GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 141

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Nhưng sau khi Kiều Dã nói xong, cô chợt nhận ra——

Ôi, lẽsẽ không bao giờ thể thoát khỏi cơn ác mộng này.

Hai người đắm chìm trong nỗi buồn, không ai nói nữa, đột nhiên, họ nghe thấy bảo vệ của Thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phố Hoan Lạc hét lên: "Này! Hai người đằng đó, Sĩ quan Tiên phong đang tìm các người!"

Ngay khi nghe thấy bốn chữ "Sĩ quan Tiên phong", Kiềulập tức quay đầu lại: "Sĩ quan Tiên phong... © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đang tìm chúng tôi?"

"Đúng vậy, hai người, mau vào đi, đừng để quan Tiên phong của chúng tôi chờ!" Bảo vệ sốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ruột nói.

Kiều như thấy lại hy vọng, lau nước mắt, lại mỉm cười: "San San, emnghe thấy không, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quan Tiên phong đang tìm chúng ta, hẳn là có thể tiến vào thành!"

 

Cậu ta đứng dậy kéo Ngu San tiến về phía cửa sau, nhưng Ngu San vẫn đứng bất động.

Nếu thế giới nàymột cơn ác mộng thì bốn chữ quan Tiên phong chắc chắn chính gông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cùm siết chặt lấy cổ họng cô, chođã mấy ngày trôi qua, vẫn nhớ như in cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tượng mình bị đám quái vật đó bắt đi, bị con quái vật lột quần áo... Trái tim cô như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bị ra, cảm giác ớn lạnh lan ra khắp thể.

suýt nữa đã trở thành dâu của quan Tiên phong.

Ngu San kéo Kiều đang phấn khích lại, lắc đầu quầy quậy.

Vài giây sau Kiều mới phản ứng lại, nhận ra người bắt cóc Ngu San lần đó chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quan Tiên phong.

 

"Này! Đừng chần chừ nữa, muốn vào thành thì nhanh lên. Nếu chọc giận quan Tiên phong của chúng tôi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 các người không chịu được hậu quả đâu!"

Kiều suy nghĩ một chút, quay đầu nhìn chằm chằm bảo vệ: “Anh nói vào thành, vào Bất Dạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thành à?”

"Đúng vậy, quan Tiên phong đang chờ hai người tòa nhà trung tâm của Bất Dạ Thành. Đừng lãng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phí thời gian nữa, nhanh lên!"

Ánh sáng lóe lên trong mắt Kiều Dã, cậu ta xoay người nói: "Em nghe thấy không San San, chúng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể tiến vào Bất Dạ Thành! Anh biết em sợ hãi cái gì, nhưng không sao rồi, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ở đây, thế nào đi nữa anh cũng sẽ bảo vệ em, chúng ta vào thành phố rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói chuyện, được không?!”

Ngu San vẫn lắc đầu.

Kiều cười xòa: "Cô bé ngốc này, lỡ như quan Tiên phong biết mình đã làm sai nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 muốn xin lỗi chúng ta thì sao? Nếu chúng ta không vào Bất Dạ Thành, sẽ không có hy vọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trở về nhà…"

Vừa nói, cậu ta vừa ôm Ngu San, chậm rãi dẫn về phía trước: “Chúng ta vào thành trước nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngóng, anh biết em sợ, vậy em trốn sau lưng anh một lúc, anh sẽ nói chuyện với anh ta, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 em thể tin tưởng anh một lần được không?"

“Không…”

"Hãy tin anh, San San. Nếu bỏ lỡ hội này, chúng ta thực sự không còn đường về nhà nữa." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Kiều kiên quyết nắm lấy vai Ngu San, không nói không rằng dẫn ấy đi vào.

*

Dưới sự dẫn đường của bảo vệ, Kiều Ngu San đã đến tầng 18 của Tòa nhà trung tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của Bất Dạ Thành.

Thang máy kêu ting rồi mở ra, hiện ra trước mắt một văn phòng rộng rãi trang nhã.

Vị quan Tiên phong kia đang ngồi bàn làm việc, đối diện anh ta hai người đang cúi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đầu như thể đang được bàn giao việc đó.

Ngu San núp sau lưng Kiều Dã, chậm rãi đi vào, lúc ngẩng đầu nhìn thấy bộ sườn xám màu đỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong tay Hầu Thư, bụng ấy tức khắc dâng lên một cảm giác khó chịu, không khỏi nôn khan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mấy cái.

Nghe thấy tiếng động, ba người trong phòng đồng thời nhìn về phía họ.

Kiềuvội vàng cúi đầu, lo lắng đối mặt với quan Tiên phong.

“Tới rồi?” quan Tiên phong mỉm cười xua tay, ra hiệu cho Hình Thiết Quân và Hầu Thư bước sang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một bên trước.

Hầu Thư lén nhìn Ngu San, mày nhíu càng chặt.

“Cô cô dâu bỏ trốn ngày hôm đó phải không?” quan Tiên phong dựa vào ghế, bắt chéo chân, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 “Ngu San, tên rất hay… Không ngờ tới lại người không thích bộ sườn xám đỏ này, vậy nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giờ tôi đưa cho cô."

"!"

Ngu San liên tục lắc đầu, kéo tay Kiều Dã.

Kiều mím môi, suy nghĩ một lúc rồi cười toe toét: "Sĩ quan Tiên phong, ấy, ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bạn gái của tôi..."

"Tôi biết, thì sao?" Sĩ quan Tiên phong ngắt lời cậu ta, nghiêng đầu cười khẩy, "Tôi còn biết cậu đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Bất Dạ Thànhthứ gọi là, à, thẻ trú... Sao chúng ta không thỏa thuận nhỉ, nếu cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể thuyết phục Ngu San, tôi thể cho cậu tấm thẻ cậu muốn."

“Anh nghiêm túc chứ?!"

"Đương nhiên…"

Cảm thấy Kiều sắp bị hắn thuyết phục, Ngu San vội vàng kéo tay cậu ta lần nữa: “Kiều Dã, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chúng ta đi nhé?”

Kiều nhìn chằm chằm ấy hai giây, vẻ mặt phức tạp suy nghĩ hồi lâu, nhắm mắt lại, nghiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 răng nghiến lợi nói: "Xin lỗi San San, anh, anh thực sự không còn thời gian nữa."

Ngu San trợn mắt: "Anh nói cái gì?!"

Giống như sét đánh ngang tai, không nghe lọt bất âm thanh nào nữa.

ấy nhìn Kiều Dã,mồm muốn nói đó, rồi lại chắp hai tay lại như cầu xin điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gì, mọi thứ xung quanh bắt đầu trở nênảo, chỉ tiếng người ồn ào.

 

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 141 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc