GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 109

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Thích cười khẽ: “Vậy trước đây tôi người như thế nào?”

Nhạc Tây không cần suy nghĩ đã nói ra: "Vừa ngốc nghếch lại ngọt ngào."

“Vậy à?”

“Còn “à” à? như thế quá đúng rồi, chính kiểu vừa liếc mắt đã có thể nhìn thấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 cô, không giống bây giờ. Tôi cảm giác như đột nhiên lại tám trăm mưu kế vậy." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60

Trong thời gian ngắn tiếp xúc, Thích cảm nhận đượcgái Nhạc Tây này một người thẳng thắn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nói nấy, rất thích những người như vậy, vui hoặc không vui đều hiện lên hết trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 mặt... Chỉ là… đáng tiếc Nhạc Tây đã trở thành người tiến hóa, vẫn không nên đến gần quá.

 

Thích Mê lái xe đi nửa vòng quanh tường thành, cuối cùng cũng tìm được lối vào chính của Bất Dạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 Thành hướng đối diện bờ biển.

Cổng chính dường như được xây dựng phỏng theo kiểu cổng thành cổ, ba chữ trang trọng "Bất Dạ Thành" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 được khắc ngay phía trên cửa, phía dưới tấm biển, những cánh cổng thành đôi cao lớn khép chặt vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nhau, kết cấu kim loại toàn màu đen mang đến cho người ta cảm giác ngột ngạt.

Hai bên cổng thành ba người bảo vệ, họ đều những người tiến hóa trông giống như người ngoài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 hành tinh, khi hai người vẫn còn cách khá xa, họ đưa tay về phía hai người ra hiệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 dừng lại.

Thích dừng xe lại.

 

Nơi này khác với những tưởng tượng, cửa quá vắng vẻ, đóng im lìm, không hề thấy nhân viên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 ra vào. Kết hợp với những người tiến hóa hận không thể có mắt mọc trên đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 gặp trước đây, cô cảm thấy điều đó không ổn trong phong cách hội họa của Bất Dạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 Thành này. Theo nói thì những người đã tiến hóa lại càng thêm muốn làm gì thì làm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 chỉ hận không thể tung hoành trên đường mới đúng.

Đang suy nghĩ, cô nhìn thấy một người bảo vệ cách đó mười mét, trong nháy mắt di chuyển đến trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 mặt họ, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm túc.

Nhạc Tây bị dọa hết hồn, thức lùi về sau.

Thích nhìn chằm chằm bảo vệ, thẳng thừng nói: “Chúng tôi muốn vào thành.”

Không biết bảo vệ nghe thấy hay không, liếc nhìn một cái rồi nhìn về phía Nhạc Tây: “Cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 chuyện gì?”

vẻ nhưkhông muốn để ý đến Thích Mê.

Nhạc Tây liếc mắt nhìn Thích Mê mặt lạnh như tiền, rụt nhìn bảo vệ: “Chúng... chúng tôi muốn vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 thành.”

Bảo vệ đưa tay ra: “Cho tôi xem giấy phép trú của cô.”

Nhạc Tây bối rối: "Giấy phép trú gì? Tôi không có."

"Nếu không có, hãy đến thành phố Hoan Lạc bên cạnh để xin giấy phéptrú."

Người bảo vệ lạnh lùng để lại những lời đó, dịch chuyển về vị trí ban đầu, không muốn nói thêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 điều nghĩa với họ.

Thích bất lực liếc nhìn người đàn ông, bảo Nhạc Tây lên xe, lái xe đến thành phố bên cạnh. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60

Sau khi đi qua cổng chính của Thành phố Hoan Lạc, lại rẽ vào một góc phố khác, hai người nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 thấy một hàng dài người phía xa. Trải dài từ lối vào chính tối tăm đến khoảng bốn mươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 hoặc năm mươi mét.

Bầu không khí tưởng chừng như vắng vẻ vừa rồi bỗng bị phá vỡ bởi tiếng ồn ào của cả hàng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60

Hóa ra Bất Dạ Thành được canh gác nghiêm ngặt phải chứng từ mới được vào thành, tất cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 những người xếp hàng đều đến đây để xin giấy phép trú.

Di chuyển với tốc độ chậm chạp này, không biết phải xếp hàng đến bao giờ.

Thích đậu xecuối hàng, bảo Nhạc Tây xuống xe trước để xếp hàng.

"Thích Mê, cần tôi giữ chỗ cho cô trước không?" Nhạc Tây ân cần hỏi.

Thích quay đầu xe lại, nói: "Không cần, tự giữ chỗ cho mình được rồi."

Nói xong,lên xe phóng đi.

Thích quay trở lại ngã đường cao tốc vẫy tay, Đỗ Thụy bật đèn xe rồi từ từ khởi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 động xe, đi theolái về phía thành phố Hoan Lạc.

Khi biết mình còn phải xin giấy phép cư trú, Eva cảm thấy như bị rút hết tâm hồn, nằm trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 ghế như con muối không mộng mơ.

Lãng Dữ im lặng ngồighế phụ, nhìn chằm chằm Thích đang dẫn đường phía trước.

Tầng một yên tĩnh, chỉ bọn trẻtầng hai còn chưa biết về thế giới, phấn khích trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 ánh đèn rực rỡ của Bất Dạ Thành, đang phân vân nên ăn hải sản trước hay đi bơi trước. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60

Nhưng chỉ trong vòng vài phút, một tin xấu khác lại xuất hiện.

Khi Thíchđi trước xếp hàng, đến cuối hàng, cô nghe thấy Nhạc Tây lo lắng nói: “Thích Mê, tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nghe người phía trước nói rằng chỉ tiêu vào Thành phố Hoan Lạc hôm nay đã đủ rồi. Không vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 được nữa, chỉ thể đợi đến ngày mai. Phải làm sao đây?"

“Chúng ta phải đợi đến ngày mai sao?!” Thích cau mày.

Nhạc Tây gật đầu: “Đúng vậy, tôi nghe người phía trước nói rằng mỗi ngày thành phố Hoan Lạc đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 chỉ cho một số lượng nhất định thể vào cổng, đủ năm mươi người cánh cửa sẽ đóng lại... © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 Nghe nói phía trước người phải đợi ba ngày mới vào được, ai cũng xếp hàng chờ, không dám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đi lại lung tung, nên chỉ thể ngồi yên chờ một chỗ.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 109 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc