GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 2087: 2087: Uyển Nhi Tinh Lại Đi!

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Thanh âm của Thiên Vận Tử vang vọng trong Thái Cổ Thần Cảnh, từ ngọn núi rơi đầy tuyết bảy màu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này tản ra bốn phía.

Thân thể khổng lồ của hắn lúc này hoá thành sương đen ngợp trời, mang theo vẻ không cam lòng, mang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 theo sự điên cuồng lao thẳng tới Vương Lâm.
Hắn không cam lòng, hắn đã chờ đợi lâu như vậy, chờ đợi hết lần luân hồi này đến lần luân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hồi khác, rốt cuộc đã đợi được tới ngày hôm nay, nhưng lại không ngờ rằng mọi chuyện lại như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế này.
Vương Lâm đã lừa gạt tất cả mọi người, cho hắn Thiên Vận Tử cũng không ngờ tới tất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả mọi chuyện vốn không phải là giấc mộng của Vương Lâm, mộng đạo của Lục Mặc kia. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Lúc này trong lòng Thiên Vận Tử tràn ngập một cảm giác hoang mang, cảm giác này đủ khiến cho hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nổi giận.

Hắn thân khí linh của La Bàn Định Giới, từng trong La Bàn Định Giới này tận mắt nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy Vương Lâm luân hồi hết lần này đến lần khác, tiêu tan hết lần này đến lần khác.
Cho tới lần cuối cùng kia, hắn tận mắt nhìn thấy Vương Lâm mở la bàn này ra, sau khi tiêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tan trong đó.

Thiên Vận Tử hắn từ trong la bàn này đi ra.

Trong khoảnh khắc hắn đi ra, hắn mừng như điên ngửa mặt lên trời cười to.
Hắn không biết được lai lịch của bản thân, trong ức của hắn, vô số năm trước khi lần đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiên thức tỉnh, hắn đã trở thành khí linh của La Bàn Định Giới.
Hắn cũng không biết La Bàn Định Giới này do ai sáng tạo ra, hắn không hề ức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lang thang rất lâutrong la bàn này, cho tới khi nhìn thấy Vương Lâm tới mượn la bàn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn thấy Vương Lâm hết lần này tới lần khác tiêu tan trong luân hồi, cho tới khi hắn được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phóng thích ra.
Ngay khi hắn được phóng thích ra, hắn liền một sự vui sướng không nói nên lời tràn ngập toàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thân, hắn cảm thấy chính mình sắp có được tự do, hắn không muốn tiếp tục như bị cầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong la bàn này.
thế hắn muốn đoạt xá, hắn muốn đoạtVương Lâm!
Trong mắt hắn, toàn bộ chúng sinh trên Đại Lục Tiên Cương đều giả dối chỉ Vương Lâm© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật, thân thể thật, thế, hắn muốn đoạt xá.

Hơn nữa theo hắn phân tích, một khi đoạt thành công,được thân thể của Vương Lâm, hắn sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chính thức trở thành tu Cảnh Giới Đạp Thiên, hắn sẽ thật sựđược tự do.
Hắn không bao giờ còn khí linh bị nhốt trong la bàn này nữa.

Tuy nhiên cũng lúc, hắn cảm thấy bản thân ngoài một khí linh, còn giống như người bảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vệ la bàn này.

Nhưng bất luận thế nào, hắn cũng sẽ làm tất cả để được tự do!
Thậm chí hắn còn nghĩ một khi mình được tự do, một khi mình đoạt thành công, hắn sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi tìm nguồn gốc của bản thân, tìm hiểu xem rốt cuộc ai đã khiến cho mình phải trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành khí linh.
Thậm chí trong mắt hắn, sau khi đoạt thành công thì La Bàn Định Giới này cũng sẽ trở thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 pháp bảo mạnh nhất của hắn.

Vật này, hắn thân là khí linh của nó, sự hùng mạnh của hắn hiểu hơn bất cứ ai. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Hơn nữa vật này ngoài sự hùng mạnh, thì tác dụng quan trọng nhất của chính thể giúp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho người ta thể rời khỏi Nghịch Trần Giới!
Còn về lai lịch của La Bàn Định Giới này hắn cũng đã từng nghĩ tới, nhưng vẫn rất hồ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không ức.

Hắn không biết vật nàyđo ai sáng tạo ra, cũng giống như không biết tại sao mình lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên trong đó.
Hắn chỉ biết rằng sau khi mình được tự do, nhất định phải đi tìm hiểu câu trả lời.
Nhưng giờ phút này, đủ những ý định của hắn đều trong một câu nói của Vương Lâm hoàn toàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sụp đổ.

Hắn đã không còn hy vọng, chỉ còn lại sự tuyệt vọng phẫn nộ, còn sự sợ hãi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không cam lòng.
Hắn điên cuồng xông về phía Vương Lâm, sương đen ngợp trời phát ra tiếng kêu chói tai, ngay khi tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gần Vương Lâm hắn nhìn thấy trên mặt Vương Lâm lộ ra một nụ cười nhạt.
Vương Lâm giơ tay phải lên, nhìn đám sương đen đang bao phủ phía trước ập tới, nhẹ nhàng vung một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái.
- Khi ta nắm được luân hồi, thì ta đã đạp thiên rồi.
Vương Lâm bình tĩnh mở miệng, vung tay lên.

Chỉ thấy đám sương đen ngợp trời trước mặt hắn lập tức phát ra thanh âm vù, với tốc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 độ mắt thườngthể thấy được tiêu tan trong phạm vi lớn.
- Ta không cam lòng! Vương Lâm, ta không cam lòng!
Thiên Vận Tử kêu lên thảm thiết, đám sương đang tiêu tan kia quay cuồng, cuối cùng ngưng tụ thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một cái đầu.

Hình đáng cái đầu này không ngờ giống Thiên Vận Tử y hệt, thoạt nhìn như một nam tử trung niên. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Trên mi tâm hắnmột đồ án ngũ giác lóe lên, hồ bên trong đồ án ngũ giác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kia như hư ảnh một con hạc đang giãy giụa.
Hết thảy chuyện này trong nháy mắt đã tiêu tan, cái đầu của nam tử trung niên kia biến mất, cuốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi toàn bộ sương màu đen còn sót lại giờ phút này, trong nháy mắt hóa thành một con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hạc đen rất lớn.
Con hạc đen kia hướng lên trời kêu lên, rồi lao thẳng tới Vương Lâm!
Ngay khi tới gần, hai mắt Vương Lâm lóe lên hàn quang, thân thể hắn bước về phía trước, tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải bỗng nhiên giơ lên, khi con hạc đen do sương mù biến thành vừa bay tới, liền đưa tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bóp lấy cổ nó.
Con hạc đen kia không ngừng giãy giụa, trong tiếng gào thét, trong mất Vương Lâm lóe lên tinh quang, tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải hung hăng bóp chặt lại.

Chỉ nghe thấy nổ ầm một tiếng, toàn bộ mặt đất của Thái Cổ Thần Cảnh run lên kịch liệt, bầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trời liền trở nên u ám.
Con hạc đen kia toàn thân tan nát.
Thần thức của Thiên Vận Tử hỗn loạn, sau khi con hạc đen kia tiêu tan cũng tan theo.

Trước khi một tia thần trí cuối cùng của hắn bị hủy diệt, dường như hắn đã nhớ lại được một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vài chuyện cũ, nhớ tới một vài chuyện trongức của hắn hắn vốn tưởngkhông tồn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tại.
- Đạo Thần Trà ...!Quê hương của ta
Thiên Vận Tử thì thào, toàn bộ thần thức tiêu tán, hoàn toàn tử vong.

Thân thể của hắn hóa thành số hắc khí tản ra,bên trong rất nhiều hắc khí kia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một đạo khí xám rất ràng bay ra, lao thẳng về phía sau.

Dưới ánh mắt của Vương Lâm, hắn nhìn thấy đạo khí xám kia xông vào Đạp Thiên Kiều nối liền thiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 địa, dung nhập vào hư ảnh đằng sau cây cầu, không còn nhìn thấy bóng dáng.
Trên đạo khí xám kia không hề có khí tức của Thiên Vận Tử.
Ánh mắt lóe lên, nhưng Vương Lâm cũng không một chút bất ngờ nào, dường như đã sớm biết được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự tồn tại của đạo khí xám này, chỉ liếc nhìn một cái rồi không để ý tới nữa, mà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau khi duỗi tay ra, liền nắm chặt lấy hắc khí đang tản ra kia.
Bị hắn nắm chặt, chỉ thấy hắc khí kia đang khuếch tán ra bỗng nhiên cuộn ngưng tụ lại, trong khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không ngừng ngưng tụ, trong lòng bàn tay Vương Lâm hóa thành một đám khí nhỏ bằng nắm tay. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Đám khí này cũng không phải có màu đen, chín màu lượn lờ, cực kỳ diễm lệ.

- Bổn nguyên của một giới.
Vương Lâm nhìn đám khí trong lòng bàn tay, trong mắt không còn vẻ bình tĩnh nữa lộ ra một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự kích động.

Hắn hít sâu một hơi, vung tay trái vào không, lập tức một cỗ quan tài gỗ xuất hiện© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước mặt hắn, bên trong cỗ quan tài kia một nữ tử đang ngủ say, tướng mạo cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phải tuyệt mỹ, nhưng lộ ra một vẻ ôn nhu, hai mắt nàng nhắm lại, không hề nhúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhích.
- Uyển nhi, ta đã từng nói trời bắt nàng chết, ta cũng phải cướp nàng về!
Vương Lâm vuốt ve khuôn mặt nữ tử kia, trong lúc thì thào chảy nước mắt.

Những giọt nước mắt kia rơi lên trên mặt nữ tử này, theo gương mặt nàng chảy xuống khóe miệng.
- Ta đã làm được rồi! Uyển nhi, sau mấy ngàn năm ta đã làm được rồi!
Thần sắc Vương Lâm dịu dàng, đưa đám khí chín màu trên tay phải nhẹ nhàng đặt lên mi tâm của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữ tử này, yên lặng nhìn đám khí kia dung nhập vào trongthể nàng, lẳng lặng nhìn ngắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàng, như thể thời gian đã trở thành vĩnh hằng.
Nhưng thần sắc của hắn cũng mang theo vẻ cực kỳ khẩn trương hiếm thấy ở hắn.

Lúc này Vương Lâm rất khẩn trương, hắn cắn môi dưới, nhìn nữ tử kia.
- Uyển nhi, sống lại sống lại đi.

Mở mắt ra, mở mắt ra nhìn ta đi.

Vương Lâm vỗ về lên mái tóc của Mộ Uyển, không ngừng thì thào.
- Lần đầu gặp nhau Tu Ma Hải, giống như là duyên do trời định, không chết, không quên...!
Tiếng gọi yếu ớt kia, ánh mắt mang theo vẻ bàng hoàng, trong khoảnh khắc này khiến cho thân ảnh Vương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lâm đang ẩn giấu dưới lòng đất sau khi phát hiện ra điều không ổn do dự một chút, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi ngẩng đầu lên.
Nếu như hắn không ngẩng đầu lên, lẽ tất cả đều sẽ khác.
Mấy năm trong Tu Ma Hải, mỗi khi mở mắt ra hắn đã nhìn thấy thân ảnh như mềm yếu nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất cứng cỏi kia đang ở cửa động, trái tim hắn run lên giật mình, một câu nói: Không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sợ, ta mang nàng đi giết người kia hắn không biết tại sao lại nói ra, hắn chỉ biết trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khoảnh khắc đó, lời nói này tự nhiên phát ra như vậy.
Trên Thanh Long đại trận, dùng tâm huyết để khắc những chiếc vảy, hóa thành một ngọc giản bảo vệ tính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mạng, thân thể mềm mại, sắc mặt trắng bệch kia khiến cho hắn đau lòng, nhưng trên lưng hắn mang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 theo huyết hải thâm thù, cũng chỉ thể nhắm mắt lại, tự nói với mình phải quên đi.
Cảnh tượng trong Vân Thiên Tông, khi nghe thấy tiếng đàn kia, nhìn thấy thân ảnh nữ tử trong lầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 các ẩn chứa một vẻ hiu quạnh.

Vương Lâm biết mình không thể nào quên được.
- Tay trái của tanhân quả ngắn ngủi trong Tu Ma Hải, tay phải một trăm năm liền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngồi đả tọa ...!Uyển nhi, mở mắt ra, tỉnh lại đi.

Còn Bình nhi, cũng sẽ tỉnh lại, nàng sẽ thích đứa nhỏ này.
Vương Lâm nhỏ lệ thì thào.
- Năm tháng cũng không chờ ta, nàng khi nào mới dìu ta dậy...!Uyển nhi, ta Vương Lâm, chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tavợ chồng, để ta dìu nàng dậy.
Nước mắt của Vương Lâm càng ngày càng nhiều, hắn nhìn Mộ Uyển, hắn đã đợi mấy ngàn năm, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93ngày hôm nay.
Sự ấm áp bên trong sơn cốc kia, thân ảnh mỗi khi quay đầu lại nhìn thấy, những hình ảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong đầu Vương Lâm vẫn giống như vậy, hắn không thể nào quên, hắn không muốn quên, hắn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể quên được.
Cho tới khi hắn nhìn Lý Mộ Uyển tóc đã bạc, dần dần trở nên già yếu, dần dần mất đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sức sống, trong khoảnh khắc nàng nhắm mắt lại, trái tim Vương Lâm chưa bao giờ lại đau nhức đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy.

Hắn như nổi giận, hắn không thể để cho Lý Mộ Uyển cứ thế ra đi, hắn phải cướp nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về!
Sau khi mất đi, lại muốn được, cho kết quả là những ức xúc động phong trần, cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những vực sâu của bi thương, thì cũng không hề hối tiếc.
- Uyển nhi ...!tỉnh lại đi...Uyển nhi !!!
Vương Lâm nhìn nữ tử đang ngủ say kia, nước mắt không ngừng rơi.
- Ta sẽ phá vỡ cả bầu trời để làm hiện ra hình bóng của nàng.

Ta sẽ nghịch chuyển cả thương khung để trời không che được đôi mắt muốn mở ra của nàng.

Ta sẽ phá vỡ vô, để mở ra một con đường cho nàng có thể tìm được phương hướng trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về nhà.

Uyển nhi, ta chồng của nàng, ta muốn nàng mở mắt ra, tỉnh lại!!!
Vương Lâm ngửa mặt lên trời gào thét lên.

Thời gian đã qua rất lâu, nhưng nữ tử trong quan tài gỗ này vẫn nhắm hai mắt, điều này khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho Vương Lâm không thể chịu đựng được, tuyệt đối không thể chấp nhận!
- Đừng khóc
Ngay khi Vương Lâm ngẩng đầu gào thét lên, một bàn tay mang theo sự ấm áp chậm rãi giơ lên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chạm vào mặt của Vương Lâm.
Toàn thân Vương Lâm chấn động, hắn cúi đầu xuống nhìn thấy Mộ Uyển run rẩy lông mi, mở mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra.
Trong đôi mắt kia ẩn chứa sự ôn nhu giống như mấy ngàn năm trước, còn sự thương tiếc khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho người ta phải đau lòng.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Tiên Nghịch full, Tiên Nghịch online, read Tiên Nghịch, Đang cập nhật Tiên Nghịch

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 2087 — Tiên Nghịch

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc