàng ấy chỉ đành cúi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặt bặm môi cố gắng nhịn qua cơn đau này.

Nhìn thấy Tiêu Cảnh Hoằng vẫn còn bênh vực mình trước mặt người khác, trong lòng Dương Hàm Ngọccùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thỏa mãn.

Dù chưa nạp nàng ta vào hậu cung thì sao chứ, vị trí của mình trong lòng hắn còn cao hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả thê tử cưới hỏi chính thức kia mà.

Dương Hàm Ngọc nâng cằm, bám lấy ống tay áo của Tiêu Cảnh Hoằng, gương mặt vui vẻ trở lại: “Hôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nay cũng muộn rồi, để muội hầu hoàng thượng dùng ngọ thiện nha.”

Truyện được đăng tải bản đầy đủ nhất tại page Mèo Mụp Sữa, like follow page để ủng hộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhé.

Lão ma ma vội vàng hét to với nhóm cung nữ thái giám đằng sau: “Ở đây không còn chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữa rồi, mau bãi giá hồi cung.”

Tiêu Cảnh Hoằng nhíu mày từ tốn bước ra khỏi cánh cổng sơn đỏ rực rỡ của Cảnh Nhân Cung, sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó quay lại liếc Lưu công công đang khom lưng nặng nề bước đi bên cạnh, chất giọng như sương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giá trên đỉnh Mẫu Sơn.

“Xử lý đi.”

Lão ma ma và đám người của Hàm Phúc cung còn đang hả trước chiến thắng của chủ tử nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình, đột nhiên bị một nhóm cấm quân tiến lên trói lại thì cùng hốt hoảng, mặt mũi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tái nhợt.

“Cái này… chuyện thế? tỳ đã phạm phải lỗi ạ? Xin hoàng thượng công chúa chứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giám cho.”

Lưu công công cau mày ghét bỏ, thay mặt Tiêu Cảnh Hoằng hạ lệnh: “Trước mặt chủ tử dám© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thái độ xấc láo, ăn nói càn quấy, chưa hỏi đã khai, già mồm cãi láo. Bấy nhiêu tội đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13đủ cho nhà ngươi rơi đầu rồi.”

Lão ma ma sợ hãi đến lồi con mắt, vội vàng quỳ sụp xuống: “Nô tỳ không dám, xin bệ hạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 minh xét, nô tỳ không dám…”

Lưu Chỉ nâng giọng, vẻ mặt ghét bỏ: “Ngươi nói không dám, nhưng thái độ hôm nay ràng chó cậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gần nhà, cậy gần chuồng, trước mặt hoàng thượng còn khua môi múa mép như vậy, không biết sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lưng còn dám làm những chuyện động trời thế nào…”

“Để ngươi lại chỉ tổ dạycông chúa.”

“Người đâu, đưa bọn họ xuống dưới, cắt lưỡi, rút gân tay gân chân đi, để chúng không còn dám hỗn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 láo trước mặt chủ tử nữa.”

Không còn dáng vẻ hợm hĩnh như lúc này, lão ma ma quỳ bằng tứ chi như một con ch.ó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến bên cạnh Dương Hàm Ngọc đang ngây ra như phỗng ra sức gào khóc nài nỉ van xin: “Công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chúa cứu tỳ với, nô tỳ làm mọi chuyện đều vì công chúa, xin người cứu tỳ…”

“Còn không mau lôi xuống hành hình?” Lưu Chỉ không thể nhẫn nại hơn nữa, quát lớn.

Cho đến khi tiếng khóc lóc cầu xin của lão ma ma và những cung nữ cùng thái giám theo hầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình đã biến mất hoàn toàn, Dương Hàm Ngọc mới hồi thần, giọng nói đứt quãng như người sắp chết: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Hoàng thượng… biểu ca… sao lại như vậy?”

“Bọn họ đều là người hầu hạ muội bao nhiêu năm? Tại sao… sao lại…”

Tiêu Cảnh Hoằng híp mắt nhìn Dương Hàm Ngọc đang trong cảm xúccùng hỗn loạn, nhạt nhẽo đáp: “Bởi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vì đều là người hầu hạ ngươi bao nhiêu năm trong cung cấm này, cho nên trẫm mới xử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phạt như thế.”

“Chủ tử trẻ tuổi ngu muội lại không biết bảo ban hướng dẫn đã đành, lại dám ỷ thế h.i.ế.p người, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bày trò hãm hại, thể loại nô tỳ như vầy, không đáng để giữ lại. Ngươi nghĩ cho kỹ, lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cái để cầu xin trẫm buông tha cho bọn chúng.”

“Muôi… muội…” Dương Hàm Ngọc bị nói đến cứng họng, cả gương mặt đỏ bừng nhục nhã, lại không dám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khóc trước vị biểu ca âm nhu khó đoán này, chỉ thể lắp bắp mãi một từ nghĩa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Dương Hàm Ngọc, trẫm nể tình nghĩa bao năm qua của chúng ta cho nên không trách phạt ngươi. Bớt suy nghĩ nông cạn lại mà thành thật ngoan ngoãn ở trong Hàm Phúc Cung cho trẫm, ít ra thì một chén cơm trắng trẫm vẫn còn có thể ban cho ngươi được. Hiểu không?”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Điền văn, truyện Điền văn hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi full, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi online, read Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi, Đây là một con mèo sữa Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 46 — Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc