GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 128

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Diệc Thu thắc mắc nghĩ, khi nói ra những lời này rốt cuộc trong lòng U Nghiên đang nghĩ cái gì? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13
Liệu đâyphải lần đầu tiên nữ hài trưởng thành độc giữa ác ý tận này sinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra một thứ cảm xúc gọi "hướng về" sinh mệnh, tương lai không?
lẽ, nàng muốn nhớ lại tất cả, nhớ lại bản thân đã từng đi về phía ánh sáng, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải chỉ một tiểu Dương Đà dễ ức hiếp.
"Rời khỏi giấc này, ngươi sẽ nhớ đến ta." Diệc Thu thấp giọng nói, "Vậy nên chúng ta nhất định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải rời khỏi nơi đây một cách bình an, không thể bị tổn thương bởi cơn ác mộng này..."
"Ngươi đến để bảo vệ ta ư?" U Nghiên khẽ hỏi.
"Sao ta làm được..." Diệc Thu mấp máy miệng, nhỏ giọng lẩm bẩm một câu, "Tuy ta rất muốn...!Thật sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thật sự rất muốn bảo vệ ngươi.

Nhưng trên thực tế, từ trước nay chỉ có ngươi bảo vệ ta, ta chính một kẻ kéo chân sau." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13
"Không phải." U Nghiên chắc chắn nói, "Ngươi không phải."
"...!Hả?"
"Nếu những ta trải qua suốt 500 năm nay chỉ một cơn ác mộng...!Vậy ngươi chính sự ấm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 áp duy nhất thuộc về ta trong giấc mộng này."
Nàng nói, phụ thân không rời bỏ nàng thì sao, nàng thật sựđược tiểu Hồng Hoa thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sao nào?
Trông coi căn phòng vĩnh viễn không mở ra, làm bạn với một tiểu yêu vĩnh viễn không nói chuyện, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 núi Côn Luân này nàng cũng vẫnmột Khâm Nguyên mang theo kịch độc khiến người ta chán ghét. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13
Khôngngười cần nàng, nàng chỉ cho rằng phụ thân cần nàng chăm sóc, tiểu Hồng Hoa cần nàng làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bạn thôi.
Nàng nói, trước khi gặp gỡ Diệc Thu, nàng chưa bao giờ biết mình cũng xứng đáng được người khác dựa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dẫm cần đến.
"Ta cực kỳ thích nghe ngươi gọi tên của ta...!Mặc ta vẫn luôn biết ngươi rất nhiều chuyện gạt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta, nhưng khi ngươi nói ngươi sẽ luôn bên cạnh ta, ta cảm thấy rất vui vẻ."
"Ngươi, thì ra ngươi...!Ngươi vẫn luôn biết ta chuyện gạt ngươi à..." Cổ Diệc Thu bất giác rụt lại.
"Ngươi ấy, nói chuyện đúng là trăm ngàn chỗ hở.

Ta lại chẳng phải kẻ ngốc, sao thể không nhìn ra được?" Nói rồi, U Nghiên nhắm hai mắt, dùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trán nhẹ nhàng dụi vào vùng lông gáy của tiểu Dương Đà, thủ thỉ, "Nhưng vậy thì sao chứ? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Chẳng lẽ buộc ta phải bỏ ngươi lại ư?"

"Ngươi...! sợ không?" Diệc Thu hỏi với vẻ khiếp sợ, "Giữ một con Dương Đà chỉ biết nói dối hết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bài này đến bài khác bên cạnh, ngươi từng sợ không?"
"Ngươi nhỏ yếu như vậy, thể tổn thương ta bằng cách nào?" Lời nói của U Nghiên vốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng tự tin, nhưng giọng điệu của nàng lại dịu dàng đến mứcchút lo được lo mất.
Đã quen với việc bị U Nghiên ghét bỏ vì nhỏ yếu, Diệc Thu không tức giận, cũng chẳng nói gì. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13
Sau một lúc trầm mặc ngắn ngủi, U Nghiên lại mở miệng một lần nữa.
"Ta không sợ ngươi tổn thương ta, ta chỉ sợ ngươi sẽ rời đi đột ngột." Nàng nói, "Ta nghĩ chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cần ta đủ tốt với ngươi,lẽ ngươi sẽ thật sự không rời bỏ ta.

Đến lúc ấy, ngươi sẽ tự nói ra những chuyện không tiện nói trước đó cho ta, chính miệng nói cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta nghe..."
Mãi đến lúc này đây, Diệc Thu mới hiểu tại sao điểu nữ nhân biết nàng nói dối hết lần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này đến lần khác nhưng vẫn chưa từng ép nàng phải thẳng thắn nói ra bất cứ điều gì.
"Ta..."
"Tựa như bây giờ, rốt cuộc ngươi cũng không còn giấu giếm nữa."
Diệc Thu hít sâu một hơi, sau mấy giây chột dạ, nhẹ giọng đáp: "Sau này có xảy ra chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gì, ngươi thể tin tưởng ta, tin tưởng ta nhất định sẽ không tổn thương ngươi...Ta, ta thật sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thích ngươi."
"Ta biết." U Nghiên khẽ nói, "Từ lần đầu tiên ngươi gọi tên của ta, ta đã biết rồi..."
"Lần đầu tiên? Lần nào..."
"Ở trong mơ, ngươi khóc đến mức khàn giọng nhưng trong miệng vẫn luôn gọi tên của ta."
"......"
Vậy đúng là một lịch sử đen tối, tương lai nếu rời khỏi giấc này, chắc chắn sẽ bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 điểu nữ nhân đem ra làm trò cười suốt một thời gian.
Không đúng, không nhất định!
Bây giờ trong tay nàng cũng đang nắm một đống lịch sử đen tối của điểu nữ nhân, nếu điểu nữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhân dám chê cười nàng, nàng điểu nữ nhân đều sẽ tổn thương lẫn nhau!
Nghĩ vậy, Diệc Thu không nhịn được cười khúc khích, sau đó lại vội vàng đè nén ý cười.
Thời gian một phút một giây trôi đi, căn nhà gỗ nhỏ hẹp ấy trở nên yên tĩnh chỉ còn nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được tiếng hấp của các nàng cùng với tiếng khịt mũi, hắt của tiểu Dương Đà.

Cứ thế, tiểu Dương Đà ngủ ngon trong vòng tay của thiếu nữ, một đêm mộng.
Sau ngày hôm ấy, U Nghiên dần dần mở rộng căn phòng gỗ nho nhỏ thành một căn nhà độ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lớn vừa phải.
Nàng nói, dẫu biết không lâu sau cảnh trong mơ lẽ sẽ biến mất tung, nhưng giờ khắc này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảnh trong mơ vẫn còn, nàng muốn làm một ngôi nhà để tiểu Dương Đà thể sinh sống yên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ổn suốt khoảng thời gian còn lại.
Mấy ngày sau, không việc U Nghiên đều sẽ chạy ra ngoài, khi trở về nhất định sẽ mang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 theo một chút đồ đạc.

Thí dụ như bàn ghế, khăn trải giường đệm chăn, còn có nồi chén gáo bồn không biết lấy đâu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13
Trong khoảng thời gian ngắn, căn phòng nhỏ xiên xiên vẹo vẹo trở nên giống nhà hơn rất nhiều.
vẫn rất đơnnhưng Diệc Thu lại cực kỳ cảm động.
Tiểu Dương Đà khỏi bệnh vào ngày thứ tư, chính vào ngày hôm ấy, nàng lại chứng nào tật nấy, một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hai phải kéo U Nghiên đi ra ngoài vì muốn tìm manh mối về chiếc "gương" kia.
Nhưng suy cho cùng chiếc gương kia rốt cuộc là thứ gì, tại sao lại tạo ra phong ba thì nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thật sự chẳng biết gì, hệ thống cũng không tiết lộ chỉ nửa từ.
Kiểu tìm kiếm này tựa như ruồi nhặng không đầu va đập lung tung vào cửa sổ đang đóng chặt lại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm đủ cách vẫn không thể tìm thấy được đường ra.
Hiện tại Diệc Thu rất hối hận, hối hận lúc trước không ép U Nghiên nói ràng, để rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giờ đây nàng lại không thể tìm đúng phương hướng.
tiểu điểu lạivẻ như không nôn nóng mấy.
Mỗi ngày nàng đều cõng tiểu Dương Đà đi lang thang khắp nơi, thế nhưng lại chẳng hỏi bất kỳ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ai, thay nói "tìm" thì chi bằng nói là...!Đang ngắm cảnh?
"Chúng ta phải đi hỏi về chiếc gương đó!" Tiểu Dương Đà sốt ruột nói.
"Ai sẽ sẵn lòng nói chuyện với ta đây?" U Nghiên bình tĩnh hỏi lại.
Nhất thời không nói nên lời, Diệc Thu dùng cằm đè lên đỉnh đầu U Nghiên, nhỏ giọng lẩm bẩm với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẻ bất mãn: "Sao không thấy ngươi lo lắng chút nào vậy? Hoá ra...!Là hoàng đế chưa vội thái giám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã gấp à?"
(*) Hoàng đế chưa vội thái giám đã gấp (皇帝不急太监急): đương sự của việc nào đó chưa gấp gáp xử© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người xung quanh đã gấp gáp lo lắng rồi.

U Nghiên nghe xong mới lắc đầu cười một tiếng, nói: "Nếu vào ngày sinh của Tây Vương Mẫu thật sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ xảy ra chuyện khó lường đến mức không trốn được, vậy sốt ruột có ích gì?"
"Nhưng..."
"Diệc Thu, một ngày trôi qua thời gian còn lại sẽ ít đi." U Nghiên thấp giọng nói, "Ta biết ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn ta biến lại thành người trong lòng ngươi, nhưng ta không ký ức của nàng, tất cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ức của ta đều núi Côn Luân, ta...!Chỉ tồn tại trong giấc này."
"U Nghiên..."
"Ta có chút sợ hãi." Nói xong, U Nghiên cầm lòng không đậu cười khổ, "Ta sợ cảnh trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biến mất, ta sẽ không còn tồn tại nữa."
"Sao lại như vậy được? Ngươi..."
"Ta biết sẽ không xảy ra nhưngta vẫn sợ, cho nên....!Ta thật sự rất quý trọng những ngày tháng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bên cạnh ngươi." U Nghiên cắn môi, nói với ngữ khí do dự, "Ta muốn nhớ lại ngươi, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lạichút...!Không muốn rời khỏi giấc mơ này...!Bởi vì, ít nhất hiện tại, ít nhất giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khắc này, ta không đơn."
U Nghiên nói nàng khó hình dung về chính mình tương lại trông thế nào, đồng thời cũng chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tưởng tượng nỗi mình đã phải đối mặt với điều mớithể biến thành dáng vẻ như lời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Diệc Thu kể.
nàng biết, biết rất mình không tài nào thoát được.
Nếu không thể trốn tránh, vậy trước khi mọi chuyện ập đến, cứ yên ổn sống trong giấc mơ đẹp chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải điều quá tốt ư?
"...!Giấc đẹp?"
"Giấc đẹp." Những điều nàng mong muốn trong cuộc đời thật sự rất rất ít, "Ngươibên ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đủ rồi."
Diệc Thu hít sâu một hơi,thức dựa vào người U Nghiên gần hơn.
Nàng không biết phải làm sao để đồng cảm như bản thân mình cũng bị, nhưng thâm tâm nàng vẫn luôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảm thấy đau nhói.
lẽ, nàng không nên tìm cách để trốn thoát vận mệnh tàn khốc sẽ ập đến trong cơn ác mộng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này.

Điều nàng nên làm cạnh U Nghiên, cùng trải qua những chuyện ấy.
Nàng nên đồng hành vượt qua cùng nàng.
đây chỉ một giấc mơ.
Lúc tỉnh mộng, chắc hẳn U Nghiên sẽ thêm một đoạnức mới —— Trong đoạnức ấy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nàng không phải chịu đựng tất cả đau khổ một mình, thay vào đó một con Dương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đà dụng vẫn luôn bên cạnh nàng xảy ra chuyện gì.
ức ấy, tuy rằng giả dối nhưng cũng rất chân thật.
Những điều trong quá khứ không thể thay đổi, cho không thể làm bạn với U Nghiên vãng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng chí ít được đồng hành với nàng suốt đoạn đường trongcũng đã tốt lắm rồi.
"Ta đồng hành với ngươi." Tiểu Dương Đà nhẹ giọng nói, bên tai dường như tiếng cười trầm thấp của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thiếu nữ.

Bắt đầu từ hôm ấy, Diệc Thu buông gánh nặng trong lòng, sống thanh thản ổn định với U Nghiên qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từng ngày.
Tiểu điểu không nói nhiều bằng tiểu ngọt điểu, hầu hết thời gian nàng đều im lặng, giống như tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hồng Hoa, hoặc giống điểu nữ nhân chân chính.
Nhưng Diệc Thu sẽ không cảm thấy nhàm chán, lẽ từ lâu nàng đã quen với cảm giác ấy khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13bên cạnh U Nghiên rồi, không cần quá nhiều lời, chỉ cần nhìn thấy U Nghiên sẽ cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy yên tâm cùng.
Đôi khi nàng sẽ nghĩ, nếu như nơi này không phải một giấc mơ, nếu như những ngày tháng yên bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nàng U Nghiên đang sốngthể dừng lại mãi mãi, không cẩn phải đối mặt với những điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xui xẻo,lẽ đây cũng chẳng phải chuyện xấu.
Quả nhiên có trải qua nhiều chuyện, nàng cũng chỉ một conmặn chỉ biết hài lòng với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tình trạng hiện tại.
Mặc hài lòng với thực trạng hiện tại đến đâu, nàng cũng sẽ không nhịn được nhớ đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế giới bên ngoài.
Nàng và U Nghiên sống trong giấcít nhất cũng hơn nửa năm, vậy thời gian bên ngoài rốt cuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã trôi qua bao lâu?
Phu Chư Họa Đấu trở lại núi Ngao Ngạn chưa? Huân Trì việc đó bị Thiên giới trừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phạt như thế nào?
Thiếu nàngU Nghiên, liệu Giang Vũ Dao với Lạc Minh Uyênthể ứng phó chim vẫn luôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giấu mình trong chỗ tối kia không?
Đã tìm được Triều Vân chưa?
Nghĩ đến mấy vấn đề này chỉ làm người ta cảm thấy đau đầu.
Nàng cũng thử tìm cách hỏi hệ thống về tình trạng hiện tại của vai chính, ấy thế hệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thống dụng kia lại nói do ảo cảnh của Phù Mộng Châu ngăn cản nên không thể lấy được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thông tin bên ngoài.
Thôi, mệt mỏi quá, không nghĩ nữa.
Làm cá mặn vẫn sung sướng nhất.
Chuyện đến nước này cũng chỉ đành đi một bước xem một bước, sao U Nghiên cạnh, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cửa ải khó khăn không qua được.
Diệc Thu nghĩ vậy, bèn đưa mắt nhìn sang U Nghiên ngồi sững sờcửa.
Giây tiếp theo, như cảm nhận được ánh mắt đằng sau U Nghiên quay đầu nhìn tiểu Dương Đà một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lát.
"Lại đây." Nàng nhẹ giọng bảo.
"Sao vậy?" Tiểu Dương Đà đến gần U Nghiên, ngoan ngoãn nằm sấp xuống.
U Nghiên duỗi tay bóp nhẹ cổ nàng, thấy nàng rụt cổ lại mới mỉm cười đáp: "Muốn sờ ngươi."
Diệc Thu: "......"
Thôi, nàng vui vẻ là được..

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tiểu Dương Đà, Tiểu Dương Đà Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Tiểu Dương Đà Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Tiểu Dương Đà Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Tiểu Dương Đà Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Tiểu Dương Đà full, Tiểu Dương Đà online, read Tiểu Dương Đà, Vô Liêu Đáo Để Tiểu Dương Đà

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 128 — Tiểu Dương Đà

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc