GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 29

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Có được lời hứa hẹn của Tiêu Cảnh Hoằng, Tô Y Điềm càng thêm kỳ vọng vào vụ án vải hai da lần này.

Hai người đã nói ràng như vậy, Tiêu Cảnh Hoằng không hạn chế tự do của nàng, chỉ cần© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Y Điềm hoàn thành nhiệm vụ nấu ăn cho hắn, Trực cũng không thể quản lý được.

Trong sự thấp thỏm lo âu cùng kích thích cực độ, cuối cùng Y Điềm cũng chờ được tên râu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quai nón quay trở lại tiệm vải.

Ngay từ khi lầm đặt chân qua cổng thành, thân tín của Diệp Thanh đã tức tốc báo tin. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Y Điềm Du Liên đã án ngữ tiệm trà đầu ngõ, lập tức đứng dậy: “Đi, đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiệm vải.”

Tiểu nhị vừa nhìn thấy người quen đã tươi cười hớn hở.

Hôm nay Tô Y Điềm phóng tay vô cùng, nàng khoe mới trúng một đơn hàng lớn của phu nhân nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quan nọ. Toàn bộ vải được trưng bày trên kệ đều yêu cầu lấy hết xuống cho mình.

Tiểu nhị bận rộn chạy ra chạy vào, bên này Du Tú Liên cũng cho gọi nha hoàn Xuân Nghi đánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xe ngựa lại đây, trước cửa tiệm vải hôm nay cùng náo nhiệt.

Tô Y Điềm ngồi trong góc khuất thưởng trà, nghe tiếng cánh cửa gỗ bị ầm ầm đến mức muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 long ra, đoán người mình mong chờ đã đến rồi.

Tiểu nhị vừa nhìn thấy tên râu quai nón đã cụp đuôi như thỏ, lúng túng cáo lỗi với Du © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Liên rồi chạy ù vào trong quầy, đi đến cánh cửa nằm ẩn dưới chân cầu thang ánh sáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không chiếu đến, mất hút một lúc mới quay trở ra.

Trên tay là một khối lùng nhùng được che bằng vải đen.

Nhớ đến lời hứa với Y Điềm tiểu nhịchút khó xử vòng sang chỗ bàn lén lút lắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lắc đầu với nàng.

Y Điềm cũng không giận dỗi y, ánh mắt ra vẻ luyến tiếc nhìn theo tiểu nhị đang chậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chạp dời bước.

sao thì hôm nay nàng cũng đã kế hoạch của riêng mình.

Tên râu quai nón hừ một tiếng như đáp lại tiểu nhị, sau đó vòng một tay ôm lên khối vải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi nặng nề bước ra ngoài.

Đột nhiên cỗ xe cồng kềnh trước cửa trượt bánh, Du Liên và mấy nha hoàn cùng gia đinh đẩy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xe không kịp giữ lại, hàng hóa chất bên trên ào ào rơi xuống.

Tên râu quai nón không kịp trở tay, bị đụng một cái lảo đảo vịn vào tường, đống vải đen ôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trên tay cũng rơi xuống đất, trộn lẫn trong mớ vải vóc của Du Liên.

“A, vải của ta, mau mau nhặt lên đi chứ, mấy cái tên vụng về này, nếu để bị lấm bẩn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xem trở về tacắt cơm của các ngươi hay không?” Nha hoàn Xuân Nghi chanh chua hét toáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên, đẩy đám người nhào đến vội vàng thu nhặt mọi thứ.

Tên râu quai nón khó chịu ra mặt, nhưng ngại đất này nằm ngay dưới chân thiên tử, không thể càn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quấy, gã hậm hực dùng tay hất một gia đình của Du Liên ra, chân đá vào m.ô.n.g một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người khác đến ngã lăn ra đất.

Du Liên sợ hãi ôm miệng, lắp bắp mãi không thốt ra được lời nào.

Tên râu quai nón không thèm để những người này vào mắt, nhanh chóng nhặt lấy khối lùng nhùng được phủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vải đen lên, chẳng thèm đếm xỉa đến ai mà quày quả bỏ đi.

Nha hoàn Xuân Nghi bạo gan bạo miệng lúc này đi đến chỗ Du Liên vuốt vuốt sống lưng trấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 an nàng ấy, sau đó ẩn ý nhìn vào bên trong cửa tiệm vải, nơi chiếc bàn con đặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 góc khuất,người đang ngồi uống trà.

“Du nương tử sao không? Thành thật xin lỗi, ai da, đềukhách cả, ta cũng không biết làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sao, mong nương tử bỏ qua cho.” Tiểu nhị ái ngại nhìn Du Liên đang được Xuân Nghi đỡ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào trong quầy.

“Ở ngoài có chuyện ồn ào thế?” Y Điềm giả bộ hỏi thăm.

“Ngựa bị tuột dây cương làm xe trợt bánh, hàng hóa đổ hết xuống đất, đụng phải một vị khách của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiệm vải…” DuLiên nhẹ giọng giải thích, sau đó thở dài một cái.

“Sao lại hậu đậu thế?” Y Điềm ra vẻ quở trách rồi lại đặt thêm một thỏi vàng lên bàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho tiểu nhị: “Hôm nay làm phiền ngươi rồi, đám người này ta sẽ về dạy dỗ lại.”

“Không sao, không sao, chỉva chạm bình thường thôi mà, ngày nào chả có, cũng phải trách ta bận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rộn chạy đông chạy tây không thể lo lắng chu toàn cho mọi người.”

Y Điềm nghe xong gật đầu, lễ độ chào hỏi thêm vài câu với tiểu nhị rồi leo lên xe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngựa trở về trạch viện.

Cổng viện đóng chặt im ỉm, bên ngoài gia đinh canh gác nghiêm ngặt.

Vòng qua một khoảng sân nhỏ trồng một cây hoàng lan thật to, bóng râm che phủ gần như toàn bộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặt trước của gian nhà, lại xuyên qua một sảnh viện sạch sẽ để đi đến nội viện phía sau, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đây một nhóm người đang tụ tập quanh bàn đá, sắc mặt cùng khẩn trương.

Bàn tay của Du Liên vẫn còn run rẩy khi ôm lấy Hách Tiếu Tiếu.

“Tốt rồi, mọi chuyện diễn racùng suôn sẻ, nhìn xem, Tiếu Tiếu đã làm được rồi này.”

Trên bàn đámột cuộn vải hai da dày dặn óng ánh.

Sau vài lần nắm được quy luật của tên râu quai nón, cũng biết được thói quen của người này, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Y Điềm đã lên một kế hoạch để ra tay trộm một cuộn vải của hắn.

Trước đây khi còn sống trong hoàn cảnh thiếu thốn, Hách Tiếu Tiếu đã hành nghề trộm cắp khu chợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phía Tây, thân hình nhỏ nhắn linh hoạt, tay chân nhanh nhẹn, chínhnhân tố quan trọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhất trong hành động lần này.

Chính vậy, Y Điềm hôm nay mới khua chiêng trống kéo nhiều người đến tiệm vải như vậy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

vẻ bọn chúng ẩn náu Đế Kinh một thời gian lâu như vậy mà vẫn không bị phát hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho nên thái độ hết sức chủ quan, lần nào đến tiệm vải lấy hàng cũng không hề kiểm tra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại, chủ tiệm cũng chu đáo, đã sắp xếp bọc lại bằng vải đen, cứ thế đưa thẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho tên râu quai nón cầm về.

Bởi vậy, ngay khi tiểu nhị món hàng ra, Tô Y Điềm đã giả bộ tiếp cận để tháo lỏng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nút thắt trên bọc vải.

Những người buôn vải đều có cách thắt nút gói hàng, rất mayDu Tú Liên đã từng lăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lộn làm đủ thứ nghề trong đó cả những việc nặng nhọc như đóng gói hàng hóabến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảng cho nên nàng ấy rất nhanh nhận ra mẫu nút thắt chủ tiệm vải đang dùng.

Khi bọn họ dàn cảnh xô đẩy để hàng hóa rơi đầy xuống đất, Hách Tiếu Tiếu đã nhanh tay kéo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một cuộn vải trong đó ra giấu vào trong đống vải lộn xộn trên xe ngựa.

Để không khiến tên râu quai nón nghi ngờ, Xuân Nghi còn âm thầm cho mấy tên gia đình khỏe mạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngã nhào về phía hắn, lăn lộn đủ đường, để khiến mọi thứ càng thêm lộn xộn.

Như vậy chotên râu quai nón có nhặt lại được kiện hàng, nhìn thấy bên ngoài bị giày xéo, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nút thắt đã lỏng lẻo đến mức long ra thì cũng không nghĩ đến việc đã bị người ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rút ruột từ bên trong.

Truyện thuộc về Đây Một Con Mèo Sữa, truyện được đăng tải bản đầy đủ nhất trên pageMèo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mụp Sữa. Likefollow để ủng hộ nhé.

Diệp Thanh đã chờ sẵn trong nội viện, vừa nhìn thấy nhómY Điềm bình yên trở về thì lập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tức đứng lên.

“Mạnh tướng đã hồi âm, tên đó quả thật chính là phó tướng của Điền Chủng, tên Cát Ưng. Nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đoán không sai, bọn chúng xuất hiện đây chắc chắn âm mưu. Chiến bại Biện Thành đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khiến đám tàn quân bị hao binh tổn tướng khá nhiều, vậy mà lại thể lết được đến tận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đế Kinh, ắt phảingười đứng sau tài trợ binh lực mới không cần đi cướp bóc vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể ung dung lẩn trốn đến tận bây giờ.”

“Ta nghĩ hôm nay chúng ta sẽ đáp án.” Vừa nóiY Điềm vừa trải cuộn vải ra bàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đá.

Không khác những loại gấm thượng hạng khác, mặt ngoài vẫn họa tiết chìm sang trọng trên nền vải mượt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như nhung nhưng chất liệu lại dày dặn hơn.

Nhìn không khác những cuộn vải bình thường được bày bán những cửa tiệm cao cấp Đế Kinh. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

DuLiên sờ tới sờ lui vẫn không thấy ẩn, chỉ đành đánh mắt qua phía© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Y Điềm chờ đợi.

Lật tới lật lui hơi mỏi mắt, Tô Y Điềm đặt tấm vải xuống bàn đá, đứng dậy tách ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một bên xoa xoa trán một chút, đột nhiên tia sáng chớp lóe trong đầu.

Vải hai da, ngay từ cái tên của đã cho thấy huyền bên trong rồi.

Y Điềm lật ngược mặt vải lên, sờ tay vào.

Thảo nào nàng cứ có cảm giác ngờ ngợ không biếtnằm chỗ nào.

Hóa ranhư vậy.

“Du tỷ, tỷ nhìn kỹ xem, phải hoa văn mặt ngoài khác với hoa văn mặt trong không?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Truyện thuộc về Đây Một Con Mèo Sữa, truyện được đăng tải bản đầy đủ nhất trên page Mèo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mụp Sữa. Like follow để ủng hộ nhé.

Loại vải gấm hoa này rất đắt tiền, chỉ vương tôn quý tộc hàng tam phẩm trở lên mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khả năng chi trả.

Đây cũng là một trong những chất liệu được dùng để may mặc trong hoàng cung, hoặc là ban thưởng cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phi tần đang độ sủng ái.

Hoa văn trên vải gấm phải được phác thảo từ trước, sau đó dùng kỹ thuật thêu điêu luyện kỳ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 công để đính lên ngay từ khâu dệt vải, khiến thành phẩm một khối hoàn hảo gắn kết với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhau.

Cho nên thể nói, làm ra một khúc vải gấm hoa này vô cùng mất thời gian.

Nhưng cuộn vải trên bàn đá này còn công phu hơn nữa.

Bởi được tạo hoa văn cả hai mặt, sau đó được dát thêm một lớp vải mềm để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 che phủ, cho nên mới cảm thấy chất liệu dày dặn hơn hẳn những cuộn vải khác.

“Nhìn đi, phải không giống không?”Y Điềm hỏi dồn.

Du Tú Liên rạch một đường, căng mắt nhìn, cuối cùng thốt lên: “Hoa văn bên trong đúngkhác so © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với mặt ngoài.”

Việc thêu họa tiết một mặt, đối với những hình thù tinh xảo cần rất nhiều tâm huyết công sức. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Tấm vải này lại được thêu hai mặt, với hai dạng họa tiết khác nhau, trên cùng một nền vải.

Tứcngười thợ tạo ra phải tính toán làm sao để mũi kim của mình đang thêu mặt này, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng lúc sẽ tạo ra một hình khác mặt còn lại.

Hết sức phi thường.

Y Điềm kích động đến run cả người, ngay lập tức mang cuộn vải vào phòng tối, lệnh cho Xuân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nghi thắp toàn bộ đèn, mang thêm dạ minh châu ra để nàng soi thật kỹ.

Mặt trong của tấm vải vẫn những hoa văn kinh diễm nhưng lại lồng ghép thêm vài hình ảnh rải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rác, khiến Diệp Thanh không nhịn được hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh bản thân.

Nhìn đi, đây chính là một góc bản đồ phòng thủ Đế Kinh mà.

chỉmột mảnh nhỏ, được lồng ghép trong hàng hoa văn nhỏ trên vải, lận vào mặt trong, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nên không aithể nhận ra.

Cho mật về vải hai da bị lộ, thì bọn họ cũng tin tưởng tấm bản đồ như đám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cỏ giấu trong rừng chắc chắn sẽ không bị phát hiện.

Đúng tinh vi.

“Ta phải bẩm báo việc này với thánh thượng.” Diệp Thanh tức tốc muốn rời đi lại bịY Điềm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giữ lại.

“Không được, đây chưa phải thời thích hợp. Chúng ta còn chưa tìm ra được người đứng đằng sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đám người Cát Ưng. Nếu lúc này đánh rắn động cỏ, chỉ thể thu dọn được một phần nhỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đám tàn quân thôi…”

“Huống chi, chỉ là một tấm vải, tất cả mọi thứ đều thể quy vào sự tình cờ. Khó lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thuyết phục bệ hạ, khi đến lúc đó còn nhận về kết quả ngược lại.”

Y Điềm nói cũnglý, chủ mưu còn chưa tìm ra, không thể manh động.

“Tạm thời ta sẽ nói với Mạnh tướng quân về chuyện cuộn vải. Sắp tới sẽ sinh thần của hoàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thượng, đây sẽ dịp mà tất cả quan văn cùng tụ họp, chúng ta cần phải khéo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 léo để tìm ra đầu mối của cuộn vải này trước ngày đó.”

Nói đến đoạn này, Diệp Thanh quay sang Y Điềm, thần sắc ngưng trọng: “Chuyện này đành phải nhờ vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nàng rồi.”

Tô Y Điềm gật đầu: “Chàng yên tâm, chúng ta nhất định sẽ làm được.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Điền văn, truyện Điền văn hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi full, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi online, read Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi, Đây là một con mèo sữa Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 29 — Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc