GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 43

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Sau khi thông báo quốc tang được lan truyền đến khắp cả toàn thể dân chúng, Tô Y Điềm rơi vào trạng thái thấp thỏm lo âu vô cùng.

An Khánh Đế ngược lại lại qua đời sớm hơn nhiều so với kiếp trước.

Chuyện đánh cược kia phải tính làm sao đây?

Mãi đến đêm muộn ngày thứ ba theo như ước hẹn với Tiêu Cảnh Hoằng, Tô Y Điềm mới được truyền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào trong cung một lần nữa.

Âm thanh khóc than nỉ non hòa trong màu trắng tang thương khiến hoàng cung rực rỡ vàng son càng thêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ảm đạm thê lương.

Chẳng còn nhìn thấy được vẻ đẹp lộng lẫy ngày nào của những buổi yến tiệc cung đình.

Vị tiểu thái giám đưa Y Điềm vào một noãn các trong nội đình không xa Dưỡng Tâm Điện được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gọi Yến Đường, nhìn qua giống như một thư viện nhỏ dùng để đọc sách, uống trà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đánh cờ của đế vương.

“Xin chờ một lát, sẽ người đến tuyên chỉ ngay ạ.”

Nghe đến đây, Y Điềm mừng thầm trong bụng.

An Khánh Đế không quên nàng, ông ấy vẫn nhớ đến lời hứa sẽ thực hiện cho nàng.

“Được.”

Nói là một lát nhưng phải đến tuần trà thứ ba, cửa điện mới được mở ra một lần nữa.

Lưu công công Y Điềm đã trông ngóng mấy hôm nay cung kính đi bên cạnh Uông đại giám, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vừa nhìn thấy nàng đã nở nụ cười khéo léo lấy lòng, giơ cao cuộn vải gấm màu vàng óng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bằng hai tay.

Y Điềm ngay lập tức mừng rỡ đứng dậy, không thể ngăn nổi sự phấn khởi đang dâng trào trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đáy mắt.

Lưu công công dùng khẩu hình miệng, khẽ bật ra hai chữ “chúc mừng” rồi mới từ tốn lui ra đằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sau một bước để Uông đại giám đọc thánh chỉ.

“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết…

thị thông minh hiền huệ, rất đẹp lòng trẫm. Nay ban vị Tần, làm chủ Cảnh Nhân Cung, khâm thử…” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Trong những tiếng reo chúc mừng vui vẻ của nhóm tiểu thái giám theo hầu một Y Điềm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đang quay cuồng như rơi vào cơn bão lớn.

Hai tai nàng ù đi, đôi mắt mờ mịt, ngay khi chữ Tần vang lên, Y Điềm đã không còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghe thấy được nữa.

“Trắc phi, à không, nương nương không sao chứ? Chẳng lẽ vui mừng đến ngẩn ngơ luôn rồi?” Lưu công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 công đi đến trước mặt Y Điềm, ân cần hỏi thăm: “Chúc mừng nương nương, tâm ý của ngài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã được hoàng thượng nhìn thấy và đón nhận rồi. Quả là sau cơn mưatrời quang mây tạnh.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Cái này…” Tô Y Điềm ôm ngực, thở ra từng chữ một: “Có phải nhầm người rồi không? một họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13khác đúng không?”

Trong cung rộng lớn như vậy, chắc chắn rất nhiều người họ Tô giống nàng.

Lưu công công nghe xong giật mình, vội vàng cắt ngang: “Ấy, nương nương sao lại nghi ngờ khả năng làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 việc của Nội vụ phủ như vậy chứ, chúng tài phục vụ vương triều bao nhiêu năm nay, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể nào chuyện sai sót được, đặc biệt trong những sự kiện trọng đại thế này. Liên quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến mạng người đấy, không nhầm lẫn được đâu.”

Nói đến đây, như để trấn an Y Điềm, y xòe thánh chỉ ra trước mặt để cho nàng nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thật rõ: “Đây này, nô tài chắc chắn chínhngười, nương nương à.”

“Tiếp chỉ.”

Chỉchưa kịp nhét thánh chỉ vào tayY Điềm, nàng đã hất văng ra, đi đến trước mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Uông đại giám nãy giờ vẫn đang im lặng, ngữ điệu run rẩy: “Đại giám, rõ ràng hôm đó ngài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng mặt đấynghe thấy toàn bộ câu chuyện mà, tại sao lại thánh chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này chứ? Đây không phải những ta đã cầu xin hoàng thượng, không phải…!!!”

Uông đại giám cuối cùng cũng mở miệng: “Đừng cố chấp nữa, chuyện đã đến nước này rồi, sao không chấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhận bước lên phía trước, cùng nhau hưởng vinh hoa phú quý chứ?”

“Ông nói vậy thừa nhận những ta vừa nói đúng phải không?” Tô Y Điềm không hề nể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nang ép sát đối phương.

Uông đại giám không phản bác, chỉ thở dài một tiếng: “Triều đại đã thay đổi rồi, người nên nghĩ thoáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơn, linh hoạt bản thân để thích ứng với cuộc sống mới, nghe ta đi, đây chínhbước ngoặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lớn…”

“Ta không cần những thứ này, Uông đại giám, trước khi hoàng thượng băng hà đã hứa hẹn với ta những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gì, ông cũng đã tận mắt nhìn thấy, ông hãy nói thật cho ta biết đi, thánh chỉ kia hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tại đang ở đâu?” Tô Y Điềm nắm lấy ống tay áo của Uông đại giám, trong đôi mắt hàm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chứa sự nài nỉ cầu xin.

Uông đại giám không đáp.

“Không có?” Y Điềm không tin nổi.

Vẫn một sự im lặng đáng sợ.

Y Điềm lâm vào hốt hoảng: “Vậy thì… ngọc bội, không thánh chỉ thì ngọc bội đâu? Hôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy ta đã dâng ngọc bội cho hoàng thượng, chính ngàingười cầm lấy mà,đâu rồi? Ngọc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bội đâu? Trả lại cho ta đi.”

Uông đại giám mấp máy đôi môi mỏng dính như tờ giấy, mãi không thốt lên được thành lời.

Cho đến khi Y Điềm không nhịn nổi nữa mà phát điên lao đến trước mặt Uông đại giám khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Lưu công công sợ hết hồn hét toáng lên.

Cánh cửa gỗ nặng trịch phía sau bọn họ mở ra.

Tiêu Cảnh Hoằng trong bộ trường bào màu trắng muốt, mái tóc chỉ dùng một cây trâm bạch ngọc vấn ngang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu, trên người không bất kỳ trang sức gì, một thân đơn giản thanh bạch hết sức.

Hắn đưa đôi mắt lạnh lẽo không chút biểu cảm nhìn một vòng căn phòng thưa thớt người, nhạt nhẽo hỏi: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Nhiệm vụ đã hoàn thành xong chưa?”

Lưu công công theo thói quen lau mồ hôi còn chưa chảy ra được giọt nào trên trán, sợ sệt nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Bẩm, đã xong… đã xong rồi ạ.”

Uông đại giám đã hầu hạ qua hai đời vua, ngay lập tức khéo léo khom lưng hành lễ: “Vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tài xin cáo lui.”

Tình hình này, cho ông ta mười gan cũng không dám lại nơi khói lửa bập bùng chực chờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cháy xém này.

Gian phòng rộng rãi vắng lặng cuối cùng chỉ còn lại hai người.

Tô Y Điềm vào thẳng vấn đề: “Thánh chỉ này chắc chắn không phải do Tiên đế hạ bút.”

“Sao lại nói như thế?” Tiêu Cảnh Hoằng thờ ơ hỏi lại.

“Bởi vì Tiên đế biết tâm nguyện của ta, cho nên ngài ấy chắc chắn sẽ không viết bức thánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ này.”Y Điềm cười lạnh một tiếng, ngữ điệu tràn ngập đau xót xen lẫn oán hận: “Thứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này, hẳn do ngươi bày ra.”

Tiêu Cảnh Hoằng không phủ nhận, chỉ nhẹ nhàng ngồi xuống đệm, ngón tay vuốt ve cuộn vải gấm vàng óng: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Đây là thánh chỉ đầu tiên do chính ta hạ bút ngay khi vừa lên ngôi.”

“Rút lại đi, ta thực sự không thể nào nhập cung.” Y Điềm hít một hơi để trấn định tinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thần, ngữ khí mềm mỏng lại.

“Thánh chỉ đã ban, không thể rút lại.” Tiêu Cảnh Hoằng nhếch môi cười.

Truyện được đăng tải bản đầy đủ nhất tại page Mèo Mụp Sữa. Like follow page để ủng hộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhé.

Y Điềm tức giận để run cả người, nhưng trước mặt người đã trở thành chủ nhân của thiên hạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này, nàng chỉ có thể hết sức kiềm chế cầu xin: “Đừng như vậy được không? Ngay từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu chúng ta đã xác định đây không phải cuộc hôn nhân tốt đẹp. Tại sao ngươi cứ cố chấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như thế, trói buộc ta bên cạnh, ý nghĩa không?”

“Có hay không ý nghĩa do ta tự quyết định.” Tiêu Cảnh Hoằng lạnh lùng buông lời.

“Ta sẽ kháng chỉ.”

“Nàng dám?” Tiêu Cảnh Hoằng trừng mắt, giọng điệu trở nên hung dữ.

“Vì sao lại không? Tiên đế đã hứa với ta, còn ngọc bội làm tin, ta chắc chắn sẽ kháng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ.” Y Điềm cũng không nhẫn nhịn.

Tiêu Cảnh Hoằng đứng lên, như một con yêu thú lắc mình rời khỏi bóng tối sâu thẳm lững thững tiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến trước mặt nàng, nét âm utàn nhẫn bộc lộ ràng dưới ánh đèn vàng leo lét. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Nàng lấy cái để kháng chỉ, khi miếng ngọc bội kia giờ đã nằm dưới đáy chiếc quan tài nạm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngọc của Tiên đế, chỉ chờ mấy ngày nữa sẽ bị chôn vùi dưới hầm mộ trong hoàng lăng kia.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Nghe đến đây, Y Điềm chợt vỡ òa.

“Ngươi đã tính toán hết thảy?”

Tiêu Cảnh Hoằng cười khẩy: “Một nữ nhân nhỏ bé như nàng, cần ta phải nhọc lòng tính toán ư? Chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một trò chơi đuổi bắtthôi. Bây giờ thì kết thúc rồi, ta không rảnh rang để vờn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhau với nàng nữa, ngoan ngoãn thực hiện vai trò nghĩa vụ của mình đi. Biết đâu tương lai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sau này nàng còn thể tiếp tục một bước lên mây, dưới một người, trên vạn người.”

Y Điềm không ngờ Tiêu Cảnh Hoằng lại người xào trá như vậy, cánh tay của hắn đã vươn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dài đến người của Dưỡng Tâm Điện từ lúc nào.

“Đúng như nàng đang nghĩ đấy.” Tiêu Cảnh Hoằng vừa cười vừa nhẹ nhàng xoay chiếc nhẫn trong tay.

Vậy Uông đại giám chính xác thân tín của Tiêu Cảnh Hoằng trong hoàng cung.

Ngày hôm đó, ông ta cố ý đứng canh trong Dưỡng Tâm Điện, lại nhanh nhẹn giằng lấy ngọc bội trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay Y Điềm, rồi vội vàng hoán Thái y bên ngoài vào chẩn bệnh cho Tiên đế, cốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ý muốn đẩy nàng ra ngoài, ngăn cản hai người họ đạt thành hiệp nghị, trì hoãn việc hạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ của An Khánh Đế đang suy yếu trên giường bệnh.

Từng chút từng chút một những sự kiện tiếp nối lẫn nhau hiện lên ràng khiến Y Điềm không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khỏi ngỡ ngàng.

“Cho nên ngươi mới cố ý bày ra vụ đánh cược kia, cốtmuốn thấy ta vùng vẫy trong tuyệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vọng, sau đó phải hạ mình cầu xin ngươi.”

Tiêu Cảnh Hoằng không đáp lời của Y Điềm, chỉ dịu dàng nhắc nhở nàng: “Chuẩn bị đi, sau tang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lễ của Tiên Đế, nàng sẽ chính thức dọn vào Cảnh Nhân Cung, từ đây đến lúc đó hãy suy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghĩ xem nàng phải làm để hầu hạ phục vụ khiến ta hài lòng sảng khoái.”

Nhớ lại lời đánh cược của bọn họ, Tô Y Điềm không thể không sợ hãi.

Lời ước hẹn với Diệp Thanh đã tan thành mây khói, ngay cả tự tôn của bản thân cũng bị người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này dẫm nát dưới chân hắn.

Nhưng vậy thì gì, một ngày thể tự do rời khỏi nơi đây, Y Điềm bằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lòng bị người ta nhục mạ.

Nàng quỳ phịch xuống đất, nắm lấy vạt áo của hắn, nước mắt tuôn rơi như châu ngọc đứt khỏi chuỗi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Điện hạ, không, bệ hạ, nếu… nếu ta có thể làm cho người hài lòng, xin người thả ta đi được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không? Ta thực sự, thực sự không muốn nhập cung?”

“Vì sao lại không muốn?” Tiêu Cảnh Hoằng cúi xuống, nắm lấy cằm của nàng miết thật mạnh đến mức đỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bừng một mảng, ngữ khí ghen ghét đến cực điểm: “Là Diệp Thanh, cho nên nàng mới không màng đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 những thứ vinh hoa phú quý trẫm ban cho nàng?”

“Không, không liên quan đến chàng ấy, không phải đâu…” Y Điềm vội vàng lắc đầu phủ nhận, rồi như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghĩ ra điều đó, nàng vội vàng nói: “Nếu bệ hạ không tin, ta sẽ rời khỏi Đế Kinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngay lập tức, sẽ không bất kỳ mối quan hệ gì với Diệp Thanh nữa. Ta sẽ đi thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xa, thậm chí… thậm chí đời này cũng không bao giờ thành thân nữa, ngày ngày thêu thùa tụng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kinh cầu phúc cho bệ hạđược không?”

“Nàng thà sống một cuộc sống như ni cô cũng không muốn làm phi tần của trẫm?” Tiêu Cảnh Hoằng cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lạnh: “Vậy thì trẫm lại càng muốn giữ nàng bên cạnh, giam nàng cả đời trong hoàng cung này, với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vị trí ái phi của trẫm. Như vậy không phải thú vị hơn sao?”

Âm thanh của Tiêu Cảnh Hoằng như tiếng nói của ma quỷ từ dưới địa ngục văng vẳng bên tai khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13Y Điềm run lẩy bẩy: “Trẫm muốn toàn bộ mọi người nhìn thấy trẫm ân ái với nàng thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào, khiến nàng thuần phục dưới chân trẫm như thế nào…”

“Gai nhọn trên người nàng, trẫm sẽ từ từ nhổ bỏ, đôi cánh vùng vẫy của nàng, trẫm sẽ từ từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bẻ gãy, để nàng cả đời này chỉ có thể dựa dẫm vào trẫm, chỉ thể cầu xin trẫm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 yêu trẫm, nhìn trẫm, hiểu chưa?”

“Ngươi thật độc ác.” Y Điềm ngẩng đầu lên, viền mắt đỏ lựng: “Không phải ngươi từng coi thường ta, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từng chán ghét ta, thậm chí muốn vứt bỏ ta sao? Bây giờ nói những lời này thế nào?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Vậy thì sao?” Tiêu Cảnh Hoằng híp mắt cúi đầu nhìn nàng, vẻ mặt hiện lên sự hả không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kìm nén: “Đây cái giá ngươi phải trả vì đã phớt lờ trẫm bao lâu nay.”

Truyện được đăng tải bản đầy đủ nhất tại page Mèo Mụp Sữa. Like follow page để ủng hộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhé.

Hắn lục hoàng tử cao cao tại thượng, nam nhân xuất sắc nhất Bắc Bình quốc này, ai ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng cầu mong một ánh nhìn của hắn, hắn không thể nào thua cuộc trên người nữ tử lợm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước mắt này.

“Tô Y Điềm, ngươi cái thá dám ghét bỏ trẫm như vậy?”

“Cho trúng mị dược, ngươi cũng không muốn để trẫm đụng vào người…”

“Nếu đã vậy thì từ nay về sau, trẫm sẽ khiến ngươi nếu không phải trẫm thì không thể, cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đời này của ngươi chỉ thể vui vẻ nằm dưới thân trẫmcầu hoan.”

Nói xong, hắn lạnh lùng kéo lại vạt áo, thẳng thừng bước qua Tô Y Điềm đã suy sụp đến mức ngã ngồi xuống đất.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Điền văn, truyện Điền văn hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi full, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi online, read Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi, Đây là một con mèo sữa Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 43 — Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc