GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 45

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Tiểu Lãng Dữ không hỏisao, nghe lời ừm một tiếng, nhắm mắt lại.

Chầm chậm, Thích nhìn thấy những tia sáng lấm tấm màu xanh quanh quẩn trên tay nhỏ của cậu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Tiểu Lãng Dữ chậm rãi mở mắt ra, dùng tay nhỏ chạm nhẹ vào phiếnđã khô héo một chút. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mấy giây sau, kỳ tích xuất hiện, phiếnkhô héo trên đất bùn dần dần tràn đầy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 màu xanh biếc, phiến lá trở tươi mới mọng nước.

Từng phiến giống như khát khô đã lâu rốt cuộc cũng nhận được ơn trạch từ bình nước Cam Lộ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhanh chóng tươi sống phất phơ. Một chậu thực vật xanh tốt đã lâu không gặp tràn ngập đáng yêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuất hiện trước mắt.

Tiểu Lãng Dữ nhìn một màn này, biểu cảm không một chút gợn sóng.

 

Trái lại Thích đầy một mặt đầy hưng phấn— Quả nhiên nhặt được bảo bối rồi!

Người điều khiển hệ thực vật, tên như ý nghĩa, thể thao túng mọi loài thực vật.thể làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho thực vật đã c.h.ế.t sống lại một lần nữa, cũng thể làm cho hạt giống

nhanh chóng mọc lên, mọc ra những thứ thể ăn được. Cứ như vậy, chỉ cần thể tìm thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hạt giống của rau củ hoa quả hoặc cành khô vụn, đồ ăn của bọn họ tận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thếthể nói không cần lo nữa rồi!

 

Trong mắt Lãng Dữ ánh lên bóng hình vui vẻ của Thích Mê, cậu nghiêng đầu nhỏ của mình, đôi mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mang theo mỉm cười: “Cô Thích rất vui vẻ sao?”

“Tất nhiên vui rồi.” Thích đáp lại, về sau không cần lo lắng về đồ ăn nữa thể không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vui được sao!

Hàng lông mày Tiểu Lãng Dữ cong cong: “Vậy Thích vui em sao?”

Thích sờ sờ đầu của cậu: “Đúng vậy, bởi em rất giỏi.”

“Ừm, cô Thích vui vẻ, em liền vui vẻ.” Nói xong, cậu lại đưa tay nhỏ về phía Thích Mê, “ôm.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Tâm trạng Thích rất tốt, một tay ôm cậu lên.

Mới đầu Trịnh Viện Viện với Đỗ Thuỵ còn không hiểu nổi [Người điều khiển hệ thực vật] đến tột cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý gì, đến khi Thích một chậu cây đầy mới mọng nước quay lại, trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt tràn ngập niềm vui như lúc ăn tết, bọn họ liền hiểu -- Đâyhọ đã nhặt được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 [Máy sản xuất đồ ăn] đó!

Không dám chậm trễ, Thích vừa đặt Tiểu Lãng Dữ lên ghế đẩu cạnh bếp lửa, Trịnh Viện Viện lập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tức lấy ra một bình sữatươi ngon ra. ấy cảm thấy chỉ ăn bánh quy thì không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93dinh dưỡng, liền nhân lúc cậu đi rửa tay, dùng nước ấm pha cho cậu một bình sữa nhỏ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không ngờ tới bây giờ còn thể sử dụng để nịnh nọt con.

Lãng Dữ do dự một chút, không dám nhận lấy. Sau khi nghe Thích nói một câu “mau cảm ơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trịnh” mới đưa tay ra nhận lấy, nói một câu “cảm ơn”.

Trịnh Viện Viện kích động khua khua tay: “Không sao không sao, đây điều nên làm.”

Lãng Dữ đặt bình sữa lên đùi mình, nhặt nửa cái bánh hồi nãy còn thừa lại nhét vào miệng, nhai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhai, nhìn thấy Bành Di Thần đứng bên cạnh l.i.ế.m liếm môi, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào nửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gói bánh quy còn lại trên tay cậu.

Cảnh giác được Lãng Dữ đang nhìn mình, Bành Di Thần bận rộn tìm cớ, nhỏ giọng hỏi: “Cái bánh quy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này ăn, ăn ngon không?”

Lãng Dữ sáng tỏ rồi, cậu ngậm một miếng bánh quy trong miệng, số còn lại đưa ra tới.

Bành Di Thần cong môi cười, tay nhỏ sợ không kịp mau chóng đưa ra: “Tớ, tớ chỉ lấy một miếng.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nói được làm được, cậu bé thật sự chỉ lấy một miếng, nói một câu cảm ơn rồi quay đi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Mấy giây đồng hồ sau, cậu mang mặt hưng phấn quay người nói với Tiểu Lãng Dữ: “Ừm, cái bánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quy này ăn ngon!”

Lãng Dữ cười khẽ một tiếng, nhai nhai bánh quy khô không khốc trong miệng, vừa chuẩn bị mở lời muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 uống nước, bỗng nhiên nhìn thoáng qua bình sữa ấm áp đang đặt trên đùi, nhất thời do dự. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Bên tai truyền đến tiếng xào bàn tán của ba thầy giáo.

Thích Mê: “Các thầy có cảm thấy đứa trẻ này hình như chút thành thục quá mức?” Vừa rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một lòng chú ý đến sức mạnh điều khiển hệ thực vật của Tiểu Lãng Dữ, vẫn chưa cẩn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thận quan sát kỹ càng đứa trẻ này, hiện tại xem xét lại, cứ luôn cảm thấy khí chất của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cậu không đúng lắm, không sự ngây thơ như những đứa trẻ thông thường.

Đỗ Thuỵ lắc đầu: “Không cảm thấy.”

sao thì cháu ngoại của anh ấy Ngô Mộc Thần cũng dáng vẻ tương tự như vậy.

Trịnh Viện Viện cũng không phát hiện ra, trộm liếc nhìn Tiểu Lãng Dữ một cái: “Có sao?”

Cảnh giác được ánh mắt của ba người, Tiểu Lãngâm thầm thở dài, đôi tay nhỏ cầm bình sữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên, ừng ực ừng ực uống.

Trịnh Viện Viện quay đầu lại: “Tôi cảm thấy không có.”

“Thật sao… Vậy lẽcảm giác của tôi sai rồi.” Thích ngước mắt, ánh mắt cảnh giác khoá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chặt trên người của Tiểu Lãng Dữ.

thừa nhận, trực giác của chỉ dị thường mẫn cảm vào thời điểm xem xét [người đến nguy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiểm hay không], mặc lẽ là giác quan thứ sáu không đạo lý, nhưng lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể vào thời khắc lần đầu nhìn thấy người liền thể xác định,nên rút thanh đao này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra không.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 45 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc