GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 133

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Ban đầu, Thích tưởng rằng khu Hươu đã thê thảm lắm rồi, kết quả vừa tới khu Thỏ, Thích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 liền trợn tròn mắt ngỡ ngàng.

Xung quanh toàn bộ đều là những ngôi nhà trệt thấp bé, rải rác từng căn nhà cấp bốn.

Trên bức tường gạch đỏ cửa khu có in hình con thỏ trắng lớn, giống như nhảy qua thời đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đi đến những ngày tháng làm việc vất vả.

nơi giao nhau giữa khu thỏ khu hươu một chuỗi khách sạn tiện lợi, xem như tương đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 hiện đại, sau khi xe mui trần dừng lại, tài xế lịch sự bảo bọn họ xuống xenói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 họ hãy tạm thờiđây trước, chờ người đảm nhiệm của khu Thỏ đến đón.

 

Sau khi xe chạy đi, đường phố trở nên yên tĩnh tột cùng, khách sạn tiện lợi hai khu này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 càng thêm ảm đạm.

Thích Mê không khỏi cười tự giễu.

đã tính toán ngàn lần, chỉ cho rằng đây thiếu thốn thực phẩm không ánh sáng, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 không ngờ tài nguyên xây dựng của khu Thỏ cũng kém nhất.

mở đèn chiếu bằng điện thoại di động, đang suy nghĩ trong đầu phải làm thế nào để cho bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nhỏ chấp nhận được nơi này, lúc này, Ngô Mộc Thần vẫn buồn bực không rên lại bất ngờ mở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 miệng:

 

“Thật tốt, giống như về nhà bà ngoại vậy.”

Bị những lời này ảnh hưởng, Dương Thắng Tráng cũng hào hứng gật đầu: "Đúng vậy, quê của tớ cũng giống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thế, quê tớ nuôi thật nhiều heo, còn con nữa! Vào dịp Tết, chúng tớ còn ngồi cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nhau gói sủi cảo, thật vui!”

Vương Tiểu Hổ nghe lời chỉ nghe được một nửa, trừng hai mắt nhỏ tìm kiếm: "Cái gì, sủi cảo, tớ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 rất thích ăn sủi cảo, đâuđâu?!"

Thích thở dài, sờ sờ đầu nhỏ của cậu bé: "Cô Thích hứa với em, sẽ sủi cảo nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 phải chờ thêm một vài ngày nữa... Chúng ta vào nghỉ ngơi trước chờ đồng đội còn chưa hoàn thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 xong nhiệm vụ đến đây được chứ?"

“Dạ!”

Bọn nhỏ cũng không bởi hoàn cảnh ảnh hưởng tâm trạng, theo sau Thích đi vào khách sạn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

Các thiết bị trong khách sạn mặc dù cũ kỹ, nhưng lại sạch sẽ đáng kinh ngạc, quẹt tay lên quầy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lễ tân cũng không thấy bụi.

“Chỉ biết chèn người vào chỗ này! Mả cha nó, không lương thực có nhiều người hơn thì ích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lợi gì?" Giọng của một người phụ nữ vang lên, người chưa thấy đâu tiếng đã tới trước, ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 vừa hét to mắng chửi vừa đi vào hành lang, thấy Thích Mê dẫn theo bốn đứa nhỏ, ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 hơi ngơ ngác, sau đó mày nhíu càng sâu, "Thôi rồi, cònbốn cái lề mề, xem ra khu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Thỏ của tôi chắc chắc không còn hy vọng rồi!"

Người phụ nữ mặc một kiện quân phục, đầu tóc rối tung hơi hỗn độn, khoé mắt tuy rằng thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nhìn ra đã lớn tuổi, nhưng so với đông đảo người tiến hóa trong Bất Dạ Thành cũng được xem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 như một mỹ nữ.

Ngũ quan củata không nhiều thay đổi, đôi tay cũng không màng, hẳn người chơi ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tận thế.

Thích nhìnta, đáy mắt hiện lên một tia kinh ngạc, sau khi hiểu được lờita nói, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 liền không khách khí đáp lại: “Nếu như chúng tôi không đến, đám người ở khu Thỏ xem ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lợi hại lắm nhỉ.”

Vốn tưởng rằng hai người một lời tôi một ngữ sẽ xảy ra một trận giằng co, nào ngờ người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đàn quét mắt đánh giátừ trên xuống dưới, trực tiếp hạ lệnh đuổi khách một cách kỳ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 quái: “Này, khinh thường người khu Thỏ của tôi như vậy sao? Vậy mời ra ngoài đừng tiến vào, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đi tới khu khác, xem có nơi nào muốn các người hay không!”

Nói xong, bà ta khoác lên mình áo khoác quân phục, ngồi lên trên chiếc pha cũ nát. Thấy Thích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6đứng đó không đi, ta còn rất không kiên nhẫn xua xua tay với cô, “Ra cửa rẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 trái không tiễn! Mang theo bốn cái chân sau của rồi nhanh chóng ra ngoài!”

“Bọn cháu không phải chân sau!” Triệu Nhất Triết núp sau lưng Thích Mê, thò nửa cái đầu ra nói.

Vương Tiểu Hổ kéo kéo tay Thích Mê, giơ tay chỉ vào người phụ nữ: “Cô giáo Thích, này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 hung dữ quá, em không thích ta.”

Người phụ nữ vừa nghe xong, uể oải nhấc mắt: “Này, làm như tôi thích nhóc lắm! Xem lại cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đầu nhỏ của nhóc đi, lớn lên giống với trứng kho… Đi đi đi, ra ngoài nhanh đi!”

“!”

Vương Tiểu Hổ cứng đờ người.

ta đã nói như vậy rồi, lại sẽ càng thêm xấu hổ hơn.

Bốn nhãi con ghim thù, lần lượt túm lấy Thích kéo ra ngoài.

Không nghĩ tới Thích chẳng những không đi, ngược lại còn nắm bọn chúng đi đến lầu hai của khách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sạn.

Người phụ nữ thấy vậy thì từ ghế sô pha nhảy dựng lên: “Này này này, làm cái gì vậy? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Không phải kêu mấy người đi sao, không nghe hiểu được tiếng người à?”

Thích dừng bước, vừa buồn cười lại vừa nhìn chằm chằm về hướngta: “Nhìn dáng vẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 của bà, hẳn người chơi, khu Thỏ này cho bà cái khiến muốn bảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 vệ như thế?”

“Tôi bảo vệ cái gì? Tôi chỉ đơn thuần không quen nhìn các người thôi.” Người phụ nữ trợn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 trắng mắt, “Trong trò chơi ngày tận thế này tự nhiên còn mang theo mấy đứa trẻ con, không biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nghĩ như thế nào, thật sự sợ đời quá dài!?”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 133 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc