GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 14

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Đế Kinh vẫn nhộn nhịp và xa hoa rực rỡ không khác gì trong ký ức của Tô Y Điềm.

Đường phố tấp nập, quán xá nhộn nhịp, người qua kẻ lại quần áo lượt.

Y Điềm khônghứng thú ngắm nghía phố phường, chỉ tựa vào vách gỗ m.ô.n.g lung nghĩ ngợi.

Lần này nàng không còn quấn lấy Tiêu Cảnh Hoằng, càng không xuất hiện bên cạnh hắn, phải mạng nhỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này đã được bảo toàn rồi không?

Y Điềm vừa thở dài, ngoài mành xe đã hiện ra một bàn tay to thô ráp.

“Tiểu nương, ăn kẹo hồ nhé.”

Mạnh Cẩn vai hùm lưng gấu, to như quả núi, trên tay cầm một xâu hồngào đường dỗ dành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mộtgái nhỏ trông thật buồn cười.

Y Điềm cười khúc khích, nhoài người ra cầm lấy, cắn một cái, vị ngọt lan tràn trong khoang miệng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Ở kinh thành ta một trạch viện nhỏ, tuy không nguy nga lộng lẫy nhưng sạch sẽ thanh tịnh, mỗi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngày đều người quét dọn, ngươi tạm thời đó trong lúc chờ được triệu kiến nhé.”

Y Điềm gật đầu, còn tốt hơn nhiều so với việc nàng phải bỏ tiền ra thuê nhà trọ rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mỗi ngày lang thang trên phố thị dò la tin tức của Tiêu Cảnh Hoằng để tìm gặp hắn như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kiếp trước.

Đời này nàng chỉ cần giải quyết xong chuyện Biện Thành, ngay lập tức Y Điềm sẽ xin rời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khỏi đây, tìm một chốn non nước hữu tình để lập nghiệp.

Mạnh Cẩn sắp xếp rất chu đáo, không thuê nha hoàn hầu hạ bưng nước rửa chân nhưng trong viện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của ông vẫnvài tử lớn tuổi chăm lo bếp núc kèm hai gia đinh canh cửa quét © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sân.

Y Điềm xuất thân nông thôn, đối với nàng như vậy đã tốt lắm rồi, không cầu hơn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Trong lúc này, Tiêu Cảnh Hoằng đã nhập cung, đang Ngự Thư Phòng hầu chuyện hoàng đế.

“Cũng may nhi thần phước lớn mạng lớn, âu cũng do ân đức của thánh thượng chở che mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể trở về đây gặp người lần nữa.”

An Khánh Đế dường như gầy hơn một chút, sắc mặt chút xanh xao, ông ngồi trên ghế rồng, đôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt đỏ ngầu nhìn về phía con trai yêu quý vừa thoát c.h.ế.t khỏi quỷ môn quan.

“Chuyện ám sát lần này không thể bỏ qua, tra, phải tra cho trẫm!!!”

“Đáng tiếc, nhi thần không nhìn thấy mặt thích khách, sau khi chạy thoát, ám vệ báo tin toàn bộ bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chúng đều c.h.ế.t bất đắc kỳ tử, hoàn toàn không tra ra được thân phận, chỉmỗi thứ này…” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Tiêu Cảnh Hoằng rút trong ống tay áo ra một mảnh vải đen vẻ như được xé từ trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người sát thủ.: “Do nhi thần trong lúc giằng co ý lấy được, nhưng lúc đó thương thế quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nặng, chỉ đành chờ ngày quay trở về kinh thành rồi cho người điều tra sau.”

An Khánh Đế chờ miếng vải gấm trong tay, chất liệu cũng không phải hạng tầm thường, cảm giác dường như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 có ẩn chứa điều tuyệt mật bên trong.

Quả nhiên vải hai da.

Loại vải này chỉ thể xuất phát từ Đế Kinh khu vực Giang Châu, nơi đầu tiên sản sinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra nó, những khu vực khác hầu như khôngkhả năng xuất hiện.

Đáy mắt ông tôi dần, tựa hồ trong thâm tâm đã đoán được chân tướng.

“Đi, điều tra ràng cho trẫm.”

Sau khi đội trưởng cẩm y vệ nhận mệnh rời đi, lúc này Tiêu Cảnh Hoằng cũng thoải mái ngồi xuống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ghế được ngự ban: “Đợt này có nhiều chuyện xảy ra quá, thực sự không kịp về ăn tết cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phụ hoàng, người không trách nhi thần chứ.”

Tiêu Cảnh Hoằng con trai út của An Khánh Đế, nhưng lại khôngnhà mẹ đẻ chống lưng.

Nghe nói lúc còn trẻ, An Khánh Đế trong lúc đi vi hành đến Giang Châu thì gặp được mẫu thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của Tiêu Cảnh Hoằng là một nữgiang hồ xinh đẹp giỏi võ.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên, An Khánh Đế đã phải lòng bà, mất bao nhiêu thời gian công sức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thuyết phục, mẫu thân của Tiêu Cảnh Hoằng mới đồng ý về Đế Kinh với ông.

Chuyện An Khánh Đế sủng ái một nữ tử giang hồ đến mức trầm không qua mắt được những người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong hoàng tộc.

Nhờ một thânnghệ đầy mình, cùng sự bảo bọc yêu thương của An Khánh Đế, mẫu thân của Tiêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Cảnh Hoằng mới thể thoát khỏi biết bao âm mưu hãm hại trong cung cấm, mà hắn cũng© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể bình an ra đời, nhưng đáng tiếc, cho cẩn thận đến mấy, mẫu thân của Tiêu Cảnh Hoằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẫn phải ra đi vào một ngày mùa đông khi hắn mới tròn năm tuổi.

Bởi vậy, An Khánh Đế đã tự trách cùng, ông dồn hết sự yêu thương cho đứa con trai út © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này, sắp xếp tâm phúc bên cạnh hắn để che mưa chắn gió cho hắn suốt thời gian Tiêu Cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hoằng trưởng thành.

Ngoại trừ đế vị của ông.

Truyện thuộc về Đây Một Con Mèo Sữa, truyện được đăng tải bản đầy đủ nhất tại page Mèo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mụp Sữa.

Thế lực trong triều đình đã phân tán hình thành phe phái rõ rệt.

Tiêu Cảnh Hoằng thân cô thế cô, khó chống đối lại được những danh gia vọng tộc dưới trướng của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhà họ Triệu.

An Khánh Đế đã tính xong xuôi cả rồi, trước khi nhắm mắt xuôi tay, ông nhất định phải bảo hộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tiêu Cảnh Hoằng thật tốtsắp xếp cho hắn một đường lui an toàn.

Quan trọng nhất hắn phải sống sótkhông chịu bất cứ sự thương tổn nào.

Nếu không thì An Khánh Đế cũng sẽ không để yên cho bọn người đó.

c.h.ế.t lưới rách, đồng quy vu tận. Đạo luật này hẳn ai cũng hiểu.

Một khi người vi phạm ranh giới, sóng yên biển lặng chỉ cảnh che mắt người đời.

“Trẫm sao dám trách con, đấy chính một trận tử chiến đấy, trẫm mừng con có thể an toàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trở về.”

Tiêu Cảnh Hoằng tự tay châm trà, mùi thơm tỏa khắp căn phòng đang rực rỡ ánh nến: “Lộ trình về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kinh của Mạnh Cẩn rất kín kẽ, người ngoài không thể biết được, vậy đám quân phiến loạn này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại thể nắm bắt tin tức như thần, chuyện này chỉ e người cung cấp thông tin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho bọn chúng.”

An Khánh Đế gật đầu: “Trẫm cũng nghĩ như vậy, thật may Mạnh Cẩn không sao, Biện Thành cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rơi vào tay đám phản thần tặc tử đó. Cái này phải đặc biệt khen thưởng cho tiểu nương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kia.”

Tiêu Cảnh Hoằng nâng mi hỏi: “Mạnh Cẩn đã bẩm báo cho phụ hoàng biết rồi à?”

An Khánh Đế cười hiền: “Đúng vậy, ông ta vẻ rất gấp gáp, vừa vào cửa đã quỳ xuống dập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu xin trẫm ban thưởng cho nương gì đó.”

“Hừm, vậy phụ hoàng tính thế nào?”

“Cứ như bình thường thôi, concao kiến không?”

Tiêu Cảnh Hoằng suy nghĩ một chút rồi nói: “Nữ tử này không tầm thường, phụ hoàng lần này thử phóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay hơn một chút xem sao.”

“Ý con là?”

“Cho cô ta một ân huệ trước thánh nhan, xem ta muốn thì chúng ta sẽ biết được thôi.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Ngày thứ năm lại Đế Kinh, Y Điềm cuối cùng cũng được triệu kiến vào Thiên Chính điện.

Không xa hoa rực rỡ, không qua loa xuề xòa, Y Điềm một thân thanh y sạch sẽ, tóc vấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trâm bạc khắc hình hoa mai cúi đầu chậm rãi theo chân một vị tiểu thái giám bước vào, vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến nơi đã quy củ quỳ xuống hành lễ dập đầu.

“Dân nữ Y Điềm bái kiếm thánh thượng, thánh thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”

An Khánh Đế trong bộ hoàng bào rực rỡ ngồi trên long ỷ, giọng hiền từ: “Miễn lễ, ngẩng đầu lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi.”

Y Điềm từ tốn nhấc mắt, nhìn thẳng vào vị hoàng đế uy nghi đang ngồi trên đài cao.

“Nghe nói nhờ sự thông minh nhanh nhạy của ngươi đã giúp ích rất nhiều cho Mạnh tướng quân trong trận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thủ thành vừa qua.”

“Dân nữ không dám, con dân của Bắc Bình quốc, dân nữ cảm thấy mình trách nhiệm sánh vai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng mọi người bảo vệ từng tấc đất cha ông để lại. Còn lại là do Mạnh tướng quân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tài giỏi đã thống lĩnh mọi người chiến đấu kiên cường trước sự hung bạo của quân phiến loạn.”

“Tốt, nữ tử những cũng rất khí phách, vậy mới đúng con dân của Bắc Bình quốc chứ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thưởng, nhất định phải thưởng.”

An Khánh đế vô cùng hài lòng, ông đích thần đứng dậy đi đến trước mặt Y Điềm hỏi: “Nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi, ngươi muốn gì, trẫm nhất định sẽ hoàn thành mong ước cho ngươi.”

Tô Y Điềm cắn môi hỏi nhỏ: “Bất kỳ yêu cầu cũng được ạ, sẽ không bị phạt chứ?”

An Khánh đế híp mắt, tình cố ý liếc về phía Tiêu Cảnh Hoằng đứng bên trái mình: “Đúng vậy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bất kỳ điều gì.”

Y Điềm hớn hở quỳ xuống: “Vậy thì dân nữ xin bệ hạ một ngàn lượng hoàng kim, hai mươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cuộn lụa kèm một cuốn cẩm nang may thêu của thượng phục cục được không ạ?”

“Hả?”

Truyện thuộc về Đây Một Con Mèo Sữa, truyện được đăng tải bản đầy đủ nhất tại page Ổ Mèo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mụp Sữa.

Lời này của Y Điềm khiến mọi người trong Thiên Chính điện đều kinh ngạc đến há hốc miệng.

“Chỉ như vậy?” An Khánh đế kín đáo nhìn Tiêu Cảnh Hoằng lần nữa, hỏi lạiY Điềm.

“Chỉ như vậy.” Nàng cũng kiên định gật đầu.

hội đã dâng đến miệng, vậylại không biết tận dụng.

An Khánh đế m.ô.n.g lung suy nghĩ, tiểu cô nương này bị ngốc hay thật thà quá đáng đây. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Vừa tính phất tay ban thưởng cho Y Điềm, kết thúc một buổi thượng triều bận rộn, âm thanh trầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đục lại vang lên.

“Tô nương này chính ân nhân của Biện Thành, công lao của nàng ấy thể so sánh với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 những vị tướng lĩnh trên sa trường, chỉ thưởng chút bạc vụn như vậy, e không công bằng cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lắm, nếu chuyện này truyền ra ngoài, sẽ người nói thánh thượng không rộng lượng với nhân dân.”

Lời này của Thái tử Tiêu Dật.

Hắn ta lễ độ ung dung chắp tay đứng đó.

Đây cũng lần đầu tiên Y Điềm được nhìn thấy tận mắt vị thái tử tính tình bạo ngược © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tràn đầy tâm này.

Không chứa đựng vẻ đẹp câu hồn diễm lệ đầy ôn nhu của Tiêu Cảnh Hoằng, Tiêu Dật một trường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phái khác hoàn toàn.

Đôi mắt sắc lạnh hơi xếch nhẹ, khuôn cằm vuông vức góc cạnh cùng đôi môi mỏng bạc tình.

Ngay từ vẻ mặt bề trên sự kiêu ngạo không che giấu của Tiêu Dật đã thể hiện ràng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đây một người cùng tham vọng bất chấp thủ đoạn.

Trước nay Tiêu Dật đều không hứng thú với cuộc sống của dân đen nghèo khổ, lúc này lại đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra nói đỡ cho nàng khiến Y Điềm có chút nhíu mày khó hiểu.

“Vậy Thái tửthể nói cho trẫm biết làm thế nào mớithể chu toàn?”

Tiêu Dật mỉm cười, ánh mắt lóe lên sự tính toán: “Tô cô nương khí khái kiên cường, chính tấm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gương cho tất cả nữ tử trong thiên hạ, phận nữ nhi vẫn có thể bảo vệ đất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nước. Nhi thần thiết nghĩ nên tặng cho nàng một phong hào, đồng thời thay mặt phụ mẫu đã qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đờiban hôn cho Tô nương với một người xuất sắcxứng đáng, như vậy cũng coi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như là không phụ lòng cha mẹ nàng dưới suối vàng, đồng thời chiêu cáo cho toàn bộ dân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chúng biết rằng hoàng tộc Tiêu thị không bao giờ bạc đãi người công với đất nước. Phụ hoàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy thế nào?”

Y Điềm vừa nghe đến đây vội vàng lắc đầu nguầy nguậy.

An Khánh đế mặt mày nhạt nhẽo hỏi Tiêu Dật: “Thái tử đúng lòng, vậy con thấy ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể xứng đáng trở thành trượng phụ của nương trong số những người đây?”

Tiêu Dật quay người nhìn một vòng, sau đó khoan thai ôm quyền nhếch khóe môi: “Đế Kinh chúng ta tụ hội đủ anh tài, nhưng người xuất chúng nhất, nổi bật nhất chính là đệ nhất mỹ nam của Bắc Bình quốc Tiêu Cảnh Hoằng, lục đệ của chúng ta. Nếu hoàng thượng ban hôn lục đệ với Tô cô nương, ắt là dân chúng khắp muôn nơi đều vô cùng sôi nổi, cảm thấy hoàng ân của Tiêu thị cuồn cuộn như sóng trào, chỉ một nông nữ cũng đáng giá cho hoàng thượng nâng đỡ. Vậy thì sau này tất cả mọi người sẽ càng thêm ra sức vì hoàng thượng và Tiêu gia.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Điền văn, truyện Điền văn hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi full, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi online, read Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi, Đây là một con mèo sữa Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 14 — Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc