GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 97

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

“Rất xin lỗi… Tôi không khóc nữa… đừng đánh tôi… Tôi không khóc…” Âm thanh nữ sinh bị đánh rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 mỏng manh, vội vàng nghẹn ngào xin lỗi.

Nữ sinh bị đánh chắc Ngu San, giọng nói của ấy đứt quãng khóc, cũng khàn đi rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nhiều.

Thích nhăn mày lại, quay đầu nhìn Lãng Dữ: “Tôi qua bên đó, việc còn lại giao cho cậu.”

Lãng Dữ lo lắng: “Chị thể xửđược sao?”

“Yên tâm, loại quái vật này chỉ cần một bàn tay xong.”

 

Thích Mê cười, nhẹ nhàng kéo cánh cửa, liếc nhìn bọn nữ quái vật đang hưng phấn thổi bong bóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 màu đỏ một cái, bước nhanh về phía cầu thang.

nhìn thấy một nữ quái vật mập mạp đang che cửa, đưa lưng về phía cô, xắn tay áo lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 chửi bới Ngu San.

Vào khoảnh khắc [Đôi mắt tử thần] mở ra, Thích Mê đi đến sau lưng nữ quái vật, giơ tay ôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 cổ đối phương, dùng d.a.o giấu trong ống tay áo đ.â.m vào [Cánh cửa tử thần] của ta.

Nữ quái vật ngừng thở trong im lặng, trong nháy mắt bóng đen to lớn ngã xuống, bóng dáng mảnh khảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 của Thích lộ ra.

 

Ngu San thét chói tai, sau khi phản ứng lại thì lập tức dùng tay che kín miệng, đôi mắt màu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 xanh lam này rất quen thuộc với ấy, lần trướcấy cũng đã được chủ nhân của đôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 mắt này cứu từ trong miệng hổ.

Thích vừa định hỏi một câu theo thói quen “Em không sao chứ?”, vừa nhìn kỹ dáng vẻ của Ngu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 San, sao không có việc được?

ấy hiện đang mặc một bộ sườn xám màu đỏ không biết từ đâu ra, thể bộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đồ hơi nhỏ nên nó đã bám chặt toàn bộthể, hai nút thắt trước n.g.ự.c không biết© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 do không cài được hay cố ý không cài để lộ ra một vùng xương quai xanh trắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 bóng.

Trên mặt đều dấu bàn tay màu hồng, bị đánh rất thảm, khuôn mặt xinh đẹp chút sưng, càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 khỏi phải nói đến hai con mắt ướt đẫm, khi cô ấy ngẩng đầu nhìn Thíchcũng phải hơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 híp mắt lại, dường như mắt đã sưng đến nỗi không mở ra được nữa.

Thích Mê không nhịn được cơn tức, dùng một chân đá văng nữ quái vật trước mặt, thầm chửi tục một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 tiếng.

Sau khi điều chỉnh cảm xúc, vội vàng ngồi xổm bên người Ngu San an ủi: “Không sao, đừng khóc… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 Đã không sao nữa rồi.”

Cảm xúc Ngu San kích động, gần như mất kiểm soát nên ấy không nói được lời nào, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 ôm chặt Thích khóc thành tiếng.

Ngay lúc này Lãng Dữ đã đi tới, tiếng bước chân đột nhiên vang lên khiến Ngu San bị k.ích thí.ch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 run b.ắ.n lên lên, còn tưởng rằng lại có quái vật tới đây, vội vàng lùi ra sau núp vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 một góc.

Lần trải nghiệm này đã biến cô ấy thành chim sợ cành cong, chỉ cần hơi tiếng động sẽ lập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 tức trốn đi.

“Đừng sợ, đó bạn của tụi chị, đến đây để cứu mọi người.” Thích thật sự không thể nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 cảnh tượng này, cổ họng không khỏi trở nên nghẹn ứ.

Lãng Dữ đứng yên, thấy đồ Ngu San đang mặc thì lập tức dời tầm mắt, cậu cởi áo gió màu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đen trên người, đưa cho Thích Mê: “Cho ấy mặc vào đi.”

“Ừ, cảm ơn.” Thích nhận lấy, đi đến khoáctrên người Ngu San.

Dưới sự trấn an của cô, Ngu San dần phục hồi tinh thần, lập tức nhắc nhở nói: “Y… Vẫn còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 Eva trên lầu, trên lầu còn mấy con quái vật.”

“Được, chị biết rồi.”

Lời chửi bới tiếng trung tiếng anh lẫn lộn của Eva ầm ĩ, hiện tại vẫn còn quanh quẩn, thật sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 muốn không chú ý đến cũng khó.

Thích vỗ vai Ngu San, vừa đứng dậy đã thấy Lãng Dữ đi lên cầu thang: “Chị chỗ này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 với ấy đi, tôi đi lên cứu người.”

Thích do dự một chút, nghĩ với năng lực của cậu chắc chắnkhông thành vấn đề, nên cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 lập tức đồng ý: “Được, vậy cậu cẩn thận một chút.”

“Được.” Lãng Dữ cười khẽ trả lời.

Cậu đút tay vào túi, giày bốt Martin giẫm lên bậc thang không nhanh không chậm nhưng tiếng động cực kỳ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 vang dội tại biệt thự không rộng lớn này, trong dáng vẻ thản nhiên tự đắc, lại một loại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 khí thế không thể ngăn cản.

Lúc này, phòng khách trong biệt thự đột nhiên cực kỳ yên tĩnh khiến Thích cảnh giác, suy nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 rồi lập tức chạy vội tới cửa sổ thủy tinh nhìn lại.

Phòng khách tầng một nào còn bóng dáng của quái vật nữa đâu?

Chỉ từng đống cát rời màu sắc khác nhau và một vùng bóng bay màu đỏ.

Trực giác nói với Thích Mê, từng đống cát rời này chính những quái vật kia.

Nghĩ đến đây, không khỏi hít một hơi.

Trong không gian yên tĩnh như vậy, cho dù là thiếu niên kia đơn phương hành hạ đến c.h.ế.t thì chắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 cũng phải tiếng động rất nhỏ truyền đến.

Nhưng cô lại không nghe thấycả. Cũng không biết thiếu niên ra tay như thế nào, khi nào ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 tay, cô gần như chỉ cảm nhận thấy cậu khi cậu vừa mở cửa bước tới gần... tất cả chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 thế.

Thích yên lặng ngẩng đầu, trong vài giâytự hỏi, âm thanh giày bốt Martin đã dừng lại.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 97 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc