GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 3

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Tô Y Điềm sợ hãi nhìn quanh, gió tuyết vẫn đang vần vũ thét gào, tuyệt không thấy bóng dáng của bất cứ ai.

Tốt quá rồi, nàng vội vàng rụt người vào, đóng cửa lại.

Mặc kệ có người bị thương nằm bên ngoài sân.

Với tốc độ tuyết rơi như thế này, Tiêu Cảnh Hoằng không c.h.ế.t mất m.á.u quá nhiều thì cũng c.h.ế.t © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lạnh.

Sáng hôm sau mở cửa ra, chỉ cần nàng giả bộ không biết gì, một mực khẳng định đêm qua nằm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngủ trong nhà, không hề đi ra ngoài nửa bước, ai thể kết tội nàng đây.

Y Điềm đi loanh quanh trong gian nhà trong, cố gắng trấn tĩnh.

Qua được đêm nay xong rồi, còn lại sẽ người đến thu dọn tàn cuộc của Tiêu Cảnh Hoằng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Nghĩ đến đây, trong lòng Tô Y Điềm run rẩy một trận.

Sao nàng không nghĩ đến chuyện này chứ?

Thân phận Tiêu Cảnh Hoằng quá đặc thù, nếu hắn c.h.ế.t trong sân nhà nàng sẽ là chuyện lớn.

Hoặcnha môn chắc chắn sẽ điều người xuống đây để điều tra, sau đó bắt tội nàng.

Nguy hiểm hơn, lỡ đánh động đến đám người kinh thành, chắc chắn bọn họ sẽ cho một tiểu đội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sát thủ đến g.i.ế.c nàngcướp xác của Tiêu Cảnh Hoằng.

Nguy hiểm nhất chính bên cạnh Tiêu Cảnh Hoằng luôn một đội ám vệ cùng trung thành, hành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 động cực kỳ quỷ dị, nghệ thể so sánh với thập đại cao thủ trên giang hồ, nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói chính tay An Khánh Đế lựa chọn bồi dưỡng để đi theo phò hắn từ khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn niên thiếu. Một khi tin tức đến tai của nhóm người này, Y Điềm khó thể tưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tượng được kết cục của mình lúc đó.

Chắc chắn còn khủng khiếp hơn chén rượu độc mảnh lụa trắng kiếp trước.

khoảng thời gian này chính lúc bọn họ đang ra sức tìm kiếm tung tích của Tiêu Cảnh Hoằng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Y Điềm moi móc trong não bộ của mình những mảnh ức vụn vỡ.

Tiêu Cảnh Hoằng không phải người đơn giản, lúc còn ẩn nấp trấn Thạch Đầu, hiển nhiên hắn đã bắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được liên lạc với nhóm ám vệ của mình.

Đó là do hắn cứ thoắt ẩn thoắt hiện vào nửa đêm.

Hắn bày ra một thiên la địa võng, để Thái tử Tiêu Dật tự chui đầu vào rọ. Sau đó mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chậm rãi xuất hiện như một vị thần, thu hút toàn bộ danh tiếng tốt đẹp, một đường thuận lợi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngồi lên long điện Thiên Chính.

Kiếp trướcY Điềm ngu muội, không nhận ra được sự thâm sâu khó lường của nam nhân này.

đời này, hắn lại vẫn một lần nữa xuất hiệntrấn Thạch Đầu, còn ngay trong sân nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của Y Điềm, không phải do nàng mang về.

Đây là cái điềm báo cứt chó vậy?

Chẳng lẽ số mệnh của nàng bắt buộc phải cứu hắn một phen nơi này?

Y Điềm đau đầu bóp trán, cuối cùng cắn răng mở cửa bước ra ngoài lần nữa.

Tuyết gần như đã che phủ gần hết tấm lưng rộng của Tiêu Cảnh Hoằng.

Y Điềm phải mất sức ba chín trâu mới lôi hắn vào được bên trong nhà.

Truyện thuộc về Đây Một Con Mèo Sữa, truyện được đăng tải đầy đủ tại pageMèo Mụp Sữa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Vui lòng không reup nếu không có sự đồng ý của tác giả.

Y phục trên người hắn đã ướt đẫm, m.á.u thịt lẫn lộn, không thể không cởi ra để băng vết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thương.

Đời trước nàng đã làm chuyện này vô cùng thành thạo suốt cả tháng trời. Lần này, Y Điềm cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhanh nhẹn rách áo bào của Tiêu Cảnh Hoằng, để lộ một mảng thân trên trần trụi.

Hơi lạnh ùa vào da thịt khiến mí mắt Tiêu Cảnh Hoằng mấp máy, lông mi run rẩy như cánh bướm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đang chập chờn đậu trên gương mặt đẹp đẽ của hắn.

