GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 117

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Chưa kể còn phải đưa theo bốn đứa trẻ này đi tìm.

Ý nghĩa của quy tắc thứ rất đơn giản rõ ràng. Tức là, chiếc vòng tay không thể được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 tháo ra cho đến khi tận mắt nhìn thấy “Thực”, Thích lập tức từ bỏ ý định giấu bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 trẻmột mình vượt qua màn chơi...

Ừm?

Đợi đã.

Quy tắc chỉ nói không thể đối xử thô bạo với “thợ săn”, nhưng hình như lại không nói rằng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 thể đối xử thô bạo với “Thực” ?

 

Thích xoa cằm, khóe miệng nở một nụ cười.

"Được rồi, các vị thợ săn, Thực là ta sẽ bắt đầu ẩn náu, trước tiên mọi người phải đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 học thuộc quy tắc, Mười phút sau tiếng cồng sẽ vang lên, mọi người thể xuất phát!" Cùng với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 tiếng giày da nhỏ vang lên, tiếng cười the thé của đứa trẻ dần dần xa.

Thích đứng cuối đội, chỉ thể dựa vào thính giác của mình để phán đoán phương hướng người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đó rời đi, đang suy nghĩ thì bỗng nhiên tiếng gầm thô bạo của người đàn ông cắt đứt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 suy nghĩ của cô.

Bốn đứa trẻ giật mình vội ôm lấy Thích Mê.

 

"Đừng nhìn nữa, trước tiên đừng nhìn nữa. Mọi người xếp hàng để quét nhận diện khuôn mặt."

Đám đông di chuyển, dần dần trở nên trật tự.

Thành phố Hoan Lạc nằm ngay cạnh Bất Dạ Thành, những sản phẩm điện tử thể sử dụng cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 không lạ gì.

Một người đàn ông mặc vest cộc tay, đeo dây chuyền bạc đi từ phía trước đến, cánh tay trái đầy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 những hình xăm lộn xộn, trong tay cầm máy tính bảng quét nhận diện khuôn mặt cho từng người vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 trong.

Phía sau người đàn ông là một bóng người cao gầy, Thích nhận ra đó Hầu Thư.

Cậu ta giống như người tùy tùng, người đàn ông phía trước quét, cậu ta điều khiển người ở sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 giữ khoảng cách với nhau.

Sau khi đến gần cuối hàng, Hầu Thư thờ ơ ngước mắt lên, ánh mắt vừa đúng lúc rơi vào Thích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 Mê.

Thích bình tĩnh nhếch khóe miệng, nhìn ra chỗ khác. Hầu Thư cũng quay đầu tiếp tục chỉ đạo, hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 người ngầm ăn ý giả vờ không quen biết.

Đại khái là vì bốn đứa trẻ xuất hiện đột ngột, Hình Thiết Quân, người phụ trách quét vẫn còn cách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 bọn họ một quãng đã giương mắt đánh giá bọn họ.

"Cô Thích, em sợ…." Triệu Nhất Triết ôm chặt lấy chân Thích Mê, trong sách khoa học cậu bé đọc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 người ngoài hành tinh rất đáng sợ.

Thích Mê xoa đầu an ủi cậu bé, ngồi xổm xuống thấp giọng nói với bọn trẻ: "Đừng sợ, những© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 chú này chỉ đeo mặt nạ giả làm người ngoài hành tinh thôi, giống như lễ Halloween nước ngoài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 vậy, nhớ không? Vu Kiều Kiều còn bày mặt con yêu quái nhỏ trong dịp Halloween nữa mà."

"Bọn họ…thật sự chỉ đang đeo mặt nạ thôi sao?" Triệu Nhất Triết vô thức quay đầu nhìn lại.

Thích Mê mỉm cười: "Đúng vậy, chỉmặt nạ thôi. Họ đều giống như chúng ta, đều con người, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nên đừng sợ… Nơi hôm nay đưa các con đếnthể đang tổ chức lễ hội hóa trang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 Halloween nên có rất nhiều người trông giống như vậy. Chúng ta đến đây chơi trò trốn tìm, nếu thuận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 lợi thì chúng tathể đến tòa thành phát sáng bên cạnh. Các em cố gắng cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 được không nào?"

"Vâng ạ."

Dưới giọng nói ấm áp êm dịu của Thích Mê, tâm trạng của bọn trẻ trở nên bình tĩnh hơn rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nhiều.

Hình Thiết Quân nghenhững lời này, giống như bắt được điều thú vị, đặt tấm thẻ nhận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 dạng vào tay Hầu Thư, cử động cổ rồi đi tới: “Này, còn rảnh dỗ dành bọn trẻ© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đây à?” Vừa nói, vừa cố ý lớn tiếng quát: "Này, nhóc này, ai cho chúng mày vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đây?!"

Khó khăn lắm mới thể gây dựng lòng tin cho bọn trẻ, trong chốc lát đã bị tiếng hét của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 gã phá vỡ rồi. Bọn trẻ giống như những con chim cút sợ hãi, kêu gào nấp sau Thích Mê. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60

Thíchcố gắng khống chế biểu cảm trên mặt, tuy đang cười nhưng lại không chút ấm áp nào: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 “Anh à…anh dọa học trò tôi sợ rồi đấy.”

đã cố gắng hết sức để kiểm soát giọng điệu của mình, tỏ ra dịu dàng và lịch sự.

Nhưng Hình Thiết Quân cũng không chịu thua, cười nửa miệng liếcmột cái, lại đưa mắt nhìn bốn đứa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 trẻ: "Tao đang nói chuyện với bọn mày đấy, oắt con! Ai cho chúng mày vào!"

Dương Thắng Tráng dường như bị âm thanh này làm phiền, lòng hơi tức giận, tuy rằng trong mắt nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 mắt, nhưng nhóc vẫn xắn tay áo, làm ra động tác đánh về phía Hình Thiết Quân: "Đi đi! Đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đi!"

Hình Thiết Quân nhìn thấy, buồn cười, nụ cười từ khóe miệng kéo lên đến tận khóe mắt,cười toe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 toét: "Này nhóc, nhóc có biết mình đang nói chuyện với ai không?!"

"Đi đi! Đi đi!" Dương Thắng Tráng kêu lên, nhe răng, không ngừng đ.ấ.m hắn.

Tiếng khóc ồn ào của đứa trẻ nhanh chóng khiến Hình Thiết Quân tức giận, hắn tiến lên một bước, đưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 tay nắm lấy tay cậu bé: "Mày còn định đánh tao? Tao thấy mày đang muốn đi tìm đường c.h.ế.t © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đấy!"

Với đôi mắt tinh tường đôi tay nhanh nhẹn, Thíchnhanh chóng nắm lấy cổ tay gã——

Nói chính xác thì chỉ nắm được một nửa, cánh tay  của Hình Thiết Quân to khỏe,bắp cuồn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 cuộn. Những ngón tay của Thíchlại thon dài, nếu so sánh thì cảm giác như gã chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 bẻ một cái đã thể bẻ gãy tayrồi.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 117 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc