GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 92: 93

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

92: Chẳng Lẽ Không XứngĐược Tình Yêu Ngọt Nào Ư


Sau một lúc lúng túng, Diệc Thu chột dạ bắt đầu cãi lại: "Chưa, chưa từng ăn thịt heo cũng từng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 thấy heo chạy mà! Ta nói người quê hương ta, nào nói Dương Đàquê hương ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 chứ!"
Nói xong, nàng duỗi tay bốc vài hạt phỉ, nhét từng hạt từng hạt vào trong miệng hòng che đậy sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 gượng gạo của mình.
U Nghiên không hề nói thêm, nàng đứng dậy đi đến bên bàn đổ một ly trà ấm.
Diệc Thu ăn vội nên giờ đây họng hơi mắc nghẹn, theo bản năng đưa mắt nhìn sang U Nghiên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 thấy nàng đang châm trà, nhất thời muốn uống nên cũng vội đứng dậy đi qua theo.
Nhưng đi chưa được hai bước, nàng liền thấy U Nghiên xoay người đưa nước trà đến trước mặt mình.
Diệc Thu ngơ ngác nhận lấy nước trà từ trong tay U Nghiên, vụng về uống cạn một hơi, sau đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 lại ngây ngốc trả ly về.
U Nghiên đặt ly trà lên bàn, ngồi bên cửa sổ lần nữa, đồng thời cũng không tiếp tục truy hỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 những sơ hở mà Diệc Thu đã để lộ trong lúc đãng vừa nãy.
Diệc Thu xấu hổ đứng kế bên trong chốc lát rồi đi vài bước đến cạnh cửa, nói: "Ờm, ta đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 xem đồ ăn đã làm xong chưa..."
Đang định tìm một hội để ngoài hít thở không khí giảm bớt sự xấu hổ, ông trời lại không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 chiều lòng người, nàng vừa mới dứt lời, cửa phòng vừa mở ra, tiểu nhị đã bưng mâm đồ ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đến nơi.
Cũng may bầu không khí trong bữa ăn này không quá ngượng nghịu, màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ dần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 dần bao trùm toàn bộ thành Mạch Thuỷ.

Như thường lệ, Diệc Thu vừa ăn cơm vừa kể lại cho U Nghiên nghe những chuyện mình đã thấy vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 ngày hôm nay.
Nàng nói với U Nghiên, Triều Vân phải làm rất nhiều xảo quả để gửi cho mọi người đang xây lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 Tiên Lộc Môn trên núi.

Vết thương chưa lành cộng thêm vết thương mới khiến Lạc Minh Uyên không giúp được, thế nên hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 chỉ thể lột quả phỉ suốt một buổi.

Giang Dao vốn ở bên chăm cho Lạc Minh Uyên lại trốn trong phòng lén thêu uyên ương cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 ngày nay, sau đó bị nàng bắt gặp, hơn nữa còn khăng khăng không chịu nhận đang thêu cho ai. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60

Nghe Diệc Thu nói đến chỗ này, mày U Nghiên khẽ nhướng, bày vẻ mặt không thèm để ý hỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 bâng quơ một câu: "Thêu thế nào?"
"Giống vịt nước." Diệc Thu trả lời, chiếc đũa chọc chọc đáy chén, cố ý nói, "Nhưng thêu đẹp hơn ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nhiều!"
"Ghét thì đốt đi." U Nghiên hờ hững nói, chìa tay trái về trước như muốn nói với Diệc Thu rằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 —— Không thích vậy thì trả cho ta.
Lập tức, Diệc Thu lấy túi thơm trên hông mình xuống, ném vào trong tay U Nghiên với biểu cảm ghét © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 bỏ.
vẻ như không ngờ Diệc Thu sẽ trả túi thơm lại, đáy mắt U Nghiên không khỏi hiện lên sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 ngạc nhiên, nàng im lặng một lúc, đang muốn nổi giận thì Diệc Thu lại mở miệng: "Sắp mất hết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 mùi rồi, ta không biết trong đó chứa nguyên liệu gì, ngươi giúp ta đổi mới một chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đi."
Mày U Nghiên hơi chau lại, sau đó lại từ từ giãn ra, ung dung bình tĩnh bỏ vào linh túi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nói: "Nếu cảm thấy Giang Dao thêu đẹp, ngươi nên nhờ nàng thêu một cái cho ngươi, đỡ mất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 công ta phải bỏ thêm hương liệu cho ngươi."
"Nữ tử nhân gian thêu thùa thường để tặng quà cho người yêu, tacủa Giang Dao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đâu nào?" Diệc Thu nói, nhướng mày nhìn U Nghiên một cái, "Dương Đà tiểu yêu hèn mọn như ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60thể nhặt được thứ Ma Tôn đại nhân không cần đãđiềucùng may mắn rồi."
"Xem ra ngươi cũng biết." U Nghiên nói, đáy mắt dường như chứa vài phần ý cười.
"Chút nhận thức này vẫn phải có chứ, không nói nữa không nói nữa." Diệc Thu vội cầm đũa gắp đồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 ăn cho U Nghiên, "Ăn cơm, chúng ta ăn cơm thôi!"
Cách Diệc Thu nói lảng sang chuyện khác vẫn luôn rất mất tự nhiên, may U Nghiên thấy nhưng chưa bao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 giờ tra hỏi đến cùng nên lần nào cũng hiệu quả.
đôi khi, Diệc Thu cũng sẽ nghĩ, U Nghiên dường như biết tất cả mọi chuyện, rốt cuộc nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 cần phải giấu giếm bí mật nữa không.
Nhưng thật chuyện U Nghiên cũng biết không? Nếu U Nghiên thật sự không biết nhiều, nhưng lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 giả vờ như mình biết tất cả, sau đó lại dẫn dắt nàng để lộ hở dựa vào một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 số chi tiết nhỏ ấy thì sao.
Thật ra nàng rất muốn mối quan hệ giữa nàng U Nghiên không sự giấu giếm, nhưng nàng lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 không biết nên mở miệng thế nào, cũng rất sợ U Nghiên khó tiếp thu được sự thật.
Tỷ như đây chỉmột thế giới dưới ngòi bút của tác giả, cuộc sốngquá khứ thê thảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 mỗi người từng trải qua chỉ sự bịa đặt trống rỗng đến từ một tác giả lương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 tên Tiểu Điểu Cô Phi.
Hoặc tỷ như kể từ lúc ban đầu khuỷu tay tiểu Dương đã quẹo ra ngoài, mục tiêu cuối cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 không ngừng giúp đỡ vai chính, phải nói cùng ích kỷ.
Nhưng mấu chốt nhất là nàng không dám xác định trong lòng U Nghiên nàng rốt cuộc bao nhiêu quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 trọng, cũng không dám chắc mình có thể lại nơi này sau khi hoàn thành nhiệm vụ không...
lẽ ngày xác định được, nàng sẽ nói hết tất cả với U Nghiên.

Nếu ngày ấy thật sự đến, U Nghiên đã đoán được gần hết, chắc hẳn cũng đã chuẩn bị sẵn sàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 rồi đúng không?
đósao đó chỉ chuyện sau này, bây giờ hai nhân vật còn chưa đâu vào đâu, nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 cũng không dám nói thêm điều gì.
Bởi nàng từng được chứng kiến sự điên cuồng của Hoạ Đấu khi thiếu đi Phu Chư, đến tận bây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 giờ trong lòng vẫn còn sợ hãi.
Nếu để điểu nữ nhân xử sự cực đoan biết khi Lạc Minh Uyên Giang Dao thành công độ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 kiếp về bên nhau, tiểu Dương Đà nhà nàng khả năng sẽ rời khỏi thế giới này, e © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nàng sẽ lập tức chạy đến trước mặt Lạc Minh Uyên Giang Dao, trực tiếp giơ tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 chém xuống, tiễn thẳng bọn họ đi trước.
Còn chuyện thất bại nhiệm vụ, tiểu Dương Đà sẽ bị hệ thống xoá sổ, lẽ khi phát điên lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 điểu nữ nhân cũng sẽ không để ý quá nhiều.
—— sao cũng phải đi, chi bằng chết hết cho bà!
Lối duy này rất giống U Nghiên, Diệc Thu nghĩ thôi cũng đã thấy sợ.
***
Thất Tịch đến gần từng ngày, chẳng biết tại sao Diệc Thu lại trở nên bận rộn hơn rất nhiều.
do lẽkhi Triều Vân vừa làm xảo quả vừa lo không hết việc, nàng tò mò đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 xem trong chốc lát, sau đó lại trở thành một "phụ bếp" hồi nào chẳng hay.
Lúc còn ở thế giới kia, tốt nghiệp xong Diệc Thu vẫn luôn một mình, một ngày ba bữa rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 qua loa, đại khái sẽ được tóm gọn lại như sau —— bữa sáng mua cái bánh dọc đường, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 cơm trưa ăn căn tin công ty, buổi tối về nhà, không gọi cơm hộp thì sẽ dùng lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 cơm chiên hoặc nấu mì còn thừa vào ngày hôm qua.
Bởi nấu ăn cũng chưa làm tốt thế nên lần đầu tiên làm điểm tâm ngọt nàng lại cảm thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 vô cùng mới mẻ, cả người đều rơi vào trạng thái phấn khích cực độ.
Triều Vân rất khéo tay, nàng khắc rất nhiều khuôn bánh với đủ loại hình dáng khác nhau, cục bột đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 được Triều Vân nhào sẵn từ trước, chỉ cần cắt thành từng viên nhỏ, rắc một ít bột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 khô lên rồi bỏ vào khuôn là đã giúp được phần nào.
Sau đó, dưới sự chỉ dẫn của Triều Vân, nàng bắt đầu thử sức làm một lần, tuy kết quả không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 được như ý mình mong muốn nhưng cũng không đến mức quá thất bại.
số lượng rất nhiều, Giang Vũ Dao cũng từng đến giúp đỡ, cứ thế ba nương ngồi làm tất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 bật bên cái bàn dính đầy bột kia suốt ba buổi chiều.

Cuối cùng trước ngày cầu khấn Chức Nữ phù hộ cho mình khéo tay may vá, các nàng cũng làm xong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 rất nhiều xảo quả với đủ loại hương vị kiểu dáng khác nhau, sau đó nhờ người đánh xe thuê © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 vận chuyển lên núi.

Trước khi đóng gói gửi xảo quả đi, Diệc Thu đã gói lại một ít, vui vẻ chạy đến chỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 U Nghiên.
"Nè! Ta làm đấy, lợi hại không?" Đôi mắt thiếu nữ tràn đầy sự tự hào, ngẩng đầu ưỡn ngực, đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 thẳng như thể đã sẵn sàng tiếp nhận những lời khen ngợi.
"Mấy ngày nay ngươi vẫn luôn bận cái này sao?" U Nghiên hỏi.
"Ngươi thử xem!" Diệc Thu nói, ngồi một bên, chống cằm nhìn U Nghiên với ánh mắt mong chờ.
Dưới ánh nhìn chăm chú của Diệc Thu, U Nghiên ăn thử một cái, sau đó bình tĩnh "ừ" một tiếng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đánh giá: "Cũng được, cuối cùng đãchỗ dùng được."
Mặc những lời này khó nghe, nhưng với một người đã nghe qua rất nhiều câu phủ định Diệc Thu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 lại cảm thấy cùng dễ chịu.
Phải biết rằng, từ trước đến nay U Nghiên chưa bao giờ khẳng định nàng.
Diệc Thu bọc xảo quả lại, bỏ vào linh túi, vui vẻ nói: "Ngày mai chính Tết Khất Xảo, đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 lúc đó chúng ta hãy tìm một chỗ nào đó để ngồi ăn cùng nhau đi...!Ta nghe tiểu nhị nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 Tết Khất Xảo hàng năm sẽ rất nhiều nữ tử lên phố bán "xảo vật", túi tiền túi thơm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 khăn lụa quạt tròn, còn các loại trang sức nữa, đến lúc đó nhất định phải mua một ít!" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60
Nói xong, nàng quay đầu nhìn sang U Nghiên, nghiêng đầu hỏi: "Ngươi biết "xảo vật" không?"
Đầu U Nghiên hơi hơi lắc.
Diệc Thu thấy vậy bèn bày ra dáng vẻ giáo giải thích: "Ở Mạch Thủy, Tết Khất Xảo tập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 tục "vái Thất tỷ", Thất tỷ chính Chức Nữ, sau khi vái xong, trên chợ sẽ có lễ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 hội đèn lồ ng.

Để thể hiện sự khéo léo của mình, các nữ tử thường sẽ xe chỉ luồn kim làm một vài món © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đồ, sau đó dùng để "thi khéo tay".

Nếu những đồ vật ấy chưangười để tặng, vào buổi tối sẽ được mang ra bán hội đèn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 lồ ng.

Vì vậy những món đồ ấy mới tên"xảo vật", tuy không đắt tiền nhưng lại rất ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nghĩa!"
"Ngươi biết điều này từ đâu?"
"Triều Vân nói đấy!"
Nghe xong, mắt U Nghiên nhắm lại, nới với giọng điệu khinh thường: "Nhàm chán."

"U Nghiên!" Mày Diệc Thu khẽ nhíu.
U Nghiên trầm mặc một lát, nói: "Nếu ngươi thích, ta mua cho ngươi."
Thấy U Nghiên nói vậy Diệc Thu cũng không cần phải nhiều lời thêm, sao nàng cũng biết muốn điểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nữ nhân cảm thấy hứng thú với nhân gian đã một chuyện rất khó khăn rồi.
Ngày thứ hai, Thất Tịch đến.
Diệc Thu thay một bộ y phục màu xanh nhạt, cầm cái gương đồng nhỏ làm đẹp nửa ngày.
Cơm trưa trôi qua không lâu, thấy bên ngoài càng lúc càng náo nhiệt, nàng vội vàng thúc giục U Nghiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đang nhắm mắt nghỉ ngơi trên giường cùng ra cửa.
Mới vừa ra khỏi khách đi3m, cách đó không xa đã người khiêng xe hoa, tưng bừng đi về phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 này.
Phía trên xe hoa một nương đang giả làm tiên tử, ngoài để hoa thơm mâm đựng trái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 cây, trên xe hoa còncác vật phẩm được theo thùa rất tinh xảo, kế bên xe hoa© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 những đứa đang nhảy nhót đuổi theo, bên cạnh cònrất nhiều người lớn tham gia cuộc vui. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60
"Nữ tử kia đang giả làm Thất tỷ, điểm đến cuối cùng của xe hoa miếu Thất tỷ, hôm nay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 sẽrất nhiều người qua bên kia cầu nguyện cúng bái!" Diệc Thu giải thích, nhẹ nhàng lôi kéo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 ống tay áo của U Nghiên, "Chúng ta cũng qua kia xem đi!"
"Có đáng để xem?" Hiển nhiên U Nghiên cũng không hứng thú với việc này.
Diệc Thu mím môi, nói: "Thì cầu nguyện khéo tay, cầu trời cho lương duyên...!Nhập gia tùy tục ấy mà, cứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đến xem thôi!"
"Vái tiểu tiên khôngbản lĩnh như Chức Nữ làm gì? Vái nàng còn không bằng vái ta." U Nghiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 thờ ơ nói khiến rất nhiều ánh mắt bên cạnh quay sang nhìn.
Nghe vậy tim Diệc Thu giật thót một cái, vội vàng kéo cánh tay U Nghiên, lách người ra khỏi đám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đông, trốn chạy những ánh nhìn không mấy thân thiện kia.
"Tổ tông của ta ơi! Ngươi làm ơn nhỏ giọng khi nói ra những lời giúp ta được không! Ngươi không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 vái thì vẫn còn người khác vái đấy!" Diệc Thu thật sự rất muốn quỳ xuống lạy già © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 này.
"Ta nói sai sao?"
"......" Diệc Thu nghiêm túc tự hỏi một lát, cảm thấy hình như không nói sai.
"Ngươi thích thứ ta đềuthể cho ngươi, cớ sao lại phải khẩn cầu tiên thần?" U Nghiên mở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 miệng, thoáng nhìn Diệc Thu một cái, tiếp tục nói, "Còn tình yêu nhân gian chỉ thứ dụng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 không được nghĩ đến."
Cái này hơi bị quá đáng rồi đấy, chẳng lẽ tiểu Dương Đà không xứng được tình yêu ngọt nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 ư?
Dương Đà không thể, ít nhất không nên...!Độc thân cả đời chỉmột con chim!.

93: Báo được thù lớn

 

Diệc Thu cảm thấy chút hối hận.

Đêm Thất Tịch như thế này, nàng đi chơi với người khác không tốt sao, cớ phải mời đại© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 điểu miệng mọc măng ra cửa chứ!

Lúc trước nói Chức Nữ và Ngưu Lang không phải lưỡng tình tương duyệt, hôm nay lại nói pháp lực Chức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 Nữ thấp kém chỉ tiểu tiên, không xứng được người bái tế.

Đúng, không sai, nàng thừa nhận những lời U Nghiên nói thật sự không hề sai chút nào.

Điểu nữ nhân vẫn luôn không hiểu tình yêu thế gian, đương sẽ khinh thường chuyện giữa Ngưu Lang Chức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 Nữ.

Chức Nữ cũng đúngtiên nữpháp lực thấp kém, ngay cả Thiên Đế U Nghiên còn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 để vào mắt, thì sao lại phải xem trọng một Chức Nữ nho nhỏ thậm chí không thể dành tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 do trong tình yêu? Nàng hiểu lẽ này nhưng vẫn cảm thấy lời nói ấy của U Nghiên rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 gây mất hứng.

 

Không phải nói nhập gia tùy tục sao.

Đây là nhân gian, tập tục của nhân gian sẽ vái Chức Nữ vào ngày mùng bảy tháng bảy đấy! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60

Vái một chút cũng mất đâu!

Còn nếu không vái, có thể đi xem cũng được...

Diệc Thu càng nghĩ càng hối hận, một câu "thôi, chúng ta về đi" sắp tuôn từ trong lòng ra đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 bên miệng lại bị lời nói đột ngột của U Nghiên đẩy về.

U Nghiên: "Thôi, nếu nhàn rỗi thì đi xem đi, vẻ rất náo nhiệt."

Diệc Thu hơi ngạc nhiên, còn chưa kịp nghĩ đã thấy U Nghiên xoay người điđằng trước.

"Khẩu thị tâm phi." Diệc Thu nhỏ giọng lẩm bẩm, khoé miệng không nhịn được bắt đầu nhoẻn lên không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 ngừng, nhưng sợ điểu nữ nhân sẽ cười nhạo khi mình quá dễ dỗ, nàng cố nhịn vội mím © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 môi một lúc rồi bước nhanh đuổi theo.

"U Nghiên, đợi ta! Đợi, đợi ta với..."

 

Đúng vào lúc này, xe hoa của Thất tỷ lại tình cờ ngay phía trước, trên đường rất nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 người chen lấn nhau. Để đuổi kịp bước chân U Nghiên, Diệc Thu lách người lâu đến mức xiêm y © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nhăn nhúm mới chen tới bên cạnh U Nghiên.

Mãi đến khi đứng bên U Nghiên lần nữa, Diệc Thu mới phát hiện bốn phía xung quanh U Nghiên đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 bị một bức tường linh lựchình bảo vệ, mặc bên cạnh rất nhiều người chen chúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nhưng trong vòng nửa thước xung quanh không một ai thể tiến lại gần U Nghiên, đồng thời cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 không ai cảm thấy ngạc nhiên điều ấy.

"Cái này có kết giới cách âm à?" Diệc Thu nhỏ giọng hỏi.

"Ừ." U Nghiên đáp.

Diệc Thu gật gật đầu, cau mày, cúi đầu chỉnh lại xiêm y đang nhăn nhúm.

Thấy thế, U Nghiên nở nụ cười, đầu ngón tay khẽ vung trong không trung, nếp nhăn trên váy áo lập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 tức bị vuốt phẳng.

 

"Tu vi cao làm gì cũng thuận tiện." Diệc Thu nhỏ giọng cảm thán.

"Sau khi trở về Ma giới, ngươi thể tĩnh tâm chăm chỉ tu luyện." U Nghiên nhàn nhạt nói.

Suy nghĩ một chốc, Diệc Thu ngẩng đầu nhìn U Nghiên, tò hỏi: "Nếu ngươi dạy ta, phải chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 cần ta cố gắng tu luyện sẽ trở nên rất lợi hại không?"

"Nghĩ nhiều rồi, ngươi sinh ra đã nhỏ yếu, cố gắng tu luyện thế nào thì suốt đời cũng chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 một tiểu yêu yếu ớt." U Nghiên thẳng thừng nói không nể mặt Diệc Thu, "Nhưng với loại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 pháp thuật đơn giản như vừa nãy ngươi vẫn thể học được."

"... Ờ." Diệc Thu quay đầu đi, thở dài một tiếng.

Quả nhiên trong thế giới huyền huyễn này, trời sinh chủng tộc yếu kém không thể dùng sự chăm chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 để vào.

#playerDailymotion {width: 520px; float: right; padding-left: 10px; margin-right: -10px;}
Dương Đà chính Dương Đà, đời này lẽ cũng chỉ phun nước miếng được thôi.

"Ta nói rồi, ta sẽ che chở ngươi." U Nghiên nói, rũ mi nhìn thoáng qua Diệc Thu, từ từ nói, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 "Chỉ cần yên phận đi theo ta, tuy rằng nhỏ yếu cả đời nhưng lạithể sống cuộc đời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 bình yên."

Nghe vậy, Diệc Thu không khỏi nói thầm trong lòng.

Bắt đầu rồi, U Nghiên lại bắt đầu rồi.

Đúng điểu nữ nhân không bao giờ quên nhắc nhở tiểu Dương Đà nhà mình mọi lúc mọi nơi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 rằng —— Ngươi quá yếu ớt, chỉ đi theo ta, ngươi mới thể cơm ngon rượu say, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 lo nghĩ cả đời.

Nhưng sao những lời đó cũng là lời nói thật lòng. Khi bên cạnh U Nghiên, nàng cảm thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 cùng thoải mái, nếu thể được riêng một phòng,một chiếc giường riêng giống như khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 Ma giới, không cần phải ngủ dưới đất thì lại càng tốt.
Nghĩ như vậy, bất tri bất giác Diệc Thu liền đi theo xe hoa đến miếu Thất tỷ.

Miếu Thất tỷ được xây ngoại ô phía tây thành Mạch Thuỷ, ngày thường rất quạnh quẽ, còn hôm nay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 thì lại cực kỳ nhộn nhịp.

Sau khi đi làm, Diệc Thu rất ít ra ngoài cảm nhận bầu không khí của những ngày hội lớn trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đường phố. Nhiều năm trôi qua, đây vẫn lần đầu tham gia ngày hội náo nhiệt thế này, trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 lòng vừa phấn khích vừa sợ U Nghiên đi lạc, nàng bèn nắm chặt tay U Nghiên, bắt đầu đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 theo đám đông xung quanh.

thể nhận ra sự bỡ ngỡ của U Nghiên khi nhìn thấy cảnh tượng sôi động này, tuy bị Diệc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 Thu lôi kéo chạy khắp nơi, nhưng sự nhộn nhịp bốn phía lại dường như không hề liên quan đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nàng.

Diệc Thu phát hiện ra điều này, nhất thời chút bất đắc dĩ, sau đó lại dứt khoát đưa U © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 Nghiên đến nơi ít người, leo lên chỗ cao tìm cái đình hóng mát, ngồi ăn một ít xảo quả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 cùng nhau.
"U Nghiên, chúng ta ra đây để chơi lễ, ngươi thể vui vẻ một chút được không?"

"Ta không hề không vui." U Nghiên đáp.

"Nhưng ta không nhìn thấy được sự vui vẻ của ngươi." Diệc Thu nhíu nhíu mày.

"Vẫn còn rất nhiều thứ ngươi không nhìn ra được." U Nghiên nói, đưa mắt nhìn miếu Thất tỷ cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đông đúc dưới chân núi kia, "Ta rất vui vẻ."

"Thật hay giả?" Hiển nhiên là Diệc Thu cũng không tin lắm.

U Nghiên chỉ duỗi tay xoa xoa tóc nàng, rất nhanh tóc mái trên trán nàng liền bị rối tung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 lên, khiến nàng phải hất tay U Nghiên ra, mày hơi chau lại, dùng tay sửa sửa vài lần.

Cuối cùng, nàng đứng dậy, nhìn về phía chân núi, đầu óc bất chợt cảm thấy trống rỗng, đành dứt khoát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đứng tại chỗ bắt đầu ngẩn người.

Không biết qua bao lâu, U Nghiên nhẹ giọng hỏi một câu: "Sao ngươi không đi cầu nguyện?"
"Hả?" Diệc Thu hoàn hồn, xoay người ngồi trên ghế của đình, khoanh tay vắt chéo chân, hỏi ngược lại, "Tết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 Khất Xảo đến miếu Thất tỷ không cầu kỹ năng thêu thùa thì sẽ cầu nhân duyên. Ta lười lắm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nếu thứ thể mua thì ta cần gì phải dùng tay làm, ngươi lại không cho ta nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đến yêu hận của nhân gian, ta còn biết cầu nữa?" Nàng bĩu môi, nói tiếp, "Vả lại ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 thấy ngươi nói cũng đúng, cầu nguyện chưa chắc tiên thần trên trời đã nghe thấy, dù có nghe được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 cũng chưa chắc sẽ được chấp nhận. Ta vái bọn họ, còn không bằng vái Ma Tôn đại nhân."

U Nghiên khẽ cười một tiếng, hỏi với giọng đầy hứng thú: "Vậy ngoại trừ nhân duyên kết hôn, ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 còn nguyện vọng khác?"

Diệc Thu nghiêng đầu suy nghĩ, trả lời nghiêm túc: "Ta hy vọng mọi người đều sẽ khoẻ mạnh."
"Mọi người?"

"Ừm." Diệc Thu gật gật đầu, "Ta hy vọng Giang Dao tiểu trư chânthể thành công vượt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 qua kiếp này, cùng nhau về biển xanh với Triều Vân, sau này sống yên yên ổn ổn, không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 gặp rắc rối nữa. Ta còn hy vọng, Tiệm Lithể sống tốt, chỉ cần nàng tồn tại, Nguyệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 Chước sẽ không làm loạn nhân gian, thượng thần Huân Trì cũng sẽ rất vui vẻ..."

"Còn ngươi thì sao?"

"Ta ấy à?" Diệc Thu ngẩng đầu nhìn mây trên trời, nghiêm túc tự hỏi hồi lâu, mới lắc đầu trả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 lời, "Ta cũng không để cầu, chỉ cần sống an nhàn thảnh thơi, mỗi ngày có ăn© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 uống, không cần phải bôn ba lao lực khắp nơi chínhmục tiêu của cuộc đời ta."

Thật ra, nếu thật sự nguyện vọng gì, lẽtrở về thế giới kia.

Chẳng qua, gần đây nghĩ đến chuyện này, lòng nàng ít nhiều cũng chút kháng cự nho nhỏ.
Nàng nghĩ, có khả năng là bởi bây giờ đi theo U Nghiên trải qua cuộc sống duỗi tay cơm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 dâng tận miệng, thật sự làmmặn cảm thấy quá thoải mái.

Nếu trừ cái này ra, còn nguyện vọng khác.

Có lẽ hy vọng một ngày, nàng U Nghiên thể mở rộng cửa lòng với đối phương, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 không còn bố trí từng tầng từng tầng phòng vệ...

Nhưng nguyện vọng đó, nàng không dám mở miệng nói ra.

U Nghiên nghe vậy, không tỏ ý kiến, cũng đưa mắt nhìn bầu trời theo ánh mắt của Diệc Thu.

Mãi đến khi sắc trời dần tối, Diệc Thu đưa U Nghiên về thành, đến lúc màn đêm buông xuống, cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 hai tuỳ tiện ăn một chén hoành thánh sau đó liền đi theo đám đông đến nơi náo nhiệt nhất. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60

Diệc Thu chưa từng nghĩ tới, mìnhthể tự trải nghiệm cảnh tượng chỉ nhìn thấy được ở trên TV. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60

Vào những đêm trước, không nhiều người trên đường,tối nay lạicùng náo nhiệt.
Người hát rong tung xiếc ảo thuật, khua chiêng trống cao giọng hét to cầu tặng thưởng, nhiều gian hàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 tạm bợ được dựng lên xung quanh để bày bán những xảo vật được các nữ tử trong thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 làm sẵn trước đó.

Đúng như những Diệc Thu đã nói, đồ vật tuy không đắt tiền nhưng lại cùng tinh xảo.

Nàng lôi kéo U Nghiên chạy tới chạy lui trong đám người, một chốc thì muốn mua cái này, một chốc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 thì muốn mua cái kia, thấm thoát hai tay đã đầy đồ.

Không tiện sử dụng linh túi trong đám đông, giữa phố đông đúc thế này, muốn tìm một nơi không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 người cũng hơi khó. Khi đôi tay không thể cầm thêm được, mày Diệc Thu hơi nhíu, dùng khuỷu tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đụng vào U Nghiên đang đứng bên cạnh.

U Nghiên bình tĩnh nhìn nàng rồi hỏi: "Sao vậy?"

Diệc Thu trả lời: "Đến phụ ta với, ta không cầm được nữa!"
U Nghiên im lặng một lát, trên mặt hiện lên vẻ không tình nguyện, nhưng rồi cuối cùng vẫn chia sẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 một phần với nàng.

"Nè, bên kia đồ chơi làm bằng đường!" Tay trái Diệc Thu kéo kéo ống tay áo U Nghiên, tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 phải đang cầm đầy đồ nâng lên, chỉ vào quầy đồ chơi làm bằng đườngđằng xa, "Đi đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đi, đi mua một cái với ta nào!"

"Ấu trĩ..."

"Ta ấu trĩ, siêu ấu trĩ!" Diệc Thu không để ý đáp lời, dùng sức lôi kéo U Nghiên đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 trước quầy đồ chơi làm bằng đường, rồi đứng xếp hàng đợi bên.

Xếp hàng được một lúc, cuối cùng đã đến lượt, đại thúc làm kẹo đường ngẩng đầu hỏi: "Cô nương, ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 muốn tạo hình gì?"

Diệc Thu suy nghĩ một lát, theo bản năng ngước mắt nhìn U Nghiên, đột nhiên cong mi cười nói: "Ừm... © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 thể tạo một con ong mật mọc cánh chim cho ta được không?" Nói rồi, nàng đưa túi thơm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 chứa hình Khâm Nguyên cho chủ quán xem, "Kiểu như này!"
Chủ quán híp hai mắt, tiến lên nghiêm túc nhìn kỹ, cười đáp: "Ta chưa từng làm kiểu này bao giờ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nhưng thể thử xem, nương chờ chút."

Mày U Nghiên hơi nhíu, Diệc Thu lại hoàn toàn không để ý đến nàng.

Sau khi đồ chơi bằng đường làm xong, Diệc Thu đưa tay nhận lấy, xoay người làm mặt quỷ với U © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 Nghiên.

"Nhàm chán." U Nghiên nói, ánh mắt lại thức nhìn vào đồ chơi làm bằng đường trong tay Diệc Thu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60

"Tuy rằng vẽ không quá giống, nhưng người ta cũng chưa thấy bao giờ." Diệc Thu giải thích, liếc mắt ngó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 U Nghiên một cái, đưa đồ chơi làm bằng đường đến bên miệng nàng, "Nè, ăn không?"

"... Không ăn."

"Ngươi không ăn thì ta ăn!" Dứt lời, Diệc Thu thu đồ chơi làm bằng đường về, miệng cắn đứt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nửa cái đầu.

"......"

Nhìn thoáng qua vẻ mặt của U Nghiên, đáy lòng Diệc Thu lập tức dâng trào cảm giác sảng khoái như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 thể đã báo được thù lớn.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tiểu Dương Đà, Tiểu Dương Đà Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Tiểu Dương Đà Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Tiểu Dương Đà Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Tiểu Dương Đà Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Tiểu Dương Đà full, Tiểu Dương Đà online, read Tiểu Dương Đà, Vô Liêu Đáo Để Tiểu Dương Đà

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 92 — Tiểu Dương Đà

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc