GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 141

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Diệc Thu sẽ mãi nhớ những lời cực kỳ dịu dàng U Nghiên nói vào ngày hôm ấy.

Nàng cho rằng bản thân dụng, nhưng U Nghiên lại nói với nàng —— ngươi đã cứu ta, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ngươi, ta sẽ vĩnh viễn chìm sâu trong ảo cảnh cho đến hồn phi phách tán.

U Nghiên chính là một người mạnh mẽ đầy tự tin, người như vậy sẽ không ngần ngại tính toán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 với bản thân để đạt được mục đích riêng cho mình.

Trong nguyên tác, nàng từng từ bỏ vị trí Ma Tôn, chấp nhận cúi đầu xưng thần với nam chủ. Cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chính sự quyết đoán ấy nên nàng mới thể đứng bàng quang nhìn những tiên thần mình chán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ghét trên đời tàn sát lẫn nhau đến mức liều mạng chết lưới rách chẳng phải tốn quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nhiều công sức.

Suy cho cùng những chuyện ấy cũng chỉgiả thiết xuất hiện bên trong nguyên tác.

Người ta nói nàng là kẻ tàn nhẫn độc ác khống chế chúng sinh, nhưng người nào phải cỏ cây, ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thể tình mãi? Chỉ cần tình cảm, ắt hẳn sẽ nhược điểm, trường hợp U Nghiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 gặp chính là vậy.

U Nghiên nói, nàng chưa bao giờ nghĩ rằng tương lai sẽ ngày mình vì một người không tiếc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 hy sinh tính mạng.

Nhưng sự thật không phải nàng không tiếc tính mạng mình.

"Vậy đó cái gì?" Diệc Thu hỏi đến cùng.

Nàng nhìn vào mắt U Nghiên, thấy được sự nghi hoặc man trong đó.

Có lẽ đối với việc bản thân suýt mất mạng cứu một con Dương Đà, U Nghiên cảm thấy lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 mình cực kỳ khó hiểu.

Khi sự khó hiểu ấy phai đi, U Nghiên cúi đầu cười khẽ rồi đưa ra đáp án.

Nàng nói: "Cũng giống ngươi, lúc xảy ra chuyện, không nghĩ được nhiều như vậy."

U Nghiên vốn là một kẻ thiện về tính kế,cho xảy ra chuyện cũng sẽ bình tĩnh phân tích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nên theo hay nên bỏ.

Nhưng chẳng biết bản thân rốt cuộc bị sao, trước khi nhận ra điều đó nàng đã không thể làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 trí của mình chủ động đưa ra lựa chọn bất cứ lúc nào nữa rồi.

"Cái lầnVu Châu..."

"Lần đó do ta tính sai, sai khi nghĩ mình còn thừa sức, cũng tính sai thực lực của Họa Đấu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Ta còn tưởng rằng, ta thể giữ chân một lúc, nào ngờ ta lại bị lôi kéo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 khó thể thoát thân." U Nghiên nhắm mắt lại, thản nhiên nói tiếp, "Không phải xả thânngươi." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

"Ừ..." Diệc Thu bẹp bẹp miệng, chống cằm suy mấy giây, lại hỏi, "Vậy, vậy lúc đi vào giấc mộng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thì sao? Không nghĩ được gì nhiều à?"

"Đúng vậy." U Nghiên khẽ thở dài một tiếng, "Lần đầu tiên do không nghĩ được nhiều, trong lòng chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 một suy nghĩ."

"Suy nghĩ gì?"

"Ngươi nhỏ yếu như vậy, nếu bị hạt châu kia hút vào, e là chưa đến ba ngày hồn phách ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cũng đã tan biến."

"Ta..."

"Khi đó, ta chưa kịp nghĩ đến những chuyện khác, chỉ biết nếu ta không cứu ngươi, trên đời này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 sẽ không còn ngươi nữa."

Nói xong, U Nghiên lại nhìn chằm chằm nàng như đang nghĩ đến điều đó.

Diệc Thu không biết nên đáp lại thế nào, vậy nàng ngơ ngác nhìn U Nghiên đang trước mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 mình, còn nỗi lòng thì không biết đã trôi về phương nào.

Một cơn gió đột nhiên thổi qua khung cửa sổ chưa từng đóng lại.

Khoảng im lặng ngắn ngủi thế bị đánh vỡ.

Diệc Thu bất giác nuốt nước miếng, gãi gãi mang tai, nhỏ giọng nói: "Nếu, nếu lúc ấy thêm thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 gian, nếu ngươi suy nghĩ kỹ cái lợi hại ở trong đó, suy nghĩ kỹ về khả năng mất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 mạng nếu ngươi không buông ta ra, vậy... Vậy ngươi còn cứu ta không?"

"Không."

"......" Câu trả lời quá thẳng thắn.

lẽ nếu cho điểu nữ nhân thêm thời gian tự hỏi, chắc chắn nàng sẽ chết dần chết mòn trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ảo cảnh của hạt châu này.

Nghĩ vậy, cái đầu nhỏ của Diệc Thu lập tức gục xuống.

U Nghiên lại nghiêm túc tặng thêm một câu: "Trước khi hồn phách ngươi biến mất, ta sẽ cứu ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ra —— không từ thủ đoạn."

Không từ thủ đoạn...

Đúng điềuU Nghiên có thể làm được.

"Nhưng nếu không kịp thì sao?"

"Nếu không kịp, chắc chắn kẻ sẽ bị chôn cùng ngươi." Nói rồi, U Nghiên đưa mắt nhìn cảnh cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 sổ bị gió thổi đập đùng đùng, trong mắt dường như vài phần mờ mịt.

Dường như nàng chẳng thể mường tượng ra được thế giới của mình sẽ trở nên thế nào khi tiểu ngu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ngốc biến mất khỏi trần đời này.

lẽ sẽ không khác lúc trước, nàng lại nuôi thêm một con linh sủng, nếu nghe lời nàng sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 giữ lại bên cạnh, nếu không nghe lời nàng cũng thể đổi một con khác.

Nhưng chẳngtại sao khi càng muốn nghĩ thêm về điều ấy, nàng lại chợt phát hiện bản thân không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 dám nghĩ tiếp.

Nàng vẫn luôn nghĩ, ngoại trừ những thứ đã mất đi núi Côn Luân, trên đời này sớm đã không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 còn thứ đáng giá khiến nàng đểtrong lòng.

Đời này, nàng từng trải qua rất nhiều chuyện, vốnnên thờ ơ lạnh nhạt.

Toàn bộ mọi thứ được hay mất đi cũng chẳng cần cảm thấy đau khổ.

Nàng muốn tiếng động bên tai bèn nhờ Yêu thần tìm nhạc sư, khi nào cảm thấy chán thứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 âm thanh ấy thì thể thẳng tay chấm dứt tính mạng của hắn.

Nàng muốn có người bầu bạn liền nhận lấy "động vật hiếm lạ nhân gian" do một tộc phục thuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nào đó dâng tặng, nghĩ bụng sau này chơi chán rồi thì thể tiện tay mổ thịt ăn luôn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

Nàng muốn tìm chút việc vui nên dứt khoát đi đến nhân gian, tìm con trai Thiên Đế đang lịch kiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 phàm trần, nghĩ nếu mặc sức đùa bỡn rồi tra tấn hắn đến chết lẽ sẽ điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cực kỳ thú vị.

Ấy vậy không biết từ khi nào nàng đã bị Diệc Thu thay đổi.

Từ lần đầu tiên dao động, rồi lần đầu tiên không kìm được lòng mình bắt đầu quan tâm đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 suy nghĩ của một người nào đó —— cứ như đã quên đi phần nào cách để giữ vững © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 trí của mình.

Thứ cảm giác này hệt như 2500 năm trước, lại một lần nữa chạm sâu vào đáy lòng nàng.

Nàng chán ghét bản thândụng không giữ được cũng chẳng thể buông, nhu nhược đến mức khiến người ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 coi khinh ở quá khứ. Nhưng, nàng lại không thể không thừa nhận rằng sự nhút nhát bị nàng cố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 gắng đuổi khỏi thể dường như đã quay trở lại.

Tất cảbởimột con Dương Đà.

Ai bảo nàng biết trên đời sẽ không còn một con Dương Đà thứ hai, mặc cho sau này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thanh tỉnh hay không.

Nếu mất đi, chắc chắn sẽ không tìm được thứ thể thay thế.

Giống mẫu thân phụ thân nàng, giống tất cả những điều tốt đẹp nàng đã từng hướng đến...

U Nghiên nghĩ vậy, không khỏi thì thầm một câu: "Thật ra trên đời này không nếu, lúc ấy ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thật sự nghĩ không ra."

Dứt lời, nàng nhìn về phía Diệc Thu, bất chợt đập vào đầu tiên là hình ảnh ngấn lệ bên trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đôi mắt hạnh ấy.

ràng chưa từng chịu cực khổ, sao con nhóc này lại dễ rơi lệ đến vậy?

Nàng vươn ngón cái lạnh lẽo, bất đắc lau đi vệt nước nơi khóe mắt thiếu nữ.

"Ta nghĩ, nếu quay lại lần nữa, nếu không có ký ức của lúc này, ta cũng sẽ chẳng nghĩ ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đâu." U Nghiên nói, khóe miệng nở một nụ cười nhạt, "Nhưng ta lại biết rất rõ một điều, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ít nhất vào giờ này khắc này, ta không hối hận vì lúc ấy không buông ngươi ra, cũng chưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 bao giờ hối hận về việc dùng chút linh lực còn sót lại để bảo vệ ngươi."

Rồi sau đó, nàng nhẹ nhàng cầm lấy đôi bàn tay của Diệc Thu, lẳng lặng nhìn cặp mắt hoen lệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ấy với ánh nhìn đầy dịu dàng.

Nàng đã từng không đủ năng lực để giữ lấy chúng nó, giờ đây được sức mạnh cường đại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nàng chắc chắn sẽ không đánh mất lần nữa.

Nàng nói: "Ở trong mộng, mỗi một câu ta nói đều lời thật lòng."

—— Không biết ngươi tin không, nhưng đối với ta thì ngươi rất đặc biệt,cho, cho...

cho không rõ thân phận của ngươi, dù cho ngươi chỉ toàn nói dối, cho ngươi từng muốn lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 tính mạng của ta, cho một ngày nào đó ngươi sẽ lựa chọn rời đi.

—— Ta không biết phải hình dung thế nào, nhưng ta cảm thấy... Ngươi tựa như ánh sáng vậy...

Cho nên, chỉ cần ta còn thể giữ được ngươi, ta nhất định sẽ không buông tay.

May mắn khi ta muốn bất chấp tất cả để giữ ngươi lại bên cạnh, ngươi đưa ra lời hứa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 sẽ bầu bạn cùng ta suốt quãng đời còn lại.

"U Nghiên..."

"Ngươi không cần phải chứng minh bản thân, ít nhất không cần chứng minh với ta."

"Ta..."

"Trần thế này, chỉ ngươi mớithể cứu được ta."

Đúng như lời ngươi nói, ta vẫn luôn tự nhốt mình trong bóng tối quá khứ, không muốn chạm vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ánh sáng, theo bản năng kháng cự sự tiếp cận của mọi người và tránh tất cả điều tốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đẹp trên đời.

Đúngta nên đi ra ngoài nhìn xem.

Nhưng mà trên đời này, chỉ ngươi dám đến gần ta, chỉ ngươi bằng lòng nắm lấy tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 của ta, mang ta ——

Ra khỏi chuyện cũ Côn Luân.

- ---o o----

Tác giả lời muốn nói: Quyển thứ ba kết thúc.

Editor: Chờ mãi mới đến chương này để gửi cho mọi người cái video mình làm từ rất lâu rồi:v Cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 PV do chính tác giả làm hát, mỗi một câu hát đều những tình tiết xuất hiện trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 quyển thứ 3 này nên siêu ý nghĩa cảm động (đối với mình).

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tiểu Dương Đà, Tiểu Dương Đà Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Tiểu Dương Đà Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Tiểu Dương Đà Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Tiểu Dương Đà Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Tiểu Dương Đà full, Tiểu Dương Đà online, read Tiểu Dương Đà, Vô Liêu Đáo Để Tiểu Dương Đà

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 141 — Tiểu Dương Đà

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc