GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 36

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Khoảng sân nhỏ bị cháy, may mắn lửa không lớn, lại phát hiện kịp thời nên không có thương vong nhiều về người và của.

Sau ngày hôm đó, tiệm vải treo biển đóng cửa tạm thời, khiến Y Điềm Du Tú Liên cứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuýt xoa mãi không thôi, quán trà đầu ngõ cũng thưa thớt người qua lại.

Không biết sao, vụ cháy này chỉ trong một buổi sáng đã im hơi lặng tiếng như chưa hề xảy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra.

Cát Ưng đoán chắc chắn có người nhúng tay giấu nhẹm chuyện này đi.

Bình Dương Hầu Triệu Trọng Đạt chứ không ai khác.

Ông chủ tiệm vải thuộc hạ của ông ta, mũi tên b.ắ.n vào cửa sổ cả hình nhân bằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rơm đều ấn liên lạc đặc thù của Cát Ưng, chắc chắn bọn họ phải nhận ra.

Sự im lặng này chính cố tình đây mà.

Cát Ưng tức lắm, nhưng đối phương không chỉ một hầu gia còn quốc cữu, với lực lượng trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay hiện giờ, ra mặt đối đầu chỉ chuốc họa sát thân.

Đầu hàng cũng chết, đánh nhau cũng chết.

Cát Ưng quyết định liều mạng một phen. Bởi lẽ trước khi c.h.ế.t chiến tranh, người của đã c.h.ế.t © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đói rét rồi.

***

Trong sân, dưới bóng cây hoàng lan, Y Điềm ngắm nghía hàng cỗ xe ngựa xa hoa mới sắm về, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gật đầu với Xuân Nghi.

“Đợt này phải nhờ cậy đến em ra tay một phen.”

Diệp Thanh ra hiệu, hai hộ vệ thân thủ nhanh nhẹn, công cao cường cũng xuất hiện, đang mặc trang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phục của nài ngựa.

Đây Diệp Thanh bỏ tiền, đích thân mời đại đệ tử của Thần Long Tiêu cục đến để bảo vệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyến xe này.

“Hàng thể mất, người nhất định phải an toàn trở về.”

“Diệp đại nhân yên tâm, Bàng mỗ nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ.”

Mọi thứ đã sắp xếp ổn thỏa, bước thứ hai của kế hoạch bắt ba ba trong rọ bắt đầu được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiến hành.

Trời đã về khuya, ánh trăng bàng bạc không đủ soi sáng cả một dãy núi hoang vu rộng lớn.

Ba cỗ xe ngựa lao nhanh về phía trước, người đánh xe vẻ lo lắng, ra sức nhìn ngó xung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quanh rồi quất roi mỗi lúc một mạnh.

“Qua được khúc ngoặt này thể an tâm rồi.” Y nói vọng về phía thùng xe đăng sau.

Đột nhiên tiếng ngựa hí vang trời.

Trước mặt là những đốm lửa lập lòe như ma trơi cổ mộ.

Đám thổ phỉ đeo mặt nạ quỷ, tay lăm lăm gươm giáo sừng sững đứng giữa đường từ bao giờ.

“Các vị đại nhân rộng lượng hải hà, cho chúng ta về nhà được không?”

Trong tiếng khóc lóc sợ hãi, một người trông giống quản gia ôm túi bạc nặng trĩu run rẩy giơ lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước mặt một tên râu quai nónvẻ đầu lĩnh.

Chút bạc này chỉ dính răng, làm đủ cho cả căn cứ ăn sung mặc sướng trong chục ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sắp tới chứ.

Cát Ưng cười khẩy một tiếng: “Ngươi đang bố thí ăn mày đấy à. Khôn hồn thì đưa hết toàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bộ tiền bạc trong người, cả hàng hóa trên xe ngựa nữa.”

Trong xe vọng ra tiếng hét chói tai của nữ tử: “Không được, nếu số hàng này bị mất, chúng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ phá sản mất thôi.”

Biết giá trị của chuyến xe này, Cát Ưng càng nổi lòng tham. không muốn tiếp tục nhiều lời, ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lệnh cho thuộc hạ áp sát ba chiếc xe ngựa, chuẩn bị cướp lấy.

Một trận chiến không hề tương quan sức lực nhanh chóng xảy ra.

Cuối cùng, dưới sự liều mình anh dũng của quản sự nài ngựa, gia đình thương nhân cũng thoát khỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lưỡi đao khát m.á.u của đám thổ phỉ, rơi xuống núi.

Nhưng toàn bộ số hàng thì đã mất trắng.

Vụ cướp rất nhanh đã kết thúc trong thắng lợi vẻ vang dành cho đám thổ phỉ.

Cát Ưng đỏ mắt nhìn vải vóc, dược liệu, lương khô rương vàng bạc trang sức trên xe ngựa, trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu ngay lập tức mở ra một con dương tương lai ăn ngon mặc ấm khác.

Nếu Triệu Trọng Đạt không chịu cung ứng cho bọn chúng, vậy thì Cát Ưng cũng không cần.

Bởi giờ đây bọn chúng đãcách riêng để duy trì cuộc sống tốt đẹp phía trước.

Ngay sau khi thoát khỏi đám thổ phỉ trên triền núi ngoại thành Đế Kinh, tiếng trống kêu oan của phủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 doãn đã vang lên inh ỏi.

Sáng sớm, Du Tú Liên dẫn Xuân Nghi cùng hai gia đình mặt mũi bầm dập, mình đầy thương tích báo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 án về nạn cướp bóc đêm qua.

Phủ doãn đại nhân trợn mắt vểnh râu đập bàn cái rầm, quát lên: “Điêu dân to gan, dưới chân thiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tử, làm gì có cướp, cướp ở đâu ra, người đâu phạt đanh hai mươi trượng cho ta.”

Du Liên nhìn Xuân Nghi, bắt đầu hào hét toáng lên, đám người vùng vẫy tạo thành cảnh tượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng lộn xộn trên công đường.

Nhìn tình hình này, bọn họ nắm mười phần tên phủ doãn này đã bị phe của Thái tử và hầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phủ bịt miệng, lão chắc chắn sẽ mắt nhắm mắt mở không thèm điều tra vụ việc của đám giặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cỏ Cát Ưng, đành phải xuất hậu chiêu.

Ngay khi binh lính chuẩn bị cưỡng chế Du Tú Liên nằm sấp lên ghế dài, bên ngoài đã vang lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiếng thất thanh: “Biểu tỷ, sao lại thế này?”

Trong đám đông đẩy chen nhau trước cửa nha môn thư đồng của Diệp Thanh cùng mấy người học © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trò bên Quốc Tử Giám.

Phủ doãn không thèm để mắt đến đám học trò còn đang dùi mài kinh sử, nhưng quân của ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta lại nhận ra thư đồng thân tín bên cạnh Diệp Thanh, ngự sử đại nhân Đô Sát Viện. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Biểu tỷ đã gây ra chuyện bị bắt đánh trượng thế này? Không được, ta phải nhờ Diệp đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhân hỏi cho ra lẽ mới được.” Câu nói này đã chứng thực lời nói của quân không sai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào.

Diệp Thanh đang sủng thần của hoàng đế, còn cầm trịch đợt thanh tra quan tham lần này ở Đế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Kinh, ngay cả hoàng thân quốc thích cũng không dám đắc tội.

Kinh Phủ doãn đương nhiên không muốn đánh động đến Diệp Thanh, liền hạ giọng ra lệnh ngừng tay, giả bộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rộng lượng tha thứ, còn không quên ngấm ngầm đe dọa: “Liên quan đến uy tín, danh dự của triều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đình, các ngươi chớ phao tin đồn nhảm, mau yên phận nhà dưỡng thương đi.”

Du Liên sợ mất mật, vội vàng tựa vào Xuân Nghi rời khỏi nha môn.

Nhưng sự vụ nha môn đã được nhiều người chứng kiến, trong đó cả học trò của Quốc Tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Giám.

Những quán trà kể chuyện nườm nượp khách ra vào. Không phải chế giễu thì thất vọng với cách hành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xử của Kinh phủ doãn.

Rất nhanh khắp kinh thành đều vang lên bài chế giễu.

Nghe vẻ nghe ve

Nghe phủ doãn

Nộp đơn báo án

Bi đánh sưng mông

Thổ phỉ lông bông

Chỉ nằm rửng mỡ

Người dân nức nở

Không dám ra đường

Quan phủ không thương

Thì đành chịu trận

Phủ doãn tức lắm nhưng không làm được, bởi từ đầu chí cuối lôi ra chỉ toàn một đám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhóc con chạy ngoài phố chợ.

Còn đang đau đầu không biết xử tin đồn vớ vẩn này như thế nào, bên ngoài sân đã rậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rạp tiếng bước chân hớt hơ hớt hải của binh lính.

“Lại… lại có người bị cướp nữa rồi!!!”

Nạn nhân lần này một nhà buôn gạo nức tiếng ở Đế Kinh.

Nội tổ mẫu của ông ta từng được Tiên đế ban thưởng bảng vàng để nêu cao công trạng đóng góp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lương thực trong một trận thiên tai đói kém.

Kinh phủ doãn không thể xử qua loa như đợt Du Tú Liên, chỉ có thể mời riêng nhà người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này vào hậu viện bàn bạc thương lượng.

Chỉ giấy sao gói được lửa .

Hết nhà buôn gạo, lại đến thương nhân dược liệu, thậm chí đến cả muối, than hương liệu, phấn son © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bọn thổ phỉ cũng không buông tha.

Kinh phủ doãn dù lấy đủ do ốm đau bệnh tật để tránh đơn kiện, đến khi không còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13thể viện cớ, ông ta thẳng thừng mắt điếc tai ngơ trước lời oán thán của dân tình.

đi nữa đám đông bên ngoài cũng chẳng phải người quyết định cho chiếc ô sa trên đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ông ta.

Nhưng một sự kiện đẫm m.á.u đã xảy ra khiến Kinh phủ doãn không còn đường để trốn tránh thối lui © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữa.

Sáng sớm hôm đó, t.h.i t.h.ể của chủ tiệm vải trong ngõ hẻm được phơi giữa phố chợ, bên cạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiểu nhị vẫn còn thoi thóp.

Sự việc này ngay lập tức kinh động đến người của Đô Sát Viện.

Truyện thuộc về Đây Là Một Con Mèo Sữa, truyện được đăng tải bản đầy đủ nhất tại page Mèo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mụp Sữa, like follow để ủng hộ truyện nhé.

Diệp Thanh đích thân dẫn quan binh đi đến khám nghiệm tử thi.

Sau khi được Hồ đại phu băng vết thương cho y nuốt một viên hoàn hồn đơn, tiểu nhị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mới dùng giọng hổn hển như người hết hơi, chậm chạp kể lại mọi chuyện.

Chẳng biết ông chủ của y nổi cơn chập cheng mấy hôm trước yêu cầu y thu dọn toàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bộ đồ đạc của tiệm vải, sau đó nằng nặc rời khỏi Đế Kinh vào ban đêm.

Dạo gần đây nghe nói vùng núi hoang ngoại thành thổ phỉ, tiểu nhị chần chừ không muốn đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 theo ông ta, lại bị chủ tiệm gạt phắt đi nói y lo bóng lo gió, còn đe dọa nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không nghe lời sẽ bán y đến chợ lệ.

Cực chẳng đã, tiểu nhị đành đánh xe ngựa theo ông chủ ra ngoại thành trong đêm.

Cổng tường thành vừa khuất bóng, một đám người đeo mặt nạ đã nhảy xổ ra bao vây hai người bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 họ.

Tiểu nhị bị đánh thuốc ngất xỉu ngay lập tức, đến lúc tỉnh dậy đã thấy ông chủ c.h.ế.t từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lúc nào, trên người số vết chém.

Bốn tên canh giữ thấy tiểu nhị đã tỉnh dậy, liền ra sức tay đ.ấ.m chân đá đến mức y bất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tỉnh lần nữa rồi khiêng hai người bọn họ ném ra phố chợ trong tình trạng thê thảm quần rách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 áo manh như thế này.

DuLiên cũng coi như người quen của tiểu nhị tiệm vải, nhìn y rơi vào thảm cảnh này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 liền nổi lòng thương xót, đưa bạc cho y quán nhờ bọn họ chăm sóc tốt cho người này.

Truyện thuộc về Đây Một Con Mèo Sữa, truyện được đăng tải bản đầy đủ nhất tại pageMèo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mụp Sữa, like follow để ủng hộ truyện nhé.

Đoạn quay lại cảm thán với nhóm quan binh đang đứng sừng sững như tượng trấn trạch bên cạnh: “Ai da, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lần trước ta đã báo lên Kinh phủ doãn đâu nghe, còn cái đòi phạt trượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta, mắng ta ăn nói linh tinh, xúc phạm triều đình. Giờ thì hay rồi, bọn thổ phỉ cướp sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cướp ra mạng người luôn rồi đó.”

Đám đông đang bu đen bu đỏ trước y quán của Hồ đại phu, nghe Du Liên nói vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 càng xôn xao hơn nữa.

“Đúng vậy, không chỉ vị nương này, còn cửa hàng gạo đầu chợ, ông chủ hàng than © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phố trên, thậm chí cả tiệm trang sức Hoa Dung Nguyệt Thẹn cũng bị cướp. Vậy đến giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẫn không thấy Kinh phủ doãn đả động đến, thế thế nào, chẳng lẽ đợi cho đám thổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phỉ tràn vào đây cướp bóc g.i.ế.c người mới chịu ra tay dẹp loạn à?”

“Phải đó, mấy ngày nay ta sợ đến nỗi buổi chiều không dám ra ngoài thành để cắt cỏ cho lợn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ăn, buổi đêm đi ngủ phải đóng cửa then cài kỹ lưỡng, sợ đám cướp đột nhập…”

“Cái này còn gọi vương pháp hay không?”

“Quan phủ làm ăn kiểu vậy?”

Diệp Thanh im lặng liếc nhìn đám đông đang ngày càng kích động, cho đến khi một viên đá ném vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người chàng, tiếp đórau cải thối, bánh bao khô như mưa rơi xuống, binh lính đi cùng hốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hoảng vội tiến lên lập hàng rào chắn bảo vệ cho vị giám sát ngự sử.

“Đủ rồi, chúng ta sẽ ngay lập tức điều tra chuyện này, dẹp trừ đám thổ phỉ, giúp lòng dân yên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ổn.”

Quan binh vừa hét to, vừa lùi lại, bảo đảm Diệp Thanh an toàn leo lên xe ngựa rời khỏi nơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này.

Chuyện đã ầm ĩ đến nước này càng khó mà che giấu, rất nhanh được truyền đến Thiên Chính Điện.

Nhìn Diệp Thanh một bên gò tím bầm, An Khánh Đế lập tức nổi trận lôi đình.

“Nói, nói cho trẫm, chuyện này thế nào, ai dám giở trò vải thưa che mắt thánh, bao biện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho đám thổ phỉ kia.”

Diệp Thanh từ tốn kể lại đầu đuôi câu chuyện trước long nhan tràn đầy phẫn nộ.

“... đây không phải lần đầu có người báo án, nhưng Kinh phủ doãn lại dùng đủ mọi cách để bao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biện cho sự việc cướp bóc của đám thổ phỉ ngoại thành, thậm chí còn dùng hình ngay giữa công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đường, thần cả gan suy đoán, không biết Kinh phủ doãn ý gì…”

“... hay ông ta chính một chân trong đám thổ phỉ đó.”

Kinh phủ doãn bị lôi đến trước Thiên Chính Điện, vội vàng quỳ sụp xuống, khóc lóc van xin: “Oan quá, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thần hoàn toàn không có quan hệ với đám người đó, xin hoàng thượng minh xét.”

Nhưng chuyện đã xảy ra trước sự chứng kiến của hàng ngàn người dân Đế Kinh, ông ta mười cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 miệng cũng không thể nào đối chất nổi.

“Kinh phủ doãn làm việc tắc trách, bao che tội phạm, lạm dụng hình. Ngay lập tức đem ra Ngọ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 môn xử trảm, toàn bộ gia sản đều bị tịch thu, con cháu ba đời bị lưu đày biên ải.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Hoàng thượng khai ân, xin hoàng thượng khai ân.”

đã bị lôi ra khỏi Thiên Chính Điện, tiếng khóc la kêu than của Kinh Phủ Doãn vẫn khiến triều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thần phải rợn người.

Đây chính hậu quả của việc xem thường vương pháp, coi khinh quyền lực của đế vương.

“Chuyện của Kinh phủ doãn vẫn chưa phải tối quan trọng, việc cần kíp bây giờ phải giải quyết được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đám thổ phỉ kia…”

An Khánh Đế gật đầu đồng ý, hỏi Diệp Thanh: “Vậy ái khanhcao kiến không?”

Diệp Thanh vừa định quỳ xuống, khoanh tay dâng tấu, đằng sau đã vang lên giọng nói trầm đục.

“Thần, Bình Dương Hầu Triệu Trọng Đạt xin được phân ưu cùng thánh thượng.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Điền văn, truyện Điền văn hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi full, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi online, read Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi, Đây là một con mèo sữa Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 36 — Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc