GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 136

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Khu trưởng khu Thỏ cười rạng rỡ, vỗ vỗ chiếc xe tróc sơn màu xanh bên cạnh, sau đó vẫy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vẫy tay với Thích Mê: “Mau xuống đây đi, tôi lái xe chở các người đi xem căn phòng đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chuẩn bị cho mấy người!”

Thích nghiêm túc quan sát một lát, người này giơ tay nhấc chân đều tản ra sự giản dị, nhiệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tình cũng không giống như giả vờ, hoàn toàn khác biệt với những người tiến hóa vênh mặt hất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hàm đã từng gặp qua.

Không khác biệt so với lời Tề Vân nói.

Sau khi bọn nhỏ mang giày xong xuôi, Thích Mê liền dắt bọn chúng xuống lầu.

TềVân đã đi đến cửa hàn huyên với khu trưởng khu Thỏ, trong tay còn ôm năm món đồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hộp như lời trong miệng ta nói.

“Tôi nghĩ rằng cô đừng nên để bọn nhóc đi, để bọn chúng đây với tôi, căn phòng kia của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mùa đông lọt gió mùa mưa dột, đem mấy chân sau đi kẻo lại khiến chúng sinh bệnh.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Nói xong, TềVân thấy Thích mang theo mấy đứa nhóc lại đây, mím môi, nói tiếp, “Thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không, một đám nhóc mới có ba bốn tuổi, đừng mang chúng đi nữa.”

Khu trưởng khu Thỏ tựa hồ như bịta thuyết phục, nét mặt chợt hiện lên khó xử: “Nhiều con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nít như vậy, căn phòng kia thật sự không thích hợp để bọn chúng ở, chắp vá thêm người lớn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 còn phải tính lại nữa là.”

“Cũng được, thế ông đem đồ hộp khách sạn đến cho mấy đứa chúngđi, năm cái hộp này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hôm nay xem như tôi mượn cho bọn nhóc.” Tề Vân cười nói.

Thấy hai người bọn họ gần như đã quyết định xong, Thíchcũng không nói thêm nữa, rốt cuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngay cả cũng cảm thấy bọn nhỏ đây vẫnthuận tiện hơn, ít nhất nơi này sạch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sẽ, nhà vệ sinh riêng biệt, chỉ không có điện.

 

cười lễ phép với khu trưởng khu Thỏ, hỏi một chút về công tác cũng như sinh hoạt hàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngày của khu Thỏ, để sau đó thể nhanh chóng nhập gia tùy tục.

Khu trưởng khu Thỏ lắc đầu, khó xử nhìn về phía Tề Vân: “Sắp xếp… hình như mỗi ngày khu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thỏ của chúng ta cũng không cần phải sắp xếpnhỉ?”

Tề Vân cười nhạt, không nể mặt lập tức phàn nàn: “Chẳng phải người của khu Thỏ mỗi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngày đều canh giữ địa bàn tưới nước, bắt côn trùng, không có việc thì hay ra ngoài săn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bắt đó à. thường thì người của khu chúng ta luôn không bắt được gì nên cứ tụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tập lại với nhau để tâm sự hóng hớt, toàn là một đám người chẳng khác gì các cụ già © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 về hưu, còn thể sắp xếp cái đây?”

Khu trưởng khu Thỏ bị nói đến mức không cãi lại được, sau khi im lặng một hồi lâu, ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mới nghĩ ra cách để đáp lại, ngượng ngùng cười: “Khu Thỏ của chúng ta, mọi người sinh hoạt theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Phật Giáo, khôngsắp xếp cả, chỗ này cùng tự do…”

“Không phải tự do quá tự do, không có việc để làm cả.” Tề Vân lại một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lần nữa phản bác.

Khu trưởng khu Thỏ: “......”

 

Khu trưởng khu Thỏ không thể chịu đựng thêm lời lẽ của Tề Vân, vội vàng lấy cớ có việc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chuyển hướng xe ba bánh chuẩn bị đi sang chỗ khác.

“Chờ một chút khu trưởng.” Thích đột nhiên gọi ông lại, “Ở nơi này của mọi người loại máy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phát điện nhỏ nào hay không? Đồ hỏng cũng được, tôi thể sửa.”

cảm giác đến Bất Dạ Thành này sẽ gặp phải nhiều chuyện,hi vọng bọn nhỏ thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sinh hoạt trong hoàn cảnh ánh sáng.

Khu trưởngTề Vân liếc nhìn nhau một cái, Tề Vân đồng ý với lời đề nghị, thử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tính toán: “Khách sạn một máy phát điện nhỏ đã bị hỏng từ rất lâu về trước, hỏng đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nỗi không còn nguyên vẹn, cô có thể sửa không?”

Thích gật đầu: “Chỉ cầnthể tìm được vật liệutôi thể sửa.”

“Nhưng nơi này của chúng tôi không có nhiên liệu, xăng dầu diesel đó chỉ những khu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vực đèn chiếu sáng, cho sửa được rồi, khả năng hoạt động được cũng rất thấp. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nếu muốnđược loại nhiên liệu này, chỉ thể thông qua việc giành được thắng lợi trên đấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trường.” Khu trưởng nói, “Nhưng khu Thỏ của chúng ta đã quyết định sẽ không tham dự đấu trường, cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nên thể tôi sẽ không giúp được.”

Thích mắt suy nghĩ, lại ngẩng đầu: “Tôi có thể đi ra khỏi Bất Dạ Thành chứ?”

Khu trưởng: “Mỗi người chỉ được ra ngoài một lần, lính canh sẽ tiến hành quản cùng nghiêm khắc.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

“Không sao hết, có thể đi ra ngoài được, ngày mai tôi sẽ ra ngoài một chuyến.”

Khu trưởng miệng thở dốc, muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng ông không nói hết, xoay người lái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chiếc xe ba bánhkỹ, kẽo kẹt kẽo kẹt chạy về phía trong thôn.

*

Nửa giờ sau, Thích vất vả lắm mới thể dỗ bọn nhỏ nghịch ngợm ngủ, lại nghe thấy giọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói to dưới lầu.

vội đi đến bên cửa sổ, phát hiện khu trưởng lái xe ba bánh kéo theo không ít phế liệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trở về, còn những gói đồ hộp giản dị, chất thành một núi nhỏ.

Thích nhẹ nhàng khép cửa khép, chạy xuống lầu.

“Tôi cũng không biết rốt cuộc muốn vật liệu gì, nhìn thử xem trong đây cái nào sử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dụng được không?” Khu trưởng nói.

Đống vật liệu này đều do ông tự tay đi từng nhà xin, tuy rằng ngoài miệng nói không giúp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được, nhưng ông vẫn dùng hết khả năng của mình giúp Thíchthu thập được nhiều món đồ như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vậy.

Dây điện thừa thải, tấm sắt cũ, cây búa, cờ lê… Cái cần cũng đều có.

“Đồ dùng đã khá đầy đủ rồi, cảm ơn ông nhiều, khu trưởng.” Thích Mê gật đầu nói lời cảm ơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 với ông.

“Không cần không cần.” Khu trưởng vẫy vẫy tay, sau khi quay xe đi, ông tiếp tục nói: “Ở đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hai mươi mốt món đồ hộp, hẳn thể đủ cho mấy người ăn mấy ngày, nếu không đủ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể vào trong thôn hỗ trợ trồng ít đồ đó. Đây đều tấm lòng của mọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người, ban đầu vốn chỉmười lăm hộp tôi, nhưng họ vừa nghe thêm bốn đứa trẻ tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì mỗi nhà lập tức đưa ra thêm ít nhất một phần.”

Thấy Thích sửng sốt, Tề Vân đi tới vỗ vào bả vai của cô: “Sững sờ cái gì? Để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chúng tôi dọn đồ giúp cô, đi lo chuyện của mình đi.”

Thích nhếch môi,cùng kinh ngạc với sự hiếu khách của khu này.

Đặc biệt khi đã gặp qua rất nhiều những người tiến hóa kiêu ngạo, kiểu giúp đỡ lẫn nhau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thông thường này trở nêncùng khó thấy.

“Hiện tại xem như tôi đã do để lại khu Thỏ rồi.”

Thích Mê tiến lên nhận đồ hộp trong tay TềVân.

Tề Vân nhìn chằm chằm hai giây, mỉm cười, sau đó xoay người đem những đồ hộp còn lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lên khách sạn.

Ba người nhanh chóng mang những thứ này cất vào nhà kho của khách sạn.

Không dám rời xa bọn nhỏ quá lâu, Thíchmang theo chiếc máy phát điện nhỏ kỹ cùng với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một ít dụng cụ ngồi cửa hành lang, vừa canh bọn trẻ ngủ vừa sửa máy phát điện, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hề chậm trễ.

*

Vốn tưởng rằng thể dành chút thời gian để ở một mình, nhưng không bao lâu, dưới lầu liền truyền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đến âm thanh ồn ào.

Tề Vân như đang cùng một người đàn ông nói chuyện, ngay sau đó tiếng bước chân của hai người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi lên phía cầu thang dần trở nên dồn dập.

Thích ngồi xếp bằng dưới đất, không chút để ý liếc mắt đảo qua hướng cửa cầu thang, vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lúc thấy Hình Thiết Quân, hóa ra tới tìm cô.

Cô thu hồi ánh mắt, làm như không thấy, tiếp tục dùng d.a.o cắt những dây điện không còn dùng được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của máy phát điện.

Hình Thiết Quân sẽ không đến tìm cô không việc gì, gã cùng tự tin bước lên: “Này, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quan Tiên phong của chúng tao đang tìm mày, nhanh chóng đi theo tao ngay.”

“Ngày mai đi, hôm nay tôi không rảnh.” Thíchkhông ngẩng đầu lên, trả lời.

Dường như Hình Thiết Quân đã quen với tính tình kiêu ngạo này của cô, không giận còn nở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nụ cười, độ cong trên môi càng lớn hơn: “Nhắc nhở mày lần nữa, tao nói quan Tiên phong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của chúng tao đang tìm mày, mày cách nói không rảnh? Nói cho mày biết, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dám chọc giận quan Tiên phong của chúng tao thì đừng mong có miếng ngon Bất Dạ Thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này nữa. Tao nói đúng không?”

quay đầu lại nhìn về phía Tề Vân, dùng ánh mắt uy hiếp, ra hiệu Tề Tư Vân phụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 họa cho mình.

Không ngờ tới Tề Tư Vân không làm theo kịch bản, mắt trợn trắng xoay người sang chỗ khác, độc miệng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trước sau như một: “Sao tôi biết được? Tôi chưa từng gặp cậu ta bao giờ!”

Không cần nhìn cũngthể tưởng tượng được dáng vẻ cứng đờ của Hình Thiết Quân, Thíchkhông khỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cười trộm.

“Tốt lắm, khu Thỏ các người muốn nhảy nhót trêu ngươi quan đúng không?” Lúc trước đã bị Thích© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chế giễu thùkhông báo, hiện tại bị người phụ nữ độc miệng Tề Vân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này chế nhạo, Hình Thiết Quân giận đến tím người.

Kết quả những lời nói này vừa nói ra, Tề Tư Vân lại nhỏ giọng phản bác: “Con thỏ vốn© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bản năng thích nhảy, nhảy nhót chẳng phải chuyện thường tình sao? Không nhảy thì người ta sẽ gọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 con rùa...”

Thích không nhịn xuống cười phá lên.

“Con đàn bà xấu này, ông đây thấy mày đang muốn tìm cái c.h.ế.t đấy!” Hình Thiết Quân hét lớn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một tiếng rồi lao về phía Tề Tư Vân.

Thích thấy tình thế không ổn, vội vàng đứng dậy.

Nhưng không đợi ngăn cản, Tề Vân đã sớm bỏ trốn mất dạng, Hình Thiết Quân vừa mới chạm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào ta, ta đã chui thẳng vào vách tường dày, Hình Thiết Quân chỉ thể đánh vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bức tường trong tuyệt vọng.

Kỹ năng của TềVân chính thể tùy ý ẩn nấp trong đá, tường, xi măng, tuy rằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không năng lực chiến đấu, nhưng kỹ năng chạy trốn phải nói tuyệt vời, người bình thường khó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể bắt được.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi,đãthể trốn thoát khỏi tay Hình Thiết Quân, vừa đầu ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khỏi trong bức tường, vừa cố ý làm mặt quỷ với anh ta.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 136 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc