GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 133

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Giữa bầu trời tuyết rơi, tiểu Dương Đà lẳng lặng nhìn vào đôi mắt đang đẫm lệ của thiếu nữ trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặt, nàng thấy nỗi đau thương tận trong đôi mắt ấy dần chuyển thành mờ mịt.

Cho đến cuối cùng, ánh mắt dần dần không còn gợn sóng, bình tĩnh như thể cả người máu tươi ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không hề bất kỳ vết thương nào, mấy ngàn năm trôi đi chỉ để lại vết sẹo nhỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không đáng kể, có lẽ từng khắc vào xương máu nhưng bởi quá lâu nên đã không còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảm giác đau đớn nữa rồi.

"U Nghiên?" Diệc Thu nhẹ giọnghỏi, thử kiểm tra xem người mình luôn tâm niệm liệu trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về hay chưa.

Sau một thoáng lặng im, ngón tay dính máu của thiếu nữ nâng lên, khảy nhẹ lỗ tai tiểu Dương Đà, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cong mi nói: "Đúng ngươi không thích hợp để làm thú cưỡi."

Diệc Thu: "......"

U Nghiên: "Chạy trốn thật chậm."

Tiểu Dương Đà nghiến răng, phản bác: "Ngươi không biết ngươi nặng lắm hả? Ta Dương Đà, phải ngựa..." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Chưa kịp dứt lời, tai nàng đã bị U Nghiên đè lại, sau đó khẽ vuốt ve lông trên đầu nàng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Nàng bất giác cúi đầu xuống, nhỏ giọng nỉ non: "Nhẹ chút..."

U Nghiên nghe vậy, bắt đầu quan sát nghiêm túc tiểu Dương Đà dính đầy máu trước mặt —— Cũng may © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó đều máu của nàng, lần này nàng không hề để tiểu gia hoả yếu ớt phải gánh chịu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tổn thương nàng.

Không khí yên tĩnh một lúc, nàng nhịn không được nhẹ giọng kêu: "Tiểu dương ngốc."

Xưng quen thuộc nhưng đã rất lâu chưa từng được nghe thấy giờ khắc này lại rơi vào tai Diệc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thu lần nữa.

Diệc Thu sững người, nghệch mặt ngóng nhìn U Nghiên một lúc lâu, đôi mắt cũng dần dần ngấn lệ, hít © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hít cái mũi, nói: "Ngươi... Ngươi thật sự..."

Thật sự tỉnh rồi sao? Nhưng khung cảnh xung quanh vẫn chưa biến mất.

Dường như các nàng vẫn còn trong giấc mộng...

"Ngươi biết đây cảnh trongcủa ta không, nếu ta bị thương rồi chết trong mơ, đơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giản chỉ quên tất cả, sau đó mang theo tàn hồn bị thương tiến vào vòng lặp tiếp theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của cảnh trong mơ. Nhưng ngươi thì khác, ngươikẻ xâm nhập ngoài ý muốn, đối với ngươi những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thứ này không phải mơ, nếu chết nơi đây ngươi chắc chắn sẽ hồn phi phách tán."

"Ta... Ta biết, biết nếu như ngươi không tỉnh, ngươi sẽ không ngừng tiến vào vòng lặp tận của ác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mộng." Cái đầu dính bẩn của Diệc Thu hơi gục xuống, "Ta cũng đoán được đại khái, nếu ta chết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì hồn phách sẽ hoàn toàn tiêu tán cảnh trong mơ."

Kẻ cố chấp xâm nhập vào giấccủa người khác nếu chết trong đó, linh hồn chắc chắn sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biến mất —— rất nhiều tiểu thuyết đều viết như vậy.

dường như đã là luật bất thành văn, hầu hết các tác giả mẹ kế đều thích dùng những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giả thiết xui xẻo này để viết một số đoạn ngược chết các nhân vật trong truyện, sau đó lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn người đọcphần bình luận gào khóc trong bất lực.

Tóm lại, xem tiểu thuyết nhiều nên những giả thiết hố cha thường thấy này vẫn tương đối dễ đoán.

"Nếu ngươi biết vậy ngươi cũng thể tìm hiểu nguyên nhân ta thất bại như thế nào, từ đó chờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thời thích hợp để đi đến viễn cảnh tiếp theo tìm ta." U Nghiên bình tĩnh phân tích, "Có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kinh nghiệm của lần trước, ngươi thể nghĩ ra cách ngăn cản những chuyện sắp xảy ra, đồng thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mang ta rời khỏi Côn Luân."

Giọng điệu của nàng lý trí và bình tĩnh cùng, chỉ một câu đơn giản nhưng lạigiải pháp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tối ưu nhất.

Diệc Thu hoàn toàn chắc chắn, U Nghiênnàng quen thuộc đã trở lại.

U Nghiênthể vững vàng đối mặt với chuyện trước mắt xảy ra chuyệncủa trước đây, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cuối cùng cũng thành công khôi phục ý thức của mình sau khi tránh khỏi cơn ác mộng.

"Ngươi không nên mạo hiểm đào vong cùng ta, ngươi hoàn toàn không biết năm đó ta phải trải qua những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gì, cũng chẳng biết cảnh trong hiện thực khác nhau bao lớn..." Nàng nói với giọng bình tĩnh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng bình tĩnh thế nào cũng không giấu được vẻ lo lắng sâu trong lòng mình, "Liệu ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghĩ đến chuyện, lỡ như, lỡ như ta thoát không được không?"

"Ta..."

"Chừng nào ngươi mới thể thông minh hơn một chút đây?"

Diệc Thu ấm ức gục đầu xuống: "Ta, ta không nghĩ được nhiều như vậy."

Vào khoảnh khắc tất cả đau khổ buông xuống giấc mộng của U Nghiên, nàng thật sự không nghĩ được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiều.

Lúc ấy, ý nghĩ duy nhất của nàng chính nhất định phải cứu đứa kia.

Cho đây chỉ một giấc mộng, cho mọi thứ trong mộng chỉ vô, có thể khởi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 động lại từ đầu, nhưng nàng vẫn không muốn bỏ mặc đứa đã phải nhận hết tất cả đau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khổ từ sớm kia.

"Mắc mớta phải thông minh hơn một chút chứ? Ta không viết tiểu thuyết trùng sinh... Ta chỉ muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cứu ngươi, cứu ngươi ngay lập tức. Ta không muốn thất bại, không muốn tìm ngươi vòng lặp tiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 theo, không muốn chỉ một lần..." Diệc Thu thấp giọng nói, đáy lòng dâng trào lên nỗi niềm không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biết tên khiến nàng đột ngột nói năng lộn xộn, "Ta không muốn bỏ ngươi lại, không muốn bỏ mặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mỗi một phiên bản của ngươi... Cảnh trong mơ hay ảo cảnh cũng vậy, ta chỉ biết ngươi cần ta, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta chỉ biết lúc ấy chỉ còn ta bên cạnh ngươi..."

"......"

"Phải, ta biết ta vô dụng, ta rất ngốc, đầu óc ta sẽ không thay đổi... Nhưng ta biết, ta biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rất rõ bản thân mình đang làm gì, ta đến để bầu bạn với ngươi nên ra sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta cũng sẽ không bỏ rơi ngươi, một lần cũng không được... Nếu không khi ngươi tỉnh, nhớ trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta từng bỏ ngươi lại, ngươi sẽ khổ sở biết bao nhiêu..."

"Ta sẽ không để ý đến những chuyện đó."

"Nhưng ta để ý!" Tiểu Dương Đà khẽ nói, bỗng dưng ngước mắt lên, nhìn thẳng vào mắt U Nghiên, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói gì.

Không biết thời gian trôi qua bao lâu, U Nghiên nhịn không được bèn hỏi: "Ngươi để ý cái gì?"

"Ta để ý chuyện ngươi đều giấu trong lòng, ta để ý ràngngươi để bụng nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẫn luôn gạt ta nói rằng không quan tâm." Diệc Thu liệt kê, lắc đầu, hai mắt đỏ hoe, nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiếp, "Ta không tin một người như ngươi sẽ giao phó toàn bộ lòng tin cho một kẻ từng bỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rơi ngươi vào thời khắc sinh tử."

"Ngươi..."

"Ta không tin, nếu vào lúc ngươi cần ta ta lại lùi bước, lần tiếp theo gặp phải khó khăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngươi vẫn còn mang một tia hy vọng dành cho ta." Diệc Thu cười khổ, "Bởi đừng nói ngươi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngay cả ta cũng không dại đến mức chà đạp bản thân đến bước đường ấy... sao con người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của ta rất thẳng thắn, cũng chẳng hiểu những đạođối nhân xử thế ngoài kia, ta chỉ biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngươi từng phấn đấu quên mình ta, vậy nên ta cũng muốn phấn đấu quên mình ngươi..."

Nói xong, đầu Diệc Thu càng gục xuống, nâng một chân trước lên để lau nước mắt cho mình.

Rồi sau đó, nàng ngẩng lên nhìn về phía U Nghiên, nghiêm túc dõng dạc từng câu từng chữ: "Nhưng nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngươi từng bỏ rơi ta một lần, chưa chắc... Ta sẽ để ý ngươi đến vậy."

Nghe xong, U Nghiên hơi sửng sốt.

Nàng ngơ ngẩn nhìn tiểu Dương Đà quật cường trước mắt mình, như thể rất khó giải những lời nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phát ra từ miệng tiểu gia hoả.

Nàng trầm mặc một lúc mới lạnh lùng nói ra bốn chữ.

"Làm theo cảm tính."

"Ta làm theo cảm tính, chẳng lẽ ngươi khôngư?"

"Ta không..."

"Ngươi có!" Diệc Thu lập tức ngắt lời của U Nghiên, tiếp lời với chất giọng đanh thép chắc nịch, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 "Nếu ngươi không có thì tại sao lại bị hút vào Phù Mộng Châu? Nếu ngươi không thì tại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sao ngươi lại rơi vào chính ác mộng của mình, còn ta thì lại thanh tỉnh?"

"......"

"Lúc này ngươi không lừa được ta đâu!" Diệc Thu hùng hổ dọa người, "Ta biết thế nào ngươi cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ không bỏ mặc ta, ngươi dùng sức mạnh còn sót lại để bảo vệ ta, ngươi vốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể bỏ ta lại. Nếu ngươi bằng lòng buông tay một gánh nặng như ta, một viên hạt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 châu cũng thể gây tổn thương cho ngươi sao?"

U Nghiên không khỏi nhắm mắt lại.

Diệc Thu chỉ lẳng lặng ngồi bên cạnh, chờ đợi sự đáp lại của U Nghiên.

Nàng không hiểu nổi, quan tâm một người chẳng lẽ khó nói vậy sao? Nàng muốn nhìn xem, đến tận lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này điểu nữ nhân còn muốn dối lòng giảo biện thế nào.

Nàng không tin, trong mộng tiết lộ bày ra quá nhiều mặt khác nhauđiểu nữ nhân vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn thể giả vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Bầu không khí giữa các nàng cứ thế lặng ngắt như tờ.

Gió lạnh thổi qua, tiểu Dương Đà hắtmột cái, giây tiếp theo, U Nghiên vẫn không nói gì, thay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào đó lại dựng lên một kết giới nhỏ để ngăn ngừa khí lạnh.

Im lặng khoảng mấy giây, U Nghiên rốt cuộc mở mắt ra, mi nhìn Diệc Thu, hờ hững hỏi: "Ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói, ngươi muốn có được toàn bộ lòng tin của ta?"

Diệc Thu cứng họng, quả nhiên lời đáp lại ấy hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của nàng.

"Ngươi, ta... Ta hỏi ngươi, sao ngươi lại..."

"Trả lời." U Nghiên ngắt lời.

đạo thế...

Tiểu Dương Đà hờn dỗi hít vào một hơi, nghiến răng, mi trả lời: "Đương nhiên ta, ta hy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vọng... Ngươi tâm sự, thể để ta chia sẻ giúp ngươi, thay phải giấu hết trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lòng, thừa nhận một mình..."

"Vậy còn ngươi thì sao?" U Nghiên hỏi ngược lại.

"Ta..." Diệc Thu không nói nên lời.

Nàng biết sẽ thế này mà, nàng càng muốn biết về U Nghiên, U Nghiên cũng càng muốn biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về nàng.

Tin tưởng luôn đến từ cả hai phía.

Nàng không làm được vậy càng không có tư cách yêu cầu U Nghiên phải làm được.

Im lặng một lúc U Nghiên lại mở miệng hỏi tiếp: "Lần đầu tiên ngươi thấy ta là khi nào?"

"Ta... Lần đầu tiên ta gặp ngươi là..."

"Là ngày ta lấy Ma Chủngdọa ngươi đúng không?" U Nghiên truy vấn.

Diệc Thu căng thẳng nuốt nước miếng xuống, trong lòng biết mình từng thốt ra những lời này trong mộng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nên chẳng thể phản bác được nữa, đành gật đầu.

"Quả nhiên..." U Nghiên nhẹ giọng nói, sau đó lại đưa mắt nhìn tuyết rơi trên bầu trời đêm, cười với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẻ thoải mái.

"Quả nhiên?" Tiểu Dương Đà thoáng chốc ngây ngẩn cả người, "Ngươi, ngươi... Phát hiện ra khi nào..."

"Ngày hôm ấy." U Nghiên trả lời, cười mỉm chi,mi nhìn về phía tiểu Dương Đà đang hoang mang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước mặt, thấy vẻ mặt dại ra như sét đánh ấy nàng bật cười thành tiếng.

"Hả?" Diệc Thu nhỏ giọng ậm lên, "Ta, ta... Lộ, lộ liễu đến vậy sao..."

"Ngươi nói xem?" U Nghiên cười hỏi lại.

"Ta không biết phải nói gì..." Nói rồi, tiểu Dương Đà quay đầu đi, ủ cụp đuôi hơn nửa ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mới hỏi ra một câu, "Vậy sao ngươi, ngươi lại không thẳng tay làm thịt ta tại chỗ... Chẳng lẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngươi không sợ, không sợ ta mưu đồ sao?"

"Dựa vào chút bản lĩnh của ngươi, nếu ta cho ngươihội, ngươi nghĩ mìnhkhả năng gây thương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tổn cho ta à?" U Nghiên dứt lời, nhéo nhéo phần cổ sau của tiểu Dương Đà, "Dáng vẻ chột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dạ khi ngươi nói dối thật sự rất đần, đần đến mức nhiều lúc ta nghĩ một kẻ ngốc như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngươi mang ý xấu thì cũng có thể làm nên trò trống đây?"

"......" Thấu tim.

"Thế nên ta muốn nhìn một chút, mục đích của ngươi rốt cuộc gì."

"......" Mau câm miệng đi.

"Sau khi xem xong làm thịt cũng không muộn."

"......"thể ngừng lại chưa?

Cái cảm giác khi con kiến bị đại lão full cấp nhìn xuống sao lại quen thuộc thế này? Tuy đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 là lời nói thật nhưng thể đừng thẳng thừng đả thương người như vậy được không?

Thôi, dù sao cũng bị phát hiện, giờ nhận sai coi như lấy công chuộc tội đi.

"U Nghiên, Xin... Xin lỗi, ta đã lừa ngươi rất nhiều, nhưng bây giờ ta..."

"Ta biết."

"Thật ra ta cũng không muốn, nhưng..."

"Ta biết."

U Nghiên nói xong, vươn tay ấn nhẹ lên đầu tiểu Dương Đà, ngón trỏ ấn vào huyệt vị nào đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một lúc lâu làm trán nàng cảm giác hơi đau. Rồi sau đó một luồng linh lực rót vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể nàng khiến mùa đông không còn lạnh lẽo như trước.

Diệc Thu càng cúi thấp đầu hơn, thầm nói một câutrong lòng mình —— thể để người ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói cho hết lời được không vậy?

"Không được."

"Ơ?" Tiểu Dương Đà chấn động không thôi, "Ngươi, ngươi thể nhìn lén tâm của ta..."

"Ngoại trừ hôm nay, ta chỉ xem một lần." U Nghiên dứt lời, ngón tay di chuyển từ đầu đến sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gáy tiểu Dương Đà, thấp giọng giải thích, "Không phải cố ý, bởi đúng lúc đang truyền công đụng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải linh thức của ngươi, giống vừa nãy."

"Ngươi..."

"Ta thích ngươi gạt ta, sao cũng không lừa được." U Nghiên mỉm cười, "Chỉ cần ngươi đồng ý, ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể giả vờ như không nhận ra, chỉ cần ngươi vui vẻ, lừa cả đời đều được."

Chỉ cần ngươi đừng đi, làm thế nào cũng được.

- ---o o---

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tiểu Dương Đà, Tiểu Dương Đà Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Tiểu Dương Đà Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Tiểu Dương Đà Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Tiểu Dương Đà Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Tiểu Dương Đà full, Tiểu Dương Đà online, read Tiểu Dương Đà, Vô Liêu Đáo Để Tiểu Dương Đà

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 133 — Tiểu Dương Đà

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc