GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 57

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Máu trên người Thích quả thật là quá nhiều rồi, vừa ướt vừa dính, nhiệt độ thấp đến nỗi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 bộ phận còn đông lại, sờ vào cùng thô ráp.

ấy chỉ thể một tay cầm lấy đại đao, một tay bám lấy ghế sau, dựa vào sức mạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 của bản thân duy trì khoảng cách nhất định với Thích Mê.

*

Vẫn may đường đi không xa, lúc Eva sắp kiên trì không nổi nữa rồi thì họ đã về đến cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 lớn của nhà trẻ rồi.

Thích đỗ xe xong, đi đến bên cạnh con sư tử biến dị kia. lẽ c.h.ế.t quá mức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đau đớn, tử biến dị trợn trừng mắt, biểu cảm dữ tợn, bộ dáng c.h.ế.t không nhắm mắt.

Eva thổn thức một trận. Nhìn thôi cũng thấy được chênh lệch lớn nhỏ về hình thể giữa Thích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 contử này, gần giống như ba người Thích Mê cộng lại, thế không chút lực phản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 kháng nào đã bị g.i.ế.c luôn?

“Đến, giúp một tay.” Thích dùng tay nắm lấy một cái chân của con sư tử.

 

“Ừm.”

Eva phản ứng lại, nắm chặt một chân khác của con tử. Hai người ra sức kéo t.h.i t.h.ể đi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 kéo vào một con ngõ nhỏ gần đấy.

thể của sư tử biến dị rất lớn, cùng nặng nề, Thích Eva nghỉ ngơi mấy lần, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 dùng toàn bộ mười phút đồng hồ, mới kéo được qua đó.

Bình thường đi bộ cũng chỉ mất có ba phútthôi.

Bỗng nhiên, Thích giống như nghĩ đến cái gì, dùng ánh sáng chiếu về phía ngõ nhỏ.

Ngõ nhỏ trống rỗng, cái gì cũng không có.

 

Trong lòng hơi hồi hộp, không thấy nữa rồi?

Hôm qua mới vứt một t.h.i t.h.ể quái vật đây, thếkhông thấy nữa?

đã sống lại sao?

Eva ném chân tử xuống, mệt mỏi thở gấp: “Làm sao thế?”

Thíchcau mày: “Hôm qua tôi vứt một t.h.i t.h.ể quái vật ở đây, bây giờ không thấy nữa.”

“Không thấy nữa?” Eva nghĩ nghĩ, lại nói: “Có thểbị thứ đó ăn mất rồi? Dù sao thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 thế giới tận thế này đâu đâu cũng quái thú đòi mạng.

“Có lẽ thế…”

Thích nửa tin nửa ngờ thu ánh sáng lại, quay đầu nhìn chằm chằm về phía con tử, một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 lát sau, l.i.ế.m môi một cái.

“Cô nói xem… Thịt của con tử biến dị này ăn được không?” Thích nhìn chằm chằm về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 phía miếng thịt lớn trước mặt, chậc chậc lưỡi. Bởi phải lưu trữ đồ ăn cho đám trẻ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 luôn không dám ăn quá nhiều đồ ăn, sau khi trải qua trận chiến đấu vừa rồi, thật sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đói đến mức n.g.ự.c sắp dán vào lưng đến nơi rồi, bây giờ thật sự thể bổ nhào về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 phía người con sư tử trực tiếp cắn hai miếng thịt tươi.

Không nhắc đến còn đỡ, vừa nhắc đến Eva cũng đói đến hoảng loạn. ấy cẩn thận nhìn về phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 contử biến dị này, đưa tay ra vỗ vỗ: “Cảm giác giống như chỉ tiến hoá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 thôi, trên người hình như không có virus gì cả… Cho là có virus, dùng nhiệt độ cao chắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 hẳn cũng an toàn nhỉ?”

Thích Mê ôm cánh tay, gật đầu: “Cũng đúng, nếu như dùng lửa nướng chín nói, thịt của con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 tử biến dị này lẽ còn thể ăn được?”

Eva l.i.ế.m môi một cái, gật đầu: “Tôi cảm thấythể.”

Hai người ngẩng đầu, nhìn nhau cười, quyết định quay về nhà trẻ lấy lửa.

*

Dưới sự yểm hộ của Eva, Trịnh Viện Viện với Đỗ Thuỵ đưa bọn trẻ quay về lớp Đậu Đinh.

Nhân cơ hội này, Thích Mê mang một cơ thể đầy m.á.u đi vào nhà vệ sinh.

Dưới ánh sáng của điện thoại, cuối cùng Thích thể thấy mặt mình trong gương.

Cả khuôn mặt gần như đều dính máu, cổ cũng là màu m.á.u bị hong khô, vừa rồi nếu như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đưa điện thoại để bên hông, ánh sáng soi từ đầu đến chân hiệu quả càng thêm quỷ dị. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60

Khó trách trước đó Eva bị doạ nhảy dựng lên.

Cô nhanh nhẹn cởi ống tay áo bên trái xuống, sau đó đến bên phải, ngũ quan của nhíu chặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 lại, từng chút từng chút một tách tay áo ra khỏi làn da.

Đây thói quen dùng tay của cô, mấy lần đ.â.m vào trong người con tử đều dùng tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 này, m.á.u đã hoàn toàn thẩm thấu, sau khi khô dính lên bề mặt da.

Cộc cộc.

Hai tiếngcửa rất nhẹ.

Nhìn qua tấm gương, Thích nhìn thấy Tiểu Lãng Dữ đang ôm áo lông của đi đến.

“Sao em lại đến đây? Đây phòng vệ sinh nữ.” Thíchnhắc nhở.

Tiểu Lãng Dữ không để ý đến câu nói của cô, nâng khuôn mặt nhỏ lên: “Cô bị thương rồi?”

“Không có.”

“Gạt người.” Tiểu Lãng Dữ trả lời, biểu cảm tựa hồ lạnh thêm mấy phần.

Cậu ôm lấy áo lông đi vào, thuận tay đóng cửa lại, kiễng chân nhỏ lên khoá cửa phòng vệ sinh. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60

Thích Mê cau mày: “Em làm cái vậy?”

Tiểu Lãng Dữ liếc nhìn một cái, không nói chuyện, giống như đang tức giận. Cậu kéo đệm lót của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 ghế đẩu nhỏ ra, đặt áo lông lên đó, lại trèo lên ghế, nhẹ nhàng kéo tay phải của Thích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 qua.

Thích cũng không động, muốn nhìn xem đến tột cùng cậu muốn làm gì.

Chỉ thấy Tiểu Lãng Dữ dùng tay chạm lên cánh tay phải của cô, sợ làm đau cô, chạm một cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 liền mau chóng rút tay về.

Tiếp đó, cậu lấy một cái kéo từ trong túi ra, ánh mắt cẩn thận chuyên chú cắt bỏ tay áo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 này.

Đáy mắt Thích hiện lên một tia kinh dị.

“Đau không?” Tiểu Lãng Dữ ngước mắt lên hỏi.

Thích bị cậu này làm cho bối rối, nhìn chằm chằm cậu hai giây, lắc đầu: “Không đau…”

Tiểu Lãng Dữ ừm một tiếng, giống như không định giải thích hành vi không hợp lẽ thường của cậu, lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 tiếp tục dùng kéo cắt lên trên, thời điểm thấy ống tay áo dính chặt vào làn da quá mức, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 ánh mắt cậu loé lên, nhẹ nhàng thở dài một hơi.

Sợ trực tiếp quá đau, cậu nhướn người mở vòi nước, vốc một ít nước vẩy lên trên, thấm ướt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 ống tay áo, mới lại nhẹ nhàng vén vải lên.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 57 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc