GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 227: Quy ẩn

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Mãi cho tới gần sáng, đám người mới nằm xuốngngủ. Còn đám con gái thì quay vào trong xe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ngựa.

Ngoại trừ một số người phụ trách thủ vệ, cả đoàn xe hoàn toàn yên tĩnh. Tuy đống lửa thỉnh thoảng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 vẫn những tiếng nổ tanh tách, nhưng nhưng âm thanh đó chẳng hề ảnh hưởng tới giấc ngủ của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mọi người. Ngược lại nhưtác dụng thần kỳ khiến cho giấc ngủ của mọi người lại càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thêm ngọt ngào.

Vương Lâm đứng lên, tới ngồi bên một gốc đại thụ cách đó không xa. Trong lòng hắn hoàn toàn bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thản. Khoảng khắc vừa rồi khiến cho hắn quên mất mình người tu tiên, giống như một người bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thường.

Sau khi ngồi xuống, hắn cảm giác bản thân, đột nhiên cảm thấy sợ hãi vui mừng. Tu vi của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 hắn chẳng biết từ lúc nào đã đột phá Nguyên Anh kỳ đạt tới trung kỳ. Tuy trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đó hắn đã đạt tới đỉnh phong, bất cứ lúc nào cũngthể đột phá, nhưng không ngờ lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nhanh như vậy.

Chỉ điều, lớp sương màu đỏ bên ngoài thân thể hắn lại tiêu tán thêm một ít. Vương Lâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 hít một hơi thật sâu. Hắn cảm giác nếu một ngày nào đó, thứ màu đỏ đó biến mất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thì hắn sẽ phải hối hận. vậy tinh thần của hắn lại hết sức tập trung, bắt đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ngưng tụ.

Thời gian Vương Lâm ngưng tụ làn khí đỏ chầm chậm trôi đi. Ban đêm, ngoại trừ một số tiếng muỗi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bay cũng chỉ còn tiếng ngáy của một số hán tử đang ngủ say.

Từ từ, nơi chân trời bắt đầu xuất hiện những tia nắng đầu tiên. Ánh sáng chầm chậm xua đi màn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đêm đen tối.

Vương Lâm mở hai mắt, quay mặt về phía đông hít một hơi thật sâu. Nhất thời, hai luồng khí màu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tím người thường không thể nhìn thấy, được hắn hít vào trong mũi. Sau khi chạy trong thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 một vòng, rồi lại phun ra.

Được vài vòng như thế, Vương Lâm thể cảm giác được một cách ràng toàn thân có cảm giác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 như thể nhẹ nhàng bay lên không trung.

Cái cảm giác này, trong suốt bốn trăm năm qua chưa bao giờ Vương Lâm được. Hiển nhiên, điều đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chỉ khi nào tâm trạng được một sự bình thản nhất định mới thể cảm nhận được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thôi.

Qua một đêm, lớp khí đỏ bên ngoàithể Vương Lâm đã mất đi một phần mười. Vương Lâm cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chẳng hề nóng nảy. Hắn biết đểthể ngưng tụ được toàn bộ lớp khí màu đỏ đó không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 phải chuyện trong một thời gian ngắn thể làm được. thể nói cái chuyện này mất nhiều thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 gianhơi nhàm chán.

Sáng sớm, mọi người trong đoàn xe đều tỉnh dậy. Sau khi rửa ráy mặt mũi, vị lang trung đi theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đoàn xe mới từ trên xe ngựa bước xuống. Sau khi hít một hơi thật sâu, lão liền đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chỗ đất trống bắt đầu hoạt động chân tay. Từ từ, lão liền thực hiện một loạt các loại động © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tác.

Vương Lâm liếc mắt nhìn qua, trong lòng phần kinh ngạc. Người này thực hiện những động tác đó tuy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 khônglực công kích nhưng cũng có tác dụng cường thân.

Một lúc sau, lão liền thu tay, thở một hơi dài. Sau đó, hơi do dự một chút, lão liền đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 về phía Vương Lâm. Khi tới gần, lão nhân cười nói:

- Tiểu ca! Đêm qua nghỉ ngơi có tốt không?

Vương Lâm gật đầu nhưng cũng không mở miệng.

Lão nhân do dự một chút rồi lại hỏi:

- Tiểu ca! Cáicây trăm năm kia không biết tìm được đâu? - Nói xong, ánh mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lão nét cầu khẩn.

- Nhặt ven đường. - Vương Lâm nói.

Nhất thời, lão nhân khựng người lại, ngập ngừng một lúc đành cười khổ:

- Tiểu ca.thật may mắn.

Sau khi nói thêm vài câu với Vương Lâm, cho lão có bóng gió thế nào cũng không thể tìm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 được tin tức từ miệng hắn. Lão nhân thầm than một tiếng rồi xoay người rời đi.

Nếu thực sự nói thì tuổi của Vương Lâm còn hơn cả lão tổ tông của lão nhân. thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lão nhân nói bóng nói gió với những người trẻ tuổi mới ra ngoài thì còntác dụng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Chứ với Vương Lâm thì chẳng hề chút ảnh hưởng.

Đi theo đoàn xe, Vương Lâm từ từ điều chỉnh tâm trạng của mình hòa nhập với mọi người. Thoáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cái đã qua mấy ngày. Trong mấy ngày kia, tiểu nha hoàn thường xuyên đến tìm Vương Lâm nói chuyện. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Mỗi lần như thế, khuôn mặt nhỏ nhắn lại đỏ lên, chẳng biết đang nghĩ trong lòng.

Nhìn ánh mắt của tiểu nha hoàn, trong lòng Vương Lâm cười khổ. Ánh mắt đó hắn vẫn thấy khi© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Mộ Uyển nhìn mình, vì vậy trong lòng hiểu rõ.

Chỉ điều, Vương Lâm tự vấn bản thân thì tuổi của hắn còn hơn cả lão tổ tông của nàng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Vì vậy trong lòng luôn cảm giác quái dị.

Cho tới hôm nay, kinh thành đã hiện lên trước mặt.

Kinh thành Tứ cấp tu chân quốc trong mắt người bình thường thì hết sức hoa lệ. Tuy vậy trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mắt Vương Lâm lại hết sức bình thường, chẳng bất cứ một thứ đặc biệt. Nếu không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 phải trên caomột dòng xoáy linh khí thì Vương Lâm cũng chẳng thèm để ý.

Thần thức của Vương Lâm đảo qua, toàn bộ ngôi thành lập tức hiện lên trong đầu hắn. Trong toàn bộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ngôi thành tất cả chín dòng linh khí. Còn chúng xuất phát từ đâu thì cũng không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tu từ chín cây cột đá đen. Theo kích thước to nhỏ của cây cộtlinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lực phát ra mạnh yếu khác nhau.

Trong đó, ngoại trừ một cây cột khổng lồ ra, tám cây cột còn lại chỉ khoảng chừng mười người ôm. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Nhưng cây cột còn lại thì kích thước của phải trăm người ôm mới xuể.

Trong phạm vi của chín cây cột đều người ngồi. Hơn nữa, bao phủ bên ngoài cây cột còn© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 một tầng trận pháp, ngăn cản thần thức xét. Chỉ điều mấy cái trận pháp đó đối với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Vương Lâm mà nói thì chỉ được hình thức.

Hắn liếc mắt một cái thì thấy những người ngồi trong đó đều tu sĩ. Tu vi cao nhất thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đạt tới Kết Đan hậu kỳ. thấp nhất thì cũng là Trúchậu kỳ.

Vương Lâm cảm thấy hứng thú đối với cái kiến trúc kỳ lạ trước mắt. Sau khi đoàn xe tiến vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 trong thành, Lữ Hưng thấy Vương Lâm cứ nhìn về phía chín cây cột liền thấp giọng nói:

- Vương lão đệ! Không nên nhìn chằm chằm như thế. Nếu bị người khác phát hiện sẽ rất rắc rối. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

Vương Lâm sờ sờ bờm ngựa, nghi hoặc hỏi:

- Lữ huynh! Cây cột đen này cái gì?

Ánh mắt Lữ Hưng phần hâm mộ, thấp giọng nói:

- Đó là tiên mộc. Nơi đâykinh đô của chúng ta, được tiên nhân che chở. Gần đây mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6tiên dụ rơi xuống. Hoàng thượng liền triệu tập toàn bộ công tượng trong cả nước, căn cứ theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 yêu cầu của tiên dụ tạo nên chín cây tiên mộc này.

- Tiên mộc. - Nét mặt Vương Lâmchút quái dị.

- Bên trong tiên mộc nơi tiên nhân dừng chân. Khi cha ta còn trẻ đã từng tận mắt nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thấy từ bên trong tiên nhân bay ra. - Giọng nói của Lữ Hưng một chút tự hào, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 như chính mình đã được nhìn thấy.

Nếu lúc này, hắnbiết rằng Vương Lâm vẫn đi cùng còn mạnh hơn cái người phụ thân đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thấy gấp trăm ngàn lần thì không biết sẽ cảm giác như thế nào? Phải biết rằng vị tu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 phụ thân hắn gặp qua, cho nhìn thấy Vương Lâm cũng phải cũng kính kêu một tiếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tiền bối.

Vương Lâm thu mắt lại, cười cười, không nói gì.

Sau khi đi vào trong thành, Vương Lâm cáo từ với đám người Lữ Hưng. Tuy Lữ Hưng quen biết Vương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Lâm không lâu, nhưng lại cảm giác hết sức thân mật. Hắn vỗ ngực cam đoan với Vương Lâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nếu rắc rối cứ tới tìm mình được.

Còn mấy ngày qua đối ẩm, hắn hoàn toàn tâm phục khẩu phục với khả năng uống rượu của đối phương. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thế Lữ Hưng cứ dặn đi dặn lại nếu người khi dễ thì cứ đến tìm lão. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

Cuối cùng thì vị lang trung cũng từ trên xe đi xuống. Đi bên cạnh lãomột người con gái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đeo chiếc khăn che mặt màu trắng. Bên cạnh nàng tiểu nha hoàn xinh xắn.

Thấy Vương Lâm phải đi, ánh mắt nha hoàn một chút buồn bã.

Vị lang trung tiến lên nói chuyện với Vương Lâm vài câu. Sau đó người con gái đeo khăn che mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 hạ thấp người thi lễ với Vương Lâm rồi xoay người đi lên xe.

Còn tiểu nha hoàn, sau khi nói chuyện với người con gái đó mấy câu liền cầm một túi tiền bằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6tằm bước tới gần Vương Lâm. Nàng đưa túi tiền cho Vương Lâm, nhẹ nhàng nói:

- Tiểu thư để ta cảm ơn ngươi. Trong này mười lượng vàng để ngươi sử dụng.

Vương Lâm cũng không từ chối. Đây là thứ để giao dịch trong nhân gian. Ngoại trừ bốn trăm năm trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 hắn cầm, cho tới tận bây giờ mới thấy lại.

Vương Lâm ôm quyền, xoay người đi. Cho tới khi hắn đã đi rất xa, nha đầu liền thở dài, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 xoay người đi vào xe ngựa. Đoàn xe tiếp tục đi qua cầu tiến vào thành Nam.

Cầm mười lượng vàng trong tay, Vương Lâm chầm chậm đi trong kinh đô. Đúng nơi dưới chân thiên tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 khác. Người đi đường rất động, trên mỗi ngãlại vô số cửa hàng, buôn bán đủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mọi loại đồ vật.

Được một lúc, một tia sáng trong mắt Vương Lâm chợt lóe lên. Sau khi dạo quanh một vòng, hắn vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 không thể nhìn thấy một vị tu nào tu vi dưới tầng thứ mười hai, mười ba Ngưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Khí kỳ. Hiện tượng thế này, Vương Lâm gần như chưa hề gặpcác quốc gia khác.

Suy nghĩ một chút, Vương Lâm liếc mắt về phía chín cây cột đen, trong lòng thầm đoán, đáp án chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 là ở đây.

Mãi cho tới quá giờ ngọ, Vương Lâm vẫn nhàn nhã đi lại trên đường. Trong các của hàng tại kinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đô một số đồ vật không phải phục vụ cho con người để dành cho tu sĩ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

Chỉ điều bên ngoài những cửa hàng đómột tầng cấm chế khiến cho người bình thường không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 vào được.

Người kinh đô hiển nhiêncũng biết những chuyện này,vậy gần như chẳng ai đi vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 những nơi như vậy.

Vương Lâm cứ thế thong thả đi. Sau khi vào trong một cửa hàng xem xét rồi đi ra, bất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chợt cách đó không xanhững tiếng ồn ào. Chỉ thấy một người toàn thân lôi thôi bị một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đại hán đấm thẳng vào ngực.

Lão nhân liền kêu lên những tiếng thảm thiết. Thanh âm của lão phần thê lương. Đồng thời, từng ngụm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 máu tươi từ miệng lão cứ thế phun ra, giống như tuân theo một thứ tiết tấu nhất định. Cứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mỗi khi đại hán đánh một quyền, lão lại phun ra một ngụm máu tươi.

Đại hán đánh vài quyền liền đứng thẳng dậy, mắng:

- Lão già kia! Ngươi tránh xa cửa hàng lão tử ra. Nếu ta còn thấy ngươi lần nào sẽ đánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lần đó. Không ngờ lớn tuổi như thế này rồi ngươi còn hạ lưu như vậy. - Đại hán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mắng xong liền nhổ một bãi nước bọt.

Lúc này, đứng cạnh Vương Lâm một người trung niên. Hắn đang lắc đầu thở dài, nói:

- Ôi! Cái lão già này gần như ngày nào cũng bị đánh. Cố tình xem nữ quyến nhà người ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thay đồ để bị đánh như vậyđáng không?

Vương Lâm nghe thấy vậy ngẩn người, liếc mắt nhìn lão nhân một cái rồi xoay người bỏ đi.

Nhưng hắn đi chưa được mấy bước, đột nhiên xoay người lại. Chỉ thấy lão nhân kia vừa lau máu tươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 trên miệng vừa dương dương tự đắc đi về phía mình.

Vương Lâm khẽ lách sang một bên, ánh mắt từ từ lạnh lẽo.

Lão nhân kia đi qua bên cạnh Vương Lâm, chợt xoay người. Ánh mắt lão chút kinh ngạc nhìn Vương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Lâm một cái, nói:

- Tiểu huynh đệ! Ta thấy ngươi thiên đỉnh đầy đủ, tử quang nhập thể, chắc chắn không phải người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bình thường đúng không?

Vương Lâm nhướng mày. Với thần thức của hắn chỉ cần liếc mắt một cái thể nhận ra lão © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nhân này chỉ là một người bình thường, không hề một chút tu vi. Thậm chí trong thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lão còn có rất nhiều vết thương, hiển nhiên thường xuyên bị đánh.

Vương Lâm chẳng hề có hứng thú đối với lão nên xoay người rời đi. Nếu lão vẫn cứ tiếp tục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đi theo thì Vương Lâm cũng chẳng ngại tiễn lão đi tiếp thêm một đoạn đường nữa.

Ánh mắt lão nhân một chút đáng tiếc nhìn Vương Lâm, lắc đầu nói:

- Nếu không có người nào chỉ điểm thì sợ rằng cuộc đời này không thể nào Hóa Thần được. Ôi! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

Vương Lâm chợt khựng lại. Hơi thở trên người hắn từ từ tỏa ra. Hắn chẫm rãi xoay người lãi, nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lão nhân chằm chằm, lạnh lẽo nói:

- Ngươi ai?

Lão nhân đối mặt với hơi thở của Vương Lâm cũng vẫn thản nhiên. Hai tay lão chắp sau lưng, ngẩng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đầu nhìn trời, nói:

- Lão phu ai ngươi cũng không cần biết. Nhưng lão phu lại biết làm thế nào để ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thể đạt tới cảnh giới Hóa Thần.

Ánh mắt Vương Lâm chớp chớp. Lão già này thế nào thì cũng chỉ một con người thôi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nhưng tại sao chỉ nhìn qua đã thể biết được tu vi của mình? Chuyện thế này chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 một giải thích đó tu vi của người đó đã vượt qua Hóa Thần kỳ vậy mới khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cho Vương Lâm không thể nhận ra.

- Ta phải làm thế nào mới thể đạt tới cảnh giới Hóa Thần? - Vương Lâm nhướng mày nói. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

Lão đầu liếc nhìn Vương Lâm một cái rồi nói:

- Lão già này đang đói bụng, nên không thể nghĩ ra cáicả. Ta biết có một cái tửu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lâu gần đây. Chúng ta đến đó vừa ăn vừa nói chuyện được không? - Nói xong, lão © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 liếm liếm môi, trong bụng phát ra những tiếng ùng ục.

Phúc Thuận tửu lâu là một trong những tửu lâu xa xỉ nhất của kinh đô. Lão nhân ngẩng đầu, ưỡn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ngực nhấc chân bước vào.

Đại sảnh dành cho mọi người ăn uống hiển nhiênkhông thể lọt vào mắt lão. Sau khi tiến vào, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lão liền đi thẳng vào một phòng riêng. Chủ quán tiểu nhị đứng một bên nhìn lão nhân xuất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 hiện ngẩn người. Sau đó cả hai liếc mắt nhìn Vương Lâm đi sau lão rồi bước tới đón © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tiếp.

Vương Lâm cau mày. Chung quy hắn cảm giác thấy điều đó không hợp lý.

ràng lão nhân hoàn toàn biết rõ cái tửu lâuvậy gọi toàn những món thức ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Vương Lâm chưa bao giờ nghe thấy. Sau khi thức ăn bày kín cả cái bàn, lão già giống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 như nhiều ngày chưa được ăn, lập tức vồ lấy mà ăn như rồng cuốn.

Vương Lâm chẳng nói chẳng rằng ngồi đó uống rượu. Ánh mắt hắn nhìn lão già càng lúc càng lạnh.

- Nói đi! Tại hạ xin rửa tai để nghe. - Đợi lão già ăn một lúc, Vương Lâm lạnh lùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nói.

Lão đầu cầm lấy một cái cẳng tiếp tục gặm. Miệng lão dính đầy mỡ, nói:

- Việc đâu còn đó. Ngươi cứ chờ ta ăn xong cái này đã.

Lão già vừa nói vừa gặm. Thoáng một cái đã hết cả cái cẳng. Sau khi cảm thấy no nê, hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tay lão xoa xoa vào nhau nói:

- Hóa Thần kỳ! Muốn hiểu được thiên đạo thì ta xem ngươi cũng thể lĩnh ngộ. Muốn đạt tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Hóa Thần cần phải sinh ra được ý cảnh. Ngươi hiểu được ý cảnh hay không? Tiểu tử! Ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cứ thể ngộ một chút. Khi ngươi cảm nhận được ý cảnh thì khoảng cách đến Hóa Thần cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 còn xa nữa. Chuyện này.ta đi nhà một chút rồi trở lại nói tiếp với ngươi. - Lão đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đột nhiên sờ bụng vội vàng đứng dậy.

Dường như sợ Vương Lâm không cho ra ngoài, lúc lão đứng dậy liền rặn ra một tiếng. Nhất thời một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mùi thối bay khắp phòng. Sau đó, lão già cảm thấy xấu hổđi ra.

Vương Lâm vung tay lên, một luồng gió chợt xuất hiện xua tan mùi thối đang nồng nặc trong phòng. Trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lúc đó, thần thức của hắn vẫn theo sát lão già. Một loạt biểu hiện của lão già thể hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 một sự thấu triệt hoàn toàn. Những lời nói của lão về cảnh giới Hóa Thần đã chứng tỏ điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đó. Chuyện như vậy người bình thường bản không thể biết được.

Trong lòng đang suy nghĩ, chợt trong mắt Vương Lâm lóe lên hàn quang. Hắn lập tức đứng phắt dậy. Thần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thức của hắn đã thấy lão già đi ra khỏi cửa sau của tửu điếm. Sau đó, lão co cẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chạy luôn vào trong đám dông.

Thân thể Vương Lâm chợt lóe lên, biến mất khỏi tửu lâu. Sau khi xuất hiện, hắn đã đứng bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ngoài, hai mắt lạnh như băng, từ từ theo sát lão già.

Chỉ thấy lão nhân không biết thay đổi quần áo từ lúc nào, cầm cái tăm đang xỉa răng. Lão móc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 một miếng thịt từ kẽ răng ra ngắm nghía rồi lại nhét vào miệng.

Đang đi trên đường, lão chợt dừng lại, nhìn về phía một người trung niên mặc áo tím cách đó một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đoạn. Hai mắt lão sáng lên, mỉm cười nhanh chóng đi tới.

Người trung niên cau mày, liếc mắt nhìn lão già một cái rồi không để ý nữa. Lúc này, lão già © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chợt mở miệng nói:

- Tiểu huynh đệ! Ta thấy ngươi khuôn mặt đầy đặn, tử quang nhập thể. Chắc chắn không phải người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bình thường.

Trung niên nam tử ngẩn người, dừng lại, liếc mắt nhìn lão già. Ánh mắt lão già lộ ra vẻ đáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tiếc, lắc đầu, nói:

- Đáng tiếc. Nếu khôngngười nào chỉ điểm chỉ sợ rằng cuộc đời này không thể Kết Đan.

Hai mắt trung niên nam tử chớp chớp, trầm giọng nói:

- Ngươi ai?

Lão già lắc dầu, nói:

- Taai cũng không quan trọng. Trước hết chúng ta cứ tìm một chỗ thư giãn rồi nói chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 được không?

Sắc mặt Vương Lâm hết sức âm trầm. Nam tử trung niên cũng một vị tu nhưng tu vi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cũng mới chỉ đạt tới Trúc kỳ thôi. Hiển nhiên, không biết lão già này học được những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 loại từ ngữ đó đâu chuyên dùng để hãm hại người tu tiên.

Nhưng cho đến giờ lão vẫn còn sống thì việc này chắc chắn không hề đơn giản. Trừ phi Vương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Lâm người thứ nhất bị lão lừa. Nếu không, chắc chắn lão già cũng không thể sống đến bây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 giờ.

Thân là người tu tiên mà bị một người bình thường trêu chọc cho kẻ nào cũng không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tha cho lão.

kỳ lạ chỗ, lão già chỉ cần liếc mắt một cái nhìn ra được tu vi của tu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sĩ. Nếu Trúc kỳ thì lão nói tới việc Kết Đan. Nếu Kết Đan kỳ thì lão © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nói tới việc Kết Anh. Vương Lâm là Nguyên Anh kỳ thì lão nói tới Hóa Thần.

Lúc này đã quá ngọ, Vương Lâm cứ nhìn lão già chăm chú. Hắn muốn xem cuối cùng thì lão© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cáimật gì.

Trong khoảng thời gian cả giờ ngọ, tính cả Vương Lâm, lão già đã lừa cả bốn người. Tất cả những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 người lão lừa đều dẫn tới chuyện ăn uống, chỉ một người tới thanh lâu thôi.

Nhưng trong ba người kia, kể cả nam tử áo tím cũng không hề ý định tìm lão gây phiền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 toái. Giống như lời nói của lão già một thứ ma lực đó.

Vương Lâm càng xem càng kinh hãi. Lão nhân đối với việc đột phá tu vi một sự kiến giải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 rất hay. Thường chỉ nói hời hợt mấy câu liền khiến cho sự bế tắc của tu liền biến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mất. Vì vậy mà chẳng ai cho lão người lừa gạt. Ngược lại còn cảm giác như gặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 phải tiền bối cao nhân.

Vương Lâm suy nghĩ một lúc rồi thu hồi thần thức, không quan sát nữa. Người này hết sức thần bí. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Vương Lâm có dự cảm lão già này điều gì đó rất tuyệt.

Sau khi Vương Lâm thu hồi thần thức, lão già đang trong thanh lâu ôm một nữ tử kiều mị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chợt mỉm cười liếc mắt về phía Vương Lâm. Sau đó lão lẩm bẩm:

- Nguyên Anh kỳ? Chính xác Nguyên Anh trung kỳ. nên giúp hắn một chút hay không?

Lão đang suy nghĩ thì nữ tử trong lòng lão chợt lên tiếng nũng nịu. Nhất thời, lão già liền gạt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 phắt Vương Lâm ra khỏi đầu, cúi xuống.

Sau khi không quan sát lão già nữa, Vương Lâm suy nghĩ một lát rồi xuất hiện một nơi hẻo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lánh của thành Tây. Hắn lấy ra tám lượng vàng sau đó mua lấy một cái cửa hàng nhỏ. Sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 khi thu dọn qua, hắn liền đi vào bên trong cửa hàng.

Nếu muốn Hóa Thần thì phải xuống phàm thể ngộ nhân sinh, hiểu được thiên đạo. Đâyphương pháp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6Vương Lâm nghĩ tới thể đột phá Nguyên Anh. Sau khi bình tĩnh liếc mắt nhìn cửa hàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 một cái, Vương Lâm an tĩnh ngồi khoanh chân, lẳng lặng cảm thụ thế giới con người.

Lúc này, Vương Lâm liền ẩn mình vào thế giới phồn hoa của kinh thành, lẳng lặng cảm thụ thiên đạo, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cảm thụ luân hồi, nhằm đột phá Nguyên Anh tiến vào Hóa Thần. Tất cả mọi chuyện đều được hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cố gắng chuẩn bị trước.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Tiên Nghịch full, Tiên Nghịch online, read Tiên Nghịch, Đang cập nhật Tiên Nghịch

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 227 — Tiên Nghịch

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc