Mở khóa để tiếp tục đọc
Để duy trì server và cập nhật truyện mới mỗi ngày, Góc Nhỏ Truyện rất cần sự ủng hộ từ bạn qua một lượt nhấn link tài trợ bên dưới.
✨ Click 1 lần duy nhất - Mở khóa TOÀN BỘ chương trong 60 phút tới!
Mặc Họa và Lão Mặc đối mắt nhìn nhau, cả hai đều không nói gì.
Đúng lúc này, Đại Sơn – người vừa hít phải bột phấn gây ảo giác – cũng tỉnh lại. Hắn xoa xoa trán, liếc nhìn Lão Mặc và Mặc Họa một cái rồi nhíu mày hỏi: “Sao chỉ còn hai người các ngươi? Thư Sinh đâu?”
Lão Mặc im lặng không đáp.
Ánh mắt Mặc Họa hơi tối lại, sau đó thở dài một tiếng: “Thư Sinh huynh ấy… sẩy chân, chết trong cơ quan rồi.”
Đại Sơn nghe vậy thì ngẩn người, sau đó giật mình kinh hãi. Khi quay đầu nhìn lại, hắn thấy trong đường hầm cơ quan đầy rẫy vết máu, cùng với một đống thịt nát chính là Thư Sinh, hào quang của Kim Đan cũng đã ảm đạm.
Cảnh tượng thảm khốc này khiến sắc mặt Đại Sơn trắng bệch.
Ngay sau đó, hắn đột ngột quay đầu nhìn Mặc Họa, hỏi: “Thư Sinh huynh ấy… tinh thông cơ quan thuật, sao có thể chết trong cơ quan được?”
Mặc Họa thản nhiên liếc nhìn Lão Mặc, rồi nói: “Thư Sinh… không phải chết vì cơ quan thuật, mà là bị bột phấn ảo giác làm mê muội tâm trí, đi sai một bước, vô tình chạm vào cơ quan nên mới mất mạng. Trước khi chết, hình như huynh ấy còn lẩm bẩm cái gì mà… Diệu Nhi?”
Đại Sơn hiển nhiên không lạ lẫm gì với cái tên “Diệu Nhi”, nghe xong lập tức vừa giận vừa bực, nhổ một bãi nước bọt rồi mắng: “Mẹ kiếp, lão tử đã sớm nói với hắn rồi, thế nào cũng có ngày chết trên bụng đàn bà. Ngày nào cũng chạy đến Ngọc Xuân Lâu tìm cái hương vị mê hồn đó, kết quả đến lúc mấu chốt lại loạn tâm trí, mất luôn cả mạng.”
Đại Sơn nhìn lại thi thể không còn hình người của Thư Sinh một lần nữa, vẻ mặt không rõ là giễu cợt hay thương hại: “Cả đời thích đàn bà và cơ quan, cuối trọng lại vì đàn bà mà chết thảm trong cơ quan… mẹ nó, đúng là cái số.”
Trong lòng Mặc Họa cũng có chút cảm thán, một lát sau lại hỏi: “Tiếp theo chúng ta làm gì?”
“Còn làm gì được nữa?” Đại Sơn thở dài, “Đã tới đây rồi, chẳng lẽ quay đầu? Tiếp tục đi thôi, vào trong mộ xem có thứ gì tốt không.”
Mặc Họa gật đầu.
“Đúng rồi,” Đại Sơn vừa xoay người, chợt nhớ ra điều gì đó, hỏi: “Túi trữ vật của Thư Sinh đâu? Các ngươi có thấy không?”
Lão Mặc lắc đầu, sau đó thần tình lạnh lẽo nhìn về phía Mặc Họa.
Mặc Họa hơi liếc nhìn Lão Mặc, thấy sắc mặt lão không thiện chí, liền lắc đầu: “Không biết, chắc vẫn còn trên người Thư Sinh thôi…”
Đại Sơn thở dài: “Tiếc thật, viên Thiên Tinh đó vẫn còn trên người hắn.”
Thiên Tinh quý báu biết bao, hắn rất muốn lấy lại, nhưng Thư Sinh chết trong trận pháp cơ quan tàn khốc, thịt nát xương tan trộn lẫn với y phục, nếu mạo hiểm vào lấy, hoặc là sẽ chạm vào cơ quan, hoặc là phải phân thây Thư Sinh ra. Dù làm cách nào thì cũng đều không ổn.
“Để sau đi,” Đại Sơn lắc đầu, “Tìm được quan quách cuối cùng mới là việc chính.”
Mặc Họa gật đầu.
Lúc này Đại Sơn mới nhìn sang Lão Mặc, nói: “Thư Sinh mất rồi, lát nữa gặp phải cơ quan thì phải trông cậy vào ngươi. Ta đối với mấy thứ lắt léo này hoàn toàn mù tịt. Ngươi từng trải nhiều, dù sao cũng hiểu biết một chút.”
Lão Mặc gật đầu, thở dài: “Chỉ đành như vậy thôi…”
“Hy vọng phía dưới không gặp phải cơ quan nào quá hóc búa…” Đại Sơn nói.
“Cầu trời là vậy…” Ánh mắt Lão Mặc đục ngầu.
…
Một nhóm năm người vào đất trộm mộ, chớp mắt giờ chỉ còn lại ba.
Trong hầm mộ âm u, Mặc Họa, Lão Mặc và Đại Sơn im lặng tiếp tục tiến về phía trước, bầu không khí có chút chết chóc và áp lực.
Nhưng may mắn là đoạn đường sau đó tương đối thuận lợi. Dù sao đây cũng không phải ngôi mộ quy mô lớn. Để tránh khỏi việc thi giải, vốn dĩ phải lén lút, việc làm thêm “mộ trong mộ” và xây dựng đường cơ quan hiểm hóc đã là giới hạn, không thể tạo ra quá nhiều cửa ải phức tạp.
Vì vậy, sau khi vượt qua đường cơ quan và đi thêm một đoạn, họ đã đến cửa mộ cuối cùng.
Đây là một cánh cửa mộ nặng nề và chắc chắn hơn, nhưng cũng giản dị hơn. Trên cửa mộ không có bất kỳ hoa văn hay ký hiệu nào, không thể phán đoán được môn phái hay lai lịch của chủ nhân ngôi mộ.
Nhưng phía sau cửa mộ lại liên tục truyền ra hơi thở mạnh mẽ của đại địa trận pháp. Tâm thần Mặc Họa nhất thời bị lôi cuốn theo.
Đại Sơn và Lão Mặc lại nhíu mày, thần sắc trở nên ngưng trọng. Hiển nhiên, muốn phá mở cửa mộ trước mắt không hề đơn giản.
Lão Mặc nói: “Đây là cửa mộ cấp Chánh Tam Phẩm rồi, có sử dụng cơ quan thuật, bản thân cũng dùng đá tam phẩm, cực kỳ nặng nề.”
“Nhưng mà…” Ánh mắt Lão Mặc lóe lên, “Quan quách thực sự, những đồ bồi táng giá trị nhất, chắc chắn đều ở phía sau cửa mộ này… Thậm chí có khả năng còn có truyền thừa nội môn của Địa Tông – một đại tông môn ngũ phẩm ở Khôn Châu… Đó đều là những bí thuật không truyền ra ngoài…”
Vẻ mặt Đại Sơn lộ rõ sự hưng phấn. Hắn hỏi: “Cửa mộ này mở thế nào?”
Lão Mặc đáp: “Ngươi dùng man lực thử trọng lượng cửa mộ trước, ta sẽ cân nhắc xem có thể dùng cơ quan để khiêng nó lên không…”
Đại Sơn gật đầu: “Để ta thử.”
Nói xong, hắn bước lên phía trước, thúc động kình lực Kim Đan, ngón tay như kim cương bám chặt vào khe cửa mộ rồi nhấc lên. Nhưng nhấc một hồi, cửa mộ vẫn bất động thanh sắc.
Kình lực của Đại Sơn đã có chút cạn kiệt. Suốt dọc đường này, mọi việc dùng sức đều do một mình hắn gánh vác, thể lực đã tiêu hao hơn nửa.
Lão Mặc thấy vậy tiến lên một bước, định nói gì đó thì Đại Sơn đã gần như khuỵu xuống đất, thở hồng hộc: “Ta… không xong rồi…”
Lão Mặc lộ vẻ lo lắng hỏi: “Ngươi không sao chứ?”
Đại Sơn lắc đầu: “Ta cần nghỉ một lát.”
Lão Mặc gật đầu: “Vậy để ta dùng cơ quan thuật thử trước.”
“Ừ.” Đại Sơn đứng dậy, đi sang một bên ngồi thiền nghỉ ngơi, uống một số đan mồi bổ khí huyết và hồi phục linh lực.
Lão Mặc thay thế vị trí của Đại Sơn, bắt đầu nghiên cứu cách dùng cơ quan thuật để mở cửa mộ. Cơ quan thuật của Lão Mặc tự nhiên là thua xa Thư Sinh đã bị lão hại chết, nhưng đó là xét về kiến thức hàn lâm và bề rộng. Nếu không động đến những học vấn cao siêu mà chỉ dùng cơ quan để khiêng một cánh cửa mộ thì Lão Mặc – người quanh năm đào đất, kinh nghiệm phong phú – vẫn có vài ngón nghề độc môn.
Lão Mặc lấy ra một cánh tay cơ quan. Cánh tay này có hình dáng tinh xảo như tay người, dường như được thiết kế chuyên dụng để nâng vật nặng. Lão bắt đầu điều khiển cánh tay cơ quan để nâng cửa mộ phòng chính.
Mặc Họa đứng một bên lặng lẽ quan sát. Lão Mặc và Đại Sơn cũng chẳng mảy may để ý đến cậu, dường như đến bước này thì việc của Mặc Họa đã xong rồi.
Cứ thế, Lão Mặc loay hoay với cơ quan, Đại Sơn ngồi thiền nghỉ ngơi, thỉnh thoảng lại uống đan dược bổ sung khí lực. Tuy nhiên, dù cánh tay cơ quan của Lão Mặc là khí cụ tam phẩm, nhưng muốn nâng cửa mộ lên xem ra vẫn quá sức. Lão thử mấy lần đều thất bại.
Đúng lúc này, Đại Sơn đã nghỉ ngơi xong, khí huyết sung mãn, thấy vậy liền đứng dậy: “Lão Mặc, để ta giúp ngươi một tay.”
Lão Mặc gật đầu: “Được.”
Đại Sơn bước tới gần Lão Mặc, vừa đi vừa nói: “Ngươi dùng cánh tay cơ quan cố nâng cửa mộ ra một khe hở… Ta sẽ thúc động sức mạnh Thần Giáng để đập cửa, xem lực đạo có thể xuyên qua cửa mộ làm mòn trận pháp bên trong không…”
Lão Mặc bắt đầu làm theo, cố định cánh tay cơ quan vào góc cửa mộ. Đại Sơn thì bắp thịt cuồn cuộn, bắt đầu vận chuyển sức mạnh Thần Giáng. Sau khi kình lực đã ngưng tụ xong, hắn không nói một lời, đột ngột nện thẳng vào sau gáy Lão Mặc.
Cú đấm này nếu trúng, đầu Lão Mặc chắc chắn sẽ nát như tương.
Lão Mặc nghiêng đầu sang một bên, thi triển thân pháp, cơ thể như một con cóc quái dị né sang bên cạnh. Cú đấm của Đại Sơn nện thẳng vào cửa mộ, phát ra tiếng nổ “ầm” một cái, khiến cửa mộ cũng phải rung chuyển.
Ngay lúc đó, trên cánh tay cơ quan Lão Mặc để lại đột nhiên chuyển động, bắn ra mấy mũi tên ngắn màu đen lao thẳng vào mặt Đại Sơn.
Đại Sơn vung tay gạt phăng mấy mũi tên đen, rồi quay đầu nhìn Lão Mặc.
Lúc này Lão Mặc đã lùi ra xa, tức giận nhìn Đại Sơn: “Ngươi điên rồi? Lại định giết ta?”
Đại Sơn lạnh lùng đáp: “Ta không giết ngươi, e rằng ngươi cũng định giết ta.”
Lão Mặc nói: “Tình nghĩa bao nhiêu năm của chúng ta, sao ta có thể giết ngươi?”
Đại Sơn mặt không cảm xúc: “Chúng ta là phường trộm mộ, lấy đâu ra tình nghĩa? Ngươi giết được Thư Sinh, chẳng lẽ không giết được ta?”
Lão Mặc bình thản nói: “Thư Sinh tự mình chết dưới cơ quan, sao có thể là ta giết?”
Đại Sơn cười lạnh: “Thực sự coi ta là kẻ ngu, không biết gì sao? Thứ như Ảo Tâm Phấn là ngươi mua từ chỗ Triệu chưởng quỹ. Thư Sinh tuy háo sắc, nhưng vào trong mộ là chuyện sinh tử cận kề, hắn sao dám động lòng tà? Hắn chơi đùa với cơ quan cả đời, sao có thể chết thật trong cơ quan được?”
“Tất cả đều là do ngươi ám toán mà thôi.”
Đại Sơn lại liếc nhìn Mặc Họa: “Còn nữa… vị Mặc công tử này thật ra cũng biết hết, hắn đã nhìn thấu tất cả. Chỉ là hắn kiêng dè sự âm hiểm độc ác của ngươi nên mới không dám nói thật…”
Mặc Họa giữ im lặng, không lên tiếng.
Lão Mặc nhạt giọng: “Đó đều là suy đoán của ngươi, sao có thể coi là thật?”
Đại Sơn trong lòng đã xác định sự thật, hiển nhiên cũng không quan tâm Lão Mặc có thừa nhận hay không, hắn chỉ thoáng chạnh lòng nói: “Những năm qua, Thư Sinh đã cùng chúng ta hạ mộ không ít lần, giúp đỡ rất nhiều, không có công lao cũng có khổ lao, ngươi lại hại chết hắn như vậy, lương tâm sao nỡ?”
Nói đến nước này, Lão Mặc cũng lười giả vờ nữa, lão cười nhạt, nụ cười mang theo vẻ giễu cợt: “Thư Sinh chết rồi, ngươi ở đây giả vờ thương xót cho ai xem? Đừng quên, ngươi và ta đều là quân trộm mộ. Trong đám trộm mộ lấy đâu ra người tốt?”
“Thư Sinh, ngươi và cả ta, những năm qua ở dưới mặt đất này đã hại chết bao nhiêu người rồi? Tay ai mà sạch sẽ?”
“Ngựa không ăn cỏ đêm không béo, người không có lộc ngoài không giàu. Lộc ngoài từ đâu tới? Tay không dính máu mà muốn có tiền tài từ trên trời rơi xuống sao? Chẳng phải chuyện nực cười à…”
Đại Sơn cũng lười phí lời, chỉ hỏi: “Túi trữ vật của Thư Sinh đang ở trong tay ngươi đúng không?”
Lão Mặc mỉm cười: “Phải. Ngươi giết được ta, của Thư Sinh và của ta đều sẽ là của ngươi.”
Ánh mắt Đại Sơn lóe lên, quay đầu nhìn Mặc Họa, giọng điệu dịu lại: “Việc này không liên quan đến Mặc công tử, là ân oán của hai chúng ta, dù thế nào chúng ta cũng không làm ảnh hưởng đến công tử…”
Hiển nhiên đối với vị “Thiếu niên trận sư” này, Đại Sơn vẫn khá tôn trọng.
Mặc Họa cũng nhón chân, lùi xa ra trăm trượng, rất lịch sự gật đầu: “Không sao, các vị cứ đánh đi, cứ đánh tự nhiên…”
Đại Sơn quay đầu lại nhìn Lão Mặc, vẻ mặt lạnh lùng: “Hôm nay, ta phải báo thù cho Thư Sinh.”
Lão Mặc cười khẩy: “Vậy phải xem bản lĩnh của ngươi thế nào đã.”
Sau đó Đại Sơn gầm nhẹ một tiếng, thúc động thân pháp, toàn thân tràn đầy quái lực lao về phía Lão Mặc. Lão Mặc cũng điều khiển một con dao găm độc địa, lao vào tử chiến với Đại Sơn.
Pháp bảo của Đại Sơn có liên quan đến bức hình Đại Lực Thần Giáng sau lưng hắn. Suốt đoạn đường này Mặc Họa quan sát nhiều mới nhận ra đó thực chất là một bức thêu bằng tơ huyết, được khâu sống vào da thịt của Đại Sơn. Bức hình pháp bảo này dường như có thể kích phát bí năng và kình lực của hắn.
Còn pháp bảo của Lão Mặc thì đơn giản hơn, là con dao găm độc kia, trên đó dường như tẩm kịch độc. Một khi bị thương bởi pháp bảo của Lão Mặc, e là dù không chết ngay cũng sẽ trọng thương, chất độc bên trong rất khó trừ tận gốc.
Loại pháp bảo này có ưu và nhược điểm cực kỳ rõ ràng. Nếu bất ngờ bị Lão Mặc tiếp cận, rất có thể bị một đòn chí mạng. Tên đen đủi Tiền Tiến chính là ví dụ. Nhưng nếu đã có đề phòng từ trước thì có rất nhiều cách để khắc chế. Đặc biệt là trong quần chiến, khi các pháp thuật pháp bảo uy lực vang dội, loại dao găm chỉ phát huy sát thương cao khi cận chiến này trở nên rất vô dụng. Thường thì chưa kịp áp sát giết người đã chết bởi dư chấn pháp bảo của kẻ khác rồi.
Thế nhưng, nếu dùng trong môi trường trộm mộ, dưới lòng đất âm u, trong lối đi hẹp, và khi mọi người đang “hợp tác” với nhau mà không có sự phòng bị… Những tình huống này gần như phát huy tối đa hiệu quả âm hiểm của pháp bảo của Lão Mặc. Chẳng trách trong đám người này, Lão Mặc là kẻ sống lâu nhất. Làm nghề trộm mộ mà sống thọ thì không có ai là hạng tầm thường.
Tuy nhiên, vào lúc này, Lão Mặc âm hiểm lại hoàn toàn bị Đại Sơn áp đảo. Đại Sơn chừng hai ba trăm tuổi, đang độ sung mãn, nhất là pháp bảo luyện thể của hắn trông tuy quái dị nhưng uy lực có vẻ rất mạnh, khi thúc động thì lớp da bên ngoài cứng như sắt đá, như được khoác một lớp giáp tự nhiên, cộng thêm man lực, mỗi chiêu mỗi thức ép Lão Mặc lui liên tục, gần như không thở nổi.
Quyền sợ trẻ khỏe, già rồi là chịu thiệt. Hơn nữa dao găm của Lão Mặc dù độc đến đâu cũng phải rạch được da thịt, dính được máu thì độc mới phát tác. Lớp da của Đại Sơn cứng như thép, rạch không đứt, uy lực pháp bảo của Lão Mặc tự nhiên bị suy yếu đi rất nhiều.
Vì vậy, chỉ trong vòng mấy chục hiệp, Đại Sơn hoàn toàn lấn lướt, uy phong lẫm liệt. Trên người Lão Mặc bị trúng quyền bầm tím khắp nơi, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Mặc Họa đứng từ xa quan sát, thầm nghĩ: “Chẳng trách Đại Sơn dám trở mặt với Lão Mặc vào lúc này…”
Đại Sơn và Lão Mặc là đồng nghiệp, sự hiểu biết về pháp bảo của nhau tự nhiên rất sâu, hắn biết rõ nhược điểm đó. Hắn cũng hiểu chỉ cần không để Lão Mặc dùng mưu hèn kế bẩn, đối đầu trực diện thì Lão Mặc tuyệt đối không phải đối thủ của mình. Nếu bình thường, Đại Sơn chưa chắc đã ra tay. Nhưng giờ Lão Mặc đã khai sát giới, liên tiếp hại chết Tiền Tiến và Thư Sinh, Đại Sơn tự biết mình khó thoát, nên quyết định “gậy ông đập lưng ông”.
Nhìn thấy Lão Mặc chật vật, sắp bị Đại Sơn đánh chết đến nơi, Mặc Họa lại khẽ thở dài một tiếng. Bởi vì cậu biết, Lão Mặc thực chất còn âm hiểm hơn những gì thể hiện ra ngoài. Và điều này, từ đầu đến cuối Đại Sơn hoàn toàn không nhận ra.
Quả nhiên, trước cửa mộ hẹp, Lão Mặc và Đại Sơn lại áp sát kịch chiến. Đại Sơn thấy Lão Mặc sắp chết dưới tay mình, nghĩ đến bốn viên Thiên Tinh sắp thuộc về mình, trong lòng càng thêm cuồng hỷ, chiêu thức càng thêm mãnh liệt.
Nhưng khi người ta quá vui mừng thì dễ sơ hở. Khi tấn công dồn dập, sơ hở của bản thân cũng lộ ra nhiều hơn. Lão Mặc im hơi lặng tiếng, bắt đúng vài sơ hở của Đại Sơn, rồi dùng dao găm đâm vào dưới sườn hắn.
Ban đầu Đại Sơn không để ý. Vì trước đó Lão Mặc đã đâm hắn rất nhiều nhát mà không rách nổi da. Nhưng lần này quái lạ là dao găm của Lão Mặc đột nhiên đâm xuyên được phòng ngự của hắn.
Đại Sơn khựng lại, đột nhiên nhận ra điều gì đó, toàn thân lạnh toát. Và sự kinh hãi nhất thời đó đã khiến sơ hở càng lớn hơn.
Thân hình Lão Mặc như con chạch, chỉ trong vài hiệp đã đâm thêm mấy nhát vào ngực, thắt lưng và cổ của Đại Sơn. Trong dao găm có tẩm kịch độc tam phẩm, thấy máu là chết. Đại Sơn trúng quá nhiều vết thương, chất độc tức tốc lan khắp toàn thân, hắn chỉ đành cười khổ, mắng một tiếng, rồi mặt trắng bệch như tờ giấy, từ từ ngã xuống đất, tắt thở.
Thấy Đại Sơn đã chết hẳn, Lão Mặc mới thở phào nhẹ nhõm. Mặc Họa nhìn Lão Mặc, cảm nhận khí tức trên người lão, ánh mắt hơi nheo lại, thầm nhủ: “Trung kỳ…”
Lão già này thật ra luôn là tu sĩ Kim Đan trung kỳ. Trong nhóm này, lão có tu vi cao nhất và giấu kỹ nhất. Nhưng công bằng mà nói, dù Lão Mặc có là Kim Đan trung kỳ, muốn thắng Đại Sơn thì dễ, nhưng muốn giết chết hoàn toàn thì khó.
Chuyện trong mộ tuyệt đối không thể để lộ ra ngoài. Để đảm bảo giết được Đại Sơn không để lại hậu họa, Lão Mặc chỉ có thể cố tình tỏ ra yếu thế, rồi chờ đợi một đòn dứt điểm. Lão giả vờ như một con chó sắp chết, bị Đại Sơn áp đảo suốt cả trận. Chỉ chờ đến khoảnh khắc cuối cùng khi Đại Sơn đắc ý mà sơ hở, lão mới đâm vài nhát kết liễu… Sát chiêu thực sự đôi khi lại ẩn chứa trong sự bình lặng.
Sau khi giết Đại Sơn, Lão Mặc lau vết máu trên dao, cất túi trữ vật của Đại Sơn vào lòng, rồi quay đầu nhìn Mặc Họa với nụ cười ôn hòa như chưa có chuyện gì xảy ra: “Một vở kịch náo loạn, khiến Mặc công tử phải xem trò cười rồi…”
Mặc Họa lắc đầu, khen ngợi: “Đạo hữu thật hảo thủ đoạn…”
Lão Mặc chắp tay: “Quá khen, quá khen.”
Mặc Họa lại nói: “Thư Sinh chết rồi, Đại Sơn cũng chết rồi, vậy cửa mộ này mở thế nào đây?”
Lão Mặc lắc đầu: “Không mở nữa.”
Mặc Họa hơi ngẩn người: “Không mở nữa?”
Lão Mặc vỗ vỗ vào túi trữ vật trong lòng, nụ cười chất phác: “Ba viên Thiên Tinh đã vào tay, đây đã là một khoản tài lộc lớn rồi, đủ rồi.”
“Biết đủ thường lạc. Không cần thiết phải mạo hiểm thêm mạng sống vì những thứ dư thừa nữa. Lão già này sống được đến từng này tuổi cũng không dễ dàng gì…”
Lòng Mặc Họa khẽ chấn động, rồi dần dần hiểu ra. Lão già này ngay từ đầu đã không hề có ý định mở chiếc quan tài cuối cùng. Ở trong ngôi mộ này giết hết đồng bọn để một mình nuốt trọn Thiên Tinh, phát một khoản tài lộc lớn mới là mục đích của lão. Còn trong mộ thực sự có gì, lão chẳng hề quan tâm, cũng không có ý định mạo hiểm mở quan…
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!