Y Điềm nhíu mày nhìn bàn tay trắng bệch của hắn đang giữ chặt lấy tay mình, sau đó không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lưu tình ấn mạnh nhúm cỏ đã được nhai nát lên vết thương kéo từ bả vai xuống giữa lưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của Tiêu Nhiên.

Nàng thật sự cũng không muốn động vào hắn, sau khi qua loa quấn một lớp băng vải cho Tiêu Cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hoằng, Y Điềm quăng lên người hắn một tấm chăn bông dày, còn bản thân thì đi vào gian © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phòng ngủ ấm áp bên trong tiếp tục giấc mộng gặp Chu Công.

Tính ra nàng cũng không phải bỏ rơi Tiêu Cảnh Hoằng giữa trời đông tuyết lạnh, còn lại hắn qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khỏi hay không thì phải để ông trời.

Đến lúc đó xảy ra chuyệncũng không ai thể trách tội được nàng.

Mệt mỏi cả đêm, sáng nayY Điềm thức dậy khá trễ. Cho đến khi ánh mặt trời đã leo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 qua mái nhà, len qua khe hở đổ thành những vệt nắng xiên xẹo, nàng mới màng mở mắt. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Tô Y Điềm xỏ giày định bụng ra ngoài sân nhìn đàn một lát. Mấy hôm nay, đêm nào gió © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng rất lớn,đã che chắn chuồng kỹ càng, nàng vẫn sợ bọn chúng bị lạnh chết, sáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào tỉnh dậy, việc đầu tiên luônđi ra xem xét đàn gà.

Ánh nắng hôm nay rất vàng, dường như muốn xua tan đi mây mờ của những đêm đông lạnh giá trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó.

Y Điềm chưa thích ứng được, muốn giơ tay lên che mắt, lại thấy một bóng râm to lớn đổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuống đầu.

Nam nhân m.á.u me đầm đìa đêm qua nằm vạ vật trong sân nhà đang đứng trước mặt nàng, nở nụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cười đẹp đẽ.

“Cô nương, đã tỉnh rồi?”

Truyện thuộc về Đây Là Một Con Mèo Sữa, truyện được đăng tải đầy đủ tại page Mèo Mụp Sữa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Vui lòng không reup nếu không sự đồng ý của tác giả.

Y Điềm giật mình lùi lại mấy bước, mím môi lướt nhìn đối phương một vòng.

Kiếp trước Tiêu Cảnh Hoằng bị thương rất nặng, hôn tận ba ngày mới tỉnh lại. Chính một tay nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chăm sóc không rời mới nhặt được một mạng của hắn về từ quỷ môn quan.

Bây giờ nhìn hắn nhẹ nhàng đứng đó, gương mặt tuy còn tái nhợt nhưng vẻ vết thương không quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nặng, chỉ nằm trên bề mặt da thịt, không hề đụng đến gân cốtlục phủ ngũ tạng.

Dường như sau khi sống lại,một số thứ đang chậm rãi thay đổi.

“Có vẻ ngươi đã không vấn đề rồi…!” Tô Y Điềm cười nhạt.

Tiêu Cảnh Hoằng vẫn mặc trên người tấm áo rách đêm qua, nửa phần thân trên lõa lồ, biểu cảm lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng thoải mái trước một nữ tử xa lạ: “Đa tạ nương đã cứu kẻ hèn này, ơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này không biết lấy báo đáp…”

Y Điềm nhìn vẻ mặt giả vờ giả vịt của Tiêu Cảnh Hoằng cảm thấy khó chịu.

Ai chứ nàng rất ràng tính nết của tên này. Ngoài mặt tươi cười hòa ái, bên trong, thâm hiểm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khó dò. Ở bên cạnh hắn một thời gian dài, Tô Y Điềm biết Tiêu Cảnh Hoằng không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người tốt, thậm chí phải nói người khuynh hướng bạo lực, biến thái. Chỉ cần không vừa mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ai đó, hắn sẵn sàng xuống tay một cách tàn nhẫn nhất.

Nàng chính là minh chứngràng nhất.

Cho nên vẻ mặt hòa nhã này của hắn lúc này khiến Y Điềm ghê tởm vạn phần, chẳng thà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hắn cứ trưng cái vẻ băng sương ngàn năm như kiếp trước,khi Y Điềm còn đỡ phản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảm hơn bây giờ.

Nàng bây giờ chỉ muốn hắn rời đi thật nhanh, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt mình nữa.

“Nếu đã như vậy…”

Hai giọng nói đồng thời vang lên, Tiêu Cảnh Hoằng nâng mắt nhìn Tô Y Điềm, nắm tay đưa lên môi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ho nhẹ một tiếng rồi cười khẽ: “Xin mời cô nương nói trước.”

Y Điềm khép mi, ngón tay chỉ ra phía cổng, chậm rãi thở ra từng chữ: “Mời người nhanh chóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rời đi, chỗ ta không tiện giữ nữa.”

Tiêu Cảnh Hoằng dường như đang rất chờ đợi câu nói của Y Điềm, chỉ sau khi lời nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói ra miệng, khóe môi đang vẽ ra một vòng cung đẹp mắt từ từ sụp xuống, mím lại thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một đường mỏng, đôi đồng tử khẽ nheo lại, bên trong một màu đen đặc u ám.

“Cô muốn đuổi ta đi?”.

“Đúng vậy, nam nữ thụ thụ bất thân, huống chi ta chỉ một thân một mình, giữ ngươi lại đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng bất tiện, nếu ngươi đã tỉnh lại, lát nữa ta có thể thuê một chiếc xe bò, đưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngươi lên y quán ở trên trấn.”Y Điềm gật đầu.

Chỉ thấy Tiêu Cảnh Hoằng cười rộ lên, sau đó vạt áo rách nát từ từ rơi xuống đến eo, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không đai lưng giữ lại, khi trên người hắn giờ đây chỉ còn một chiếc quần lụa trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 màu trắng.

“Cô nương nói lời này có phải quá muộn rồi không, chúng ta cạnh nhau cả một đêm, thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể của ta cũng đã bị đụng chạm qua rồi, còn sợ bất tiện chi nữa?”

“Huống gì…” Nói đến đây Tiêu Cảnh Hoằng ngừng lại một chút, đầu lưỡira l.i.ế.m nhẹ lên cánh môi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhợt nhạt đã vài đường nứt nẻ, ánh mắt xoáy sâu vào Y Điềm như mãnh thú đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khóa chặt con mồi: “Ta còn muốn báo đáp ân tình của nương, không thể cứ thế đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được.”

Y Điềm nghe xong thì cười nhạt một tiếng phất tay: “Chỉtiện tay, cũng chẳng phải giúp đỡ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả, không biết bằng cách nào người lạithể lết được đến tận đây, gục ngã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước cửa nhà của ta, ta không thể không cứu, cũng không muốn bị mang tiếng, ngươi c.h.ế.tđây, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta lại phải lên nha môn trình báo một phen, rất phiền phức.”

Tiêu Cảnh Hoằng nghe nàng nói xong cũng không tức giận, chỉ nhướng mày chỉ tay lên trời: “Thiên gia© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt, đã khiến cho ta thể tìm đến được đây, gặp đượcnương, lại được cứu chữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kịp thời, như thế vẫn ân với tại hạ, không thể không báo đáp.”

Miệng lưỡi của Tiêu Cảnh Hoằngcùng lợi hại, hắn thể nói đến mức quan lại trên triều phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dập đầu khóc lóc, đen thành trắng, đúng thành sai.

Nhiều lúc Y Điềm phải dựng ngón cái lên khen ngợi, nếu hắn không xuất thân trong hoàng thất, hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 có thể đi làm trạng sư, dùng sự lươn leo lắt léo này kiếm tiền, chẳng mấy chốc© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giàu có.

Không muốn dây dưa nữa, Y Điềm xoa trán, thuận theo ý đối phương hỏi: “Vậy ngươi muốn báo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đáp thế nào, ta cũng không cần nhiều, tính toán một chút, coi như tiền thuốc men tiền trọ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đưa ta 10 lượng bạc đủ rồi.”

Y Điềm biết thân phận của Tiêu Cảnh Hoằng, đối với hắn vàng bạc châu báu không bao giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13thiếu, cho bây giờ hắn chật vật ẩn nấp đây, nhưng cũng không khiến hắn thiếu mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đồng bạc lẻ đó.

Nghĩ như vậy, Y Điềm thản nhiên chìa tay ra.

Lại nghe phía đối diện vang lên tiếng cười.

“Cô nương đánh giá cao tại hạ quá, ta bị người đuổi g.i.ế.c rơi xuống sườn núi, thân mang trọng thương, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đào đâu ra bạc để trả chochứ.”

“Vậy ngươi còn ầmđòi trả ơn làm gì?” Tô Y Điềm nhăn mày, chút bực dọc khi thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đối phương dông dài.

“Ta không có bạc trên người, nhưng ta có một thứ...” Tiêu Cảnh Hoằng cúi đầu nhìn nàng, sóng mắt dịu dàng như nước: “Lấy thân báo đáp cho cô, cô thấy có được không?”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Điền văn, truyện Điền văn hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi full, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi online, read Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi, Đây là một con mèo sữa Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 3 — Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc