GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 3

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Là tôi nghĩ sai, sự thật là đi ra ngoài với Phó Lôi sẽ không bao giờ mất mặt được.

Thư ký, trợ lý, vệ sĩ, tài xế, tất cả đi theo đằng sau xếp thành mấy hàng.

Tôi còn chưa kịp hỏi thăm xem buổi đấu giá trung tâm triển lãm Tử Vi do vị danh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhân nào cử hành thì cũng đã trở thành trung tâm của sự chú ý.

số người tới chào hỏi anh ấy, đám người này trái một câu "Ngài Phó", phải một câu "Ôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chao thật không dám nghĩ ngài sẽ đích thân tới", giọng điệu hồ hởi hết sức vui mừng.

Còn cả người đi theo chụp ảnh cùng, nhân viên phụ trách trông giống như ông sếp lớn nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó đang đứng trong hội trường cũng không nén nổi nụ cười, mặt mày toe toét cả buổi.

Sau đó tôi mới biết đây là buổi đấu giá làm từ thiện của ông Trần - bậc thầy về nghệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thuật gốm sứ vợ của ông Đồng Nguy đã liên kết với một số nghệ thuật gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nổi tiếng cùng nhau tổ chức.

Đồng Nguy hội trưởng của Hiệp hội nghiên cứu về nghệ thuật gốm sứ truyền thống, còn từng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tham dự vào sự kiện đốt lại các nung của triều nhà Minh nhà Thanh. Được kế thừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 truyền thống của gia đình, bà rất giỏi trong việc phối màu cho tranh hoa chim trên gốm sứ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 các tác phẩm của được sưu tầm bảo tồn cả trong và ngoài nước.

Bởi cả hai bên đều là người thân phận độ nổi tiếng rất cao, cho nên ban tổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chức đã sớm công khai tuyên truyền trên khắp các phương tiện truyền thông về việc sau khi kết thúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 buổi đấu giá này thì toàn bộ số tiền thu được sẽ phục vụ cho công ích hội, giúp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đỡ học sinh nghèo khó thành lập quỹ hội trợ giúp trẻ em bị bãi não.

Buổi đấu giá này đông tới nỗi không còn chỗ ngồi, hầu như tất cả những người danh dự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 uy tín trong thành phố đều đến ủng hộ.

Khéo nhất chính tôi còn gặp lại Diệp Thành đây.

Văn phòng luật của anh ta đảm nhiệm vị trí cố vấn pháp luật cho hoạt động tổ chức buổi đấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giá này.

Diệp Thành mặc tây trang giày da, dẫn theo nhân viên của mình tới tham dự với cáchông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chủ của văn phòng luật.

Hơn nữa anh ta vẻ khá thân quen với ông Trần Đồng Nguy.

Đương nhiên anh ta cũng nhìn thấy tôi.

Trước khi buổi đấu giá bắt đầu, Phó Lôi tới chào hỏi ông Trần Đồng Nguy. Đều cùng là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người yêu thích nghệ thuật nên cuộc trò chuyện này khá thoải máithân thiện.

Tôi đứng trước mặt Phó Lôi, hành xử khéo léo, cách nói chuyện cử chỉ đều tản ra vẻ tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiên hào phóng.

Không giống với trợsinh hoạt Khương Tình mặc âu phục chính trang của anh. Tôi chỉ mặc áo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khoác trắng với quần âu, chân đeo giày thể thao. Đi cùng với Phó Lôi cũng ăn mặc đơn giản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như vậy trông thật sự quá khác biệt.

điều Phó Lôi chỉ cần tùy ý đứng nơi đó thì cả người cũng toàn khí chất.

Để cố gắng không làm anh ấy mất mặt, tôi đã phải đứng thẳng lưng rồi giữ nụ cười nhạt nhẽo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả buổi, mắt kính đặt ngay chỗ đuôi ngựa,ăn mặc tùy tiện nhưng nhất định phải phong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cách.

Dưới tình cảnh như vậy tôi gặp lại Diệp Thành lần thứ hai trong ngày hôm nay.

Đồng Nguy đôi mắt cực biết nhìn người, bà ấy nhìn một cái thấy sự khác biệt của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi, cười nói muốn Phó Lôi giới thiệu tôi cho mọi người cùng quen biết.

Phó Lôi nói với bà ấy: "Cô Đồng, đây em gái của tôi. Con tên Đại Yên, ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xưa lúc đi học cũng là sinh viên nghệ thuật đấy. Emcũng học vẽ tranh, mảng này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rất có năng khiếu nên nếu hội mong chỉ giáo thêm chút nhé."

Diệp Thành đứng sau lưng bà ấy nhìn tôi bằng ánh mắt sâu thẳm.

Tầm mắt tôi vẫn nhìn thẳng, duy trì nguyên vẹn nụ cười trên mặt rồi nắm tay với Đồng Nguy: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 "Ngưỡng mộ Đồng đã lâu nay mới được gặp, cháu thật sự vui mừng cực kỳ. đừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghe anh cháu nói bậy, đã rất nhiều năm rồi cháu không cầm bút vẽ, nói đến cũng xấu hổ." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Đồng Nguy đương nhiên sẽ không truy vấn đến cùng rằng thực sự thì tôi biết vẽ tranh không hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẽ ra thành quả thế nào, ấy chỉ cười dài nhìn tôi sau đó vỗ mu bàn tay của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi rồi nói với Phó Lôi: "Cậu Phó, em gái của cậu xinh quá, trông cứ như người trong tranh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy nhỉ."

Khen xong mới hỏi tôi với giọng điệu từ ái: "Năm nay Tiểu Yên bao lớn rồi?bạn trai chưa?" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Tôi cười xấu hổ một cái, chưa kịp trả lời thì Phó Lôi đã chậm rãi nói: "Em nó vẫn độc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thân Đồng ạ. Mấy đứa trẻ bây giờ thì chắc cũng biết rồi, tụitôn sùng mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thứ chủ nghĩa tự do hay độc thân đó lắm, thành ra mấy mấy người già như chúng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại cứ bận lòng ích."

Dường nhưĐồng Nguy cũng thấy đồng cảm với câu nói này, không ngừng gật đầu xong ánh mắt lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đặt trên người Diệp Thành: "Đúng thật ấy chứ, cậu nhìn thằng cháu ngoại của tôi này, cũng sắp ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mươi rồi cả ngày chỉ biết cắm đầu vào công việc, còn không cả thời gian tìm bạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gái. Mấy người lớn như chúng ta nói cũngdụng, mấy đứa chúng suy nghĩ của mình...." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Tôi vừa ngẩng đầu lên nhìn liền chạm thẳng vào ánh mắt của Diệp Thành, tôi khẽ cười rồi rất mau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại dời mắt đi nơi khác.

Nhìn có vẻ như Phó Lôi còn muốn tiếp tục nói chuyện với Đồng, tôi kịp thời chọn đúng lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 câu chuyện vừa hết, lễ phép nói: "Khó khăn lắm mới có hộ gặp Đồng, cháu có thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chụp ảnh chung với được không?"

....

Trước khi buổi đấu giá bắt đầu tôi còn nghi ngờ không biết phải mục đích Phó Lôi dẫn tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tới đây muốn tìm hội giới thiệu cho tôi quen biết với mấy danhlàm bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghệ thuật không.

Nhưng khi buổi đấu giá vừa bắt đầu thì tôi đã biết cha của Tinh Hải mới mục đích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thực sự của anh ấy.

một doanh nhân nối tiếng Hoài Thành nên tất nhiên cha của Hà Tinh Hải là Hà Thuyên cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tới.

nếu đã tới đây thì ít nhiều cũng phải mang được một hai món đồ về.

Nhưng rất mau tôi đã phát hiện ra, chỉ cần nhà họ Hà giơ bảng thì mặc kệ lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó đang đấu giá cái gì, anh chàng thư Dương Thiên Kỳ của Phó Lôi đều sẽ giơ bảng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tăng giá.

Một lần, hai lần, ba lần.

Không quá bao lâu nhà họ cũng nhận ra sự bất thường này, ngay từ đầu còn khách khí nhường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhịn nhưng càng về sau càng không hiểu ra sao, thái độ đãhơi tức giận.

Mỗi một lần giơ bảng báo giá thư Dương luôn báo cao hơn giá của bọn họ một bậc.

Gần như cả hội trường đều đã phát hiện ra chuyện này, đây ràng nói thẳng nhà họ© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã đắc tội Phó Lôi.

Tôi nghiêng đầu nói: "Anh Lôi, không cần thiết."

Ánh đèn trong hội trường chiếu vào khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của Phó Lôi, vẻ mặt anh ấy lộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sự lạnh lùng.

Anh thản nhiên nói: "Không sao, đùa giỡn chút thôi."

Cứ thếtrêu đùa, đến ngay cả người dẫn chương trình đều bị xoay vòng vòng.

"Ngài Phó Lôi tăng giá lần thứ nhất."

"Ngài Phó Lôi tăng giá lần thứ hai."

"Ngài Phó Lôi tăng giá lần thứ ba!"

"Chốt giá!"

Tiêu điểm của toàn trường đều hội tụ chỗ chúng tôi ngồi, nhìn bọn họ châu đầu ghé tai tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ biết bất đắc đỡ trán, tiện đà kéo kính râm xuống che mặt.

Ban đầu nhà họcòn hoang mang, sau đó tức giận rồi cuối cùng trở lại bĩnh tĩnh lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bắt đầu sợ hãi.

Buổi đấu giá vừa kết thúc đã thấy tên cáo già tuổi cũng đã cao Hà Thuyên cười nói đi tới, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thân thiện bắt tay với Phó Lôi---

"Ôi chao chủ tịch Phó này, ngài đúng một hội cũng không để lại cho tôi, bức tranh đ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ĩa sứ trơn ba màu kia tôi thích lắm, vốn định đấu giá về treo trên tườngcuối cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẫn để ngài lấy mất rồi."

"Thật ngại quá, bức tranh đ ĩa sứ đó em gái tôi cũng rất thích cho nên không nhường anh được." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Nét mặt của Phó Lôi ẩn chứa ý cười khách khí lại xạ lạ, giọng nói cũng nhạt nhẽo.

Điểm đến dừng, cả hai bên đều người thông minh. Thuyên liếc mắt nhìn tôi một cái sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó trò chuyện vài câu rồi mới vội rời đi.

lẽ về nhà ông ta sẽ biết cách quản giáo con trai mình thế nào thì tốt hơn.

Người ngoài đã đi hết rồi tôi mới thở dài một tiếng: "Anh Lôi, thật sự không cần thiết mà."

Phó Lôi không để ý, cũng không tiếp lời của tôi, anh chỉ nói: "Bức tranh đ ĩa sứ kia lát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữa anh cho Khương Tình để lên xe em, còn những thứ khác em xem nếu thích thì để lại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không thích thì đưa cho Tiểu Dương xử lý, quyên góp hết đi."

Tôi cười một cái: "Vâng."

___

Nửa tháng sau khi kết thúc buổi đấu giá tôi nhận được điện thoại của Diệp Thành.

Anh ta nói mình mới từ nước ngoài về, mua quà cho tôi.

Lúc anh ta gọi tới đã mười một giờ đêm, tôi vẫn đang làm việc.

Ánh đèn của Kim Triêu sáng chói lộng lẫy, tôi ngồighế salon ngoài đại sảnh nói một cách không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 để tâm: "Không cần đâu luật Diệp, em không thiếu hết, anh đưa cho người khác đi."

Diệp Thành im lặng hồi lâu mới nói: "Anhbên ngoài."

Bàn tay cầm điện thoại của tôi khựng lại: "À, muộn rồi anh về đi."

"...."

"Có thể ra ngoài chút không? Anh chuyện muốn nói với em."

"Em đang làm việc, bận lắm khôngthời gian."

"Anh chờ em tan làm."

Tôi nhíu mày lại thở dài một tiếng, đầu dây bên kia đã cúp điện thoại rồi.

Rạng sáng hai giờ khách trong mấy phòng đều đã về gần hết.

Anh Huy thúc giục tôi mau chóng tan làm về nhà.

Đi ra cửa hộp đêm tôi liền nhìn xung quanh một vòng, quả nhiên đã thấy xe của Diệp Thành đậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bên ngoài.

Anh ta đúng là có kiên nhẫn thật.

Tâm trạng của tôi hơi phức tạp, cuối cùng vẫn đi qua rồi lên xe.

Vừa ngồi vào ghế Diệp Thành đã đưa một chai nước hoa túi xách của Bvlgan qua cho tôi, cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói: "Quà của em."

Nếu anh ta khăng khăng muốn tặng thì tôi cùng chỉ đành thuận tay cầm lấy, lễ phép cười: "Cảm ơn." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

"Anh đưa em về nhà."

"Ừ."

Diệp Thành lái xe đưa tôi về nhà.

Suốt một đường không ai nói gì.

Tới dưới cổng chung cư tôi không xuống xe ngay, chỉ lẳng lặng nhìn anh ta:

"Luật Diệp muốn nói với em?"

"Em không cần xa lạ với anh vậy, sao nếu nói thì anh cũng nên gọi em đàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chị mới đúng."

Luật Diệp vẫn luôn đầu óc tỉnh táo, mồm miệng kín kẽ này lại phảng phất đang rơi vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảnh tiến thoái lưỡng nan, đến cuối cùng mới khó khăn lên tiếng:

"Đại Yên, sao em phải như vậy?"

"Như nào?" Tôi không hiểu lắm: "Lên giường với anh?"

Diệp Thành sửng sốt, dường như không nghĩ tới tôi sẽ thẳng thắn trực tiếp như vậy. Anh ta nhấp môi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dưới ánh đèn trong xe thể thấy rõ vẻ mặt ngượng ngập ấy.

Tôi buồn cười nói với anh: "Thấy anh khá tốt, mắt vừa nhìn đã thấy ưng với lại đến tuổi này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của em có nhu cầu không phải rất bình thường sao?"

Môi Diệp Thành mím càng chặt hơn.

"Nam chưa cưới nữ chưa gả, đều trưởng thành hết rồi. Anh cũng rất hưởng thụ, đúng chứ?"

Tôi trêu ghẹo anh ta một câu rồi móc hộp thuốc trong túi ra: "Để ý em hút thuốc không?" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Diệp Thành hít một hơi thật sâu: "Để ý."

"Ồ, vậy thì thôi."

Tôi tiếc nuối bỏ hộp thuốc vào túi, sau đó ghé mắt nhìn anh ta, cười nhạt hỏi: "Anh còn gì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn hỏi sao? Em phải về rồi, em cũng mong sau này mình không cần gặp nhau nữa."

"Cho nên rốt cuộc em ý gì?"

Tựa như đã hạ quyết tâm, Diệp Thành nhìn tôi bằng ánh mắt nặng nề: "Em coi anh là cái gì?" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

"One night."

Tôi nghiêm túc nhìn anh ta: "Không phải anh cho em tiền rồi sao, một lần giao dịch thôi luật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Diệp, anh chất vấn em như thế sẽ khiến em nghĩ là anh nghiêm túc đấy."

"Xin lỗi em, lúc đầu anh nghĩ rằng em giống với mấy người phụ nữ trường..."

"Anh không hiểu lầm, em chính loại phụ nữ đó."

Tôi nhìn anh ta rồi đột nhiên bật cười: "Anh từng nghe rồi đúng không? Năm đó em rất nối tiếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ở trường mà."

Nổi tiếng thối nát, nổi tiếng ghê tởm, lúc làm thêm KTV trường bị người ta điên cuồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đồn đãi vào đó bán mình, còn suýt chút nữa bị cưỡng chế đuổi học.

Đời người thường, quanh đi quẩn lại tốt nghiệp xong tôi vẫn tới làm việc hộp đêm.

Nếu như anh ta hỏi thăm ràng hơn chút thì sẽ còn biết lúc đó tôi một người bạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trai tên Chu Tẫn.

Một tên lưu manh một cuộc đời nát vụn y như tôi, sau lại còn phạm tội rồi bị đuổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bắt cảng biển, cuối cùng nhảy xuống biển không biết kết cục ra sao.

Nếu không bất ngờ xảy ra hẳn đã chết không thể chết hơn nữa.

Những thứ này đều hỏi thăm rất dễ, hoặc còn người nói ông chủ Phó Lôi của Kim Triêu quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tâm bảo bọc tôi như vậy bởi vì tôi từng ngủ với anh ấy, đãngười phụ nữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của anh rồi.

Nhiều số kể những lời đồn đãi vớ vẩn, tôi dùng đầu ngón chân cũng thể nghĩ ra.

Diệp Thành vẫn im lặng nãy giờ đột nhiên không hiểu sao nói một câu với tôi: "Bức tranh treo trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhà em do em tự vẽ đúng không? Một công tự đắm chìm bản thân, nhảy múa bằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đôi chân trần trên những bụi gai nhọn, giày đỏ màu máu. Anh đã từng nhìn thấy tác phẩm dự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thi năm đó em đoạt giải trên trang web của trường, bức tranh đó vẽ một con chim nhạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13độc bị mũi tên nhọn xuyên thấu đang rơi giữa không trung. Em đặt tên cho nó là "Trụy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lạc". Đại Yên, thực ra em năng khiếu trời cho, những bức tranh em vẽ rất dễ khiến người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khác sinh ra đồng cảm."

"Cho nên?"

Anh ta dừng lại một chút mới nói: "Anh không biết, ngay từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy em anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã luôn cảm thấy em rất đặc biệt. Hệt như một chiếc bình thủy tinh thể vỡ nát bất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cứ lúc nào, nhưng cũng lại thanh cao lộng lẫy đến nỗi chói mắt....Anh thừa nhận anh bị em thu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hút, anh có thiện cảm với em. Cảm giác em mang lại cho anh không giống với những người khác. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Anh xin lỗiđã nghe về em qua miệng của người khác rồi lại chọn tin vào tai của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình. Bây giờ anh nghĩ anh hẳn nên quen biết em lại một lần nữa, em không giống với những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bọn họ nói."

Ý cười trên môi của tôi đột nhiên đọng lại, đáy mắt quay cuồng những cơn sóng âm u lạnh lẽo: "Một người phụ nữ tùy tiện đưa đàn ông về nhà thì sẽ là thứ gì tốt chứ. Anh sai rồi luật sư Diệp, chúng ta dừng ở đây đi."

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tro Tàn Rực Cháy, Tro Tàn Rực Cháy Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Tro Tàn Rực Cháy Truyện Ngắn, truyện Truyện Ngắn hay, Tro Tàn Rực Cháy Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Tro Tàn Rực Cháy full, Tro Tàn Rực Cháy online, read Tro Tàn Rực Cháy, Mễ Hoa Tro Tàn Rực Cháy

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 3 — Tro Tàn Rực Cháy

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc