GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 126

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Đêm hôm đó, các nàng không nói thêmnữa, tiểu Dương Đà ghé vào bên đống lửa, thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thức áp sát U Nghiên, rất nhanh liền chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, nàng tỉnh dậy trong cơn mơ, đống lửa bên cạnh đã thêm củi mới, cửa sổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nóc nhà tuy vẫn còn lủng lỗ nhưng vì được linh lực của U Nghiên bao bọc nên đã không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn rét lạnh như đêm qua.
Diệc Thu ngáp một cái thật dài, ngáp xong nàng lại hắt một cái.
Cuối cùng, nàng khụt khịt cái mũi bị nghẹt, rồi theo bản năng duỗi cổ nhìn ra bên ngoài cửa sổ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13
U Nghiên không ở trong phòng, bên ngoài cũng chẳng động tĩnh gì.

Nếu là trước đây, chắc chắn nàng sẽ cho rằng mình lại bị bỏ rơi.
Nhưng hôm nay nàng cũng chẳng còn bất an chuyện ấy, thay vào đó nàng lại ghé vào gần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đống lửa, kiên nhẫn chờ đợi.
Lúc này đây, nàng tin chắc U Nghiên sẽ không bỏ rơi nàng.
Bởi cho U Nghiên không nhớ lại mọi chuyện bên ngoài giấc thì các nàng cũng đã từng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trải qua những ngày tháng bình yên tốt đẹp trong giấc này.
hơn hết vào đêm hôm qua, khi cảm xúc trạng thái suy sụp nhất, U Nghiên cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hề nhẫn tâm vứt bỏ nàng.
Nàng nghĩ, nàng nên nằm yênchỗ này, chờ thêm một lát, U Nghiên sẽ trở về, sau đó sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mang đồ ăn cho nàng, nhưng chắc hẳn thái độ sẽ không được tốt lành mấy.
sao cũng bởi nàng đánh vỡ viễn cảnh trong nên mới khiến U Nghiên phải đối mặt với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ác mộng bị chôn sâu dưới đáy lòng không muốn thừa nhận.
Giấc đẹp đẽ do chính U Nghiên tạo ra cho bản thân bị đánh nát, chú chim nhỏ ngọt ngào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mềm lòng khéo nói trong biến mất, nhưng dường như Diệc Thu lại cảm thấy U Nghiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình quen thuộc đã trở về.
Tuy biết là không phải, nhưng cái tính cách cho đến cái giọng điệu khi nói chuyện, hoặc thậm chí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cái cảm giác khi hù dọa chê cười nàng đều cực kỳ giống với điểu nữ nhân trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trí nhớ nàng —— Điều đó khiến nàng lầm tưởng như mình đã trở lại những ngày tháng không cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải động não khi bên cạnh U Nghiên.
Đương nhiên, nàng cũng không hề muốn ném đầu óc của mình, nàng chỉ hy vọng khi gặp phải khó khăn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bên cạnh thể một người gặp nguy không sợ.
U Nghiên chắc chắn chính là người như vậy, chỉ cầnbên U Nghiên, bất kể xảy ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyện gì, nàng cũng cảm thấy cùng yên tâm.

Tựa như bây giờ, mặcđang nằm trong một căn nhà bỏ hoang vừavừa nát, nhưng chỉ cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biết U Nghiên sẽ quay về, đáy lòng nàng cũng sẽ không có quá nhiều sợ hãi.
Quả nhiên, không lâu sau, U Nghiên liền trở về.
Tiểu Dương Đà dường như đứng bật dậy ngay lập tức, nàng tiến lên bất chấp cơn đau nhức ở cẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chân, sau đó duỗi dài cổ, ngẩng đầu nhìn U Nghiên với vẻ mặt mong chờ.

Ánh mắt ấy giống như đang hỏi —— Ngươi mang đồ ăn về cho ta không?
Đáp án đương nhiên là " có", nhưng không phải món nào cũng ngon, bên cạnh đó còn một ít © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thảo dược dùng để trị bệnh cảm mạo.
Giải quyết xong bữa sáng, U Nghiên đem tất cả thảo dược đi pha rồi đun trên lửa, mùi cay nồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lập tức bay khắp căn phòng nát.

Tuy bị nghẹt mũi nhưng tiểu Dương Đà vẫn thể cảm nhận được vị cay đắng thông qua việc hít © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thở bằng miệng.
Từ nhỏ đến lớn Diệc Thu chưa từng uống thuốc đông y, nàng cực kỳ bài xích uống loại thuốc ấy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng cuối cùng lại chẳng thể thoát được kiếp nạn lần này.
Vậy ngày hôm ấy, cái cổ của tiểu Dương Đà đáng thương bị tiểu điểu hung ác tóm lấy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chén thuốc mùi vị kinh khủng kia cứ thế được U Nghiên rót từng ngụm từng ngụm vào trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 miệng nàng.
Cái thứ này thật sự rất khó uống, nàng thà bệnh thêm vài ngày còn hơn uống lần thứ hai... © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13
Sau khi uống xong chén thuốc, khoang miệng tiểu Dương Đà chỉ toàn vị đắng, cả người bủn rủn nên dứt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khoát về bên đống lửa với vẻ uể oải ỉu xìu.
U Nghiên tĩnh tọa bên cạnh một lúc lâu, cuối cùng vẫn đi đến gần tiểu Dương Đà, sau đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khẽ vuốt ve bộ lông trắng mềm mại trên người tiểu Dương Đà.
Những cái vuốt ve nhẹ nhàng ấy làm tiểu Dương Đà cảm thấy cùng thích thú, nàng hít hít cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mũi, thay đổi một thế tương đối thoải mái, nhẹ nhàng gác đầu lên đùi U Nghiên, bắt đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chìm vào giấc ngủ trong sự sung sướng dễ chịu.
lẽ bên trong chén thuốc chứa một số thành phân gây buồn ngủ, thế nên Diệc Thu ngủ rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 yên ổn, nhân tiện còn mơ thấy một giấcngắn.
Trong giấc mơ nho nhỏ ấy, U Nghiên biến thành tiên nữ mà nàng từng thấy trên phim truyền hình lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn nhỏ, phải nói cách trang điểm cùng lộng lẫy loè loẹt, cứ như sợ người ta không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biết nàngtiên nữ.
Tiểu tiên nữ pháp lực rất cao cường, tuỳ tiện phất tay áo căn nhà đổ nát sẽ rực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rỡ hẳn lên, nhẹ nhàng búng ngón tay thì muốn cái sẽ được cái đó.
Cứ thế, tiểu tiên nữ biến căn nhà cũ xập xệ thành một khu biệt thự cao cấp ngay trên núi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13
Thoáng chốc, băng tuyết tan rã, xuân về hoa nở.
Tiểu tiên nữ dẫn theo làn váy, nhảy nhót chạy đến bên cạnh tiểu Dương Đà, nhẹ nhàng ngồi xổm xuống, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nâng cái đầu lông của tiểu Dương Đà và khẽ đặt một nụ hôn lên trán tiểu Dương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đà...
Rồi sau đó, miệng nàng gặm một nhúm lông từ trên trán của tiểu Dương Đà.

Đầu tiên, tiểu Dương Đà chỉ cảm thấy trán đau xót, tiếp theo lại thấy chợt lạnh cuối cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trọc một mảng nhỏ.
Trọc một mảng nhỏ?!!

Trái tim ngừng đập!
Bừng tỉnh thở gấp sau cơn mơ, Diệc Thu thẫn thờ ngước mắt nhìn xung quanh.

Căn nhà bỏ hoang không ngườisuốt mấy trăm năm vẫn dột nát, tuyết lớn vẫn rơi loạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xạ ngoài phòng, gió thổi cũng luôn lạnh thấu xương.

à...!
chết Dương Đà!
Diệc Thu thở dài nhẹ nhõm một hơi, khịt mũi rồi lắc lắc đầu.
Đúng lúc này, cửa phòng nát bị người đẩy ra, mang theo tiếng vang chói tai kéo Diệc Thu ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khỏi giấcloạn thần kinh kia.
Diệc Thu ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa theo quán tính, chỉ thấy U Nghiên đang tựa vào khung cửa, đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lẳng lặng bên cạnh cánh cửa đổ nát.
Nàng vẫn mặc bộ y phục màu đỏ, mái tóc dài buông xõa trên vai, khuôn mặt thanh lãnh, so với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dáng vẻ trong thì hoàn toàn khác nhau như trời với đất.
"Tỉnh rồi à?" Nàng lạnh nhạt hỏi, cũng không tiến lên.
"Ừm..." Tiểu Dương Đà gật gật đầu, tức thời lại chút không dời mắt được.
"Đi thôi." U Nghiên nói, quay đầu nhìn ra ngoài phòng.
Diệc Thu sửng sốt một chút, vội vàng đứng dậy, bước vài bước đến bên U Nghiên, mờ mịt hỏi: "Chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta đi đâu?"
U Nghiên mấp máy miệng giống như không biết nên trả lời thế nào, sau đó nàng dứt khoát ngồi xổm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuống, đưa lưng về phía tiểu Dương Đà đang hoang mang bàng hoàng.
Diệc Thu thoáng phản ứng một chút, rồi sau đó trong lòng chợt ấm áp, nhanh chóng bổ nhào lên lưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 U Nghiên.
Bên trong núi Côn Luân gió thổi tuyết rơi, thiếu nữ áo đỏ cõng tiểu Dương Đà của nàng rời khỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 "căn nhà" mình vĩnh viễn không muốn đối mặt.
Không lâu sau, U Nghiên đưa nàng đến một căn nhà làm bằng gỗ.
"Đây là..."

"Tạm trước, thiếu cái gì...!Sau này bàn lại." U Nghiên nói, trở tay đóng cửa phòng, đặt tiểu Dương Đà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên trên giường.
Căn nhà gỗ này được xây dựng khá cẩu thả, nội thất trong phòng cũng cực kỳ đơn sơ, ngoại trừ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một chiếc giường, mấy khối gỗ nhỏ thì đã không còn những thứ khác.
Đây sự chênh lệch giữa cảnh trong mơ hiện thực à?
Trong mơ ở biệt thự cao cấp, hiện thực lạinhà gỗ, hơn nữa còn xiên xiên vẹo vẹo, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn sao cũng thấy như sắp đổ đến nơi.
Cơ mà nói đi cũng phải nói lại, nơi này không tính hiện thực.
Giường làm bằng gỗ, bên trên trải hai lớp cỏ khô, trên cỏ khô lại trải thêm một tấm da thú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lớn, nằm trên mềm mại hơn nằm trên mặt đất rất nhiều.
Đây những thứ U Nghiên làm vào hôm nay sao?
Sự ngạc nhiên hiện lên trong mắt Diệc Thu, đang định nói đó thì nàng lại thấy U Nghiên ngồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên giường, duỗi tay đẩy nàng vào trong hai lần.
Tiểu Dương Đà chép miệng, nhích người vào trong, để lại một nửa giường cho U Nghiên.
U Nghiên nằm lên, không duỗi tay ôm lấy nàng như ngày thường chỉ lẳng lặng nằm thẳng, trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt ít nhiều cũng vài phần không được tự nhiên.
"Ngươi...!Có muốn dựa tường ngủ không?" Diệc Thu nhẹ giọng hỏi.
U Nghiên trầm một lát, bảo: "Đổi vị trí đi."
"Ừ." Diệc Thu đáp lời, đứng lên, vắt chéo hai chân trái qua người U Nghiên, hai chân phải lại giữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nguyên vị trí ban đầu, trong lúc nhất thời bèn tạo ra một thế giống như đang "cưỡi". © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13
"Ngươi..." Mày U Nghiên bất giác chau lại.
"U Nghiên, ngươi nhích vào bên trong nữa đi, nếu không ta qua không được!" Tiểu Dương Đà thúc giục một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cách nghiêm túc.
U Nghiên hít sâu một hơi, khi Diệc Thu nâng lên đùi phải, nàng cắn răng lăn vào trong, rất nhanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 liền dựa sát vách tường.
Diệc Thu an toàn nằm úp sấp bên ngoài giường, sau đó lại quay đầu nhìn thoáng qua U Nghiên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy tóc của người này rối tung trong quá trình lăn bèn nhịn không được cười khẽ một tiếng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13
"Tóc ngươi rối tung kìa."
"Im lặng, ngủ đi."
Diệc Thu "hứ" một tiếng, nhắm mắt lại lần nữa.
Nhưng ban ngày nàng ngủ quá nhiều, bây giờ không cảm giác buồn ngủ, vậy phải sao ngủ đây?
Một thoáng im lặng trôi đi, nàng mở bừng mắt, vươn một cái móng nhỏ, khẽ chọt chọt cánh tay của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 U Nghiên.
U Nghiên nhíu mày nhưng không hề mở mắt, nàng chỉ nhàn nhạt hỏi một câu: "Có chuyện gì?"
"Ta không ngủ được."
"......"

"Trò chuyện với ta đi."
"......"
Diệc Thu thấy U Nghiên không cự tuyệt nên xem như nàng cam chịu, tức khắc liền thay đổi thế, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn U Nghiên rồi thấp giọng hỏi: "Đâynhà mới của chúng ta à?"
U Nghiên trầm mặc một lát, tự giễu: "Đây cũng được gọi nhà ư?"
Diệc Thu nghĩ nghĩ, đáp: "Được chứ, cớ sao lại không?"
"Ngươi đúng dễ giải thật, một cái hốc cây, một căn nhà gỗ, cho dù đơn cách mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng sẽ được ngươi xem "nhà"."
"Vậy theo cảm nhận của ngươi cái mới nhà?"
U Nghiên nhíu mày, không trả lời.
Diệc Thu lại tiếp tục cuộc trò chuyện: "Hốc cây hay nhà gỗ đều như nhau, đơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế nào thì cũng là nơi có thể che mưa chắn gió.

ngươi cũng được coi như người nhà của ta." Nói rồi, nàng nghiêng đầu cười, "Một nơithể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 che mưa chắn gió, làm người ta sống yên ổn, hơn nữa còn người nhà gắn nương tựa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lẫn nhau, chẳng lẽ không phải nhà ư?
"Ngươi coi tangười nhà?"
"Ừ!"
U Nghiên nghe vậy, khóe môi hơi hơi cong lên, nhưng rất nhanh đã bị nàng giấu đi.
Sau mấy giây lặng im, U Nghiên mở hai mắt.
Nàng nghiêng người, duỗi tay kéo lấy một cái chân nhỏ của tiểu Dương Đà, vừa xoa bóp vừa nhẹ giọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói: "Ta chútmò."
Cái chân trước của Diệc Thu thụt lại theo bản năng, nhưng lại tránh không thoát lực tay của U Nghiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nên đành từ bỏ giãy giụa, chỉ mò hỏi: "Ngươi đột nhiên tò mò chuyện gì?"
"Ngươi nói, rất lâu về sau ta sẽ có tu vi cao cường, hơn nữa cònMa tôn của Ma © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giới."
"Ừm!"
"Nếu đó thật sự, vậy tại sao một con yêu tinh nhỏ yếu như ngươi lại nhận được sự ưu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ái của ta?"
"Ta..." Diệc Thu sửng sốt một hồi lâu mới trừng lớn hai mắt hỏi lại, "Ngươi ý gì? Ngươi, ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảm thấy, cảm thấy ta không xứng hả?"
"Ta chỉ thôi." U Nghiên lắc lắc đầu, bình tĩnh đáp, "Ta biết tại sao ta sẽ thu nhận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngươi, bởi núi Côn Luân, trừ ngươi ra không còn ai cần ta."
Nói rồi, ánh nàng trở nên ly: "Nhưng ta tương lai thì sao? Cũng giống vậy ư?"
- ---o o----.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tiểu Dương Đà, Tiểu Dương Đà Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Tiểu Dương Đà Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Tiểu Dương Đà Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Tiểu Dương Đà Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Tiểu Dương Đà full, Tiểu Dương Đà online, read Tiểu Dương Đà, Vô Liêu Đáo Để Tiểu Dương Đà

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 126 — Tiểu Dương Đà

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc