GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 7

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Tôi ghét Tống Cảnh Dương cho nên cũng ghét đứa con gái vàng ngọc của ông ta y như vậy.

Cho ta chưa bao giờ đắc tội với tôi.

trường học chúng tôi chưa từng nói chuyện với nhau câu nào, khi tôi biết được giảng viên đã đổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 túc cho tôi sang chung với Tống Tiếu, phản ứng đầu tiên của tôi chính muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dọn về phòng cũ.

Tôi thà phải đối mặt với một trăm Trương Giai Giai cũng không muốn đối mặt với một Tống Tiếu.

Chu Tẫn nói sai rồi, từ xưa đến nay tôi chưa bao giờ một người tốt.

Nội tâm đê hèn khiến tôi kéo Chu Tẫn đang nằm ngủ trênpha ra ngoài.

Không phải Tống Tiếu muốn gọi anh đi cắt bánh kem sao? Lúc không tìm thấy anh đâu nhất định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta sẽ rất thất vọng.

Tôi không muốn giấu giếm những điều này với Chu Tẫn, cho nên tôi bình thản nói ra hết thảy mọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thứ trước mặt anh.

Quả nhiên Chu Tẫn đã mắng một tiếng: "Vãi!"

"Vậy nên em lừa tôi ra đây không phải em thích tôi, muốn làm người yêu tôi?"

Khóe miệng tôi co quắp: "Em trai nghĩ nhiều quá rồi, tôi với anh sao thể, chúng ta cùng lắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bạn thôi."

"Tại sao?"

Chu Tẫn cười nhạt nhìn tôi: "Lại là không phải người cùng một thế giới? Hôm nay em nói© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ràng cho tôi, tôi ngườithế giới nào?"

Niên thiếu đã phải trải qua quá nhiều nhấp nhô thì suy nghĩ sẽ luôn trưởng thành hơn người bình thường. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Tỷ như tôi, cũng tỷ như Chu Tẫn.

ràng chỉ một thiếu niên nhưng trong mắt anh lại rất nhiều thứ, đôi lúc khiến người ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không kháng cự nổi.

Tôi đã sớm biết, Phó Lôithể yên tâm giao cả một khu Kim Cương lớn như thế cho anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trông giữ, thì sao anh thể là một thiếu niên bình thường được.

Nhưng anh đúng thật chỉmột thiếu niên.

Khi ấy Chu Tẫn thông minh, kiệt ngạo, tự phụ nhưng cũng rất mâu thuẫn.

Đối với người mình thích anh sẽ giả vờ trấn định, vành tai ửng hồng.

bị cự tuyệt thì thái độ vẫn rất cố chấp, vẻ mặt hiện vẻ không phục.

Trên cầu vắng lặng không bóng người, chợt anh đột nhiên bước tới khiến tôi sợ hết hồn.

Sau đó trai dáng người cao dỏng này vươn tay vòng tôi lại trên thành lan can, anh cúi đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn tôi, trong khoảng cách gần trong gang tấc ấy tôi thấy sự yếu ớt lập lòe nơi đáy mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh.

thể tôi tựa vào vòng bảo hộ của cây cầu, không tự chủ được trượt xuống dưới: "Chu Tẫn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh định làm vậy, đừng quậy nữa."

Anh nở nụ cười, tôi trượt người xuống thì anh cũng cúi người xuống theo không nhường một tấc, vẻ mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13hơi lạnh lùng.

Tôi nuốt nước miếng một cái, trong lòng run cầm cập.

Một giây sau đó anh xách tôi lên, giữ tôi lại giữa vòng bảo hộvòng tay anh rồi nghiêng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu nhìn tôi: "Chị à, tôi cực kỳ ghét lúc chị nói chúng ta không phải người cùng một thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giới đấy. Đường tôi đi tôi thể tự chọn à? Nếu có thể tôi cũng muốnmột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gia đình đầy đủ, một xuất thân tốt đẹp, có thể vào học trường đại học danh tiếng như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mấy người. Nếu thể lựa chọn ai nguyện ý sống một cuộc đời như thế này chứ?"

"Em nói em không phải người tốt, nhưng thực ra tôi cũng đâu phải người tốt đâu. Ngay lần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu tiên em nói ra những lời đó thì trong lòng tôi đã xuất hiện ý nghĩ muốn bóp nát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em đấy, em biết không?"

Sắc mặt tôi hơi trắng, nhìn chằm chằm vào anh: "Chu Tẫn, lẽ anh hiểu lầm rồi. Tôi không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ýkhác, không lẽ anh cảm thấy tôi nói với anh mấy câu đó ý nghĩa gì khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sao?"

Anh nhếch miệng, nở nụ cười sâu xa: "Em nói xem?"

"Vậy nhất định anh hiểu lầm rồi. Tôi gia đình đơn thân, cũng chẳng xuất thân tốt đẹp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gì, so với anh thì có tốt hơn bao nhiêu đâu."

Tôi bình tĩnh nói khẽ: "Tôi nói chúng ta không cùng một thế giới, bởi cách sống của chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta quá khác nhau. Tôi sống nương tựa với mẹ tôi, từ nhỏ tôi đã thật thà yên phận, cuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sống của chúng tôi một cuộc sống bình phàm ổn định, anh hiểu không?"

"Không hiểu."

Anh nhướng mày, thếcòn giơ tay bẹo tôi: "Chị à, chị đừng nói mấy thứdụng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kia với tôi. Lần naychị trêu chọc tôi trước, tôi đã nói đừngđùa tôi rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mà."

"Với lại hình như chị hiểu lầm với tôi thì phải, tôi cũng người sống bình phàm ổn định, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chưa từng làm chuyện đốt nhà cướp của cả. Chị không thể chưa hiểu đã dán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cái mác đó cho tôi được."

"Cho nên đừng làm mấy thứ dụng này nữa, hẹnvới tôi đi. Chị không hẹn với tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì tôi đi tìm Tống Tiếu giờ đấy."

Quả nhiên, lưu manh thành tánh.

Tôi đập rớt cánh tay anh xuống, nhíu mày nói: "Đừng táy máy tay chân, Chu Tẫn, anh nghe cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đây. Anh muốnbên ai chuyện của anh, không cần cố ý nói cho tôi biết. Hôm nay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi kéo anh ngoài do nhất thời xúc động, anh không cần lấy Tống Tiếu ra nói, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 liên quan đến tôi hết."

Chu Tẫn sửng sốt, cười rộ lên như đóa hoa hướng dương: "Giận à? Tôi đùa thôi."

Tôi không nhịn được lườm anh một cái, đẩy anh ra rồi đứng dậy rời đi: "Đừng quậy nữa, đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về."

- ---

nghỉ kết thúc, sau khi khai giảng tôi đã sinh viên năm hai.

Năm ấy xảy ra rất nhiều chuyện.

Nói đúng ra thì đây cũng bước ngoặt của đời tôi.

Chu Tẫn thường xuyên gửi tin nhắn cho tôi, hẹn tôi ra ngoài chơi.

Tôi nghiêm túc trả lời anh rằng tôi phải đi học, phải học thật tốt. Lúc rảnh rỗi còn phải đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tìm vài chỗ làm gia để kiếm thêm thu nhập.

Tôi còn thuận miệng nói một câu, Kim Cươngcái KTV to như vậy sao lại trả lương trễ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế?

Tôi làm thêm nửa tháng, tính ra tiền lương cũng được một ngàn tám.

Tiền lương của Đào Tử và mọi người cũng chưa được trả, bọn họnói với tôi rồi, cũng chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải lần đầu tiên bị như vậy. khi còn trễ lương tận một hai tháng mới trả, nhưng cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ trễ thôi, chưa đến mức quỵt lương.

Nhưng tôi thật sự cần gấp, sắp tới sinh nhật của mẹ tôi, tôi có tổng cộng mấy ngàn tệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nên muốn đi mua cho ấy một sợi dây chuyền vàng.

Mấy đồng nghiệp làmcửa hàng bách hóa với mẹ hầu như trên cổ ai cũng một sợi dây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyền vàng.

Tôi muốn cho mẹ một bất ngờ.

Sau khi tôi oán giận với Chu Tẫn rằng Kim Cương của bọn anh lại nợ lương thì ngay trưa hôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó Chu Tẫn đã tới trường tôi.

Lúc đó tôi đang ăn cơm với bạn học mới quen Trần Ngọc căn tin.

Vào thời điểm giữa trưa nhiều người nhất, Chu Tẫn đột nhiên xuất hiệnđó.

Anh mặc nguyên bộ đồ đen, vòng eo rắn chắc, vóc người thon dài, lúc đi bộ vẫn ngẩng cao đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như trước, lưng duỗi thẳng tắp, lông mày nhướng lên.

Ngay ánh mắt đầu tiên nhìn thấy anh tôi đã mau chóng cúi thấp đầu, giấu kín thân thể sau đám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người chen chúc.

Nửa tiếng trước anh hẹn tôi ra ngoài ăn trưa, tôi nói đã hẹn với bạn học ăn căn tin, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không rảnh.

Kết quả người này cứ thế công khai chạy tới.

Căn tin của trường rất lớn, cũng rất nhiều người, tôi nghe được không ít người đang bàn tán:

"Bạn nam kia ai thế, trông đẹp trai quá đi."

"Chắc không phảisinh viên trường mình đâu, trường mình chủng loại trai đẹp này ư?"

"Chu Tẫn của học viện hóa chất đấy, mấy người không nhận ra à. Cậu ta rất nổi tiếng, hot © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 boy kiêm đầu gấu của trường đó. Trường dạy nghề hóa chất thì loại người nào chẳng có, thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đám lưu manh kia ai cũng nghe lời cậu ta, nghe nói nhà cậu ta liên quan tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hội đen, cả trườngai dám chọc cậu ta đâu..."

Giọng nói càng ngày càng nhỏ của bạn học kia càng làm tăng thêm vẻ thần cho lai lịch của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Chu Tẫn.

Lúc tôi vẫn đang làm con rùa đen rúc đầu thì đã không ngừng có người tới bắt chuyện với Chu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tẫn, thậm chí Tống Tiếu không biết cũng từ nơi nào vội vã chạy tới.

Tống Tiếu vẫn luôn ngây thơ lãng mạn nay lại vui vẻ vây quanh anh nhiệt tình hỏi han:

"Chu Tẫn! Sao cậu lại đây vậy? Cậu ăn cơm chưa, mình mời cậu đi căn tin số 5 ăn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỗ đó còncả cơm tây...."

"Không rảnh, tôi đến tìm người."

"Hả, cậu tìm ai thế?"

Căng tin to lớn náo nhiệt, tôi nhìn thấy Chu Tân nghiêng đầu nhìn Tống Tiếu cười nhẹ, ngay lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta đỏ mặt xấu hổ lại hỏi: "Tôi tìm Đại Yên, cậu nhìn thấy ấy không?"

Nháy mắt đó vẻ mặt của Tống Tiếu trở nên ngơ ngác: "Ai? Cậu nói cậu tìm ai?"

Chu Tẫn không để ý đến ta nữa, trực tiếp đi ngang qua người ta, nhìn quanh một vòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi mới gân cổ lớn: "Đại Yên! Ra đây đi! Emđâu vậy?!"

Dưới ánh mắt khiếp sợ của Trần Ngọc, tôi chậm rãi giơ tay lên.

Sau đó liền thấy Chu Tẫn mang vẻ mặt đều cáng của anh bước nhanh tới chỗ tôi, lên tiếng trêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chọc: "Trốn khá đấy."

Người này đường hoàng ngồi xuống, chen cả Trần Ngọc sang chỗ khác. Trần Ngọc xưa nay vẫn luôn điềm đạm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ít nói bây giờ lại xấu hổ như con tôm vừa luộc.

Ánh mắt của những người xung quanh đều đổ dồn hết về phía này.

Tôi che mặt trừng mắt cảnh cáo anh: "Anh làm vậy, đến trường tìm tôi làm gì?"

Chu Tẫn vẫn trưng cái vẻ mặt "có chuyện to tát đâu" ra, giơ khuôn mặt đẹp trai kia lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói với mấy người đang ăn cơm bên cạnh:

"Ăn no chưa? Ăn no rồi thì nhanh đi chỗ khác đi, ngồi chỗ này làm đèn phát quang hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gì."

Rất mau liền ngay cả Trần Ngọc cũng vội vàng bưng khay đồ ăn đi chỗ khác.

Tôi hít một hơi thật sâu: "Chu Tẫn, đến cùnganh muốn làm gì?"

Anh hạ giọng cười nói: "Em vẫn không chịu hẹn với tôi cứ luôn hỏi tôi mấy câu khó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hiểu thế này, em thấy vậy thích hợp không?"

Đầu óc tôi chậm lại hồi lâu mới phản ứng được hình như gã em trai nhỏ tuổi hơn tôi này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đang lái xe, nhất thời hai mắt tôi tóe lửa: "Chu Tẫn! Anh nói chuyện cho đàng hoàng vào, đừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đùa giỡn lưu manh!"

"Vậy mà đã coi lưu manh?"

Đôi mày của anh nhướng lên, vẻ mặt vô tội cực: "Thôi được rồi chị à, tôi sai rồi, tại bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thường nói chuyện với đám kia quen miệng mất."

Tôi nhịn cơn tức trong người rồi nhíu mày nhìn anh: "Đến cùng anh đến tìm tôi chuyện gì, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyện nói mau."

"Tôi đói, còn chưa ăn cơm đây này."

"Nói xong đi ra ngoài ăn."

"Chị ra ngoài ăn với tôi."

"Không đi."

"Haiz, vậy thì thôi."

Chu Tẫn thở dài một tiếng, ngay giây sau anh vươn tay kéo khay đồ ăn đã ăn được một nửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của tôi tới trước mặt: "Vậy tôi ăn đồ ăn còn dư của chị đi."

"Chu Tẫn!"

"Không sao mà, tôi không chê. Thế này vẫn hơn hồi bé nhặt cơm thừa của người khác ăn nhiều."

"...."

Tôi hít một hơi thật sâu, cam chịu số phận đứng dậy: "Anh muốn ăn cái gì, tôi đi lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho anh."

"Chị xem rồi lấy đi, chị mua tôi cũng thích."

trai ngẩng mặt lên cườicùng xán lạn.

Ngày đó tôi mua một khay đồ ăn đơn giản có hai món mặn một món chay, Chu Tẫn không kén © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ăn, vui vẻ ăn hết sạch.

Anh vừa ăn vừa nói với tôi: "Em cũng biết Kim Cương do anh tôi hùn vốn với người khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mở mà, Vương Đức Hưng mấy người bên tài vụ người của anh Sấm, trả lương khi nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 do bọn họ quyết định, chúng tôi chưa bao giờ hỏi vấn đề này."

"Để tối nay gặp Vương Đức Hưng thì tôi giục ông ta trả lương nhanh chút, em có cần tiền gấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không, nếu gấp quá thì tôi có thể đưa tiền cho em dùng đỡ trước."

"Vậy cũng không cần, tôi không gấp lắm."

Ngoài miệng tôi vẫn kiên quyết trả lời anh một câu, song sau đó mới nghi ngờ hỏi: "Hình như người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong người ngoài ở Kim Cương đều của anh Sấm. Vậy anh của anh cũng không để ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 à, ngay cả chuyện tài vụ cũng không xem xét?"

Chu Tẫn bất mãn: "Cái người trong người ngoài đều của anh Sấm, tôi anh Huy với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tiểu Lục không phải người à."

Tôi nghĩ trong lòng, tất nhiên không giống nhau. Nói thẳng ra thì Chu Tẫn với Triệu Huy bọn họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đều chỉ trông giữ khu vực bên ngoài, phụ trách an ninh thôi. Người thông minh ai chẳng biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nắm giữ hoạt động kinh doanh chuyện tài vụ mớigốc rễ.

Đại Yên mười chín tuổi cũng xem người thông minh, nhưng vẫn chỉ thấy được vài chuyện bên ngoài.

Tỷ như lúc làm thêmKim Cương thì tôi đã từng gặp ông chủ Tôn Đại Sấm, nhưng lại chưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từng gặp được một người chủ khác là Phó Lôi.

thể thấy được Phó Lôi cũng không quá quan tâm Kim Cương.

Nhưng nói vậy lại không đúng, lúc đó ai mà không biết Kim Cương đangnơi làm ăn tốt nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hoài Thành bấy giờ, KTV sang trọng nhất, lợi nhuận hàng năm đây chắc chắn cao hơn rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiều những sản nghiệp khác của Phó Lôi.

Tôi không hiểu nhưng đương nhiên Chu Tẫn sẽ hiểu.

Anh chậm rãi nhai cơm trong miệng, vẻ mặt thấp thoáng nụ cười: "Cô như em thì biết cái gì, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thứ anh tôi muốn không phải mấy cái này, đối với anh ấy nói trông giữ nơi này quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trọng hơn bất cứ chuyện gì."

Đương nhiên tôi vẫn không hiểu, ánh mắt của Chu Tẫn quá mức tĩnh mịch, ràng chỉ một thiếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 niên nhưng đáy mắt lại lộ ra chút nặng nề u ám.

Khi đó tôi không biết, cũng không hiểu.

Nhưng chẳng bao lâu nữa, cái gì tôi cũng đã hiểu rồi.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tro Tàn Rực Cháy, Tro Tàn Rực Cháy Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Tro Tàn Rực Cháy Truyện Ngắn, truyện Truyện Ngắn hay, Tro Tàn Rực Cháy Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Tro Tàn Rực Cháy full, Tro Tàn Rực Cháy online, read Tro Tàn Rực Cháy, Mễ Hoa Tro Tàn Rực Cháy

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 7 — Tro Tàn Rực Cháy

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc