GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 12

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Mạnh Cẩn căng mắt nhìn, trong lòng trào lên cảm xúc mãnh liệt.

Ông nhận ra người dẫn đầu binh đoàn hùng hậu kiaai.

Lục hoàng tử Tiêu Cảnh Hoằng.

Ông ngay lập tức thêm khí thế nhảy xuống hiên ngang đối đầu với đội quân của Điền Chủng đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lâm vào hoang mang.

Tiêu Cảnh Hoằng dù nhỏ tuổi nhất trong số các hoàng tử của An Khánh Đế nhưng lạingười thiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chiến nhất.

Ám vệ dưới sự dẫn dắt của hắn thực sự những tử liều lĩnh và tàn bạo, chỉ trung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thành với duy nhất một mình Tiêu Cảnh Hoằng, cho đứng trước cái c.h.ế.t cũng không khiến bọn họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chớp mắt.

Rất nhanh, đám binh lính đã kiệt sức sau mấy ngày chiến đấu của Điền Chủng đã sợ hãi, bắt đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chạy tán loạn.

Tiêu Cảnh Hoằng với Mạnh Cẩn phối hợp nhịp nhàng, rất nhanh đã phi nước đại chặn đứng Điền Chủng đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chạy trốn trong đám tàn quân, một thương c.h.é.m bay đầu hắn ta.

Cuộc công thành của quân phiến loạn đã thất bại hoàn toàn.

Dân chúng vui mừng cùng quan binh mở cửa thành chào đón đoàn quân của Tiêu Cảnh Hoằng.

Mạnh Cẩn sảng khoái sóng vai cùng Tiêu Cảnh Hoằng trên ngựa, ánh mắt quét một vòng, tìm kiếm thân ảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhỏ nhắn đang lẫn trong đám đông.

“Tô Y Điềm!!!”

Giọng nói sang sảng của Mạnh Cẩn giờ đây không khiến Y Điềm yên tâm nữa,giống như hồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuông tiễn biệt nàng về thế giới bên kia.

Ngay khi nhìn thấy Tiểu Cảnh Hoằng thúc ngựa phi như bay về phía Biện Thành, Y Điềm đã cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy chấn kinh hồn vía.

Vậy hắn lại thể kịp xuất hiện Biện Thành vào đúng lúc này.

Không còn nghi ngờ,do chính Mạnh Cẩn.

Mạnh Cẩn là cánh tay phải đắc lực của Tiêu Cảnh Hoằng, nắm trong tay hổ phù đội quân đông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đảo tinh nhuệ nhất của nhà hai nhà Mạnh- Lý.

Tiêu Cảnh Hoằng không thể để mất Mạnh Cẩn được.

Chính vậy, kiếp trước khi nghe tin Mạnh Cẩn bỏ mạngBiện Thành, Tiêu Cảnh Hoằng đã thổ huyết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngay tại chỗ, sau đó hôn suốt ba ngày không tỉnh.

Chứng tỏ Mạnh Cẩn cùng quan trọng đối với Tiêu Cảnh Hoằng.

Đời này hắn hồi phục nhanh hơn tưởng tượng, lại trở về kinh thành sớm hơn dự tính, cho nên hoàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 toàn thể nắm bắt tình hình kịp thời dẫn quân từ Diễn Châu quay lại tương trợ cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mạnh CẩnBiện Thành.

Thế trận này, vẻ như Tiêu Cảnh Hoằng lại thắng thêm một ván trước Tiêu Dật.

Nhìn thấy Tiêu Cảnh Hoằng xuất hiện ở đây, Y Điềm muốn bảo vệ cái mạng nhỏ này thì phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trốn đi thật nhanh.

Đáng tiếc, giữa đường lại gặp một Mạnh Cẩn ngáng chân.

Khổ không tả xiết.

Tiêu Cảnh Hoằng ngay lập tức liếc mắt nhìn theo hướng vẫy tay của Mạnh Cẩn.

Khóe miệng nhếch lên một nụ cười ác.

Bắt được rồi!

***

Phủ đệ của quan phụ mẫu Biện Thành.

Mạnh Cẩn cùng trung thành với Tiêu Cảnh Hoằng, cho nên ông ta không hề giấu giếm, một lời nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hết từ lúc Y Điềm gióng trống xin cầu kiến đến việc hai người hợp tác đưa ra chiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lược thông minh để thủ thành.

Tiêu Cảnh Hoằng trước mặt Mạnh Cẩn cùng lễ độ, hắn rất nghiêm túc lắng nghe động viên tinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thần mọi người rất nhiều.

Y Điềm quỳ sau lưng Mạnh Cẩn, mồ hôi tuôn ra như suối, chỉ mong Mạnh Cẩn sẽ giúp nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 di dời sự chú ý của Tiêu Cảnh Hoằng.

Một canh giờ sau, cuối cùng cuộc nói chuyện của hai người kia cũng kết thúc.

Tiêu Cảnh Hoằng rất hài lòng với kết quả của trận thủ thành này, ra lệnh thưởng cho không chỉ ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quân mà toàn bộ dân chúng của Biện Thành cũng được tuyên dương nhiệt liệt.

Tuy ăn tết trễ hơn những nơi khác nhưng thể nói năm nay năm Biện Thành mừng tết nguyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đán rôm rả tưng bừng nhất từ trước đến nay.

Phân phó đâu vào đấy, Tiêu Cảnh Hoằng đích thân đứng dậy tiễn Mạnh Cẩn ra khỏi phòng.

Tô Y Điềm thở phào, len lén cúi đầu lùi bước theo sau Mạnh Cẩn.

Truyện thuộc về Đây Một Con Mèo Sữa, truyện được đăng tải bản đầy đủ nhất tại page Mèo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mụp Sữa.

Nhưng Mạnh Cẩn vừa bước ra khỏi ngạch cửa, ám vệ Thôi Minh bên cạnh Tiêu Cảnh Hoằng đã rút kiếm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngăn Y Điềm lại.

Mạnh Cẩn điều binh khiển tướng bao nhiêu năm nay, ông tất nhiên nhận ra những câu chuyện Y © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Điềm kể không phải hoàn toàn sự thật.

Như mối quan hệ của nàng Tiêu Cảnh Hoằng, chắc chắn không thể giữa ân nhân người được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giúp đỡ.

Nếu không Tô Y Điềm cũng không im lặng sợ hãi như vậy khi nhìn thấy Tiêu Cảnh Hoằng xuất hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13Biện Thành.

Nhưng qua tiếp xúc với Y Điềm mấy ngày nay, Mạnh Cẩn cảm thấygái này không phải người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xấu.

Tuy ăn nói chút thô bạo, hành vi lỗ mãng nhưng bụng dạ chính trực, thù tất báo.

Quan trọng nhất, nữ tử nhưng Tô Y Điềm đã thể hiện rất tấm lòng yêu nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tinh thần dân tộc rất cao.

Đáng ra nàng thể cao chạy xa bay từ sớm trước khi quân phiến loạn của Điền Chủng kéo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến Biện Thành, nhưng ngược lại, nàng chọn lựa đánh cược một phen, ra sức tìm cách gặp Mạnh Cẩn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 để thông báo tin tức, thậm chí cònlại đồng hành cùng mọi người trong trận chiến không hề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cân sức.

Một người như thế thì không thểngười xấu được.

“Điện hạ… e hèm… Tô cô nương này thời gian qua đã hỗ trợ ta rất nhiều, chẳng hay điện hạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giữ nàng lại chuyện chi cần gặng hỏi, nếu không ngại thì để Mạnh mỗ hầu chuyện cùng điện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hạ.”

Mạnh Cẩn vừa cười vừa kín đáo thăm tâm của đế vương, đáng tiếc Tiêu Cảnh Hoằng chẳng để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lộ ra chút cảm xúc gì, chỉ lạnh nhạt phất tay ra lệnh cho Thương Liễu đóng cửa lại.

“Mạnh tướng quân cũng biết hai chúng ta là người quen cũ, tất nhiên nhiều chuyện để ôn lại cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhau. Ngài cứ về nghỉ ngơi trước đi.”

Thấy Tiêu Cảnh Hoằng không hề nể mặt Mạnh Cẩn, Y Điềm cắn môi lao đầu ra ngoài: “Mạnh tướng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quân, đừng đi mà, chẳng lẽ ngài đã quên ai mấy ngày nay sát cánh bên cạnh ngài chiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đấu chống lại quân phiến loạn sao? Ngài không được bỏ rơi ta!!!”

Mạnh Cẩn nghe thấy Y Điềm gào lên từ bên trong, trong lòng dâng lên sự áy náy, vội vàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quay người lại, bất chấp Thương Liễu đứng chặn trước cửa, ra sức gọi với vào: “Điện hạ, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nươngtrót làm chuyện dại khờ, mong ngài nể mặt Mạnh mỗ tha cho nàng ấy một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lần được không?”

Nhưng Tiêu Cảnh Hoằng hoàn toàn không đáp lời ông, chỉtiếng hét thất thanh của Y Điềm vọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra như đang nói cho Mạnh Cẩn biết bên trong xảy ra chuyện gì.

Tiêu Cảnh Hoằng nhướng mày đứng trước mặt Y Điềm đang bị Thôi Minh đá khuỵu đầu gối, quỳ mọp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trên đất.

Truyện thuộc về ĐâyMột Con Mèo Sữa, truyện được đăng tải bản đầy đủ nhất tại page Mèo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mụp Sữa.

“Ngươi đã từng nghĩ sẽ ra sao khi rơi vào tay ta không?”

Y Điềm cắn môi, trong lòng không muốn cầu xin người này: “Điện hạ, ngài nói như vậy phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã quên mất ơn cứu mạng của dân nữ rồi hay không?”

Tiêu Cảnh Hoằng như nghe phải một câu chuyện cùng hài hước, hắn cười phá lên: “Ơn cứu mạng của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngươi?”

Đột nhiên mu bàn tay nhói lên một cơn đau dữ dội.

Tiêu Cảnh Hoằng khoan thai từ tốn dẫm mạnh lên bàn tay đang chống dưới đất của Y Điền, từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từ dùng lực nghiền nát: “Có phải thứ này đã chodược vào bình nước không nhỉ?”

“Còn cái miệng nhỏ chuyên nói ra những lời lừa gạt nữa? Ta nên rách ra, hay cắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phăng cái lưỡi bên trong đi nhỉ?”

Tiêu Cảnh Hoằng dùng chất giọng rất nhẹ nhàng để nói ra nhưng Y Điềm nghe vào tai như sét © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đánh ngang trời.

“Ư…!!!”

“Ngươi tưởng những trò mèo của mình thể qua mắt được bổn vương?”

Tô Y Điềm đau đến đỏ mắt, chỉ thể thều thào: “Điện hạ… ngài nói như vậy, hẳn không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không biết tình cảnh lúc đó của dân nữ. Nếu không phải bần cùng bất đắc dĩ, dân nữ cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không dám bày ra chuyện này…”

“Đám người nhà họ Thường kia…chỉ cần dân nữ rơi vào tay bọn họ, chắc chắn sống không bằng chết…!”

Tiêu Cảnh Hoằng dường như vẫn không hài lòng, càng ra sức dẫm mạnh xuống bàn tay đã sưng đỏ của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13Y Điềm.

Âm thanh xương gãy mơ hồ vang lên.

“Ngươi đã biết lai lịch thân thế của ta, vậy vẫn im lặng bày mưu tính kế, bổn vương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nên nghi ngờ ngươi người của đám quân phiến loạn cài vào không?”

Tiêu Cảnh Hoằng vừa nói vừa nhíu mày ra chiều bực dọc.

Nhìn vào hành vi của Tô Y Điềm thời gian qua, nàng hẳn đã đoán được Tiêu Cảnh Hoằng ai. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Nói nàng người của Thái tử Tiêu Dật thì Tiêu Cảnh Hoằng cảm thấy không đúng cho lắm. Nàng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gióng trống khua chiêng báo động cho mọi người, một mặt ra sức che giấu hắntrấn Thạch Đầu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng mặt khác lại tìm mọi cách để đuổi hắn đi, thậm chí còn vạch ra kế hoạch dùng hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm mồi nhử hãm hại mẹ con Khương Cẩm Hoa Thường Tiểu Hi, ép hắn phải ngay lập tức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rời khỏi nơi đó.

Nhưng nàng lại không xử như một người dân bình thường.

Nếu đã biết thân phận thực sự của Tiêu Cảnh Hoằng, hẳn là Y Điềm phải càng thêm hưng phấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khi phục vụ hắn chứ nhỉ? Như vậy ngày sau vinh hoa phú quý chắc chắn không thiếu phần của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nàng.

Y Điềm này quả thực chút kỳ lạ khiến Tiêu Cảnh Hoằng đoán không ra.

“Không muốn nói?”

Y Điềm nước mắt nước mũi đã nhòe nhoẹt, thở không ra hơi: “Dân nữ không phải quân phiến loạn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cầu điện hạ khai ân…”

Mạnh Cẩn đứng bên ngoài bị những âm thanh rên la của Tô Y Điềm khiến lòng dạ rối bời, cuối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng chịu không nổi, ông quỳ xuống đất, ôm quyền hét to vào trong phòng.

“Điện hạ, Y Điềm do Mạnh mỗ mời đến, nếu nàng gây ra lỗi lầm gì, Mạnh mỗ thay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặt đứng ra chịu tội, cầu điện hạ khai ân!!!”

Cánh cửa gỗ cuối cùng cũng bật ra.

Y Điềm bị Thôi Minh ném ra ngoài sân, hai bàn tay đã bầm dập đến không còn hình dạng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Mạnh tướng quân chớ quá tin người. Chuyện còn lại bổn vương tự mình điều tra và định đoạt.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi Điền văn, truyện Điền văn hay, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi full, Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi online, read Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi, Đây là một con mèo sữa Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 12 — Trọng Sinh Lần Này Nhất Định Không Yêu Ngươi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc