GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 114: Hôn lễ

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Tiết đầu xuân, hôn lễ của Khang Mộ An Triều chính thức diễn ra. Khang Mộ không mời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bất kỳ người thân nào trong gia đình mình, thay vào đó, mời hai người bạn thân nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trịnh Khiết Hứa Tĩnh. Trịnh Khiết Hứa Tĩnh cũng đưa bạn gái đi cùng, tạo nên một khung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảnh dìu dắt nhau đầy ấm cúng.

Trái lại, An Triều mời khá đông người: từ bộ ba tám chuyện Bắc Tinh, bộ đôi tám chuyện tại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hoài Minh, cho đến Long Kỳ, Trần Tình, Khang Xán, Triệu Vãn Ngôn, Vương Tri Ngữ, Vương Tri Hiền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93toàn bộ người thân trong gia đình.

Hôn lễ được tổ chức tại một giáo đường nhỏ ngoại ô Hoài Minh, tách biệt khỏi sự ồn ào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của thành phố với khung cảnh vô cùng tuyệt mỹ. Giáo đường tuy không lớn, nhưng khuôn viên được bài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trí tinh xảođầy không khí theo đúng chỉ dẫn của Khang Mộ Lê. Phía ngoài giáo đường© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một thảm cỏ xanh mướt trải dài cùng một trang trại nhỏ, thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng cừu kêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 "be be" vọng lại. Những ai đặt chân đến đây đều cảm giác như đang đắm mình vào cuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sống điền viên yên ả, gột rửa mọi bồ, nóng nảy của đời thường.

Tất cả khách mời quý quan khách đã yên vị bên trong giáo đường. Vị mục trong trang phục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trang nghiêm đang đứng trên bục, chờ đón sự xuất hiện của hai vị tân nương.

"Lão Khang quả thực đã tốn không ít tâm tư, lần tới chúng ta cũng tổ chức như thế này đi." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Hứa Tĩnh vẫn đang mải thưởng thức cách bài trí bên trong giáo đường. Những dải lụa trắng muốt rủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuống mềm mại, trên tường điểm xuyết từng đóa hồng đỏ rực rỡ. Tại mỗi góc của giáo đường đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đặt ảnh cưới của hai người, khiến bất cứ vị khách nào bước vào cũng không cưỡng lại được việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dừng chân chiêm ngưỡng. Phải công nhận rằng, khi người ta đã đẹp thì chụp góc độ nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng đều thoát tục.

em là... em sẵn lòng gả cho chị?"

Tần Tâm vừa dứt lời, Hứa Tĩnh đột nhiên thấy mặt mũi hơi nóng lênngượng. Xét một cách nghiêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 túc, vẫn chưa chính thức nhận lời theo đuổi của Tần Tâm. Câu nói vừa rồi chẳng khác nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một lời ngầm đồng ý, thậm chí còn như muốn tự gả mình đi luôn vậy.

"Chị tưởng bở à."

Hứa Tĩnh lườm Tần Tâm một cái. Lỡ lời thì cũng đã lỡ rồi, nhưng tuyệt đối không thừa nhận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình muốn gả cho Tần Tâm, không thể để người phụ nữ này đắc ý quá sớm.

"Vậy để chị gả cho em."

Tần Tâm nắm lấy tay Hứa Tĩnh. Cô khẽ rút ra nhưng không thoát được. Tuy nhiên, cách nói này của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tần Tâm lại khiến Hứa Tĩnh thấy xuôi tai hơn hẳn, coi như cũng cái bậc thang để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bước xuống.

"Chuyện này thì còn thể cân nhắc."

Thấy vành tai Hứa Tĩnh hơi ửng hồng, Tần Tâm nhịn không được ghé sát lại, dịu dàng hỏi: "Vậy nghĩa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93em đã chấp nhận chị rồi phải không?"

"Hừm..."

Hứa Tĩnh không trả lời trực diện, nhưng lại siết chặt lấy tay Tần Tâm, rồi kéo tay bạn gái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đặt lên đùi mình. Hành động này đã quá ràng, Tần Tâm không hỏi thêm nữa mà để mặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hứa Tĩnh giữ lấy tay mình;tình nguyện giao phó bản thân vào tay người này, đời này tùy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý dẫn dắt.

"Tới chưa nhỉ, tới chưa nhỉ?"

Trịnh Khiết lo lắng nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ lớn đang đóng chặt, ai không biết chắc lại tưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới mẹ của dâu.

"Em ngồi yên cho chị nhờ, chờ một chút đi, em gấp cái chứ?"

Nhiễm ấn Trịnh Khiết ngồi xuống. Người này từ sáng đến giờ luôn trạng thái phấn khích tột độ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kéo thế nào cũng không giữ nổi.

"Thì em chẳng đang sốc gì? Trong bộ ba chúng ta, ai cũng nghĩ Mộ sẽ người kết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hôn muộn nhất, ai người đầu tiên tổ chức hôn lễ lại ấy. Tóm lại là... ôi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó là một cảm giác cực kỳ, cực kỳ hưng phấn, chị hiểu không?"

Trịnh Khiết sắp loạn ngôn đến nơi, cô chẳng biết dùng từ ngữ nào để diễn tả cảm xúc lúc này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của mình nữa.

"Hiểu mà, nhưng em cũng đừng nóng vội quá, cứ như trẻ con ấy." Nhiễm vỗ nhẹ lên mu bàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay Trịnh Khiết, nói tiếp: "Chờ một chút, sắp đến giờ rồi. Khang tổng sẽ không đến muộn đâu, em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quên rồi sao?"

"Cũng đúng." Thực ra hiện tại vẫn chưa đến giờ vào lễ, Trịnh Khiết lúc này mới thực sự nhận ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình đã quá căng thẳng.

Khang Xán cũng không rời mắt khỏi cánh cửa gỗ ấy. nàng chưa từng tưởng tượng nổi ruột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của mình lại bên cạnh bạn thân của mình, thậm chí còn cùng nhau mặc váy cưới tổ chức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hôn lễ trong giáo đường. Cho đến tận giây phút này, Xán vẫn cảm thấy như đang trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một giấc mơ; thực sự không thể tin nổi mình sắp phải gọi An Triều "dượng".

Ba mẹ của Khang Xán vốn tình cảm thân thiết nhất với Khang Mộ Lê. Khi biết chuyện của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai người, họ đã gọi điện hỏi Xán về con người An Triều, vì họ nhớ đó bạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thân của con gái mình. Xán nhiên nói tốt về An Triều hết lời, thực tế An © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Triều cũng chẳng điểm gì đáng chê trách; ngoại trừ đôi khi hơi khẩu tính cách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phần tinh nghịch thì bản tính vẫn rất thuần hậu. Lần này ba mẹXán cũng nhận được lời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mời, nhưng vì công việc không thể phân thân nên họ chỉ thể gọi video để gửi lời chúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phúc cho Khang Mộ Lê.

"Sao thế?"

Thấy Khang Xán cứ nhíu chặt mày, Triệu Vãn Ngôn không nhịn được hỏi, rồi nhẹ nhàng đưa ngón © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay thanh mảnh v**t v* nếp nhăn giữa lông mày cho cô.

"Chỉ vẫn thấy khó tin quá. Trời ạ, em thật sự phải gọi An Triều dượng sao?"

Xán vẫn nhớ lúc trước mình An Triều còn mang Khang Mộ ra trêu đùa, không ngờ "một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lời thành sấm", hai người họ thành đôi thật. Tính ra mình còn một bà mối sao?

"Đồ ngốc." Triệu Vãn Ngôn xoa đầu KhangXán, ôn tồn nói: "Bây giờ em nên cảm thấy mừng cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 An Triều của em mới đúng chứ."

"Cũng phải." Nghe giọng điệu dịu dàng của Vãn Ngôn, lòng Dư Xán tràn ngập niềm vui, lén ngoắc lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngón út của nàng: "Sau này, em nhất định cũng sẽ dành cho chị một hôn lễ tâm huyết như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế này."

Triệu Vãn Ngôn chỉ mỉm cười không đáp, nhưng nàng tin lời Xán, chẳng qua phải chờ thêm vài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năm nữa thôi.

Đúng lúc này, tiếng nhạc du dương vang lên, cánh cửa gỗ cổ kính chậm rãi mở ra. Ánh nắng từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên ngoài chiếu rọi vào, phủ lên không gian giáo đường một lớp hào quang vàng óng ả.

Khang Mộ An Triều cùng diện váy cưới trắng tinh khôi, dắt tay nhau bước vào giáo đường. Tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kia của Khang Mộ Lê khoác lấy Tần Gia, còn An Triều khoác lấy Ba An. Bốn người chậm rãi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiến bước.

Mọi người trong giáo đường đều đứng dậy, vỗ tay nồng nhiệt đón chào cặp tân nhân. Ánh mắt An Triều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lướt qua những gương mặt thân quen, đôi mắt nàng dần nhòa đi những giọt lệ hạnh phúc. Nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 siết chặt tay Khang Mộ rồi hiên ngang tiến về phía vị mục sư. Ba An Tần Gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng đặt tay hai người vào nhau, cũng trao gửi cả cuộc đời họ cho đối phương bằng một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lời hứa không lời.

Vị mục lúc này mới cất lời: "Cô Khang Mộ Lê,An Triều, hai nguyện ý kết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành bạn đời của nhau, từ nay về sau, bất kể nghèo khó hay giàu sang, khỏe mạnh hay bệnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tật, thành công hay thất bại, haisẽ luôn nắm tay nhau vượt qua, không rời không bỏ, mãi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến vĩnh viễn không?"

"Con nguyện ý."

An Triều siết chặt tay Khang Mộ Lê, đáy mắt rưng rưng, nàng vừa căng thẳng vừa tràn đầy mong đợi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giây phút tiếp theo đến gần.

"Con nguyện ý."

Khang Mộ mỉm cười lên tiếng, ánh mắt nhìn An Triều chứa chan sự dịu dàng, tựa như làn nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấm, như ngọn gió thanh.

"Mời hai bên trao đổi nhẫn."

Ba An cùng Tần Gia lần lượt đưa nhẫn cho hai người. Khang Mộ Lê mở chiếc hộp màu xanh ngọc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lấy nhẫn ra và chậm rãi đeo vào ngón áp út của An Triều. An Triều cũng nhẹ nhàng lồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiếc nhẫn vào tay Khang Mộ Lê.

Khang Mộ khẽ cúi người hôn lên khóe môi An Triều, ghé sát tai nàng thì thầm: "Chị yêu em." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

"Em cũng yêu chị."

Hơi thở của An Triều phả nhẹ bên môi Khang Mộ Lê, nàng đáp lại bằng một nụ hôn sâu. Họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã cùng nhau ấn định một lời thề nguyện trịnh trọng, một lời thề mang tên vĩnh cửu.

Tiếng vỗ tay vang dội của mọi người cũng không thể làm gián đoạn tâm trí hai người lúc này. Trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lòngtrong mắt họ giờ đây chỉ đối phương; ngoài nhịp thở tiếng tim đập của người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kia, thế gian không còn âm thanh nào khác.

"Huhu, tôi đẩy thuyền thành công thật rồi, sao cảm động phát khóc thế này."

Chị Linh quẹt nước mắt, siết chặt lấy cánh tay Mạc Hoan, vừa khóc vừa cười mắt không rời sân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khấu. Không ngờ có ngày chị lại được chứng kiến cặp đôi mình yêu thích về chung một nhà.

"Huhu, ngọt ngào quá đi mất, chị Linh ơi em cảm động quá."

Mạc Hoan vừa dứt lời, Jane cũng tiếp nối: "Đúng muốn tan chảy luôn mà."

Thế ba người họ ôm chầm lấy nhau, vừa khóc vừa cười khiến không ít khách mời phải ngoái nhìn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương Tri Ngữ đứng đó, nước mắt cũng không kìm được rơi xuống; đó sự chúc phúc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng lời từ biệt cho chính mình. Giấc mộng đã tan biến, nhưng người kia được hạnh phúc, vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đủ rồi.

"Em gái..."

"Em không sao." Vương Tri Ngữ nắm chặt tay Vương Tri Hiền, hít một hơi sâu rồi nở nụ cười rạng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rỡ. Chúc phúc cho hai người.

Hôn lễ kết thúc, lòng An Triều dâng lên một cảm giác thuộc về mãnh liệt hơn bao giờ hết. Nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khoác tay Khang Mộ Lê, lần lượt đi chào hỏi và trò chuyện với mọi người, lòng bình yên đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lạ.

"Bé An."

giọng của Tần Gia. Đây lần đầu tiên An Triều gặp vị Tần Gia này. Ông vóc dáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cao lớn, đã ngoài 60 nhưng thân hình vẫn tráng kiện, mặc tây trang lại càng thêm đĩnh đạc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gương mặt vẫn thấp thoáng nét hào hoa thời trẻ.

"Dạ, Tần Gia."

"Sau này phải đối xử thật tốt với Mộ Lê, cùng nhau sống thật hạnh phúc nhé. chuyện cứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói với Tần Gia, cháungười nhà của Mộ Lê, cũng chính người nhà của Tần Gia ta." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

"Dạ vâng, thưa Tần Gia." An Triều rất thích Tần Gia; nàng cảm nhận được ông thực lòng yêu thương Khang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mộ Lê, một trong số ít những trưởng bối thực sự tin cậy.

"Mộ Lê, con cũng không được bắt nạt An đâu đấy, hai đứa phải hòa thuận với nhau."

"Dạ."

Sau vài câu dặn dò, An TriềuKhang Mộ đi tìm nhóm của chị Linh để tán gẫu.

"Trời đất chị Linh ơi, lớp trang điểm của chị lem hết rồi kìa!"

Đang mặc bộ váy cưới lộng lẫy cao quý thốt ra lời này thì hơi lạ, nhưng vì chị Linh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khóc đến lem cả mặt nên An Triều nhịn không được cười đến quên cả hình tượng.

"Cái con này, chẳng phải tại em sao!" chị Linh vội vàng lấy gương ra dặm lại. Thất lễ trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đám đông thế này, nếu trong công việc chắc cô đã bị Khang Mộ sa thải từ lâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi. "Nhưng An Triều, Khang tổng, hai người hôm nay thực sự rất đẹp."

Vốn cả hai đã đại mỹ nhân, nay khoác lên mình váy cưới và trang điểm lộng lẫy lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng thêm hút hồn, khiến ai nấy đều không thể rời mắt.

"Cảm ơn chị." Khang Mộ vừa đáp lời thì giọng của Trịnh KhiếtHứa Tĩnh đã đồng thanh vang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên:

"Dám bỏ rơi tụi này nha!" "Dám bỏ rơi tụi này nha!"

Nói xong, hai người nhìn nhau cười lớn trước sự ăn ý đáng kinh ngạc. Mọi người tụ tập trò chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rôm rả cho đến khi Mẹ An tới nhắc nhở đã đến lúc về biệt thự dùng tiệc để không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm lỡ dở khách khứa. Cả đoàn cùng di chuyển về căn biệt thự mới mua của Khang Mộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để thưởng thức bữa tiệc thịnh soạn.

Về đến nhà, hai người trút bỏ bộ váy cưới cồng kềnh, thay bằng những bộ lễ phục dạ hội nhẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhàng để tiếp khách. Thoát khỏi lớp váy cưới, An Triều lại thả xích cho bản thân, vui vẻ cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đùa cùng bạn người thân; sân vườn tràn ngập tiếng cười nói hân hoan. Khang Mộ luôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kề cạnh An Triều, cử chỉ thân mật của cả hai khiến ai nấy đều thầm ngưỡng mộ.

"An Triều, An Triều!" Hứa Tĩnh tiến lại gần, choàng vai An Triều rồi hỏi nhỏ: "Chị quên mất, món quà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lần trước tặng em, em dùng có hài lòng không?"

An Triều: "..." Tay bắt đầu ngứa rồi.

"Chị còn dám nhắc tới chuyện đó nữa hả!" An Triều định xắn tay áo lên mới nhớ mình đang mặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 váy sát nách. Nàng liền giữ lấy cổ tay Hứa Tĩnh: "Chị đừngnhắc tới chuyện đó nữa thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúng ta vẫnbạn."

"Chẳng lẽ em bị... đè thật rồi sao?"

An Triều: "..." Xin chị hãy im miệng giùm, em lạy chị!

"Hứa Tĩnh." Khang Mộ bước tới, tiếp lời: "Cậu đừng dạy An Triều của mình."

Hứa Tĩnh: "..."

"Nếu không, mình sẽ gửi thật nhiều quà cho Tần tổng, để chị ấy dạy dỗ cậu cho ra trò đấy." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Hứa Tĩnh: "..." Khang Mộ họcthật rồi.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Triều Mộ Dư Sinh full, Triều Mộ Dư Sinh online, read Triều Mộ Dư Sinh, Đang cập nhật Triều Mộ Dư Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 114 — Triều Mộ Dư Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc