GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 2

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Thẩm Nhã Hinh ủ rũ ngồi ở phòng trà nước nhìn cái máy phaphê đang bãi công trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 mặt.

 

thế nào cũng biết bản thân mình không được chào đón mà, bị điều từ phía trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 xuống, có đặt chỗ nào đi nữa thì cũng sẽ không ai thích, nói chi lúc lần đầu gặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 mặtđã khiến mọi người gây ra một hiểu lằm lớn, khiến bữa tiệc sinh nhật họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 chuẩn bị cả buổi trời bọ uổng ích, ngay cả cũng không kiếm được cái cớ để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 mọi người thích mình mà!

 

Đều tại Tổng giám đốc cả, ràng biết rất tệ về mặt phân biệt phương hướng, lúc chỉ cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 biết vị trí của thang máy lại không nói trái phải cứ chỉ bằng hướng đông hướng tây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 thì làm sao phân biệt được chứ? Hai bên hành lang, một bên thang máy công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 cộng, một bên thang máy chuyên dụng của Tổng giám đốc, mà bên trên ngay cả cái bảng cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 không có, đi sai thì cũng đâu biết đâu!

 

Nghĩ đến thái độ xa lánh lạnh nhạt của Thư trưởng Tống Kiến Đông, cảm giác thất bại lại trỗi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 dậy trong lòng cô, thật ra trong mấy ngày nay, ông ấy người duy nhất không ăn hiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 rồi, những người khác không phải sai khiếnnày nọ thì trước mặt nói bóng nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 gió, chỉ cây dâu mắng cây hòe! Còn người hỏi thẳng cô rằng hoàn cảnh đây có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 phải không tốt bằng bên Tổng bộ không nữa chứ! Rồi còn cười giả tạo nói thật là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 uất ức cho rồi!

 

Thẩm Nhã Hinh cảm thấy hình như mọi người hiểu lằm đó, họ thường hay túm tụm lại bàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 luận xôn xao với nhau, nhưng khi đi ngang qua lại lập tức thảo luận về thời tiết khí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 hậu, trời ạ, rốt cuộc cô nên làm mới thể được mọi người tiếp nhận đây? cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 không biết đến khi nàomới thể hoàn thành nhiệm vụ đặc biệt Tổng giám đốc giao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 cho nữa, không chừng phải tốn rất nhiều thời gian đây,không muốn bị người ta xa lánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 như vậy mãi đâu.

 

Thẩm Nhã Hinh nhìn cái máy pha phê khóc không ra nước mắt, hôm nay vừa mới tới công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 ty thì thư lão làng nhất liền kêu giúp mọi người pha phê, vừa đặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đồ xuống liền bay đến phòng trà nước, không ngờ vừa định xay hạt phê thì cái máy liền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 bãi công, làm thế nào cũng không khởi động được.

 

“Máy pha phê đại nhân ơi, làm ơn ngài cho chút mặt mũi đi, đừng ngay cả ngài cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 ăn hiếp tôi chứ?” Thẩm Nhã Hinh tự lảm nhảm một mình, thử lấy tay đập đập cái máy pha © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 phê.

 

Cái cô học là chuyên ngành thư chứ phải ngành sửa chữa máy móc đâu, nhưng nếu cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 cứ thế mà đi ra nói máy phaphê rồi, không thể pha được….. ngay cả nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 cũng không dám nghĩ, không chừng lại thêm cái tội làm máy phaphê nữa đấy.

 

Haizzz, cô thật xui xẻo mà, sao cô lại xui xẻo như thế chứ?

 

“Nếu muốn đập, thì đập tường sẽ nhanh hơn đấy.” Giọng nam đầy chế giễu từ phía sau truyền đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 là cho Thẩm Nhã Hinh hết cả hồn, đầu ‘boong’ một cái đập máy pha phê.

 

Thẩm Nhã Hinh không cần quay đầu nhìn cũng biết người đến ai, cực hạn của sự xui xẻo chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 gặp phải anh ta đấy, mấy hôm nay cứ hễ là công việc liên quan đến Mạnh Dục Thành, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 bất kể vận chuyển hay sắp xếp liệu, đều thể xảy ra tình trạng không tưởng tượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nổi.

 

Chẳng hạn như kho lưu trữ dữ liệu bị mất điện khiến kẹt bên trong, hoặc đang ôm cơm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 hộp đi ngang qua anh xém nữa bị đổ, các việc ngoài ý muốn xảy ra nhiều đến nổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 phải nghi ngờ phải đã bị trúng lời nguyền hay không,dụ như bây giờ, anh chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nói có một câu mà khiếnbị cụng đầu, tuy không đau, nhưng lại khiến người ta rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 khó chịu.

 

“Chào Tổng giám đốc.” Thẩm Nhã Hinh giận như không dám nói, chỉ tùy tiện gật đầu chào hỏi rồi định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 quay người chuồng đi, không muốn phải chung một không gian với anh đâu, ai biết được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 sẽ xảy ra sự cố gì chứ.

 

“Cô muốn pha phê?”

 

“Ừm, nhưng máy pha phêrồi, để tôi đi kiếm người sửa.”

 

“À, máy pha phê này cũng được hai năm rồi, nếu thể sửa được thì cũng thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 kỳ tích đấy.” Anh nói với vẻ như không liên quan đến mình vậy.

 

“Cái gì? Thế tại sao…..” lạ nữa chứ, cũng cảm thấy kỳ kỳ rồi, bình thường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 mọi người đều uống trà, tự nhiên hôm nay lại kêu đi pha phê! ràngmuốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 xem trò cười của đây mà.

 

“Tôi rốt cuộc làm sai cái gì rồi chứ?” Mọi uất ất mà mình phải chịu trong mấy ngày nay cuối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 cùng cũng bộc phát, Thẩm Nhã Hinh hất mặt lên căm giận hỏi.

 

“Đối với một số người, nhẫn nại chịu đựng không phải cách giải quyết vấn đề, cứ chịu đựng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 mãi sẽ khiến ta lầm tưởng yếu đuối.” Mạnh Dục Thành nhàn nhạt nói.

 

Vốn anh đến phòng trà nước chẳng phảido trùng hợp, lúc nãy anh qua hành lang thì nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 vài thư ký đang nhí nói chuyện với nhau, anh đó giờ cũng chẳng bao giờ quan tấm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đến mấy lời tám của các thư ký, nhưng anh lại nghe thấy tên từ miệng bọn họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 thì lập tức dừng lại.

 

“Ê, ta quả thật ngoan ngoãn chạy đi pha phê rồi à?”

 

“Đúng vậy, tôi thấy ấy cứ đi qua đi lại nhìn cái máy pha phê, vẻ như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 muốn khóc tới nơi vậy, thật mắc cười quá đi.”

 

“Ha ha ha, chị cũng thật xấu tính quá đó, sao bỗng dưng lại nghĩ đến dùng cái máy đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 để chỉnh ta thế?”

 

“Thì lúc ở phòng trà nước pha trà tự nhiên thấy cái máy đó nên chợt lóe lên cái ý tưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 này đó mà!”

 

“Nếu lỡta như chó ngáp phải ruồi mà kím người sửa được cái máy đó thì sao?”

 

“Sợ gì, Tổng giám đốc ghét nhất mùi phê, nếu ta sửa được thiệt thì mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 xui xẻo kia.”

 

“Nói cũng đúng, ha ha ha …”

 

“Được rồi được rồi, mau đi làm việc đi, lỡ thưTống thấy là lại bị mắng nữa!”

 

Chỉ vài câu nói ngắn ngủi cũng đủ để Mạnh Dục Thành đoán được đầu đuôi sự việc, bởi anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 không thích mùi phê, nên sau khi máy pha cà phê phòng trà nước bị cũng chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 ai dám đề nghị kêu người tới sửa, cứ để đó làm kiểng thôi, chuyện tất cả mọi người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 ai cũng biết, chỉ duy nhất gái Thẩm Nhã Hinh vừa đến không biết, nhất định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 không dám nhờ những đồng nghiệp không được thân thiện đó giúp đỡ nên mới đây sốt ruột một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 mình.

 

Những thư ký và trợ bây giờ đa số nhân viên lão làng, đều những người đã từng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 bị những ‘thư ký’ Tổng giám đốc đưa đến làm phiền đến không thể chịu đựng nổi, nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 Mạnh Dục Thành thể hiểu được sự phản cảm bài xích Thẩm Nhã Hinh của mọi người, suy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nghĩ ban đầu của anh cũng thế thôi!

 

Nhưng sau vài ngày quan sát thì thấy Thẩm Nhã Hinh luôn âm thầm chịu đựng mọi sự làm khó của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 mọi người, lúc nào cũng nhanh nhẹn lanh lợi hoàn thành tốt công việc được giao,ngay cả những việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 xảy ra ngoài ý muốn đó đa phần đều không phải lỗi của cô, những cái khác tạm thời không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nói đến, sự việc mất điện ở phòng lưu trữ dữ liệu anh đã cho người đi điều tra xem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 xét, vấn đề do cầu dao điện đã quá cũ, chỉ đơn thuần do sự suất trong công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 việc kiểm tra an toàn thôi.

 

Anh trước giờ đều không nhúng tay vào giải quyết những mâu thuẫn nhỏ của nhân viên mình, đâu cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 có phép tắt riêng của cơ, chốn công sở cũng vậy, nếu ngay cả áp lực nho nhỏ về mối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 quan hệ đồng nghiệp cũng không xử lý được tốt thì làm sao thể lại tầng lầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 trách nhiệm lớn nhất trong công ty?

 

Sự kiên trì thường ngày của Mạnh Dục Thành đều bị gái đang ‘cô đơn’ ngồi một mình trong tròng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 trà nước làm cho tan rã, thôi, về việc công thì cô ấy vốn không đáng bị đối xử như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 thế, còn về tư… Văn Diệp Nhiên đã đưa tin tất đầu tiên về cho anh, quả thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 con gái của bạn thân mẹ anh, anh vẫn nên quan tâm chăm sóc cho cô một chút. Sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 kiên trì thường ngày của Mạnh Dục Thành đều bị cô gái đang ‘cô đơn’ ngồi một mình trong tròng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 trà nước làm cho tan rã, thôi, về việc công thì ấy vốn không đáng bị đối xử như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 thế, còn về tư… Văn Diệp Nhiên đã đưa tin tức đầu tiên về cho anh, quả thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 con gái của bạn thân mẹ anh, anh vẫn nên quan tâm chăm sóc cho một chút.

 

Thẩm Nhã Hinh bỗng cảm thấy có chút mờ mịt, anh đang an ủi hay cổ cô thế? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 Cô không tin là anh sẽ tốt bụng như vậy, quay lưng lại chùi nước mắt rồi nhỏ giọng nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 “Nếu Tổng giám đốc muống uống phê thì tôi xuống lầu mua dùm anh vậy.”

 

Nhận ra không hề nghe lọt chữ nào hết khiến Mạnh Dục Thành hừ lạnh: “Không ai nói cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 biết là tôi ghét mùi phê sao?”

 

“Hả?” ngơ ngác nhìn anh, anh ghét mùiphê sao? Thế sao chị thư đó còn dặn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 phải chọn một ly thơm ngon nhất cho Tổng giám đốc…

 

“Nên cái máy đã hai năm rồi vẫn chưa có người đến sửa, bởi không ai ngốc đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 mức đó.” Mạnh Dục Thành đi cảm giác kỳ lạ trong lòng, cố gắng giúpthấy được sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 thật. d*đ*l*q*đ

 

Nhìn lịch của thì cũng đủ biết chưa từng trải qua sóng gió to lớn nào cả, vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 tốt nghiệp liền cực kỳ thuận lợi mà vào được tổng công ty làm việc, với cái tính ngơ ngác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đơn thuần lại hoạt bát đáng yêu của cô, rồi lại cộng thêm quan hệ của mẹ nữa, nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 định lúc tổng công ty luôn được ông cha già của anh quan tâm bảo vệ hết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 mình rồi.

 

Thẩm Nhã Hinh chưa kịp xoay người lại thì nước mắt đã tuôn rơi ào ào, không phảichưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 từng chịu đựng sự ức hiếp của đồng nghiệp, lúc mới đến tổng công ty cũng người luôn nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 này nói nọ phía sau cô, thậm chí còn có người nghi ngờ cô là con riêng của Tổng giám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đốc nữa, nhưng những ý thù địch đó đều bị dùng bản tính hòa đồng của mình hóa giải, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nhưng lần này không hiểu tại sao giữa mọi người lại có một khoảng cách quá lớn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60cố gắng cỡ nào cũng không thể bước qua được cái lỗ hổng đó.

 

“Tôi ngốc lắm đúng không?” sao thì cũng đã khóc rồi, nên cũng chẳng thèm che giấu nữa, người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 muốn xe trò hề của đâu có ít, giờ thêm một người nữa thì cũng chẳng sao.

 

“Cũng không đến nỗi quá ngốc, ít ra còn biết tự kiểm điểm lại mình mà.” Mấy giọt nước mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 trên mặt thật chướng mắt, Mạnh Dục Thành không nhịn được giơ tay giúp lau đi, lẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đả kích đang chịu đựng quá lớn nên không hề phản đối hành động vượt quá mức của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 anh.

 

“Tôi chỉ là muốn hòa hợp với mọi người chút thôi, làm nhiều một chút cũng không sao, nhưng….” d()đ()l()q()đ Thẩm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 Nhã Hinh không nói tiếp nữa, chỉ đứng đó cắn chặt môi mình để không khóc nấc thành tiếng.

 

“Khóc chứ?” Nước mắt càng lau càng nhiều, Mạnh Dục Thành trực tiếp nắm lấy cằm cô, ép cô nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 thẳng vào mặt anh: “Chỉ chuyện nhỏ này cũng khóc, rốt cuộc học được cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 tổng công ty vậy?” Trên cặp lông mi cong dài vẫn còn động những giọt nước long lanh, Thẩm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 Nhã Hinh giật mình chớp chớp mắt, không thể không nhìn thẳng vào mắt anh, tay anh khá dùng sức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nên nhất thời bị nhốt giữa anh vào bức tường phía sau lưng, không nhúc nhích được.

 

“Tôi chỉmuốn hòa hợp được với tất cả mọi người mà thôi.”

 

“Việc nên làm thì đừng làm biếng, việc nên từ chối làm thì đừng nhận, đừng để người ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 cho rằng Tổng giám đốc đã đưa một cô thư dụng đến đây.” Ngữ khí của Mạnh Dục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 Thành lãm đạm mà bình tĩnh, nhưng trong lòng lại đang run động đứng quá gần với cô.

 

Cánh môi bị nước mắt làm cho ướt nhẹp, lại bị hành động cắn môi của lúc nãy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đỏ chót lên, trông rất kiều diễm ướt át, anh không tự chủ dùng ngón tay vuốt nhẹ cánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 môi cô, cảm giác mềm mịn đến không tả nổi.

 

Thẩm Nhã Hinh bị hành động của anh làm cho đứng hình, thế của anh quá mức cường ngạnh, cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 bị vây cái không gian nhỏ mà anh tạo ra, hít ra thở vào đều nồng đậm mùi vị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 riêng của anh, cặp mắt anh đen lấy lấp lánh một thứ cảm xúc cô nhìn không hiểu.

 

“Tôi không phải đồ vô dụng.” Cô chỉ thể phản kháng theo bản năng, âm thanh yếu ớt như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đang than thở, sao anh lại đứng gần như thế chứ? Đáng lẽ cô phải đẩy anh ra mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đúng.

 

“Thế thì hãy chứng minh cho tôi xem.” Anh như không nỡ buông tay vậy, đầu ngón tay lưu luyến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 vuốt ve cánh môi hồng nhuận của cô.

 

Được thôi, anh thừa nhận quả thật có một sức hút đặt biệt với anh, nếu không thì sao anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 lại giống như một cấp trên không đứng đắn,trong phòng trà nước quấy rối nhân viên của mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 chứ?

 

Sự xuất hiện của dễ dàng phá vỡ nhiều điều lệ anh đã kiên trì tuân theo bấy lâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nay, đây mà ma phép sao? Bởi anh đã từ chối quá nhiều phụ nữ, ông trời nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 không lọt mắt mắt, quyết định trừng phạt anh?

 

Mạnh Dục nghĩ rằng e chỉ do này mới tạm thời thuyết phục được anh, thật là không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 công bằng mà, anh đã động lòng rồi, nhưng trong ánh mắt của chỉsự lực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 hoảng sợ, anh không nên dọa sợ cô, anhthời gian thủ đoạn nên cũng chẳng sợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 sẽ chạy mất.

 

Mạnh Dục Thành thản nhiên thu tay về, bình tĩnh như chưa xảy ra chuyện gì cả, nếu đã làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 suy nghĩ của mình rồi thì tiếp theo sẽ thực hiện từng bước theo kế hoạch đã được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đặt ra, để rơi vào cái bẫy ngọt ngào anh đặt sẵn, gấp chứ, niềm vui đuổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 bắt phải từ từ hưởng thụ.

 

Đón lấy ánh mắt mông lung mờ của cô gái nhỏ trước mặt, anh vui vẻ tuyên bố vận mệnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 tương lai của cô: “Từ hôm nay trở đi, dọn đến ngồi trong phòng Tổng giám đốc, ngoài ra, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 pha ly trà cho tôi.”

 

Haizzz….. đây không biết đã lần thở dài thứ mấy của Thẩm Nhã Hinh trên chiếc ghế da êm ái , © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 rốt cuộc đã xảy ra chuyện chứ? Tại sao lại từ một người chạy vặt luôn bị mọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 người ăn hiếp bổng nhiên trở thành thư ký riêng của Tổng giám đốc vậy? Sự chênh lệch này quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 lớn,nhất thời chưa thể thích ứng được.

 

Chỗ ngồi mà lúc trước thư Tống phân cho cô quá nhỏ, chiếc đèn trên cái bàn đó còn lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 tắt lúc mở chớp chớp liên tục, bây giờ…. nhìn một quanh một vòng, phòng làm việc Tổng giám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đốc vốn được chia làm ba gian, bên trong cùng là phòng nghỉ riêng, ở giữa là phòng làm việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 hằng ngày, còn ngoài cùng chính phòng tiếp khách đang ngồi đây.

 

Rất ràng nơi này chưa từng thư nào được ngồi cả, bởi tận mắt chứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 khiến thư Tống vừa mang vẻ mặt không thể tin nổi vừa đứng chỉ huy người ta đem cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 bàn làm việc chiếc ghế da mới toanh đến, vốn không muốn lấy chiếc ghế da khoa trương như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 vậy, nhưng khi chạy đi kiếm Mạnh Dục Thành xin đổi lại chiếc ghế nhỏ hơn thì anh chỉ quăng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 cho ánh mắt ‘Im miệng, mau chóng ngoan ngoãn đi làm việc’ liền không dám nhắc đến lần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 thứ hai nữa, im lặng cam chịu ngồi lên chiếc ghế xa hoa thứ ba của công ty.

 

Trong công ty, chiếc ghế của Tổng giám đốc đang ngồi hiển nhiên sẽ chiếc ghế xa hoa xa xỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nhất, cũng vừa mới biết được thì ra ghế da cũng loại sánh ngang được với giá của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 một chiếc xe hơi!

 

Xếp thứ hai thì chính chiếc ghế của Tống Kiến Đông, sau khi biết được tin này thì không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 khỏi nhìn ông ta với cặp mắt khác xưa, đồng thời cũng sâu sắc cảm nhận được cái gì gọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60không thể dựa vào bề ngoài để đánh giá người khác, nếu không với năng lực của ông ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 muốn chỉnh đốn cô thì dễ như trở bàn tay, nhưng trên thực tế thì ngoài việc phân cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 một chỗ ngồi tệ hết chỗ nói thì ông ấy cũng chưa hề đưa ra đề nghị không hợp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nào vớicả,ông ấy còn lặng lẽ giúp đỡ vào lúc cô bị mọi người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 ăn hiếp nữa.

 

không phải chưa từng học qua môn tâm học, cho dù lúc học môn này thì đa số © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 thời gianđều nằm dài trên mặt bàn chảy miếng, nhưng ý nghĩa của chiếc ghế ngồi thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 vẫn còn nhớ, nhưng tại sao Mạnh Dục Thành lại đưavào phòng Tổng giám đốc ngồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 còn chongồi trên một chiếc như thế chứ?

 

Thẩm Nhã Hinh thật không thể đoán được rốt cuộc Mạnh Dục Thành đang suy nghĩ cái nữa, nếu nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 anh thích nên cố ý chuyển đến ngồi chỗ gần anh hơn để tiện xuống tay, nhưng cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đã mấy ngày rồi, sao lại không động tĩnh hết! Vả Lại cô cũng đâu phải loại con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 gái có vẻ đẹp tuyệt trần đâu, so với những thư ký bên ngoài thì cùng lắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 chỉ thuộc hàng thanh thôi.

 

Thở dài mở cuốn số ghi chép thường xuyên mang bên người ra, đặt bút viết ‘Khôngtiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 xúc’ lên ô dành cho ngày hôm nay.

 

Thẩm Nhã Hinh nghĩ thầm, được chuyển đến ngồi tại phòng việc Tổng giám đốc cũng tốt, như thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 cô có thể quan sát tình hình của Mạnh Dục Thành đối với giới nữ, dù sao đi nữa thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 vị trí ngồi cách anh quá xa, thậm chí còn từng nghĩ đến chuyện nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đem ống nhòm theo không nữa.

 

Nhưng cũng nữa tháng rồi, quyển sổ ghi chép của không phải ghi ‘Không tiếp xúc’ thì© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 ‘Tám về công việc’, một xíu thông tin ích nào cũng chẳng tìm ra.

 

Không, cũng không hẳn…. hình ảnh tại phòng trà nước ngày hôm đó lại lần nữa trôi vào dòng suy nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 của Thẩm Nhã Hinh, làm lại lần nữa đỏ bừng cả mặt mắc cỡ, ngón tay mang cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 giác mát lạnh của anh chế trụ lại khả năng phản kháng của cô, anh dùng ngón cái vuốt ve © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đôi môi của cô, kêu hãy cố gắng chứng minh cho anh xem.

 

Rốt cuộc nên đem chuyện lần đó báo cáo lại với Tổng giám đốc không đây? Có khi nào anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 rất thường xuyên như vậy không ta? nơi không người làm những hành động thân mật với thư © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nữ? Nhất định không, anh ấy không phải loại người đó!

 

Bị suy nghĩ của bản thân làm cho rối rắm cả lên, Thẩm Nhã Hinh không thể ngăn mình đừng suy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nghĩ bậy bạ nữa, nếu hôm đó người khác phòng trà nước, phải anh ấy cũng sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 như thế không? Dùng những lời nói lạnh nhạt để kích lệ ấy, rồi vuốt ve môi của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 ấy, thậm chí… thậm chíhôn ấy? Bị suy nghĩ của bản thân làm cho rối rắm cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 lên, Thẩm Nhã Hinh không thể ngăn mình đừng suy nghĩ bậy bạ nữa, nếu hôm đó người khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 ở phòng trà nước, phải anh ấy cũng sẽ như thế không? Dùng những lời nói lạnh nhạt để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 kích lệ ấy, rồi vuốt ve môi của ấy, thậm chí… thậm chí hôn ấy?

 

Chỉ mới suy nghĩ thôi cũng đã cảm giác như bị cái đó ép chặt lấy lồng ngực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 của mình vậy, khiến không thể hít thở được, để thoát khỏi cái cảm giác tồi tệ đó, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 Thẩm Nhã Hinh quyết định lôi một miếng vải ra rồi bắt đầu lau chùi phòng khách.

 

Tống Kiến Đông vừa đẩy cửa bước vào liền thấy cảm đang đứng trên chiếc bàn, cố gắng thò tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 lau cho bằng được cái góc khuất trên nóc tủ.

 

“Cô đang làm thế? Mau leo xuống.” Ông cau mày xoay người lại, ông đứng vị trí này gần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 như có thể thấy được màu của chiếc quần lót đang mặc luôn rồi, một người con gái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 sao lại không cẩn thận như vậy chứ?

 

“Tôi muốn chùi chỗ đó một tí, sắp xong rồi, quá đi thôi!” Thẩm Nhã Hinh cố hết sức nhón © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 chân lên, rốt cuộc ai đã thiết kế cái tủ này thế? Nhiều chỗ điêu khắc như vậy, toàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 dùng để chứa bụi không mà! Vả lại mấy người dọn vệ sinh thường ngày chỉ tùy tiện sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 bề mặt bên ngoài, chẳng thèm vệ sinh mấy chỗ khuất này hết.

 

Hành động của trông quá nguy hiểm, cứ như thể xuống vào bất cứ lúc nào vậy, Tống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 Kiến Tông khuyên xuống không được, chỉ đành bước gần chút phòng trường hợp cònthể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đỡ được: “Công ty người phụ trách làm vệ sinh, cần phải tự làm chứ?”

 

“Tôi muốn hoạt động gân cốt một chút xíu.” mặt dày cỡ nào đi nữa thì cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 thể nói ra sự thật muốn kiếmđó làm để bản thân không còn thời gian © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đi tưởng tượng cảnh hôn môi của Tổng giám đốc với người phụ nữ khác.

 

“Lầu năm phòng Gym đấy.”

 

“Tôi ghét chảy mồ hôi mà!”

 

Tống Kiến Đông hết biết nói luôn, ông vốn chẳng thể hiểu được lối suy nghĩ của phụ nữ© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 như thế nào, nên thái độ của ông đối với phụ nữ lúc nào cũng kính nhi viễn chi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 cả, đối với quyết định chuyển chỗ ngồi của Thẩm Nhã Hinh đến bên cạnh mình của Mạnh Dục Thành, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 ông cũng chỉ thực hiện theo lời xếp chứ thực tế thì lại không hề tán thành nào. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60

 

Thực ra ông không ghét Thẩm Nhã Hinh, gái vẫn chưa trưởng thành này chẳng có tâm cả, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đơn thuần đến nỗi đáng yêu, lúc mới đầu ông tưởng cũng như những thư lúc trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nên mới sắp xếp chỗ ngồi tệ hại hết chỗ nói cho cô, sau này phát hiện ra cô không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 giống với họ, lúc đang định đổi một chỗ ngồi tốt hơn cho thì bỗng nhiên lại nhận được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 lệnh chuyển đến ngồi tại phòng làm việc của Tổng giám đốc!

 

“Làm ơn, thể đỡ tôi một chút không? Tôi không vớ tới chỗ đó được.” Cái chỗ góc khuất đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 thật khó chùi, phải vươn cả nửa người ra mới với tới được.

 

“Đừng chùi nữa, đó ai nhìn thấy đâu.”

 

“Nhưng tôi nhìn thấy, trong đó dơ lắm.” Thẩm Nhã Hinh cứ nhất quyết đòi lau cho bằng được, rồi còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 không thèm để ý mà thò tay hết cỡ ra luôn.

 

Tống Kiến Đông cản lại không kịp, vừa định chạy đến đỡ liền nghe Thẩm Nhã Hinh hét lớn rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 ngã xuống, thứ duy nhất ông thể làm ôm lấy để đề phòng xảy ra án mạng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60

 

Thẩm Nhã Hinh bị dọa đến ngừng thở, mắt nhắm thật chặt không dám mở ra.

 

“Tôithể hỏi hai thư của tôi đang chơi trò trong phòng làm việc của tôi chứ?” Mạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 Dục Thành không ngờ lại thấy cảnh tượng trông vẻ ướt át như thế trong phòng làm việc của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 mình, nhân vật chính lạinhân viên đắc lực nhất cùng với người phụ nữa mình yêu! Giọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nói của anh lạnh lùng đến nỗi khiến người ta phát run.

 

Thẩm Nhã Hinh nhảy dựng lên giải thích: “Không không, tôi đang chùi nóc tủ, không cẩn thận bị ngã, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 may thưTống tốt bụng đến đỡ tôi.”

 

“Ồ!” Mạnh Dục Thành nhướn mày, “Cũng may nhỉ.” Miệng thì nói may, nhưng ánh mắt thì hoàn toàn ngược lại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 “Còn chuyện nữa sao?” Câu này là anh nói với Tống Kiến Đông.

 

“Báo cáo của hôm nay tôi đặt trên bàn nhé.” Tống Kiến Đông đẩy đẩy chiếc mắt kính không gọng của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 mình, ánh mắt mang vẻ như ‘đã hiểu rồi’.

 

Thì ra đang ghen, hèn chi, ông còn tưởng rằng Mạnh Dục Thành đã nghĩ ra biện pháp nào đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 để đối phó với Tổng giám đốc nên mới chuyển Thẩm Nhã Hinh vào đây ngồi, xem ra ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nghĩ quá sâu xa rồi, ai Thẩm Nhã Hinh được chuyển vào đây chỉ với mộtdo đơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 giản hết chỗ nói.

 

Thật đúng chuyện lạ mà, Tổng giám đốccũng ngày thích con gái nhà người ta đấy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 Tống Kiến Đông lén nhìn Mạnh Dục Thành một cái, được thôi, nể tình cậu ta trâu già gặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 cỏ non thì ông sẽ không so đo nữa vậy.

 

Tông Kiến Đông rất săn sóc mà đóng chặt cửa lại, thuận tiện xua đuổi mọi người mau mau tan ca © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đi về, phòng trường hợp nữa mưa to gió lớn bão bùng đó xảy ra bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 mọi người thấy được thì cũng không nên, ông quả thật một thư trách nhiệm mà!

 

“Tôi không có.” Thẩm Nhã Hinh nhỏ giọng giải thích, thật kỳ lạ, mắc phải giải thích chứ? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 làm chuyệntrái lương tâm đâu.

 

“Cô không có cái gì?” Mạnh Dục Thành cũng biết bản thân không có quyền lợi nào để nổi nóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 cả, đối với anhnói chỉ là thư ký, còn anh đối vớithì cũng chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 cấp trên, dưới góc độ này xem xét thì cho bây giờ tuyên bố với mọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 người sẽ gả cho Tống Kiến Đông thì anh cũng chỉ thể mỉm cười thật tươi chúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 phúc cho họ rồi còn phải tặng thêm một món quà kết hôn thật to nữa.

 

Nhưng đâu chỉ thư ký, anh vốn đã cảm thấy bất mãn với cái khoảng cách việc công ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 việc công giữa hai người rồi, lại càng bất mãn hơn với việc vào lòng người đàn ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 khác ngoài anh, dù cho đó không phảiý muốn của ấy.

 

Những văn kiện vật dụng rơi đầy sàn, cùng với chiếc tủ đang lau dở dang, cộng thêm miếng dẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 lau trên mặt đất đều đủ để giải thích sự việc lúc nãy chỉ ngoài ý muốn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 anh vừa bước vào thì cũng đoán ra rồi, nhưng cảm giác không vui vẫn không hề giảm đi, hình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 ảnhbị người đàn ông khác ôm lấy thật tồi tệ đến mức khiến anh muốn tiêu diệt người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đó đi luôn, cho người đó vốn là nhân viên cấp dưới đắc lực của anh.

 

vốn nên hoàn toàn thuộc về anh, người chăm sóc cô, bảo vệ chỉ có thể anh.

 

“Tôi…. Nói chung cái gì cũng không có.” Thẩm Nhã Hinh tức giận phừng phừng ngồi xổm xuống lượm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 từng thứ bị rơi trên sàn lên.

 

Thấy ghét, ánh mắt anh ấy nhìn cứ như vừa bắt gian tại trận vậy, nhằm không trời? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 Nếu không phải tại cảm giác buồn bực vào mỗi lần nghĩ đến cảnh anh hôn môi với người khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 thì cũng đâu cần mượndo quét dọn để ổn định cảm xúc của mình chứ?

 

“Cái cũng không cái gì?” Mạnh Dục Thành cố ý chọc tức cô, cảm giác nhin dáng vẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 tức giận của thật thú vị.

 

Bộ đồ màu đen hôm nay cô mặc cùng kiểu dáng với bộ hôm đến trình diện báo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 danh, thật không phù hợp với vẻ mặt non nớt của nào, nhưng cũng cái lợi của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nó, cái váy ngắn ngủn cứ theo động tác đứng lên ngôi xuống của khẽ mở ra một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 chút, lộ ra cặ chân trắng nõn nà.

 

Mạnh Dục Thành nén hơi thở lại, anh cảm thấy kinh ngạc với sự ảnh hưởng của đối với anh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 cách ăn mặc này cũng chẳng phải thuộc dạng mát mẻ, thế mà lại khiến anh có cảm giác muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đè dưới thân rồi! Bộ đồ màu đen hôm nay mặc cùng kiểu dáng với bộ© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 hôm đến trình diện báo danh, thật không phù hợp với vẻ mặt non nớt của nào, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nhưng cũng cái lợi của nó, cái váy ngắn ngủn cứ theo động tác đứng lên ngôi xuống của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 mà khẽ mở ra một chút, lộ ra cặ chân trắng nõn nà.

 

Mạnh Dục Thành nén hơi thở lại, anh cảm thấy kinh ngạc với sự ảnh hưởng của đối với anh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 cách ăn mặc này cũng chẳng phải thuộc dạng mát mẻ, thế lại khiến anh cảm giác muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đè cô dưới thân rồi!

 

Đã bắt đầu tưởng tượng rồi thì thật khó dừng lại, Mạnh Dục Thành bắt đầu đứng phía sau lưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 dùng ánh mắt để lột từng món đồ trên người xuống, sẽ dùng vẻ mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đối với sựđạo của anh đây? Khóc lóc cầu xin hay uyển chuyển hầu hạ? Được thôi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 ngay cả chính bản thân anh cũng đã bắt đầu khinh bỉ mình rồi, phải mấy tên biến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 thái bị thiếu nhu cầu tình dục đâu, ban ngày ban mặt đó phát xuân cái chứ! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60

 

Khẽ hít thở sâu, Mạnh Dục Thành cuối người lượm vài cuốn sổ trước mặt lên, có lẽ cách anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 quá gần nên không dám bước đến lượm, lúc lượm cuốn sổ lên, ánh mắt anh quét qua trang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 giấy đang mở, những nét chữ nhỏ nhỏ xinh xinh lọt vào mắt anh.

 

Ngày 9 tháng 6, Tổng giám đốc bàn chuyện công việc với thư ký.

 

Ngày 10 tháng 6, một người phụ nữ xinh đẹp đến kiếm Tổng giám đốc, nhưng Tổng giám đốc không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 gặp ta.

 

Ngày 11 tháng 6, không tiếp xúc với phụ nữ.

 

Ngày 12 tháng 6, nói vài câu với thưnữ.

 

Ngày 13 tháng 6, không có tiếp xúc với phụ nữ.

 

Ngày 14 tháng 6, không tiếp xúc.

 

Cái nàycái gì? Mạnh Dục Thành im lặng tiếp tục lật xem, phát hiện trang nào cũng viết về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 tình hình tiếp xúc với phái nữ của anh, ngoài nội ghi chép lại thời gian, địa điểm anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 tiếp xúc với người ra, còn ghi chú thêm họ têntuổi tác của người ta nữa.

 

Cảm giác bị lừa gạt khiến anh lửa giận dâng trào, người phụ nữ này dùng vẻ ngoài ngây thơ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 tội khiến cho anh động lòng, thế lại lén lút ghi chép lại mọi sự liên lạc, tiếp xúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 với phái nữ của anh vào sổ tay, cha già ơi cha già à, cha đúnng không từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 bất cứ thủ đoạn nào mà.

 

Mạnh Dục Thành biết trong gia tộc anh lan truyền thông tin đồn nói đến giờ anh vẫn chưa bạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 gái anh thích đàn ông, nếu không thì tại sao những trợ lý, thư xung quanh anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 toàn là một đám đàn ông bảnh bao? Không người đàn ông nào thích bị một đám trai đẹp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 vây quanh cả.

 

Những lời nói bóng gió đó anh nghe qua không ít, nhưng đều xem như họ đang đánh rắm, anh không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 quan tâm cũng lười đểquan tâm, anh tưởng rằng cha cũng sẽ không bị những lời đồn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 bổ đó ảnh hưởng, ai những thứ đó lại càng khiến cha anh để ý hơn nữa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 để thử giới tính của anh, ngay cả mỹ nhân kế cũng vận dụng luôn rồi.

 

“Cái này là cái gì?” Nén lửa giận trong lòng mình lại, anh vẫn muốn nghe lời giải thích của cô. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60

 

Thẩm Nhã Hinh thấy cuốn sổ tay trên tay anh thì hét lớn một tiếng rồi chạy như bay đến muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 giật lấy: “Đây là vật riêngcủa tôi, anh không được xem!”

 

“Vật riêng tư? Vật riêng dùng để ghi chép lại mọi tình hình tiếp xúc với phái nữ của tôi?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 Anh cười lạnh ném quyển sổ đi rồi với tay ra ôm cô vào lòng.

 

“Anh làm thế?” Trực giác mách bảo cô, nếukhông mau chóng rời khỏi thì sẽ chết rất khó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 coi cho xem, Thẩm Nhã Hinh dùng sức vùng vẩy muốn thoát khỏi cánh tay của anh.

 

“Cha tôi đã dặn phải làm những gì?”

 

“Anh… anh nhìn thấy rồi à….” Thẩm Nhã Hinh nhất thời ỉu xìu xuống, xong rồi, toi rồi, anh ấy đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nhìn thấy mất tiêu rồi, biết mà, anh thế nào cũng sẽ giận ngút trời cho xem, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 vẫn chưa kịp nộp cho Tổng giám đốc xem nữa, thể xin phép giảm án không đây…. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60

 

“Thấy hết rồi, ông ấy muốn em chứng minh tôi không thích đàn ông đúng không? Yên tâm, giờ thì tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 sẽ chứng minh cho em xem, đảm bảo em sẽ hoàn thành nhiệm vụ một cách mỹ mãn.” Lời nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 thâm sâu của Mạnh Dục Thành được kết thúc tại cánh môi của cô.

 

Thẩm Nhã Hinh kinh ngạc đến nỗi tròn xoe con mắt, không thể tin nổi, không ngờ anh lại hôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 môi cô!

 

vốn muốn giải thích, nhưng quá khiếp sợ nên chẳng nói ra được lời nào, chỉ thể ngây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 ngô đứng đó mà cho anh hôn, hình như anh đang rất tức giận, bởi lực đạo đang ôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 lấy cô rất mạnh, mạnh đến nỗi khiến cảm thấy hơi đau, nhưng trên môi thì lại rất dịu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 dàng, cánh môi ẩm ướt ấm áp day dưa với đôi môi của cô, không cho phéptránh© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nhưng cũng không cường thủ hào đoạt, bức ép người khác.

 

  

 

“Đừng….” Sức phản kháng yếu ớt của bị anh khắt chế lại, anh dây dưa qua lại trên cánh môi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 của cô, ngậm lấy cặp môi mềm mại đó, rồi dùng đầu lưỡi lướt qua lướt lại trên hàm răng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 của cô, cố gắng muốn xâm nhập vào khoan miệng cô.

 

Nén lại cảm giác muốn nuốtvào bụng, Mạnh Dục Thành vừa đạo lại vừa thương tiếc trằn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 trọc dây dưa với cánh môi của cô, cảm giác tức giận ban đầu đã tan biến vào khoảnh khắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 tiếp xúc với môi cô, thay vào đó dục vọng ngút trời, thân thể nhỏ nhắn của dưới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 sự bức ép của anh dán chặt vào người anh, mỗi một cái run rẩy nhỏ của anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đều cảm nhận được.

 

Anh phải làm để trừng phạt sự lừa dối của đối với anh đây? Anh còn tưởngthuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 dạng phụ nữ lẳng lơ nữa đấy, nhưng nhìn cơ thể cứng ngắt củavùng với nhữg giọt nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 long lanh nơi khóe mắt là cũng đủ để chứng sự ngây thơ trong sạch của rồi.

 

Anh nên sớm đoán được, ông cha già xan xảo như hồ ly đó, sao lại chỉ đơn giản đưa người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 đến mà không kèm theo điều kiện nào chứ? đơn thuần như vậy, e rằng sẽ bị vẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 mặt ‘hiền lành dễ thương’ của ông lão dụ mất tiêu từ lâu rồi.

 

Nếu đổi lại thành người khác lẽ kế hoạch của cha anh sẽ thực hiện thành công, nhưng người được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 phái đến lại gái đơn thuần này, nhưng nhìn dưới một góc độ khác thì kế hoạch của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 cha cũng được gọi thành công, chỉ cái kết quả hơi bị lệch một chút!

 

  

 

Quyết đinh rồi, cứ đểấy dùng cả đời để đắp cái lỗi lầm này vậy.

 

Kết thúc cái hôn ngay cả món khai vị cũng chẳng bằng đó, Mạnh Dục Thành khoan dung buông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 ra, quan sát hai đỏ lựng ánh mắt mông lung của Thẩm Nhã Hinh, khóe miệng anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nở nụ cười hài lòng, cũng đã trễ lắm rồi, hình phạt anh không hề bao gồm việc cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 bị đói bụng đâu.

 

“Đói bụng không?” Anh vuốt ve má của cô, bị cảm giác mềm mại đó làm cho mê đắm, giọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 nói đầy vẻ cưng chiều.

 

Thẩm Nhã Hinh bị cái hôn bất ngờ của anh làm cho lảo đảo đầu óc nên cần phải dựa vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 anh mới đứng vững được, tại sao lại hôn cô? Anh ấy lúc nãy không phải đang tức giận sao? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60

 

“Buông tôi ra.” Thẩm Nhã Hinh mặc kệ câu hỏi của anh, vùng vẫy người muốn thoát khỏi cái ôm của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 anh, đang rất hoảng loạn, tim đập rất nhanh, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này, kiếm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 một góc khuất nào đó trốn vào.

 

“Được.” Mạnh Dục Thành buôngra một cách dứt khoát khiến cảm thấy khá bất ngờ.

 

“Ủa?” Cảm giác mất mát lập tức dâng trào, cái lạnh lẽo từ máy điều hòa thay thế cho cái ôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 ấm áp của anh khiếncảm thấy khó chịu.

 

“Sao thế, không nỡ à?” Mạnh Dục Thành nhìnchằm chằmcười khẽ.

 

“Anh đi ra đi!” gầm nhẹ, giọng nói đầy vẻ tủi thân, nước mắt từ khóe mắt trào ra.

 

biết anh đang đùa giỡn cô,chỉ hận bản thân tại sao lại có cảm giác với cái hôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 của anh, tại sao lại lưu luyến không nỡ với cái ôm của anh?

 

“Ưa khóc đến vậyà.” Mạnh Dục Thành dùng đầu ngón tay chùi nước mắt cho cô, rồi ôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60 vào lòng, hôn nhẹ lên tránnhư đang an ủi vậy, “Ngoan, đi ăn cơm trước, được không?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.60

 

Ăn cơm? Ăn cái đầu anh í!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thư Ký Hợp Ý Của Tổng Giám Đốc, Thư Ký Hợp Ý Của Tổng Giám Đốc Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thư Ký Hợp Ý Của Tổng Giám Đốc Truyện Ngắn, truyện Truyện Ngắn hay, Thư Ký Hợp Ý Của Tổng Giám Đốc Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Thư Ký Hợp Ý Của Tổng Giám Đốc full, Thư Ký Hợp Ý Của Tổng Giám Đốc online, read Thư Ký Hợp Ý Của Tổng Giám Đốc, Lâm Ương Ương Thư Ký Hợp Ý Của Tổng Giám Đốc

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 2 — Thư Ký Hợp Ý Của Tổng Giám Đốc

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc